THƠ: NGUYỆN CẦU TỈNH THỨC


Thi Ca Tin Mừng Chúa Nhật I Mùa Vọng Năm A


NGUYỆN CẦU TỈNH THỨC

“Thình lình, ngày ấy bất ưng
Nguyện cầu tỉnh thức, để đừng ngủ mê
Hai ông, một ruộng, chưa về
Một đem một bỏ, não nề phân đôi
Hai bà, một cối, chưa thôi
Một đem, một bỏ, hỡi ôi coi chừng…”

Nhắc đi, nhắc lại đã từng  
Chân co, chân duỗi lừng khừng xem khinh
Nhắc ai, nào phải nhắc mình
Bận tâm lắm nỗi, thường tình nhân gian
Đợi chi chung cục thế tàn
Mai kia, mốt nọ, bình an chắc gì!
Bức tranh vân cẩu ra chi
Phù hoa mấy thuở e khi lỡ làng
Về khi chưa tắt chiều vàng
Kẻo đêm chụp xuống trái ngang một đời
Ngửa trông lên chốn cao vời
Bến lành Cha đợi, quê Trời Chúa mong
Để luôn tỉnh thức một lòng
Thắt lưng đợi Chủ, đèn chong sáng ngời.

************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

                                 



THƠ: NGAI VƯƠNG


Thi Ca Tin Mừng Chúa Nhật 34 Thường Niên C 
Lễ Chúa Ki-Tô Vua Vũ Trụ



NGAI VƯƠNG

Hoàng cung, Hang(*) đá tồi tàn
Ngai Vương lạnh lẽo, cơ hàn Máng(*) hôi
Dế, trùng nhã nhạc ỉ ôi
Bò, chiên sưởi ấm quanh nôi bái chầu

Trần gian, Nhục(*) thể nhiệm mầu
Ngai Vương bờ bụi cơ cầu khắp nơi
Xuôi nam, ngược bắc một đời
Người Na-gia-rét(*) chịu lời rẻ khinh

Trên Ngai Thánh Giá tội tình
Quân Vương hiển lộ thân hình tang thương
Ngửa xem ơi kẻ qua đường
Ân tình Thập tự phi thường vô song

Không vàng nguyên, chẳng bạc ròng
Ngai Vương ngự trị trong lòng muôn dân
Lý hình, xiềng xích đâu cần
Khi Lòng Thương Xót rần rần chảy tuôn

Tình Yêu(**) dào dạt biển nguồn
Là hằng, là mãi, là luôn tuyệt vời
Thơ lòng một khúc chơi vơi
Ngai Vương dâng tiến điệu trời thênh thang.

******************************

(*) Hang Bê-lem, Máng cỏ Chúa nằm, Chúa làm người, Giê-su Người Na-gia-rét
(**) Thiên Chúa là “Tình Yêu” (Tình Yêu viết Hoa)
       Giu-se Nguyễn Văn Sướng


THƠ: ANH LINH VỀ VỚI MƯA RƠI






 ANH LINH VỀ VỚI MƯA RƠI

Mưa bôi trắng xóa chiều đông
Tưởng dòng lệ đẫm cậy trông năm nào
Linh về động gió xôn xao
Thì thào hùng sử nghẹn ngào tích xưa
Án oan gánh mấy cho vừa
Nắng trưa phơi xác, chiều mưa bêu đầu!
Mảnh đời cuốc bẫm cày sâu
Công hầu khanh tướng biết đâu mơ màng
Mẹ quê một nách đảm đang
Quần lam áo lũ cao sang gì người
Khép cho phản quốc, trêu ngươi
Khắc cho “Tả Đạo”, khóc cười tang thương
Làm nên một cuộc nhiễu nhương
Ngàn năm máu nhuộm bạo cường sử xanh
Pháp trường cam phận hiền lành
Chứng nhân Đạo thật, sáng Danh Chúa Trời…

Chiều đông sùi sụt mưa rơi
Bi hùng sử ấy một thời trung trinh
Trầm ngân vẳng khúc Thiên đình
Giọt đều rờn rợn anh linh xưa về.

************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng


THƠ: KINH VÀ MƯA





KINH VÀ MƯA

Mưa thu đệm nhịp Mân Côi
Nhiệm mầu chen giữa da mồi, tóc xanh
Lời kinh, mưa trộn lòng thành
Lung linh ánh nến vẽ tranh tuyệt vời
Thiết tha ru tiếng gọi mời
Êm đềm nối kết Đất, Trời thân thương
Không gian thiêng thánh lạ thường
Mưa, kinh hợp tấu du dương nhiệm mầu
Mẹ về lắng đọng cao sâu
Con theo bao quản cơ cầu trần gian
Mân Côi ân phúc đầy tràn
Đêm mưa xóm đạo bình an hiền hòa.

*************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

THƠ: TẠ ƠN CON MÃI KHÁT MONG & VÔ ƠN LẦM LỠ


                              THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT 28 THƯỜNG NIÊN C




TẠ ƠN CON MÃI KHÁT MONG
“Bệnh kia chưa sạch đủ Mười?
Cám ơn sao chỉ lại người ngoại bang..”
Đã hằn thành nếp rõ ràng
Mấy đời con cái biết đàng tạ ân!
Phận người cao cả muôn phần
Lại còn quốc thích hoàng thân(*) ngọt ngào
Nếu như gà vịt, ôi chao
Cỏ cây một kiếp ra sao hỡi người…
Tri ân những sớm mai tươi
Từng hơi thở, những nụ cười thân yêu
Êm đềm qua những buổi chiều
Hạt mưa mát dịu, yêu kiều đêm thanh
Tri ân lòng Chúa nhân lành
Bình yên suối mát đồng xanh thỏa lòng
Một đời con Chúa thong dong
Tạ ơn, con mãi khát mong đời đời.
******************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng
(*) Ơn làm con Chúa

VÔ ƠN LẦM LỠ
Hình như con rất vô ơn
Hằng luôn bất mãn đòi hơn trong đời
Bao nhiêu hưởng thụ ơn Trời
Nắng soi ấm áp mưa rơi ngọt ngào
Hiu hiu gió thỏa khát khao
Giờ, giờ, phép lạ lẽ nào bất tri!
Trọng trường giữ bước chân đi
Mênh mang hơi thở huyền vi khôn lường
Miếng ăn, giấc ngủ yêu thương
Chẳng là phép lạ phi thường đó sao
Hồng ân muôn sự dồi dào
Còn chờ phép lạ muôn cao làm gì…
 Một đời Mạnh Hoạch(*) vô tri
Sau cùng cũng khóc lụy bi dầm dề
Xin tha con những u mê
Vô ơn lầm lỡ, đường về quyết tâm.
**************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng
(*) Nhân vật Tam Quốc Chí

THƠ: ĐẠO CỦA CON





ĐẠO CỦA CON

Người ta viết những gì, “Hàm số sóng”(*)
Những gì là “Hệ khép kín”(*) vân, vân
Khởi thủy kia chẳng cần có Nguyên Nhân
Vì vũ trụ tự vận hành nội tại

Thuyết “Hô-king”(*) được xem là vĩ đại
Giả định rằng đã có một không gian
Không thời gian lúc vũ trụ đăng đàn
Bé hơn cả một hạt nhân nguyên tử

Rồi nổ ra “Big Bang”thành tự sự
“Gia tốc” này được tính toán chi ly
Vũ trụ đang bành trướng quả diệu kỳ
“Hàm số sóng” đúng gần như tuyệt đối!

Bàng bạc trong bài viết là bóng tối
Những từ như “Giả thiết” vẫn đan xen
“Định luật” kia, “Định luật” nọ ghi chen
Tại sao “Luật”? Rủi may lẽ nào Luật!

Con chẳng phải giỏi giang nhà học thuật
Xin nhường lời tranh biện những chuyên gia
Nhưng vì lòng rung động trước Bao-la
Xin cảm mến, tri ân đời nhân thế

“Đạo” của con, một “Con Người”(**) cụ thể
Vượt muôn người từng sống giữa dương gian
Nói dù hay, thuyết có tuyệt cao ngàn
Cái chết đến, sẽ hư vô mờ mịt!

Con sinh đến, may chưa là gà, vịt
Còn được làm con Chúa rất cao sang
Một đời vui ân điển phúc thiên đàng
Dâng về Chúa, bài Tế thi tôn kính.

**********************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng
(*) Khoa học gia Stephan Hawking
(**) Chúa Giê-su



THƠ: ĐỪNG VÔ CẢM





 Thi Ca Tin Mừng Chúa Nhật 26 Thường Niên C

ĐỪNG VÔ CẢM

Dụ ngôn kể, Phú-hộ, kìa giàu có
Yến tiệc đầy ngày bữa chán chê no
Hành-khất kia bụng đói gối phải bò
Mong chút vụn gầm bàn hòng đỡ dạ

Và cái chết phân ly người đôi ngã
Một lên trời một âm phủ chia xa!
Trần thế vui, nhưng chẳng phải là nhà
Và nén bạc(*), ân ban, đừng tự mãn

Ai khao khát công bằng đừng chán nản
Khát vọng nào là khát vọng vu vơ?
Hãy vững tin dù chỉ chút lờ mờ
Thời gian có, thì vĩnh hằng phải có

Gương vô cảm Phú-hộ kia còn đó
Chỉ biết mình, mà bỏ mặc tha nhân
Của dư thừa, nào đâu của thiết thân
Ôi ích kỷ, Chúa xem là độc ác!

Đời, muôn sự Chúa ân ban bát ngát
Hễ là chung, đừng mong chiếm riêng tư
Sẻ chia đi như Chúa đã nhân từ
Mưa nắng đó, khí trời kia, vô tận!

Có cái gì của ta mà không nhận
Người quản gia trung tín sẽ cho đi
Đời trần gian, ai đó cũng một thì
Rồi cát bụi, ra đi về tay trắng

Đừng như gió tan bay vào mưa nắng
Lời dạy Ngài xin mau mắn vâng theo
Sống quan tâm chia sớt kiếp khổ nghèo
Ngày nhắm mắt tươi nụ cười giã biệt.

***************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng
(*) Dụ ngôn những nén bạc


THƠ: TIẾN HÓA & NGẪM ĐỜI NGHỊCH LÝ




               
         
TIẾN HÓA

Người ta dạy thuyết diệu kỳ, Tiến Hóa
Từ đơn bào thăng tiến mãi: Huyền siêu!
Bao chủng loài đầy mặt đất phong nhiêu
Cây Sự sống sum xuê cành muôn vẻ

Các chủng loài giao thoa và phân rẽ
Theo tiến trình luật “Chọn lọc Tự Nhiên”
Để sinh tồn, thì “Thích ứng” ưu tiên
Và “Tiến hóa” là “Tự nhiên” thế đấy

Từ kết quả điều tra và mắt thấy
Khẳng định rằng “Tự nhiên” chính “Nguyên nhân”
Không Hóa Công, Chẳng Thiên Chúa, chẳng Thần
Và trên đỉnh ngọn cây, thằng “Người” ngự

“Tự nhiên” thế bao trùm lên mọi sự
Có khả năng và minh mẫn tuyệt luân
Cả thằng “Người” phải bái gối phục tuân
“Tự nhiên” thế lẽ đâu lại vô trí?

Thằng “Người” tưởng đỉnh ngọn mình hết ý
Nhưng “Tự nhiên” sẽ “Tiến hóa” hay hơn
Rồi sẽ ra một nhánh mới, quỷ hờn
Kiểu như thể “Ngoài hành tinh”, ai biết!

Từ con “Khỉ” hóa nên “Người”, ưu việt!
Nên sẽ còn tiến hóa mãi không thôi
Nhánh “Người” đây rồi sẽ lúc suy đồi
Được “Nhánh mới” chăn nuôi làm gia súc

Chỉ là “Thuyết” vì vẫn chưa thuyết phục
Bao năm rồi khiếm khuyết vẫn nguyên si
Như “Big Bang” như bao thuyết lạ kỳ
“Thuyết” là “Thuyết” lẽ đâu là chân lý

Nếu “Tiến hóa” bởi cội nguồn “Thượng-trí”(*)
Từ “Nguyên nhân”(*) ngoài tất cả nguyên nhân
“Đấng”(*) làm cho cả vũ trụ xoay vần
“Tiến hóa” ấy, con cúi mình suy phục

“Cha hằng vẫn làm việc luôn mọi lúc”(**)
Làm sáng lên “Tiến hóa” suốt bao năm
“Kìa lũ chim chẳng gieo gặt…chuyên chăm
Cha nuôi chúng…”(**) đây chính là “Thích ứng”

Xin thẳm sâu tạ ân tình Linh hứng
Vinh danh về Một Thiên Chúa Ba Ngôi
Ngàn lời ca chúc tụng Chúa trên môi
Đấng sáng tạo muôn kỳ công huyền diệu.

****************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng
(*) Thiên Chúa, Tạo Hóa
(**) Lời Chúa Giê-su dạy..




NGẪM ĐỜI NGHỊCH LÝ

Ngẫm đời nghịch lý, lạ thay
Thầy vừa nằm xuống, xa bay môn đồ
Canh phòng cẩn mật ngôi mồ
Lũ người giết Chúa ra vô hầm hè!
Đoàn con nay vẫn, éo le
Xem ngày, coi bói kiêng dè chi đâu
Đang khi kẻ ngoại nhiệm mầu
La Vang, Trà Kiệu, khấu đầu xin ơn!
Gần chùa, Bụt cũng xem lờn
Hay là Chúa cũng chẳng hơn Thầy, Bà(*)..

Ngậm ngùi xin Chúa thứ tha
Thêm Tin, Cậy, Mến hoan ca đường dài.

*************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng
(*) Bà đồng, thầy bói







THƠ: THIÊN ĐÀNG LÀ CHÍNH LÒNG CHA




 Thi Ca Tin Mừng Chúa Nhật 24 Thường Niên C

THIÊN ĐÀNG LÀ CHÍNH LÒNG CHA

Con chiên lạc giữa hoang sơ
Đồng xu rớt mất ngẩn ngơ soi tìm
Con hư nhức nhối trong tim
Để Cha quạnh quẽ ngóng chim cuối trời…

Dụ ngôn tình Chúa cao vời
Dễ đâu diễn tả mấy lời mà xong
Tình như duy nhất trông mong
Bỏ quên chín chín(*) long đong tìm về
Tình bao trân quý say mê
Đèn soi đuốc kiếm não nề tâm tư
Tình là phụ tử nhân từ
Bao dung chẳng chút ngần ngừ thứ tha…

Dụ ngôn tình Chúa bao la
Tình như thế nọ tình là thế kia
Con nghe nước mắt đầm đìa
Bao năm dại dột cách lìa tình sâu
Về đây bên gối gục đầu
Thiên đàng là chính nhiệm mầu lòng Cha.

***********************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng
(*) 99 con chiên


THƠ: CHIÊU SINH ĐÚNG KIỂU






 Thi Ca Tin Mừng Chúa Nhật 23 Thường Niên C

CHIÊU SINH ĐÚNG KIỂU

Chiêu sinh lạ nhất là Thầy
Mị dân đời thuở thế nầy, không ai!
Không bày danh vọng tiền tài
Chẳng lời ngon ngọt mồi chài môn sinh
Thẳng thừng đòi hỏi bỏ mình
Hằng ngày vác lấy khổ hình mà theo
Vẽ ra một cuộc cheo leo
Thân nhân cũng bỏ khó nghèo cũng cam
Chiêu sinh thế đấy, ai ham?
Mị dân đến vậy ai kham hở trời!
Hai ngàn năm lẻ dòng đời
Trùng trùng lớp lớp đáp lời Thiên-sư
Mà theo hết cả tâm tư
Mà theo háo hức, theo như chưa từng..

Chiêu sinh đúng kiểu…Tin Mừng!
Mị dân ngược ngạo, tưng bừng ghi danh.

********************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng


THƠ: KHIÊM NHƯỜNG HỌC LẤY



THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT 22 THƯỜNG NIÊN C


KHIÊM NHƯỜNG HỌC LẤY

“Đừng chọn cỗ nhất để ngồi
Kẻo khi xấu hổ chủ lôi chót cùng
Đừng mời phú quý lung tung
Người ta mời lại tiệc tùng hết ơn
Chi bằng cỗ chót thì hơn
Chọn người nghèo khó neo đơn mà mời..”

Người môn đệ chẳng xu thời
Theo Thầy lội ngược thói đời bon chen
Công bằng đối xử sang hèn
Thị phi phân biệt trắng đen tỏ tường
Dốc lòng học lấy yêu thương
Những gì thế tục, khiêm nhường lánh xa
Mở hồn ra với bao la
Thiên cung mới thật quê nhà ước mơ.

*************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng



THƠ: CỬA CÒN MỞ.





 Thi ca Tin Mừng Chúa Nhật 21 thường niên C

CỬA CÒN MỞ.

Cửa còn mở, nghĩa là còn cơ hội
Sao chẳng vào còn nuối tiếc chi đây
Phù vân thôi, hư ảo cuộc trần gầy
Rồi sẽ đến trắng tay về lòng đất

Cửa còn mở, cơ hội còn là thật
Lời kêu mời còn khẩn thiết vang vang
Đừng để khi cửa đóng, đã muộn màng
Trong tăm tối đêm đen tràn khiếp hãi

Đường khoảng khoát về hư vô mãi mãi
Đường sống còn, đường chật hẹp hy sinh
Cửa trường sinh, cửa nhỏ hẹp quên mình
Vì thiêng thánh nhưng không, đòi nỗ lực

Vì cực trọng đòi giữ gìn tỉnh thức
Chẳng ai đem ngọc quý vất cho heo
Cơ hội còn, sao chẳng bước đi theo
Ngày cửa đóng than ôi nào cơ hội!

***************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng



THƠ: LỬA THẦN KHÍ




THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT 20 THƯỜNG NIÊN C

LỬA THẦN KHÍ

Lửa nào ném xuống thế gian
Lửa nào Thầy muốn ngút ngàn cháy cao
Lửa nào phân rẽ ngọt ngào
Thiện lương, độc dữ, Hỏa hào chia đôi
Lửa nào tinh luyện thép tôi
Vàng, thau rõ mặt, tinh khôi vẹn tuyền
Đức năng lộ giữa truân chuyên
Lửa ròng soi lối nhiệm huyền trinh trong
Lửa mà Thầy đã ước mong
Lửa Thần Khí đốt muôn lòng môn sinh
Từ Trời, Lửa xuống ân tình
Cháy lên báo hiệu bình minh muôn đời.

************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng



THƠ: TIN: GIẢI THOÁT!






TIN: GIẢI THOÁT!

Hỡi con người “Nhân linh ư vạn vật”
Giải thích đi, Tôn giáo bởi do đâu?
Thần-minh kia sao tin có? Nhiệm mầu
Và ngay cả niềm Tin, chẳng phép lạ?

Ai cũng biết chứng minh là bất khả
Phạm trù “Thần” bao huyền bí, cao siêu!
Trí mông lung, hồn mờ mịt, trăm chiều
Vì đâu thấy Thần-minh mà đoan chắc

Nên đêm tối Đức Tin là dầy đặc
Rủn tay chèo ngàn sóng cả chơi vơi
Khi khổ đau về vây kín cuộc đời
Và tha hóa, vong thân, lời mai mỉa

Chút Đức Tin chở che ngàn độc địa
Dõi Con Đường(*) tìm Sự Thật(*) huyền siêu
Sự Thật ban nguồn Sự Sống(*) mỹ miều
Cao quang ấy rọi niềm tin sáng láng

Thần-minh thế, người “Linh” là chính đáng
Khát vọng này chẳng khao khát vu vơ
Đức Tin đây chẳng mê tín mịt mờ
Người tin thế vì Thần-minh là thế!

Tin giải thoát cho ta đời nô lệ (**)
Tin giữ lòng ngay chính giữa cong queo
Tin dẫn đưa xa khỏi chốn ngặt nghèo
Tin là chính hạt mầm căng sự sống.

*************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng
(*) Lời Chúa Giê-su: Thầy là Đường, là Sự Thật và là Sự Sống.
(**) Ai sống trong tội, kẻ ấy là nô lệ tội lỗi


THƠ: BẠC TIỀN ĐÂU PHẢI BẢN NĂNG





 THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT 18 THƯỜNG NIÊN C

BẠC TIỀN ĐÂU PHẢI BẢN NĂNG

Phù vân trên các phù vân(*)
Và Thần hơn cả các Thần(**) dương gian
Xưa, xây kho lẫm bạt ngàn
Nay thì Tín dụng, Ngân hàng gởi trao
Không mày(*), lắm nỗi lao đao
Phù vân này quả ngọt ngào, say mê!
Biết là đến lúc đi về
Trắng tay hoàn trắng, ê chề hư vô
Biết là thế, vẫn hồ đồ
Vẫn lăn lóc giữa xô bồ dại điên
Thoạt sinh nào phải tiên thiên
Theo dòng năm tháng hóa liền bản năng!

Bạc tiền không giúp vĩnh hằng
Chỉ là qui ước phải chăng giữa người
Biết dùng nên tốt nên tươi
Cậy nhờ ơn Chúa mười mươi tốt lành
Ơn Người nâng đỡ tâm thanh
Thoát cơn mê đắm sáng Danh Chúa Trời.

*************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng
(*) Tiền bạc
(**) Những Hư thần, Thần không có thật 




THƠ: XIN ĐƯỢC TÌM THẤY GÕ MỞ RA




 THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT 17 THƯỜNG NIÊN C

XIN ĐƯỢC TÌM THẤY GÕ MỞ RA

Xin, được. Tìm, thấy. Gõ, mở ra
Con đã kêu xin rất mặn mà
Bao năm xin miết mà chẳng được!
Lời Chúa lẽ đâu cũng…thật là

Lời Chúa lẽ đâu dối gạt người
Vậy xin không được chỉ do ngươi
Xin điều không đúng, xin ngang trái
Lại tưởng vàng thau giống vàng mười

Lại tưởng vàng thau giống vàng nguyên
Bán tín bán nghi chẳng tinh tuyền
Tin mỏng tin dòn tin yếu ớt
Dị đoan mê tín mới truân chuyên

Dị đoan mê tín mới nguy nan:
Chúa cũng bao Thần giữa thế gian!
Thần tham, Thần chướng, Thần giúp việc
Gọi đến phải nghe. Thật quấy càn!

Xin gì được nấy, mấy ai không?
Địa giới Đạo ni ắt đại đồng
Chẳng cần “Tin” nữa vì chắc chắn
Kho đà mở sẵn kéo cho đông

Mà những kêu xin trái ngược nhau
Chúa ban thỏa mãn mới thương đau
Trần thế loạn lên cùng khắp cả
Cũng chẳng ai còn công phúc sau

Kêu xin là đặt lại Chúa-Tôi
Bên Chúa, Hóa Công vút cao ngôi
Bên tôi, tạo vật cần nương tựa
“Xin” là “Tin” chắc chuyện thế rồi

Kêu xin là khẳng định liên quan
Chúa chẳng nợ ta để bồi hoàn
Hóa Công độc nhất, Thần muôn Thật
Và ta chỉ ước: Đứa con ngoan

Danh Cha cả sáng, Nước vẻ vang
Ý Chúa, trần gian giống địa đàng
Tiên vàn ta hãy xin như thế
Muôn sự quan phòng, Chúa cao sang

*******************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng