TRÊN NGAI THÁNH GIÁ & TÌNH CÂY THẬP TỰ



Thi Ca Tin Mừng Chúa nhật 34 Thường Niên C

TRÊN NGAI THÁNH GIÁ

Trên Ngai Thánh Giá tang thương
Vẫn cho Anh Trộm Thiên đường Hồng ân
Nhục hình trần trụi tấm thân
Còn xin tha thứ tội nhân lạc lầm

Điên rồ Thập giá cao thâm
Để cho xấu hổ khôn ngầm tinh ranh
Phơi bày thế tục đành hanh
Mưu na chước quỷ tranh danh đoạt quyền

Giang tay Thánh Giá nhiệm huyền
Làm cây cầu nối xe duyên Đất, Trời
Hai ngàn năm lẻ chơi vơi
Vẫn còn giang mãi gọi mời chúng nhân

Vua mà chịu chết thay dân
Chưa từng tiền lệ quân, thần cổ kim
Trên ngai Thánh Giá im lìm
Mặc cho nhân thế mở tim bạo tàn!

*********
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

TÌNH CÂY THẬP TỰ

Giang tay Thánh Giá im lìm
Nửa như muốn nói nửa tìm lặng thinh
Hai ngàn năm kiếp nhân sinh
Vẫn còn treo mãi thập hình bởi đâu

Trên cao Thánh Giá gục đầu
Nửa như mỏi mệt nửa sầu nhân gian
Đóng đinh bao tháng năm ngàn
Còn chưa ngỏ hết tâm can với đời

Giang tay nối Đất với Trời
Nửa xin tha thứ nửa mời ăn năn
Hai thiên niên kỷ trở trăn
Trán kia còn đậm vết hằn mạo gai

Nắng mưa Thánh Giá phôi phai
Khi đeo ngực họ khi cài áo em
Qua đường đứng lại mà xem
Con Người đau khổ chẳng đem trang hoàng

Giang tay Thánh Giá tan hoang
Nửa vương cây gỗ nửa quàng quanh thân
Hai ngàn năm đứng tần ngần
Bên đời hiu quạnh phân vân ngóng chờ

Giang tay bụi đã phủ mờ
Người chê chối bỏ người thờ kính tin
Một mai ai có nhận nhìn
Dưới chân Thập Tự tay vin lệ nhòa.

***************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

THƠ: CÂU CHUYỆN ĐỜI SAU & ĐỜI SAU HÉ MỞ



Tin Mừng Chúa Nhật 32 Thường Niên Năm C

CÂU CHUYỆN ĐỜI SAU

Lại là câu chuyện đời sau
Mang ra gây khó dễ nhau đến điều
Bảy chồng chỉ một vợ yêu
Ngày sau sống lại diễm kiều vợ ai?

Diệu thay vấn nạn bi hài
Nhiệm huyền hé mở Lời Ngài chiếu soi
Trần gian, Thiên quốc, rạch ròi
Đời sau khác rất hẳn hòi đời nay!

Nếu đời sau chẳng đổi thay
Dương sao Âm vậy, ô hay, ai cần?
Đời nay cứ hưởng cho gần
Đời sau xin kiếu, cuộc trần vẫn hơn!

Lời Ngài thấu tận nguồn cơn
Công bằng, trả oán đền ơn đời đời
Như Thiên Thần kiếp thảnh thơi
Đời sau trong Chúa ngọt lời tụng ca.

***********
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

ĐỜI SAU HÉ MỞ

“Một Bà lấy bảy anh em
Ngày sau sống lại, Bà đem ai về?..”

Bức tranh gượng ép, hoạt  kê
Mù đi đố sáng, mộng mê giữa ngày
Quan phòng cũng dịp may thay
Đời sau hé mở sâu dày huyền linh
Xác hồn sống mãi thần tình
Lại như Thiên Sứ hiển vinh rạng ngời.

Hồng ân Thiên Chúa tuyệt vời
Nhưng không ban tặng gọi mời nhân gian.

*******************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng




CHÙM THƠ GIA-KÊU


Tin Mừng Chúa Nhật 31 Thường Niên Năm C

MỘT LẦN GẶP CHÚA

Gia-kêu cúi xuống trên cao
Giê-su dưới thấp ngọt ngào ngước trông
Một bên vực thẳm hư không
Một đàng Cứu Thế mênh mông tình Trời

Gặp nhau một khoảnh đường đời
Thiên thu sum họp tuyệt vời phúc ân
Tội nhân bỗng hóa Thánh nhân
Tự tân cải quá bội phần huyền siêu

Nhiệm mầu biết mấy Tình Yêu
Hồi đầu lãng tử một chiều năm xưa
Phù hoa dù vẫn đong đưa
Hư vô đã sớm lưa thưa nhạt nhòa

Một lần gặp Chúa an hòa
Đường về đâu dễ qua  loa chần chừ
Nửa gia sản biếu chẳng từ
Trả đền gấp bốn bù trừ bất công

Một lần gặp Chúa đợi trông
Tình Trời thỏa vọng mênh mông hải hà
Thiên cung mới thật là nhà
Đường về mơ khúc hoan ca tưng bừng.

********
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

 CÂU CHUYỆN GIA-KÊU


Con nhìn ngắm Gia-kêu mà thán phục
Đoạn đường về ngoạn mục dễ ai theo
Nửa thiết thân gia sản biếu người nghèo
Đền gấp bốn ai mình làm thiệt hại.

Dù thấp bé vẫn xứng tầm vĩ đại
Chẳng hổ ngươi miễn gặp Chúa, leo cao
Niềm khát khao Chúa cho thỏa dồi dào
Ơn cứu độ tặng ban người thiện chí.

Chúa vẫn đó là nguồn Chân Thiện Mỹ
Ai kiếm tìm hăm hở giống Gia-kêu
Ai dám mang gia sản phát chia đều
Trong thế giới ngày nay đầy tư lợi!

Chúa vẫn đó Chúa ngàn năm vẫn đợi
Ơn nhưng không rao tặng vẫn quay lưng
Ngọc quý kia, kho báu đó, lừng khừng
Vui hư ảo chuộng phù vân thật dại

Chuyện Gia-kêu hôm nay ngồi gẫm lại
Anh hùng, ừ. Thánh nhân, phải, không sai
Ơn Chúa luôn nâng đỡ dặm đường dài
Người cộng tác hưởng triều thiên vĩnh phúc.

**********
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

CHUYỆN GIA-KÊU

“Gia-kêu lóng ngóng trên cây
Chờ xem nhan Thánh lòng đầy khát khao
Chúa thương Chúa gọi ngọt ngào
Gia-kêu hãy xuống, Ta vào nhà ông…”

Hồng ân tuôn mãi nhưng không
Một đời, cơ hội mênh mông đợi chờ
Qua đi ơn Chúa từng giờ
Ngày sau hối tiếc mịt mờ hư vô
Gia-kêu đã chẳng hồ đồ
Hố sâu lấp phẳng mấp mô san bằng
Đường về một hướng thẳng băng
Trần gian tươi thắm vĩnh hằng trông mong.

***************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

GIA-KÊU TRỞ LẠI


Gia-kêu cao ngọn vả nôn nao
Ao ước nhìn xem Chúa thế nào
Chúa ngước trông lên người tội lỗi
Gia-kêu ngó xuống Đấng muôn cao
Thiên thu đọng lại niềm mong ước
Khoảnh khắc nhòa tan nỗi khát khao
Mau mắn Gia-kêu đường trở lại
Vui mừng cành vả khẽ xôn xao.

*******
Giu-se Nguyễn Văn Sướng


CHÙM THƠ VỀ CÁC THÁNH



ĐOÀN DÂN THÁNH.

Tôi đã thấy một đoàn người đông đảo
Áo trắng ngời đang dấn bước đi lên
Họ đồng thanh chung rập tiếng vang rền
Thánh, Thánh, Thánh, Thiên Chúa là cực Thánh.

Trời mở ra rực hào quang lấp lánh
Nghi vệ thiêng dàn trải khắp cao xa
Dàn đồng ca kèn trổi với thanh la
Khi Oai Nghi ngự tòa cao rực rỡ.

Đoàn người ấy từ mọi miền gặp gỡ
Giặt áo mình trong Máu Thánh Chiên Con
Đời trần gian cuộc sống đã vuông tròn
Giờ vinh hiển hưởng bình an bất diệt.

Họ đã sống một cuộc đời thua thiệt
Nhận khó nghèo giữa phú quý vây quanh
Hiền lành hơn khi kẻ ác tung hoành
Nhưng dũng cảm hy sinh cho đạo thật.

Chịu cay đắng khi chối từ ngọt mật
Vác khổ hình thay mơn trớn thế gian
Vẫn kiên gan giữa sóng cả nguy nàn
Theo chân Chúa tìm về đường Thập Giá.

Họ là ai người phu xe vất vả
Bà mẹ nghèo một nách lũ con thơ
Bậc thanh cao tận hiến với bàn thờ
Người tội lỗi quay đầu về hối cải.

Họ là ai nhà khôn ngoan thông thái
Mà chân thành ngồi lần chuỗi đơn sơ
Họ là ai nam, phụ, lão, ấu thơ
Nghe Chúa gọi vui mừng lời đáp trả.

Chung của ăn, là Thần Lương cao cả
Chung niềm tin, chung lý tưởng sắt son
Khắc trán mình Danh Thánh của Chiên Con
Họ được gọi: Dân riêng của Thiên Chúa.

Chung mẫu số là Ba Ngôi Thiên Chúa
Tử số là lòng mến trải bao la
Họ dệt đời thành một bản tình ca
Vườn Thượng giới đầy hoa thơm cỏ lạ.

Đoàn dân ấy, đoàn dân đông đảo quá
Tôi thấy anh, thấy chị khắp gần xa
Tôi thấy tôi giọt nước mắt  mặn mà
Sẽ là người nhập đoàn cùng dân ấy.

**********
Giu-se Nguyễn văn Sướng.

ĐỜI CÁC THÁNH


Đời các Thánh người ta thường thi hoá
Và vẽ vời tô đậm nét hào quang
Đời các ngài như một khúc trường ca
Toàn những nốt mạnh, hùng, gây phấn khởi

Đời các Thánh người ta thường thi hoá
Khiến các ngài siêu việt khác phàm nhân .
Mặc gian lao cay đắng đến dập vùi
Môi vẫn nở nụ cười thay nước mắt

Đời các Thánh người ta thường thi hoá
Khiến ngày sau hậu thế mãi mê say
Đời các ngài dệt bởi ánh vinh quang
Nên ngây ngất bao lòng người thiện chí

Phải rất đúng, đời các ngài là thế
Nhưng phải chăng thánh thiện dễ thế ư?
Cho được ôm ấp lấy những hoa hồng
Các đấng ấy đã chọn toàn gai nhọn

Hãy ngắm xem đời Gioan tẩy giả
Một cuộc đời khổ hạnh chốn hoang liêu
Đã đứng lên khuyên dạy kẻ gian tà
Dù thấy trước đầu sẽ lìa khỏi cổ

Một đời khác: vị tông đồ dân ngoại
Có phải đâu vinh hiển chỉ một ngày
Biết bao lần nước mắt lẫn mồ hôi
Cho tàn kiệt dần mòn người đấng thánh

Cũng có đấng hiển vinh vì nghiệp cả
Suốt một đời toàn phép lạ gớm ghê
Nhưng nhiều hơn vẫn là những đấng âm thầm
Mà cả đời không được ai biết đến

Các đấng ấy không làm gì to tát
To tát chăng là lòng mến bao la
Phận vụ được trao các đấng ấy chu toàn
Từng chi tiết trong trung thành , tận tuỵ

Biết bao lần cay đắng chảy trên môi
Và bao lần tâm hồn đầy chán ngán
Những lúc ấy các ngài dùng hết sức
Gượng chu toàn phận vụ, dám buông xuôi

Lại có lúc ngã sa vì yếu đuối
Mắt mờ hoen lệ thống hối, ăn năn
Ngước mắt lên quyết làm lại từ đầu
Đời các đấng mãi đâu là vinh hiển

Mà như thế ta rất gần các đấng
Mơ ước chi bao huân nghiệp lớn lao
Bao siêu phàm vĩ đại mãi trên cao
Không, không thế ! hãy bắt đầu từ dưới

Đời các Thánh phi thường! thật như thế !
Nhưng phi thường trong thường lệ, nhỏ nhoi
Đời các Thánh người ta thường thi hoá
Có chi đâu xin hãy cố trung thành

Đừng thi hoá đời người bằng mơ mộng
Hãy xắn tay và sống với quyết tâm
Hãy lo toan cho phận vụ vuông tròn
Rồi sẽ thấy hoa hồng thay gai nhọn

Rồi sẽ thấy hoa hồng thay gai góc
Hào quang thay cho tăm tối đắng cay
Vinh sáng phục sinh thay chết chóc bây giờ
Và nên trọn cuộc đời YÊU MẾN CHÚA .

***************

Giuse Nguyễn văn Sướng

NIỆM KHÚC.

Hiu hắt gió như Linh về, rờn rợn
Chiều chậm buồn pha ráng đỏ, hoang sơ
Dĩ vãng xưa chìm sâu dưới bụi mờ
Chợt khuấy đảo ùa về bao cảm khái

Bi hùng sử ngày nào thời bách hại
Suốt dọc dài dải gấm vóc non sông
Từ kinh đô lan xuống mãi ruộng đồng
Chẳng còn chốn nương thân nào yên ổn!

Dẫu quê nhà miền chôn nhau cắt rốn
Mà trốn chui trốn nhủi ánh ban mai
Rồi tha hương ẩn náu suốt đêm dài
Con khóc cha, vợ nhớ chồng, thê thiết

Máu đổ xuống vì niềm tin bất diệt
Nào lăng trì, nào trảm quyết, đau thương
Rũ tù đây, xử giảo đó, trăm đường
Làng phân sáp, người lưu đày biệt xứ!

Giống Chiên Con, hiền lành không kháng cự
Không hận thù vì đã thứ tha luôn
Mắc ô danh dù công chính, thật buồn
Hơn trăm ngàn(*), mấy mồ yên mả đẹp!

Chỉ là những chân quê phường guốc dép
Bà mẹ hiền một nách những con thơ
Ông nông phu mưa nắng với bụi bờ
Thảng hoặc cũng dăm ba người quyền quý

Họ khác lắm nghèo, sang, cùng địa vị
Chung một đường, Đường-Thánh-Giá quang vinh
Khí hùng anh tỏ rạng chiếu oai linh
Tiết Thánh nhân chói ngời soi Đạo Thật

Bi hùng sử còn lu mờ mặt Nhật
Bao năm rồi, ai rửa những oan khiên?
Tả đạo kia, theo Tây đó, ưu phiền?
Vẫn cây ngay dễ sợ gì chết đứng

Bi hùng sử bao năm còn kiên vững
Tiền nhân ơi, con cháu quyết noi gương
Gieo đau thương gặt hái ắt phi thường
Hạt phải thối để mầm vươn xanh ngát

Hiu hắt gió chiều thu buồn bàng bạc
Đỏ ráng trời tưởng huyết lệ năm xưa
Giọt ngập ngừng ru hoài niệm đong đưa
Nghe huyền ảo chừng Linh về nhè nhẹ.

***************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng
(*) Hơn một trăm ngàn người Công giáo đã bị giết trong thời kỳ cấm Đạo mà đỉnh điểm là ba triều vua Minh Mạng, Thiệu Trị và Tự Đức

HỌ LÀ CÁC THÁNH

Một đời vui nhận khó nghèo
Những danh cùng lợi bọt bèo xem khinh
Hiền lành cư xử hết mình
Bao quân độc dữ thật tình yêu thương
Khổ đau vây bọc trăm đường
Khát khao công chính nên gương rạng ngời
Xót thương người bước tả tơi
Tâm hồn trong sạch cao vời đẹp thay
Hòa bình xây dựng chung tay
Dù khi nẻo chính đường ngay nhận sầu
Họ nên con cái Nhiệm Mầu
Chân dung đích thực Cao Sâu Chúa Trời
Họ đi vào chốn thảnh thơi
Trầm uy rập tiếng gọi mời chúng nhân
Họ nên như những Thiên thần
Trắng tinh tâm trí trong ngần phong tư
Họ về với Chúa nhân từ
Thỏa thuê phúc lộc đầy dư Thiên đàng
Họ là các Thánh cao sang
Trần gian tám Phúc thật vàng noi theo.

****************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

HỌ

Họ như thể người lữ hành cô độc
Lạc lõng đi trong phố chợ đông vui
Giữa thế gian chi tha thiết ngọt bùi
Vì chẳng thuộc thế gian đầy tội lỗi

Họ như thể những người đi rất vội
Mang trong mình Lời cực trọng ân ban
Họ như chiên trong đàn sói hung tàn
Đời giẫm đạp họ hoa đồng nội cỏ

Vì chân lý họ bị đời nghiêng ngó
Được sai đi làm chứng giữa nhân gian
Chân đất đen mà trí những mây ngàn
Đời thù ghét chẳng sượng sùng xấu hổ

Ai đong được gian lao nào đã đổ
Hy sinh nào thầm lặng những không tên
Thánh Giá xưa hoài khao khát đáp đền
Tình yêu sáng soi đường trần lữ thứ

Dù bắt bớ hiền lành không chống cự
Tưởng yếu hèn mà kiên vững hiên ngang
Trong gian truân hằng tưởng tới thiên đàng
Trông cái chết như trông ngày trở lại

Họ như thể đã đi mà còn mãi
Ôi, đoàn người mặc áo trắng tinh khôi
Tiếng trầm hùng còn vẳng vọng xa xôi
Chiều đỏ rực vinh quang màu Tử Đạo.

************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

CÁC THÁNH VINH QUANG.


Kèn vang nhạc trổi khắp thiên cung
Đông đảo đoàn dân cất tiếng hùng
Áo trắng sáng ngời tung nhịp bước
Ba lần Thánh, Thánh, Thánh, hô chung

Dương gian Tin, Cậy, Mến trung kiên
Thánh hóa cuộc đời với Chúa chiên
Đủ mọi thành phần trong xã hội
Đi theo Thánh Giá Đấng nhân hiền

Hiền lành chẳng thán oán kêu ca
Tù ngục, đòn roi vẫn mặn mà
Khiên đỡ là lòng Tin, Cậy, Mến
Thuẫn che Thánh Giá Chúa cao xa

Vinh quang rày hiển trị cao sang
Nguyện giúp cầu thay khách lạc đàng
Chiến đấu hiểm nguy bao thử thách
Mong ngày đoàn tụ hát ca vang.

*****************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

TỬ ĐẠO NƯỚC VIỆT NAM

Khi hạt lúa thối đi cho lòng đất
Là lúc mầm sinh trưởng nhú vươn cao
Tiền nhân xưa anh dũng đổ máu đào
Nay con cháu hân hoan thờ Đạo thật

Không nghiêng ngả chiều theo lời đường mật
Chọn thiệt thòi vì lý tưởng Thần linh
Muối nhân gian thà bỏ xác quên mình
Nêu chứng tá ngàn sau đời kính phục

Ai mà chẳng nhiều yếu hèn huyết nhục
Khi giáo gươm hùng hổ hiếp thịt da
Ơn Chúa thương bù đắp rất mặn mà
Cho nhân thế hiểu đậm đà ân thánh

Chỉ là những bình thường đời nặng gánh
Bà mẹ kia, ông bố nọ, đơn sơ
Người nông phu lên ruộng xuống bụi bờ
Kẻ lính thú, người quan quyền…có cả

Hơn trăm ngàn..khắp nẻo đường lối ngả
Máu thắm sông, thây xanh lá, bi thương
Có điều chi mà kiên vững lạ thường?
Mà đem cả mạng mình ra đổi lấy!

Lạy các Đấng, xưa một niềm trông cậy
Xin cầu thay đoàn hậu bối hôm nay
Vững chứng nhân, bền chứng tá đêm ngày
Vui theo bước Chiên Con về Thiên quốc.

*******************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

ANH LINH VỀ VỚI MƯA RƠI

Mưa bôi trắng xóa chiều đông
Tưởng dòng lệ đẫm cậy trông năm nào
Linh về làm gió xôn xao
Thì thào hùng sử nghẹn ngào tích xưa
Án oan gánh mấy cho vừa
Nắng trưa phơi xác, chiều mưa bêu đầu!
Mảnh đời cuốc bẫm cày sâu
Công hầu khanh tướng biết đâu mơ màng
Mẹ quê một nách đảm đang
Quần lam áo lũ cao sang gì người
Khép cho phản quốc, trêu ngươi
Khắc cho “Tả Đạo”, khóc cười tang thương
Làm nên một cuộc nhiễu nhương
Ngàn năm máu nhuộm bạo cường sử xanh
Pháp trường cam phận hiền lành
Chứng nhân Đạo thật, sáng Danh Chúa Trời…

Chiều đông sùi sụt mưa rơi
Bi hùng sử ấy một thời trung trinh
Trầm ngân vẳng khúc Thiên đình
Giọt đều rờn rợn anh linh xưa về.

************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng



Thi Ca Tin Mừng Chúa Nhật 30 Thường Niên C


Thi Ca Tin Mừng Chúa Nhật 30 Thường Niên C



CÂU CHUYỆN NGUYỆN CẦU

Cũng thì câu chuyện nguyện cầu
Người vui giải thoát kẻ sầu tội vương(*)
Một bên hếch mặt phi thường
Một đàng đấm ngực khiêm nhường ăn năn

Nguyện cầu hai chữ, trở trăn
Ai mà chẳng lúc lăn tăn trong đời!
Khi thầm thĩ lúc thành lời
Thành tâm khấn vái lượng Trời bao la

Chúa đâu mắc nợ người ta
Kêu xin chẳng được quay ra oán hờn!
Chúa đâu Sự Dữ nguồn cơn
Khổ đau trách Chúa bất nhơn, bất tài!

Tương quan Ta-Chúa sơ sài
Nặn ra Ông Chúa khiến sai lúc cần
Thế là Chúa cũng bao Thần
Thánh thiêng cũng hóa phàm trần, ôi chao!

Hóa Công vời vợi muôn cao
Cũng là Cha rất ngọt ngào thương yêu
Hồng ân muôn sự huyền siêu
Nhiệm mầu đâu dễ sớm chiều quán thông

Bụi tro, tro bụi hư không
Quan phòng tuyệt hảo cậy trông Cha lành
Phần ta hết dạ tâm thành
Nguyện cầu: Tín thác Cao Xanh quan phòng.

**************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng
(*)Dụ ngôn Người thu thuế và ông Biệt phái

Thi Ca Tin Mừng Chúa Nhật 29 Thường Niên C


Thi Ca Tin Mừng Chúa Nhật 29 Thường Niên C

SAO XIN KHÔNG ĐƯỢC, NỔI HUNG?

Hình như xin đã thiết tha
Tận tình phó thác, mặn mà cậy trông
Xuân còn chưa tới vẫn…Đông
Đêm dài vẫn cứ mênh mông đêm dài!

Nhiệm mầu đau khổ trần ai
Huyền siêu Thập giá miệt mài huyền siêu
Làm sao để hiểu là…Yêu?
Nài xin sao để được điều nài xin?

Tin sao mới gọi là Tin
Khi xin chẳng được biết vin đâu giờ
Khổ đau chẳng đẹp như thơ
Nộ cuồng sóng cả cơn mơ hãi hùng

Sao xin không được, nổi hung
Tương quan(*) thử đặt tận cùng căn nguyên
Quay về cội gốc tinh tuyền:
“Hư vô Tạo vật – Nhiệm huyền Hóa Công”

Chỉ xin theo ý mình trông
Ý Trời huyền diệu mênh mông chẳng màng
Chúa như gà đẻ trứng vàng
Ông-Thần-giúp-việc, Kho-tàng-bao-la!

Sao không xem Chúa là Cha
Phận con hiếu đễ trách ta chưa tròn
Biết đâu hiện tại héo hon
Lại là nguyên cớ vàng son đời đời?

Sao không xin Thánh ý Trời
Trần gian thực hiện, vẹn lời ngợi ca
Một lòng con thảo yêu Cha
Ơn Trời tuôn đổ sâu xa đầy tràn.

*************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng
(*) Quan hệ Chúa với ta

VÀ LÊN TIẾNG GỌI CHA

Anh lý luận nghe hay ho quá thể
Mà lòng tôi mâu thuẫn cứ vương mang
Từ Bít Bang (Big bang) sinh tươi thắm địa đàng?
Và vũ trụ hài hòa trong tuyệt diệu!

Đây Vô Thần tự đứng lên giới thiệu
Muôn vạn loài bởi vô trí sinh ra
Do thích nghi mà tiến hóa hằng hà
Thành thế giới đẹp lung linh huyền ảo

Muôn muôn loài, muôn kỳ hoa dị thảo
Từ nguyên sơ đến phức hợp tinh vi
Từ vô tri đến sự sống diệu kỳ
Và vươn mãi về tâm linh bí mật

Và thằng người “Nhân linh ư vạn vật”
Cho rằng mình cao nhất chốn càn khôn
Ngồi suy tư, rồi kết luận hùng hồn
Tôi hiện hữu khởi nguyên từ…vô trí!

Ôi, vũ trụ bao la và huyền bí
Ôi, con người siêu việt với tâm linh
Với yêu thương với khát vọng siêu hình
Luôn khắc khoải ước mong về Vĩnh Cửu

Trong khoảnh khắc ngóng trông về Hằng Hữu
Giới hạn mơ Vô Hạn mãi thiên thu
U linh mơ Thần Linh phá ngục tù
Cho tăm tối thấy Cao Quang huyền nhiệm

Ôi, Nguyên Lý khởi nguyên đầy bí nhiệm
Lại chính là vô trí rất ngây ngô?
Giữa hỗn mang của vụ nổ hồ đồ
Ta, sản phẩm tình cờ của vô trí!

Thà tôi tin Ông Trời còn hợp lý
Ngàn vạn lần hơn hẳn nếu không tin
Trí khôn tôi ai thấy được do nhìn?
Mà chối bỏ bởi chưa từng được thấy!

Có ánh sáng vì Cao Quang đưa đẩy
Có tâm linh vì hiện hữu Siêu Linh
Con bởi Cha chuyện ấy lẽ thường tình
Nên muôn loài phải sinh từ Thượng Đế.

Là Trí Khôn vượt ra ngoài cõi thế
Là Nguyên Nhân mà không bởi nguyên nhân
Chính Giê-su đã mặc khải ân cần:
Cha chung Đấng đầy tình thương trời bể

Cho hồn con tin đơn thành như thế
Tin được điều mắt chẳng thấy quang minh
Để thấy bao điều bí nhiệm siêu hình
Và lên tiếng gọi Cha trong thổn thức.

************
 GIU-SE NGUYỄN VĂN SƯỚNG

XIN ĐƯỢC TÌM THẤY GÕ MỞ RA

Xin, được. Tìm, thấy. Gõ, mở ra
Con đã kêu xin rất mặn mà
Bao năm xin miết mà chẳng được!
Lời Chúa lẽ đâu cũng…thật là

Lời Chúa lẽ đâu dối gạt người
Vậy xin không được chỉ do ngươi
Xin điều không đúng, xin ngang trái
Lại tưởng vàng thau giống vàng mười

Lại tưởng vàng thau giống vàng nguyên
Bán tín bán nghi chẳng tinh tuyền
Tin mỏng tin dòn tin yếu ớt
Dị đoan mê tín mới truân chuyên

Dị đoan mê tín mới nguy nan:
Chúa cũng bao Thần giữa thế gian!
Thần tham, Thần chướng, Thần giúp việc
Gọi đến phải nghe. Thật quấy càn!

Xin gì được nấy, mấy ai không?
Địa giới Đạo ni ắt đại đồng
Chẳng cần “Tin” nữa vì chắc chắn
Kho đà mở sẵn kéo cho đông

Mà những kêu xin trái ngược nhau
Chúa ban thỏa mãn mới thương đau
Trần thế loạn lên cùng khắp cả
Cũng chẳng ai còn công phúc sau

Kêu xin là đặt lại Chúa-Tôi
Bên Chúa, Hóa Công vút cao ngôi
Bên tôi, tạo vật cần nương tựa
“Xin” là “Tin” chắc chuyện thế rồi

Kêu xin là khẳng định liên quan
Chúa chẳng nợ ta để bồi hoàn
Hóa Công độc nhất, Thần muôn Thật
Và ta chỉ ước: Đứa con ngoan

Danh Cha cả sáng, Nước vẻ vang
Ý Chúa, trần gian giống địa đàng
Tiên vàn ta hãy xin như thế
Muôn sự quan phòng, Chúa cao sang

*********
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

NGUYỆN CẦU
Nguyện cầu là lúc tỉ tê
Nhỏ to tâm sự trăm bề gởi trao
Những cay đắng, những ngọt ngào
Chút lòng cạn tỏ, muôn cao thấu cùng
Ai mà chẳng một Cha chung
Phải cơn nguy khốn khiêm cung cậy nhờ
Người còn xót nỗi con thơ
Huống hồ là Chúa, làm ngơ dễ gì
Tin: vào tận chốn huyền vi
Mở toang cánh cửa từ bi cao vời
“Đức Tin bà mạnh biển  khơi
Về đi, con gái thảnh thơi, khỏe rồi…”

Xin là một khía cạnh thôi
Tạ ơn, hầu chuyện, ỉ ôi tâm tình
Vui mừng, chúc tụng, tôn vinh
Lắng nghe và trải lòng mình cậy tin
Hóa Công, tạo vật, nhận nhìn
Cha, con tương ái, cứ xin, thỏa nguyền.

*********************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng


THƠ



Thi Ca Tin Mừng Chúa Nhật 28 Thường Niên C

TẠ ƠN CON MÃI KHÁT MONG

“Bệnh kia chưa sạch đủ Mười?
Cám ơn sao chỉ lại người ngoại bang..”

Đã hằn thành nếp rõ ràng
Mấy đời con cái biết đàng tạ ân!
Phận người cao cả muôn phần
Lại còn quốc thích hoàng thân(*) ngọt ngào
Nếu như gà vịt, ôi chao
Cỏ cây một kiếp ra sao hỡi người…

Tri ân những sớm mai tươi
Từng hơi thở, những nụ cười thân yêu
Êm đềm qua những buổi chiều
Hạt mưa mát dịu, yêu kiều đêm thanh
Tri ân lòng Chúa nhân lành
Bình yên suối mát đồng xanh thỏa lòng
Một đời con Chúa thong dong
Tạ ơn, con mãi khát mong đời đời.

******************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng
(*) Ơn làm con Chúa

VÔ ƠN LẦM LỠ

Hình như con rất vô ơn
Hằng luôn bất mãn đòi hơn trong đời
Bao nhiêu hưởng thụ ơn Trời
Nắng soi ấm áp mưa rơi ngọt ngào
Hiu hiu gió thỏa khát khao
Giờ, giờ, phép lạ lẽ nào bất tri!
Trọng trường giữ bước chân đi
Mênh mang hơi thở huyền vi khôn lường
Miếng ăn, giấc ngủ yêu thương
Chẳng là phép lạ phi thường đó sao
Hồng ân muôn sự dồi dào
Còn chờ phép lạ muôn cao làm gì…

 Một đời Mạnh Hoạch(*) vô tri
Sau cùng cũng khóc lụy bi dầm dề
Xin tha con những u mê
Vô ơn lầm lỡ, đường về quyết tâm.

**************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng
(*) Nhân vật Tam Quốc Chí

XIN CHO VỮNG CHẮC ĐỨC TIN CON


Khi trời hạn hán suốt ba niên
Bà góa trong dân khắp mọi miền
Chỉ một Bà(*) thôi đầy hũ bột
Đức Tin son sắt giữa trung kiên

Người phung nhan nhản khắp trong dân
Chỉ một A-Man(*) khỏi bệnh thần
Phép lạ xảy ra dành nhắc nhở
Tin là tín thác há phân vân

Được lành thể xác vẫn chưa cao
Lành đã tâm linh mới ngọt ngào
Ba vạn(**) chóng qua là ảo mộng
Đời đời hằng sống ước ao sao!

Xin cho vững chắc Đức Tin con
Củng cố, dìu nâng giữa mỏi mòn
Chớ để ba thù(***) chinh chiến thắng
Đường về Thiên Quốc lướt bon bon.

*********************

Giu-se Nguyễn Văn Sướng

(*) Bà góa Xa-rép-ta và Quan Na-a-man
(**) Đời người (Ba vạn sáu nghìn ngày…)
(***) Ba thù: Ma Quỷ, Thế gian và Xác thịt

************


Thi Ca Tin Mừng Chúa Nhật 27 Thường Niên Năm C. Tháng Mân Côi.



Thi Ca Tin Mừng Chúa Nhật 27 Thường Niên Năm C.
Tháng Mân Côi.

SAO CÒN PHẢI ĐỢI LŨNG SẦU XIN VÂNG

Kìa xem Đức Chúa muôn cao
Yêu thương tỏ lộ ngọt ngào huyền siêu
Cho nhân gian biết mỹ miều
Cho con người hưởng tình yêu cao vời

Dẫu là tối thượng Chúa Trời
Khiêm nhường chờ đợi một lời thế nhân
Sứ Thần Trời, đứng chôn chân
Lặng nghe hồi đáp hồng ân nhiệm mầu

Toàn năng này Chúa cao sâu
Sao còn phải đợi lũng sầu “Xin vâng”
Cao ngôi cực thánh chín tầng
Nâng niu tôi tớ tợ vầng thái dương

“Xin vâng” đảo nghịch phi thường
“Xin vâng” là Chúa, vì thương phàm trần
Chúa chờ người chọn lần khân
Chúa “Vâng” để được thi ân tràn trề

Từ ơn Chúa, thoát u mê
Con “Vâng” như Mẹ một bề năm xưa
Dại, khôn, giờ hết đong đưa
Đường về Chúa dắt sớm trưa an bình.

***********
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

XÓM ĐẠO, MÂN CÔI VÀ THU


Thu dìu dịu gọi về cơn mưa nhỏ
Đệm nhịp nhàng điệp khúc chuỗi Mân côi
Đẫm trong đêm điệu sâu lắng bồi hồi
Nghe vĩnh cửu mơ hồ vừa vẫy gọi

Thánh thót buồn giọt đều rơi mái ngói
Chầm chậm theo từng hạt đếm trên tay
Con cháu đang nài nẳng chốn lưu đày
Mẹ cứu giúp hộ phù qua đêm tối

Nhà nhà vẳng tiếng cầu  kinh đưa lối
Xóm Đạo nghèo ấm áp dưới mưa thu
Từng hạt kinh rực sáng giữa mịt mù
Liên miên mãi, Kính mừng, Bà có phúc

Tháng Mẹ về, Mân côi lời hoan chúc
Triệu đóa hồng thơm nở ngát trên môi
Điệp khúc trầm mưa nhạc với Mân côi
Ôi, xóm Đạo với thu vàng ân phúc

*******************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

VÀNG KINH CHUỖI NGỌC


Mân côi về với mưa thu
Trầm trầm điệp khúc như ru dịu dàng
Hiu hiu gió nhẹ mênh mang
Giọt rơi tí tách mơ màng mái hiên
Kính mừng thánh thót liên miên
An bình xóm Đạo hòa hiền dưới trăng
Mơ hồ vụt thoáng vĩnh hằng
Vàng kinh chuỗi ngọc cánh bằng thênh thang.

*********************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

XIN VÂNG
            “Xin vâng” nhẹ thoảng thanh tao
Ngọt ngào hơn cả ngọt ngào huyền siêu
Tình Yêu bởi tự Tình Yêu 
Ngôi Hai chốc ấy một chiều xuống thai

“Xin vâng” gọi thức đêm dài
Ôi, lời tuyệt mỹ trang đài xiết bao
Bình minh sáng tợ hỏa hào
Đêm đen nhường bước Ngàn Cao xuống trần

“Xin vâng” thay thế vong ân
Địa đàng mở lại ân cần xót thương
Bà nên cánh cửa Thiên đường
Tới lui con cháu yêu thương hiệp vầy

“Xin vâng” nhiệm lạ cao dầy
Chúa ưng nghe tiếng tỏ bầy thiết tha
Ôi, Ê-va mới nết na
“Xin vâng” tước hiệu của Bà cao sang.
***********
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

ÔI, BÀ ĐẦY PHÚC
Lời đề nghị đã đưa ra
Thiên cung, trần thế đợi Bà hồi âm

Ba Ngôi cũng đợi âm thầm
Cha, chờ tiếng thốt thành tâm đẹp lòng
Con, chờ xuống dạ tinh ròng
Thánh Thần, chờ tạo thai trong lòng Bà…

Thiên Cung lặng tiếng hoan ca
Trần gian run rẩy, Quỷ Ma kinh hoàng
Đất, Trời như thuở hồng hoang
Thuở Người-bất-phục(*)  tím loang Địa đàng
Bà thưa một tiếng dịu dàng
Thay Người-bất-phục sỗ sàng năm nao
Bà thưa rất mực ngọt ngào
Bao đời mong đợi thở phào từ đây
Ôi, Bà đầy phúc cao dầy
Lời thưa tháo ách lưu đầy tha hương
Mỗi Bà sâu thẳm khiêm nhường
Muôn đời khen chúc, lạ thường Bà ơi.
*******************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng
      AVE    MARIA

Khi Thần Sứ cất cao lời chúc tụng
Gian nhà tranh bừng sáng ánh huyền linh
Nhạc Thiên Cung trong vắt tiếng tơ trời
Chuyển sứ điệp Muôn Cao từ thượng giới.

Mừng Vui lên hỡi Người đầy phúc cả
Người Chúa thương tự muôn thuở xa xăm
Người Chúa thương, Chúa chọn giữa muôn đời
Người duy nhất, khởi nguyên đến thế mạt.

Mừng vui lên Người khiêm cung tự hạ
Mà cao sang tôn quý nhất Thiên Cung
Này: Ta mang sứ điệp đến cho Người
Từ cao thẳm Chúa mong Người phúc đáp.

Và Thiên Cung nghiêng tai hồi hộp đợi
Và Thế Trần im ắng lắng lo mong
Và thời gian run rẩy phút giây chờ
Và Hỏa Ngục điên cuồng vì bấn loạn.

Người Thiếu Nữ khẽ khàng lời đáp trả
Mà ầm vang cả vũ trụ mênh mông
Nhạc thiên cung dồn dập khúc vui mừng
Và Hỏa Ngục rú gào trong tuyệt vọng.

Và chốc ấy Chúa Cha cười âu yếm
Chúa Thánh Thần quyền lực chuyển càn khôn
Đưa Chúa Con nhập thể xuống làm người
Và chốc ấy Ngôi Hai thành Nhục Thể.

Ôi, "Xin vâng", đơn sơ mà mầu nhiệm
Chỉ một lời, kéo xuống thế Ngôi Hai
Chỉ một lời, xoay chuyển cả càn khôn
Đưa vũ trụ vào kỷ nguyên cứu độ.

Lời xin vâng của Bà Đầy Phúc Cả
Cứu con dòng cháu giống khỏi tội nhơ
Bà muôn đời diễm phúc đáng ngợi ca
Đời ngây ngất mừng khen Bà tuyệt lạ.
       ---------------------------
     Giu-se Nguyễn Văn Sướng.
KÍNH MỪNG, CON CŨNG KÊU VAN

A-vê, Thiên sứ cúi mình
Trước cô thôn nữ đồng trinh tuyệt vời
Kìa xem thần sứ từ Trời
Khiêm cung kính cẩn ngỏ lời ca khen
Dù Bà, tớ nữ phận hèn
Chúa ban trong ngọc trắng sen mỹ miều
Ban làm Mẹ Chúa tình yêu
Dư tràn ơn phúc yêu kiều thướt tha
Gian trần duy mỗi một Bà
Xứng danh phúc đẳng hà sa muôn vàn

Kính mừng, con cũng kêu van
Khi nay, lâm tử, nguy nàn cậy trông.

*************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng