CHÙM THƠ DỤ NGÔN PHÚ HỘ VÀ LA-ZA-RÔ


Thi Ca Tin Mừng Chúa Nhật 26 Thường Niên C

   ĐỪNG VÔ CẢM

Dụ ngôn kể, Phú-hộ, kìa giàu có
Yến tiệc đầy ngày bữa chán chê no
Hành-khất kia bụng đói gối phải bò
Mong chút vụn gầm bàn hòng đỡ dạ

Và cái chết phân ly người đôi ngã
Một lên trời một âm phủ chia xa!
Trần thế vui, nhưng chẳng phải là nhà
Và nén bạc(*), ân ban, đừng tự mãn

Ai khao khát công bằng đừng chán nản
Khát vọng nào là khát vọng vu vơ?
Hãy vững tin dù chỉ chút lờ mờ
Thời gian có, thì vĩnh hằng phải có

Gương vô cảm Phú-hộ kia còn đó
Chỉ biết mình, mà bỏ mặc tha nhân
Của dư thừa, nào đâu của thiết thân
Ôi ích kỷ, Chúa xem là độc ác!

Đời, muôn sự Chúa ân ban bát ngát
Hễ là chung, đừng mong chiếm riêng tư
Sẻ chia đi như Chúa đã nhân từ
Mưa nắng đó, khí trời kia, vô tận!

Có cái gì của ta mà không nhận
Người quản gia trung tín sẽ cho đi
Đời trần gian, ai đó cũng một thì
Rồi cát bụi, ra đi về tay trắng

Đừng như gió tan bay vào mưa nắng
Lời dạy Ngài xin mau mắn vâng theo
Sống quan tâm chia sớt kiếp khổ nghèo
Ngày nhắm mắt tươi nụ cười giã biệt.
                     
 *****************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng
(*) Dụ ngôn những nén bạc


GIÀU SANG NĂM BẢY..

Giàu sang năm bảy đường sang
Lẽ đâu phú quý trái ngang một đời
Lẽ nào giàu có từ…chơi
Mồ hôi nước mắt rớt rơi tháng ngày

Sao giàu lại bị tẩy chay
Khó vào nước Chúa sánh tày chui kim!
Bởi yêu của nổi của chìm
Quên mình quản lý phải tìm sẻ chia

Đắm mê hưởng thụ đầm đìa
Đế vương nhất dạ xa lìa tình thân
Lỳ trơ trước cảnh cơ bần
Lòng chai dạ đá chẳng cần biết ai

Ma-môn ngất ngưởng trên ngai
Người giàu thành kẻ nô tài đáng thương
Giàu sang quyến rũ lạ thường
Không cho từ bỏ, chẳng đường rút lui

Cho con chia sẻ ngọt bùi
Cắt phăng luyến tiếc ngậm ngùi Ma-môn
Khôn khôn dại dại liệu hồn
Thiên đàng, Hỏa ngục trường tồn muôn năm.

     ************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng


CHẲNG QUA VÔ CẢM

Một chàng phú hộ cao sang
Một người nghèo khó lang thang bơ phờ
Nước sông nước giếng đôi bờ
Đời ông, ông sống, mong chờ chi tôi
Không giả hình, chẳng đãi bôi
Nhà tôi cổng lớn ông ngồi không sao
Rồi đời tựa giấc chiêm bao
Đi qua cái chết, nghèo vào Thiên cung
Giàu tôi rơi xuống khốn cùng…

Đuổi xô, mắng chửi, thủy chung chưa từng
Chẳng qua vô cảm dửng dưng
Chẳng qua ích kỷ quay lưng mặc đời
Đường về xa tít mù khơi
Gương chàng phú hộ gọi mời ăn năn:
Biết bao thiếu sót cách ngăn
Biết bao vô cảm nguồn căn tội tình
Trước nhan Chúa hỏi giật mình
Anh kia, chị nọ xưa khinh đâu rồi?
Sống vì, sống với, hỡi ôi
Không ai hòn đảo nổi trôi một mình.

   ********
   Giu-se Nguyễn Văn Sướng

DẠI KHÔN CÁCH SỐNG


Hôm nay Chúa dạy dụ ngôn
Người giàu kẻ khó, dại khôn trên đời
La-gia-rô đã một thời
Bụi bờ đói khát chẳng lời oán than
Phần anh phú hộ đáng bàn
Ngày ngày yến tiệc an nhàn vui say
Cả hai cùng chết một ngày
Một rơi âm phủ, một bay lên trời
Giàu đâu phải tội ai ơi
Nghèo chưa hẳn phúc tuyệt vời mai sau
Tội, vô cảm trước khổ đau
Tội, khi ích kỷ mặc nhau túng nghèo
Phúc, vì chấp nhận bọt bèo
Phúc, là không oán không gieo hận thù
Nghèo giàu, số phận chỉn chu
Dại khôn cách sống, thiên thu cõi về.

   ***********
   Giu-se Nguyễn Văn Sướng


THƠ: ĐÂU KHEN GIAN TRÁ & TA QUẢN LÝ CHỨ AI


Thi Ca Tin Mừng Chúa Nhật 25 Thường Niên C

ĐÂU KHEN GIAN TRÁ

Chúa khen Quản Lý bất lương
Vì còn sáng suốt tìm đường tương lai
Ai như con cái ngày mai
Sống không tỉnh thức trượt dài u mê!

Đâu khen gian trá một bề
Mà khen biết nghĩ đường về thông minh
Biết mua chuộc những ân tình
Xứng danh vạn vật nhân linh(*) trên đời

Đừng ham chè chén ăn chơi
Mồi vinh bả phú tả tơi cuộc trần
Hoang đàng phung phí Hồng ân
Gương Người Quản Lý rất gần đâu xa

Đừng xem trần thế là nhà
Đừng tôi hai chủ kẻo mà bất lương
Rồi ra khi cuối đoạn đường
Chì, chài, mất cả náu nương nơi nào 

Tiền là bạc, nghĩa mới cao
Đem tiền mua lại ngọt ngào nghĩa ân
Canh khuya đợi Chủ ân cần
Chủ về gõ cửa bất thần mở ngay.

************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng
(*) Nhân linh ư vạn vật

TA QUẢN LÝ CHỨ AI

Chàng quản lý bất lương
Ma-lanh đến lạ thường
Hai lần tiêu tiền Chủ
Lại được người ta thương

Ta, quản lý chứ ai
Hồng ân phủ đường dài
Quả, hoa, đều vắng cả
Còn lần lữa tương lai

Hồng ân Chúa ban cho
Ta, quản lý nhỏ to
Dù tinh thần, vật chất
Chia sẻ chẳng đắn đo

Gương Quản Lý, dụ ngôn
Nén bạc chớ đêm chôn
Ngày về, kìa Chủ đón
Hân hoan bước dập dồn.

********
Giu-se Nguyễn Văn Sướng



THƠ: NƯỚC TRỜI

Thi Ca Tin Mừng Chúa Nhật 24 Thường Niên

NƯỚC TRỜI

Nước Trời: Đa dạng, phong nhiêu
Vẫn chưa giải nghĩa hết “Yêu” nhiệm mầu
Vừa là thực tại cao sâu
Lại vừa đơn giản ai đâu có ngờ

“Một con chiên lạc bơ vơ
Chín chín để lại hoang sơ, tìm về
Một xu rơi mất, não nề
Đốt đèn tìm kiếm chẳng nề quản công

Phá gia chi tử cuồng ngông
Cha già tựa cửa ngày trông đêm chờ..”
Nước Trời là cả bài thơ
Nơi yêu thương ấy chốn mơ ngọt ngào

Nước Trời không ở trên cao
Nước Trời mời gọi người vào yêu thương
“Chim trời làm tổ náu nương
Tưng bừng tiệc cưới quân vương đón mời..”

Nước Trời nào phải chuyện chơi
Phải qua cửa hẹp, phải bơi ngược dòng
Nước Trời sâu thẳm khát mong
Thành tâm tìm gặp thật lòng sẽ ban.

******************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

Thi Ca Tin Mừng Chúa Nhật 23 Thường Niên C

CON ĐƯỜNG KHÔNG CHÚT NÊN THƠ

Yêu cầu đến độ khắt khe
Buộc đòi chi nỗi thoắt nghe, giật mình!
Thuở đời ngược ngạo chiêu sinh
Đã đe Thập giá, đã rình chông gai

Không hề một chút lộc tài
Nước Trời chỉ hứa, tương lai mịt mờ
Con đường không chút nên thơ
Gối đầu hòn đá chỏng trơ chẳng còn

Bỏ bê cha mẹ vợ con
Thân bằng quyến thuộc héo hon quê nhà
Ngày về hai chữ vời xa
Bước theo Tiếng Gọi mặn mà yêu thương

Điên chăng, “Đám cháy”* lạ thường
Dại chăng, nghe tiếng, theo Đường Giê-su
Hai thiên niên kỷ mịt mù
Gót theo nối gót khiêm nhu tìm về

Trần gian vạn nẻo sơn khê
Sao “Con đường hẹp” một bề vẫn đi!
Đức Tin, ôi thật diệu kỳ
Chiếu soi tăm tối những gì vô minh.

***************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

(*) Đám cháy Ki-tô Giáo

Và một ít bài cũ cùng chủ đề


CHIÊU SINH ĐÚNG KIỂU

Chiêu sinh lạ nhất là Thầy
Mị dân đời thuở thế nầy, không ai!
Không bày danh vọng tiền tài
Chẳng lời ngon ngọt mồi chài môn sinh
Thẳng thừng đòi hỏi bỏ mình
Hằng ngày vác lấy khổ hình mà theo
Vẽ ra một cuộc cheo leo
Thân nhân cũng bỏ khó nghèo cũng cam
Chiêu sinh thế đấy, ai ham?
Mị dân đến vậy ai kham hở trời!
Hai ngàn năm lẻ dòng đời
Trùng trùng lớp lớp đáp lời Thiên-sư
Mà theo hết cả tâm tư
Mà theo háo hức, theo như chưa từng..

Chiêu sinh đúng kiểu…Tin Mừng!
Mị dân ngược ngạo, tưng bừng ghi danh.

********************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

CHÚA ĐÒI MÔN ĐỆ

Thấy người theo Chúa rất đông
Chúa quay lại bảo: “Ai không bỏ mình
Vợ con, cha mẹ, thâm tình
Tự mình mang vác khổ hình theo Tôi
Không làm môn đệ được rồi!
Muốn xây tháp lớn phải ngồi tính toan
Khả năng có thể chu toàn
Kẻo ra dang dở khôn ngoan còn gì?
Vua nào giao chiến chẳng khi
Xem ta một vạn chống thì hai không?
Bằng không, giao hảo hòa đồng!
Ai không từ bỏ, đèo bồng đa mang
Môn đồ kiểu ấy chẳng màng!”

Chúa đòi môn đệ đá vàng phân minh
Thế gian phải chết phần mình
Sống là cho Chúa trọn tình thủy chung
Xứng người môn đệ bao dung
Thầy sao trò thế hào hùng biết bao
Chông gai đợi bước anh hào
Gian nan thử thách thấp cao một đời.
---------------------------------------
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

CON ĐƯỜNG KHỔ GIÁ

“Theo Ta, vác khổ giá mình
Chẳng còn đường khác quang minh trên đời
Kẻ yêu mạng sống hỡi ơi
Là liều đánh mất một thời lập công
Vì Thầy, thiệt mạng, cậy trông
Đời đời được lại mênh mông phúc nhàn
Lãi lời muôn vạn thế gian
Linh hồn thiệt mất đồ gàn ích chi?”

Con đường khổ giá Chúa đi
Thế gian xem chẳng ra gì ngày nay
Buông tuồng hưởng thụ mới hay
Mới là sành điệu mới tay “Bố già”
Xe hơi dinh thự nguy nga
Cho lăn lóc đá kẻo mà một mai..

Kệ ai toan tính một hai
Con đường khổ giá theo Ngài có con
Xin ban một tấm lòng son
Hàng ngày bổn phận vuông tròn kiên trung
Mến yêu khổ giá đến cùng
Gương Thầy núi Sọ uy hùng không quên.

********************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

THEO THẦY, HAI CHỮ

“Theo Thầy”, hai chữ ngắn sao
Mà dài biết mấy gian lao một đời…
Vẫn còn có tổ, chim trời
Có hang, chồn cáo tùy thời náu thân
Con Người, rao giảng bước chân
Gối đầu hòn đá trụi trần cũng…không!

“Theo Thầy”, tưởng rạng tổ tông
Ai dè quyết liệt gai chông dặm trường
Cha, dù liệt chiếu liệt giường
Đừng lo chôn cất lệ thường bo bo
Chuyện người chết, người chết lo
Môn đồ tròn phận học trò mến thương

“Theo Thầy”, dứt khoát vấn vương
Cầm cày ngoái lại, trật đường còn đâu
Bất kham Nước Chúa cao sâu!

“Theo Thầy”, tắt lại, nhiệm mầu hồng ân
Dễ ai được gọi ân cần
Dễ ai đáp trả trụi trần xin vâng

“Theo Thầy”, huyền nhiệm chín tầng.

**********
Giu-se Nguyễn Văn Sướng


LÀM MÔN ĐỆ

Làm môn đệ xem ra buộc đòi thế
Đã bỏ mình còn bỏ cả thân nhân
Cửa hẹp kia mời gọi bước ân cần
Mang khổ giá bổn phận mình vác lấy

Làm môn đệ xem ra thiệt thòi đấy
Tưởng làm đầu, phải phục vụ anh em
Tát má kia chìa má nọ đi kèm
Tha thứ mãi đến bẩy mươi lần bẩy

Ôi, bậc thầy chiêu sinh là thế đấy!
Toàn ngược đời khi hứa những chông gai
Không hư vinh chỉ trần trụi môn bài
Như chính Ngài phơi thân trần Thập-giá

Làm môn đệ xưa nay là thế cả
Mọi thiệt thòi ngu dại nhất dương gian
Mà xem ra ngu ngốc vẫn ngàn ngàn
Vẫn khổ giá lên đường vào cửa hẹp

Ôi, mầu nhiệm môn sinh là tuyệt đẹp
Thế gian này mù mở thấy sao kham
Khi lòng còn đầy rẫy những gian tham
Thì môn đệ vẫn dại khờ muôn thuở

Làm môn đệ đâu màng người trách quở
Thầy đi đâu trò theo nấy yêu thương
Muôn lối đi trò chỉ thấy một Đường
Đường, Sự Thật muôn năm, Đường Sự Sống.(*)
-----------------------------------------
Giu-se Nguyễn Văn Sướng
(*) Ta là Đường, là Sự Thật và là Sự Sống (Lời Chúa)

Thi Ca Tin Mừng Chúa Nhật 22 Thường Niên C

GHÉT LÀ GHÉT HỌ, CHỨ TA..


Kiêu căng ai cũng lánh xa
Ngông cuồng tự mãn đố mà ai thương
Ghét người hợm hĩnh, lẽ thường
Ghét quân vênh váo ghét phường ta đây
Nhưng ta ngoại lệ, bậc thầy
Vẫn dài tua áo vẫn dầy mặt mo
Ghét là ghét họ ăn to
Chứ ta nói lớn trời cho, lẽ nào
Ghét là ghét họ hỗn hào
Phần ta phách lối, câu chào vẫn mong!

Chúa đâu Chúa dạy dối lòng
Khiêm nhường giả hiệu thôi xong một đời
Có chi mà chẳng bởi Trời
Nghênh ngang hếch mặt vạn lởi mỉa mai
Nghe Lời Chúa dạy, sửa sai
Kiêu căng bị hạ, khiêm nhường được nâng.

***************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng




GIÊ-SU, CON ĐƯỜNG HẸP, CỐ LEN CỬA HẸP, CỬA CÒN MỞ. NƯỚC TRỜI QUA CỬA HẸP




Thi Ca Tin Mừng Chúa Nhật 21 Thường Niên C

  
GIÊ-SU, CON ĐƯỜNG HẸP

Coi chừng Đường lớn thênh thang
Nghênh ngang Cửa rộng dễ dàng hư vong!
Đường qua Cửa hẹp, nhọc lòng
Nước Trời phải cố mới mong được vào
Kẻ đầu thành cuối, ôi chao
Còn người rốt hết nhiệm sao lại…đầu!

Con Đường Giê-su nhiệm mầu:
“Đường qua Cửa hẹp, cơ cầu, gian nan!
Vác mang khổ giá trần gian
Đường này Cửa ấy bình an về Trời”

Đường Giê-su, tắt một lời
Là Con Đường Hẹp giữa Đời thênh thang!

*************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng


CỐ LEN CỬA HẸP

Trên đường có kẻ hỏi Ngài:
“Những người được cứu chỉ vài, phải không?”
Chúa rằng: “Chiến đấu gắng công
Phải qua cửa hẹp mới trông được vào
Kẻo khi cửa đóng, ôi chao!
Bấy giờ mới gõ đời nào mở cho
Còn nghe Chủ mắng, thẹn thò
Cút đi khuất mắt hỡi lò bất nhân
Đông tây nam bắc dự phần
Các ngươi chung phận Ác thần vực sâu
Thế nên kẻ chót nên đầu
Kẻ đầu xuống chót, thức lâu đêm dài!”

Hỡi người nhập Đạo sớm mai
Anh là đầu hết không sai chút nào
Coi chừng anh chẳng được vào
Dự tòng chiều tối ngọt ngào qua anh
Đây thời thuận tiện riêng dành
Cố len cửa hẹp thực hành khôn ngoan
Rồi khi cửa đóng hoàn toàn
Dự phần gia nghiệp nhập đoàn vinh quang.
----------------------------------
Giu-se Nguyễn Văn Sướng



CỬA CÒN MỞ.

Cửa còn mở, nghĩa là còn cơ hội
Sao chẳng vào còn nuối tiếc chi đây
Phù vân thôi, hư ảo cuộc trần gầy
Rồi sẽ đến trắng tay về lòng đất

Cửa còn mở, cơ hội còn là thật
Lời kêu mời còn khẩn thiết vang vang
Đừng để khi cửa đóng, đã muộn màng
Trong tăm tối đêm đen tràn khiếp hãi

Đường khoảng khoát về hư vô mãi mãi
Đường sống còn, đường chật hẹp hy sinh
Cửa trường sinh, cửa nhỏ hẹp quên mình
Vì thiêng thánh nhưng không, đòi nỗ lực

Vì cực trọng đòi giữ gìn tỉnh thức
Chẳng ai đem ngọc quý vất cho heo
Cơ hội còn, sao chẳng bước đi theo
Ngày cửa đóng than ôi nào cơ hội!

***************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng



NƯỚC TRỜI QUA CỬA HẸP

Bé cho tay vào hũ
Vốc một nắm kẹo to
Tay rút hoài không được
Mẹ cười: Con buông bỏ
Chỉ lấy một viên thôi…

Cửa thiên đàng hẹp lắm
Đừng mang vác gian tham
Đừng gánh gồng danh lợi
Đâu kiêu căng phách lối
Đâu mê đắm phù hoa
Sao len qua được cửa?
Phải buông bỏ cái tôi
Phải chiến đấu mà vào
Nước Trời qua cửa hẹp.

*************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng




THƠ: THƠ: LỬA BÌNH AN



Thi Ca Tin Mừng Chúa Nhật 20 Thường Niên C

LỬA BÌNH AN

Chúa không đem đến bình an
Lẽ nào mang lại gian nan nguy nàn!

Bình an chẳng hệ an nhàn
Chông gai thử thách tiên vàn vẫn hơn
Ba đào vẫn vững là ơn
Bình an đích thật nguồn cơn từ Trời
Chúa quăng Lửa, xuống cuộc đời
Một nhà chia rẽ bời bời bởi đâu?
Lửa Chân lý, Lửa nhiệm mầu
Cháy lên khuấy đảo thẳm sâu đáy lòng
Để cho lộ những tinh trong
Để cho tìm được khát mong cội nguồn
Bình an từ Lửa trào tuôn
Thế gian ghét bỏ, đáng buồn thế gian!

Lửa Thần Khí, Lửa bình an
Bừng bừng khuấy đảo ân ban tình Trời.

************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

MẸ VỀ, MÔNG TRIỆU CAO SANG



MẸ VỀ, MÔNG TRIỆU CAO SANG

Mẹ về, Mông triệu cao sang
Trần gian hoan chúc, Thiên đàng cung nghinh
Tươi xinh Mẹ ánh bình minh
Diễm kiều Mẹ dịu an bình trăng thu
Đoàn con còn chốn Ba thù
Ngửa trông, cậy Mẹ, âm u thế trần
Ơi Bà thấm đẫm hồng ân
Bà là vinh phúc muôn dân hướng về
Huệ trinh hương ngát đê mê
Tám phương dị thảo, bốn bề kỳ hoa
Hôm nay Mông triệu Thiên tòa
Mưa ân phúc xuống an hòa trần gian.

***********
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

ĐỜI SAU, SAU TÍNH



Thi Ca Tin Mừng Chúa Nhật 18 Thường Niên C


ĐỜI SAU, SAU TÍNH

“Hồn ơi, tích lũy đã nhiều
Giờ thì hưởng thụ sớm chiều vui say…
Hỡi ơi dại ngốc lâu ngày
Đêm nay tận số, của rày để ai?
Thế gian thu quén miệt mài
Nước Trời chẳng đoái, ngày mai mịt mù!”

Bao lần ta cũng dại ngu
Tiền tài phấn thổ, lu bu đâm đầu
Kho tàng Thiên quốc nhiệm mầu
Đời sau, sau tính, còn lâu vội gì
Hay đâu Sự Chết kể chi
Thình lình kẻ trộm mấy khi đợi người
Bây giờ hiện tại dể ngươi
Tương lai dở khóc dở cười đớn đau!

**************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng



THƠ



Thi Ca Tin Mừng Chúa Nhật 17 Thường Niên C


XIN: ĐƯỢC, TÌM: THẤY, GÕ: MỞ CHO

Xin: Được, Tìm: Thấy, Gõ: Mở cho
Lẽ nào “Lời” nói chỉ quanh co!
Tương quan mật thiết Cha-Con ấy
Chẳng lẽ làm con phải tẽn tò

Xin hươu, xin vượn, vẫn kêu xin
Mà ước mà mong Chúa nhận nhìn
Chúa chẳng đóng vai Thần-giúp-việc
Người ơi xin xét lại niềm tin

Tìm mà không thấy bởi thông manh
Mù mở bao năm bả lợi danh
Phù hoa nối tiếp phù hoa cả
Chân lý bỏ qua vẫn đoạn đành

Gõ hoài gõ hủy gõ liên miên
Gõ những cửa Quan, gõ cửa Tiền
Rồi chán rồi than rằng vô vọng
Chẳng thấy mở cho chút nhãn tiền

 Xin: Được, Tìm: Thấy, Gõ: Mở cho
Hỡi người thảo hiếu chớ âu lo
Lời Cha xác quyết, Lời-chân-thật
Phúc ai xác tín chẳng thẹn thò.

****************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng


XIN ĐƯỢC TÌM THẤY GÕ MỞ RA

Xin, được. Tìm, thấy. Gõ, mở ra
Con đã kêu xin rất mặn mà
Bao năm xin miết mà chẳng được!
Lời Chúa lẽ đâu cũng…thật là

Lời Chúa lẽ đâu dối gạt người
Vậy xin không được chỉ do ngươi
Xin điều không đúng, xin ngang trái
Lại tưởng vàng thau giống vàng mười

Lại tưởng vàng thau giống vàng nguyên
Bán tín bán nghi chẳng tinh tuyền
Tin mỏng tin dòn tin yếu ớt
Dị đoan mê tín mới truân chuyên

Dị đoan mê tín mới nguy nan:
Chúa cũng bao Thần giữa thế gian!
Thần tham, Thần chướng, Thần giúp việc
Gọi đến phải nghe. Thật quấy càn!

Xin gì được nấy, mấy ai không?
Địa giới Đạo ni ắt đại đồng
Chẳng cần “Tin” nữa vì chắc chắn
Kho đà mở sẵn kéo cho đông

Mà những kêu xin trái ngược nhau
Chúa ban thỏa mãn mới thương đau
Trần thế loạn lên cùng khắp cả
Cũng chẳng ai còn công phúc sau

Kêu xin là đặt lại Chúa-Tôi
Bên Chúa, Hóa Công vút cao ngôi
Bên tôi, tạo vật cần nương tựa
“Xin” là “Tin” chắc chuyện thế rồi

Kêu xin là khẳng định liên quan
Chúa chẳng nợ ta để bồi hoàn
Hóa Công độc nhất, Thần muôn Thật
Và ta chỉ ước: Đứa con ngoan

Danh Cha cả sáng, Nước vẻ vang
Ý Chúa, trần gian giống địa đàng
Tiên vàn ta hãy xin như thế
Muôn sự quan phòng, Chúa cao sang

*******************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

HÃY XIN SẼ ĐƯỢC

Chúa còn cất tiếng dạy thêm:
“Nửa đêm anh bạn trước thềm gọi vang:
(Bạn ơi, tôi có khách vàng
Không gì thết đãi hiện đang đói lòng
Xin vay ít bánh, trông mong)
Thật Ta nói thật lòng vòng đâu xa
Dù không vì bạn mặn mà
Nhưng vì hắn cứ kêu ca quấy rầy
Anh ta không thể cù nhầy
Mà không cho mượn đủ đầy bánh vay
Thế nên Ta bảo chuyện này
Hãy xin sẽ được, tìm rày sẽ ra
Gõ đi sẽ mở cho mà
Kìa xem anh chỉ là cha bình thường
Nhưng con xin cá dễ thương
Lẽ nào lấy rắn ngoài đường cho con
Hay con xin trứng thơm ngon
Lại đưa bò cạp có còn tình chi?
Vốn là kẻ xấu trơ lì
Còn cho cuả tốt, huống gì Muôn Cao!
Chẳng ban Thánh Thần ngọt ngào
Cho người van vỉ dồi dào hồng ân.”

Ôi, Chúa biết bao ân cần
Sợ đoàn con dại ngại ngần kêu van
Dạy xin kiên nhẫn, sẽ ban
Dạy xin nài nẵng, hợp tan mặc đời
Thiên Chúa chí Thánh trên trời
Quan phòng tỉ mỉ từng lời kêu xin.

**************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng



CHÙM THƠ MAI ĐỆ LIÊN



Thi Ca Tin Mừng Chúa Nhật 16 Thường Niên C

ƠI NGƯỜI ĐÃ CHỌN

Ơi Người(*) đã chọn nghe Lời
Dù Người chưa biết tuyệt vời phần hơn!
Tình yêu xui khiến nguồn cơn
Đưa Người thẳng đích cao sơn nhiệm mầu

Đơn sơ tiến giữa bể dâu
Vào nơi huyền nhiệm thẳm sâu cung lòng
Tái sinh hồn xác trắng trong
Được ban trên cả ước mong thỏa nguyền

Ơi Người đạt thấu uyên nguyên
Một lần suối lệ tóc huyền lau chân
Ơi Người tẩy sạch tội trần
Dìm mình trong bể hồng ân vĩnh hằng

Ơi Người, Người có nghe chăng
Hôm nay Chúa phán thẳng băng: Phúc Người
Cho Người phần nhất mười mươi
Chẳng ai giành được vui tươi Địa đàng

Ơi Người đã chọn cao sang
Bên chân(**) Người nuốt Lời vàng khát khao
Từng Lời-Hằng-Sống ngọt ngào
Phúc Người vì chọn muôn cao nhiệm huyền.

****************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng
(*) Mai Đệ Liên  (**) Chúa Giê-su

ĐỜI THI TẾ

“Mác-ta, Mác-ta ơi
Bôn chôn lo lắng đủ chuyện đời
Mà cuộc đời thì bao giờ hết chuyện?
Bao giờ con mới được thảnh thơi!

Mác-ta, này Mác-ta
Một chuyện cần hơn giữa bao la
Ma-ri-a đã khôn ngoan giành lấy
Đã chạm vào huyền nhiệm rất sâu xa.”

Đi qua giữa thế gian đường muôn ngả
Có con đường con vẫn muốn bôn chôn
Ngợp kỳ hoa dị thảo đắm say hồn
Đường vinh dự ngập tràn: Đường Thi Tế.

Bên chân Chúa, con ngồi im lặng để
Thoảng mơ hồ tiếng Chúa rót bên tai
Nghe du dương thiêng thánh đẫm thiên thai
Cho mầu nhiệm thấm tơ lòng run rẩy.

Và mặc tình cho thần thi đưa đẩy
Con nghẹn ngào lời tán tụng tri ân
Của lễ dâng ngào ngạt tỏa bệ Thần
Đời Thi Tế tơ lòng con tiến mãi.

***********
Giu-se Nguyễn Văn Sướng 

LẮNG NGHE VÀNG NGỌC

Bên chân, Cô(*) những bồi hồi 
Lắng nghe vàng ngọc từ môi ngọt ngào
Lời từ muôn thuở muôn cao
Trầm trầm đồi núi dạt dào đại dương
Vạch ra cho thấy Con Đường
Chỉ ra cho biết tận tường trường sinh
Biết yêu, biết cả hy sinh
Biết Người, biết đến Thánh Linh cao vời
Chưa từng có ở trên đời
Lời đem sự sáng gọi mời đêm đen
Nghe Lời, chán những bon chen
Chán danh cùng lợi đê hèn thế gian
Nghe Lời hồn những bình an
Hết còn khắc khoải giữa ngàn hư vô…

Đã chọn phần nhất, hỡi Cô(*)
Phần cao trọng giữa xô bồ vây quanh!

**************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng
(*) Maria Madalena

CHỌN LỜI THIÊN CHÚA

Lời Thiên Chúa xuống làm người
Chọn Lời, hơn cả vàng mười, tuyệt sao
Nghe Người nghe những ngọt ngào
Nghe Người là chọn muôn cao giữa đời
Vì Người chính thật Ngôi Lời
Là phần duy nhất tuyệt vời thế gian
Chọn Người chọn bến bình an
Chọn đường, Sự Thật giữa ngàn hư vô
Lời cao trọng giữa xô bồ
Giờ nghe sau khỏi hồ đồ ăn năn..

Ma-ri-a(*) chẳng lăn tăn
Chọn phần tuyệt nhất, ai ngăn được nàng!

**************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng
(*) Maria Madalena


THƠ: CÓ NGƯỜI-NHÂN-HẬU



CÓ NGƯỜI-NHÂN-HẬU

Hồn con chờ chết bên đàng
Có Người-Nhân-Hậu dịu dàng quan tâm
Cung thương một nốt lặng trầm
Xót lòng vực kẻ lạc lầm mê si

Đồng xu rớt mất đáng gì
Con chiên lạc mất cũng thì, thì thôi
Đèn soi đuốc đốt bồi hồi
Dặm dài hoang mạc lũng đồi quên thân!

Trần gian đầy cả hồng ân
Trời cao đất thấp đã gần hết xa
Tình-Yêu: Hai chữ đậm đà
Thiên đàng, hạ giới mặn mà xiết bao

Ôi, Người-Nhân-Hậu ngọt ngào
Tìm con vực dậy dạt dào yêu thương
Để con được sống phi thường
Khi đang chờ chết bên đường năm xưa.

**************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng




Thơ: BẢY MƯƠI HAI ẤY



BẢY MƯƠI HAI ẤY

Chọn rồi một nhóm Mười Hai
Chừng như chưa đủ, bài sai thêm người
 Bảy Mươi Hai, số xinh tươi
Đi theo từng cặp vẹn mười chứng nhân

Lên đường đến với toàn dân
Tham gia loan báo hồng ân Tin Mừng
Trở về nước mắt rưng rưng:
“ Quỷ Ma cũng phải tuyên xưng Danh Thầy”…

Chúng con qui tụ nhau đây
Xin là một, giữa đủ đầy Bảy Hai
Thi ca loan báo miệt mài
Tin Mừng bay suốt dặm dài gió mây

Bảy Mươi Hai ấy, thưa Thầy
Vẫn đang hăng hái dựng xây Nước Trời
Dù không chính thức gọi mời
Tâm tư vẫn kể một đời hiến trao

Viết thiên tình khúc ngọt ngào
Dệt ngàn thi tứ khát khao nhiệm mầu
Nhả tơ rút ruột đêm thâu
Tin Mừng góp mật vơi sầu bớt thương

Biết là chỉ chút tầm thường
Giữa đời gió thoảng chút hương nghèo nàn
Mong là nén bạc ân ban
Ngày về nước mắt rụa ràn mừng vui.

*********
Giu-se Nguyễn Văn Sướng



LỄ MÌNH MÁU THÁNH CHÚA


LỄ MÌNH MÁU THÁNH CHÚA


ÔI MAN NA THẬT CHA BAN

Tây Du Ký kể lại rằng
Hễ ai ăn thịt Đường Tăng: Sống đời
Thế là yêu quái, trời ơi
Hăm hăm hở hở chực xơi thịt Đường

Chúa ban Mình Thánh, Thần lương
Ai ăn khỏi chết miên trường Bồng-lai
Chúng con yêu quái ngu dai
Lại chê Thịt Thánh vật nài nhưng không!

Dễ thường Lời Chúa viễn vông
Mà xui Nhà Tạm đợi trông mỏi mòn
Thương thay Lương Thực sống còn
Thảm thay Nhiệm tích héo hon tháng ngày

Kìa xem Tiệc Thánh vui say
Ngày ngày thết đãi sẵn bày hồng ân
Bánh ao ước các Thiên-thần
Nuôi Hồn nhân thế đường trần bình an

Ôi, Man-na thật Cha ban
Ngọt ngào Thượng giới chứa chan tình Trời
Bao ngàn năm vẫn gọi mời
Ăn vào sẽ sống đời đời vinh quang.

*********
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

LƯƠNG THẦN MẦU NHIỆM


Dầu Người khẳng định thiệt hơn
Thế nhân chẳng đoái nguồn cơn, phụ phàng
Xưa, dân chê chối Lời vàng
Nay, con cái cũng chẳng màng, lánh xa
“Thật, Ta bảo thật mặn mà
Máu Ta của uống thịt Ta lương thần”

Đớn đau chữ “Thật” ân cần
Nhắc đi nhắc lại thập phần xót xa
Cũng hoài lay chuyển người ta
Vẫn còn cắt nghĩa chỉ là ví von!
Hai thiên niên kỷ héo mòn
Hắt hiu nhà Tạm sắt son đợi chờ
Lương Thần mầu nhiệm huyền mơ
Đường quê êm ái bến bờ bình an.

Bánh trường sinh thật Cha ban
Giê-su hồng phúc rụa ràn chúng nhân.

**********************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

LƯƠNG THẦN TIỆC THÁNH

Giữa nơi hoang vắng cuối ngày
Bảo lo ăn uống, chuyện gay khó bàn
Nghĩ thôi đã muốn phàn nàn
Hai cá năm bánh? Thôi can mấy người!
Năm ngàn tráng hán, dễ ngươi
Phụ nhi chưa kể, hỏi cười khóc đây?
Thế mà phép lạ tròn đầy
Mười hai thúng vụn no ngây còn thừa…

Nay, còn cả thể hơn xưa
Lương Thần tiệc Thánh sớm trưa chí tình
Nuôi hồn ban sống Thần-linh
Vĩnh hằng hạnh phúc trường sinh muôn đời.

***************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

MÌNH NGÀI THIỆT BÁNH


Đoàn dân lũ lượt theo Ngài
Nắng chiều đã ngả vạn chài tiêu sơ
Động lòng thương đến ngẩn ngơ
Chút tình cá, bánh huyền mơ ngọt ngào
Hai con cá nhỏ là bao
Và năm chiếc bánh ôi chao nhiệm mầu
Năm ngàn vạm vỡ mày râu
Phụ nhi chẳng kể ân sâu no đầy
Mười hai thúng vụn dư đây
Đặt nên thắc mắc: Ông Thầy là ai?

Hai ngàn năm lẻ dặm dài
Âm thầm Nhiệm Tích miệt mài trung trinh
Mình Ngài thiệt Bánh Trường Sinh
Ai ăn sẽ sống hiển vinh muôn đời.

*****************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

NÀY LÀ MÌNH MÁU HUYỀN SIÊU


Nhiệm mầu Bí tích tình yêu
Thầy về trò ở một chiều năm xưa
Luyến lưu kỷ vật cũng thừa
Chia ly mà chẳng, mới vừa chia ly
Quan san nào có nghĩa gì
Người đi vẫn ở  diệu kỳ huyền siêu
Phát minh nhiệm tích tình yêu
Là Mình là Máu sớm chiều bên nhau
Dịu dàng ấp ủ trước sau
Lòng bên lòng xóa đớn đau xa lìa
Vui buồn dương thế sẻ chia
Náu trong Bánh Rượu, ô kìa Chúa tôi
Xưa Thiên tính xóa đi rồi
Nay nhân tính cũng than ôi chẳng còn
Ngày ngày lặng lẽ héo hon
Đợi chờ con đến mỏi mòn vì yêu

Này là Mình Máu huyền siêu
Hỡi ai túng lối phận liều, đến đây..

****************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

NƯỚC TRỜI, BÁNH THẬT

Nước Trời, Bánh Thật*, thì chê
Thế gian, Bánh Vẽ, si mê một đời
Bánh Chân Thật,  xuống từ Trời
Đâu như Bánh Vẽ vợi vời hư không!

Mâm đời Bánh Vẽ viễn vông
Phù hoa ảo ảnh bềnh bồng mây trôi
Trắng tay, không “Bỏng”, hỏng “Xôi”
Ê chề chán vị Đời “Ôi”** lỡ làng

Mâm đời Bánh Vẽ mơ màng
Nồi kê chửa chín ngỡ ngàng giấc mê
Tranh danh đoạt lợi bộn bề
Một cơn gió thoảng não nề phù vân

Nước Trời, Bánh Thật, hồng ân
Thỏa thuê khát vọng thế nhân đợi chờ
Man-na Trời xuống hơn mơ
Thiên đàng dương thế huyền cơ diệu kỳ.

*************
(*) Mình Thánh Chúa Giê-su
(**) thiu, thối..
Giu-se Nguyễn Văn Sướng


TA LÀ BÁNH TỪ TRỜI CAO

Nếu được sống cùng Ngài vào thuở ấy
Thì ải này đâu dễ bước chân chi
Khi nhân thân ngày bữa có lạ gì
“Ta là Bánh từ Trời cao xuống thế!”

Nếu được thấy mỗi ngày như thường lệ
Người đã ăn và cùng uống, ôi chao!
“Đem thịt mình nuôi sống chúng tôi sao?”
Lời như thế, khó nghe là đúng thực

Nhưng cũng thấy bao nhãn tiền, ân đức
Phép lạ làm nhan nhản khắp nơi nơi
Mà vẫn mang thành kiến, ối cha ơi
Thì quả thật, kiêu căng và hợm hĩnh!

Nghe lời nói, ngắm việc làm, bình tĩnh
Người có tâm, biết phục thiện sẽ Tin
Dù huyền siêu, không hiểu vẫn nhận nhìn
Vì nhân thế không một ai như thế!

Duy mình Ngài giữa trần đời dâu bể
Bánh Thiên thần nuôi sống cõi nhân sinh
Man-na Trời ban sức sống Thần linh
Không như Bánh Thế gian, toàn Bánh vẽ!

******************************
 Giu-se Nguyễn Văn Sướng

HUYỀN SIÊU NHIỆM TÍCH.

Đơn sơ chút Bánh không men
Đậm đà chút rượu nho hèn nồng say
Thần minh tự hạ thế này
Loài người cao ngạo dạn dày biết bao!

Huyền siêu nhiệm tích muôn cao
Ẩn mình Bánh Rượu, ngọt ngào Thần lương
Phi thường cho đáng phi thường
Yêu thương đến độ yêu thương chẳng từ

Ngày xưa, còn bậc Tôn sư
Ngày nay, nhà Tạm ẩn cư mọn hèn
Quạnh hiu này chút ánh đèn
Bình minh muốn tỏ đêm đen thế trần

Tình Yêu vẫn đứng tần ngần
Đợi chờ con đến ân cần hỏi han
Hai ngàn năm lẻ thế gian
Hồng ân mời mọc trao ban vĩnh hằng

*********************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

BÁNH THẬT, BÁNH VẼ.

Đời là Bánh Vẽ ngọt ngon
Chúa là Bánh Thật, buồn con chẳng màng
Bánh Vẽ luôn hứa Thiên đàng
Thiên đàng Bánh Vẽ trái ngang đoạn trường!

Đời là Bánh Vẽ ngát hương
Buồn cho Bánh Thật khiêm nhường đơn sơ
Bánh kia hư mất mịt mờ
Bánh này mới thật bến bờ bình an

Bánh Vẽ tên gọi: Thế Gian
Càng ăn càng đói, đầy bàn viễn vông
Giàm danh khóa lợi, ngóng trông
Một cơn gió thoảng, hư không trở về!

Một đời hão vọng, ê chề
Bóng câu cửa sổ, giấc mê hãi hùng
Thật đời lại Vẽ, thẹn thùng
Tưởng hèn lại Thật, vô cùng quang minh

Bánh này thật Bánh-Trường-Sinh
Chính là Máu, Thịt, hiển vinh Con Trời
Thỏa thuê khát vọng đời đời
Ngài là Bánh Thật cao vời cho con.

**************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

BÁNH HẰNG SỐNG


Bánh cơm muôn thuở sự thường
Bánh Hằng Sống mới là Đường Trường Sinh

Hai con cá nhỏ, thiệt tình
Thêm năm chiếc bánh, trọng khinh ai nào?
Năm ngàn đinh tráng ngán ngao
Phụ nhi chưa kể, tơ hào vào đâu!
Thế mà no ngán ngập đầu
Mười hai thúng vụn nhiệm mầu thế nhân.

Ngày xưa chưa hiểu, bất cần
Ngày nay lơ láo hồng ân bởi Trời
Mặc cho Nhiệm tích chơi vơi
Mong chờ con cái, gọi mời thiết tha
Bánh cơm vất vả, mặn mà
Bánh Hằng Sống để lơ là ngày qua!

Rồi ra cơm bánh nhạt nhòa
Bánh Hằng Sống mới nở hoa trường tồn.

***************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

BÁNH CHÍNH THỊT CON NGƯỜI

Người chạy theo ảo vọng
Tay với hoài vu vơ
Đời chỉ là bánh vẽ
Khát khao hoài ngu ngơ

Phù vân nối phù vân
Bánh vẽ là bánh vẽ
Chiều đời người tím lịm
Thảng thốt sầu đêm cay

Đâu mới là “Bánh” thật
Cho đời thỏa khát khao
“Bánh-bởi-Trời” hằng sống
“Đường” dẫn lối trường sinh.

Xin cho đời “Bánh” ấy
Thay bánh vẽ xưa nay
“Bánh” chính thịt “Con Người”
Ai tin hằng sống mãi.

*****************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

BÁNH CHÂN LÝ

Ngài là chính Bánh-trường-sinh
Bánh ban sự Sống Thần linh rạng ngời
Bánh chân lý, Bánh bởi Trời
Ăn Người, hồng phúc trọn đời thỏa thuê

Không còn đói lả đường về
Sức thần chân bước bến quê an lành
Phù vân biết mấy lợi danh
Nhận chân ảo mộng, rành rành hư vô

Đời cho bánh vẽ hồ đồ
Khiến xui hỗn loạn, xô bồ, nhiễu nhương
Bánh Ngài chính thật thần lương
Hồi dương kẻ chết soi đường chốn mê

Cho con xác tín một bề
Đời con bánh vẽ ê chề đã qua
Từ nay tin kính nở hoa
Duy Ngài Bánh thật an hòa đời con.

**************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng