CHÙM TRUYỆN RẤT NGẮN





                                                 CHỊ
        Chị khệ nệ bưng khay bánh vào chợ, ba mươi tết. Thoáng thấy con gái đang mua hàng, chị gọi rối rít. Nó quay đầu nhìn chị. Khi chị bê khay bánh đến nơi, con chị đã đi mất! 
        Chị ứa nước mắt nhìn xuống khay bánh và bộ dạng nghèo khổ của mình.
                                                 MẠ
        Mạ bị đột qụy, nhập viện. Con gái lấy chồng xa rồi. Con dâu làm công chức chỉ thỉnh thoảng vào thăm. Con trai hành nghề tự do phải bỏ việc nuôi mạ. Mạ nằm trần truồng chỉ đắp tấm mền mỏng, luôn dáo dác nhìn quanh. Mỗi sáng khi con trai lật mền lau rửa thân thể mạ trước những cặp mắt mở của moi người, mạ nhắm nghiền mắt lại.                            
        Phải chi con gái ở gần!
                                                MẸ
         Đời làm vợ, mẹ hay bị ba đánh đập. Uất ức, mẹ hét với ba: Tôi cầu cho ông chết đi. Rồi ba mất. Ngày giỗ ba, mẹ gọi các con dậy sớm để đi lễ cầu nguyện cho ba. Nhìn ảnh ba, mẹ rơi nước mắt: 
       -Em xin lỗi, em không có ý rủa anh chết sớm.
                                           NHIỄM
          Lần nào cha mẹ cãi nhau, cha đều hỏi mẹ: Bà đúng chứ? Mẹ trả lời: Phải tôi đúng, ông sai. Cô rất bất mãn vì sự lấn lướt của mẹ và tính nhường nhịn của cha. 
          Rồi cô lập gia đình, cãi nhau với chồng, chồng cô nói: Em cứ tưởng mình đúng đấy hẳn. Cô đáp: Dĩ nhiên em đúng, anh sai.

                             -------------------------------------------
                                        
                                                                            Giu-se Nguyễn văn Sướng.

TIN MỪNG CHUYỂN THƠ (Giu-se Nguyễn văn Sướng)




                                         TIN MỪNG THÁNH GIO-AN (Tiếp theo)



             CHƯƠNG 3.




 1. Trong bè Biệt Phái kiêu căng
Có người thủ lãnh công bằng, hiền khô
Ông tên Ni-cô-đê-mô
 2. Ban đêm lén đến phân phô nội tình:
“Thầy là sư phụ công minh
Chúa sai Thầy đến dân mình là đây
Ai làm dấu lạ như Thầy?
Duy Người được Chúa ở vầy đỡ nâng”
3. “Thật, tôi bảo thật, rất cần
Ai không sinh lại toàn thân bởi Trời
Thì không thấy được Nước Trời”.
4. Ni-cô(đê-mô) thắc mắc bởi lời Giê-su:
“Người ta tuổi đã về chiều
Làm sao sinh lại! Một điều khó thay
Chẳng lẽ bụng mẹ chui rày?”
5. “Thật, tôi bảo thật, điều này ông ơi
Không ai vào được Nước Trời
Nếu không sinh lại như lời Ta đây:
Bởi nước, Thần Khí tràn đầy
6. Sự gì xác thịt sinh tầy thịt da
Thần Khí sinh Thần Khí ra
7. Ông đừng kinh ngạc vì Ta nói rằng:
Các ông nếu muốn sinh hằng
Thì cần phải tái sinh bằng ơn trên
8. Kìa xem tiếng gió thổi rền
Ông nghe tiếng gió biết nền từ đâu?
Và rồi gió lại đi đâu?
Sinh do Thần Khí nhiệm mầu là đây”.
9. “Làm sao có thể được vầy?” 
10. Giê-su hồi đáp: “Ông, thầy trong dân
Mà sao chẳng biết cân phân
11. Thật, tôi bảo thật, tôi cần nói ra
 Những điều tôi biết sâu xa
Chúng tôi làm chứng thế mà các ông
Xem lời chứng, thực như không
12. Nếu tôi nói chuyện dài dông đất này
Các ông còn chẳng tin thay
Nữa là những chuyện sâu dày Trời cao
Các ông tin được làm sao!
13. Không ai lên tới Trời cao, trừ Người
Đấng từ Trời xuống mười mươi
14. Mô-sê đúc rắn cứu người giương cao
Con Người cũng được treo cao
15. Hễ ai tin kính Người trao sống đời
16. Kìa xem Thiên Chúa yêu thương
Thế gian đến nỗi hết đường trao ban
Trao Con Một, quý vô vàn
Để ai tin kính thoát nàn chết oan
Đời đời được sống vĩnh hoan
17. Vậy nên Thiên Chúa sai Con-của-Ngài
Đến không để kết án ai
Thế gian nhờ chính Con Ngài cứu cho
18. Ai tin con, chẳng âu lo
Sẽ không bị kết án do tin Ngài
Ai không tin, án chẳng sai
Bởi không tin chính Con, Ngài đã ban
19. Đây là bản án liên can
Ánh Sáng đã đến thế gian vậy mà
Thế gian yêu tối thích tà
Bởi vì những việc xấu xa họ làm
20. Ai làm điều ác gian tham
 Ghét chê Ánh Sáng, chẳng cam sống cùng
Kẻo bày việc xấu nhơ chung
21. Người yêu Sự Thật ung dung phơi bày
Đến cùng Ánh Sáng mê say
Để thiên hạ thấy điều hay việc lành
Thực thi trong Chúa cao xanh.”
22. Giê-su sau đó tới thành Giu-đê
Ở cùng môn đệ đi, về
Ngày ngày phép rửa chẳng nề trao ban
23. Còn ông Gio-an cũng đang
Rửa tại Ê-nôn gần làng Sa-lim
Vì dân đông lắm đến tìm
24. Gio-an khi ấy chưa chìm lao lung
25. Xảy ra cãi vã lung tung
Môn đồ, Do Thái liền cùng gặp ông
26. Họ thưa: “Người ở bên sông
Được thầy làm chứng, rửa đông hơn thầy
27. Gio-an phát biểu như vầy:
“Mọi điều anh nhận bởi rầy Trời cao
28. Thầy không phải Đức Ki-tô
Thầy là sứ giả tiền hô cho Người
Được sai đi truóc mặt Người
29. Cưới dâu là rể, bạn Người đứng nghe
Vui mừng hết cả e dè
Vì thầy hạnh phúc được nghe Lời Ngài
30. Ngài dần trổi vượt nay mai
Còn thầy nhỏ lại, một mai, lu mờ
31. Đấng từ Trên, đáng tôn thờ
Vì Ngài trổi vượt vô bờ nhân sinh
 Kẻ từ đất nói chuyện mình
Đấng trên cao xuống hiển vinh hơn người
32. Những điều mắt thấy mười mươi
Thì Người chứng thực, chẳng người nào tin!
33. Ai nhận lời chứng đều tin
Chúa là chân thật kính tin muôn đời
34. Đấng Thiên Sai của Chúa Trời
Ngài luôn công bố mọi lời Chúa trao
Được Thần Khí Chúa ngọt ngào
Ban cho vô hạn tràn trào trên Con
35. Chúa Cha yêu thương Người Con
Và giao mọi sự vuông tròn trong tay
36. Ai tin Con, sống đời thay
kẻ không tin, hết cơ may sống đời
Nhưng cơn thịnh nộ Chúa Trời
Nặng nề đè xuống cuộc đời anh ta”.
*
*    *

THƠ KỶ NIỆM HÀN MẶC TỬ




  NGƯỜI ĐI THƠ ĐỂ LẠI






 Trăng vẫn đấy, cố nhân giờ thiên cổ
Phan-Thiết buồn còn vọng tiếng rên xưa
“Khạc hồn ra” cuồng điên thế chưa vừa
Mặc-Tử hỡi, người đi thơ để lại.

Anh đã đến thế gian, đầy điên dại
Một đoạn đời ngắn ngủi vãi phong ba
Thả hồn ra “Bay cho khắp bao la”
“Mửa” ra biết bao nhiêu là tinh túy.

Chuốc cho đời cùng say sưa túy lúy
Say ý say lời “Chuỗi ngọc vàng kinh”
Càng khổ đau càng tuyền vẹn “kết tinh”
Như hổ phách tượng hình trong thân mục.

Thơ “Sáng láng” từ cơn đau huyết nhục
Qua Thập Hình dẫn lối đến vinh quang
Nơi “Muôn vàn Thần, Thánh chốn cao sang”
“Quân tử ý, trượng phu lời”, tuyệt đỉnh!

Hàn-mặc-tử, thơ đi điên về tỉnh
Từ sáng trăng đến sáng láng sâu xa
“Bay một đời vẫn chưa thấu” bao la
Chưa thấu hết đời say điên khôn dại.

Người đi kìa thơ vẫn còn ở lại
Trăm năm rồi còn kinh ngạc thế nhân
Đi lối thơ Hàn đến Chúa thật gần
“Cho sốt sắng, cho đê mê nguyền ước”.
-------------------------------------------
    Giu-se Nguyễn văn Sướng.
* (Những chữ trong ngoặc kép trích trong thơ
của Hàn-mặc-tử)

TIN MỪNG CHUYỂN THƠ (GIU-SE NGUYỄN VĂN SƯỚNG)




                      TIN MỪNG THEO THÁNH GIO-AN




 


  



 CHƯƠNG 2.

1.Xảy ra vào ngày thứ ba
Ga-li-lê ấy, Ca-na tiệc tùng
Mẹ Ngài dự tiệc cưới chung
2. Giê-su, môn đệ được cùng mời theo
3. Rượu vui nửa cuộc hết vèo
Mẹ Ngài can thiệp nài kèo cùng con:
“Nhà họ hết mất rượu ngon”
4. “Thưa Bà, chuyện đó đâu con với Bà?
Giờ con chưa đến còn xa”
5. Mẹ quay sang bảo người nhà: “Các anh,
Vâng lời Người dạy: Việc thành.”
6. Sáu chum đá để thực hành rửa tay
Thói thường Do Thái xưa nay
Mỗi chum ước lượng sánh tày trăm hai(lít)
7. Giê-su bảo các tớ trai:
“Các anh đổ nước ngập vài chum đây”
Người nhà tuân lệnh Ông Thầy
8. Giê-su lại bảo: “Múc đầy vào ly
Đem cho quản tiệc thử đi”
9. Khi ông quản tiệc nếm thì...lạ chưa
Mềm môi nếm mãi chưa bưa
Ông kêu chú rể trách bừa: “Này con
10. Ai ai cũng trước rượu ngon
Ngà ngà mới đãi rượu còn xoàng hơn
Riêng anh chẳng rõ nguồn cơn
Rượu ngon giữ mãi, hết trơn mới bày”.
11. Giê-su làm dấu lạ này
Ca-na, Chúa đã tỏ bày vinh quang
Môn đệ tin kính đàng hoàng.
12. Sau, Người cùng Mẹ và đoàn môn sinh
Xuống miền trù phú đẹp xinh
Ít ngày Ca-phác-na-um dự trù
13. Hướng về đền thánh Giê-ru(Je-ru-sa-lem)
Vượt Qua gần đến, Giê-su lên thành
14. Đền thờ đầy rẫy lưu manh
Buôn bò, chiên, với chim xanh thật phiền
Lại còn thêm lũ đổi tiền
15. Bện dây Người đuổi bò, chiên ra ngoài
Đổ tung tiền bạc chẳng hoài
Lật nhào bàn ghế những loài mọt sâu
16. Phán cùng lũ bán chim câu:
“Đem đi những chuyện muộn sầu ấy luôn
Nhà Cha không để bán buôn”
17. Các môn đệ nhớ lại nguồn Thánh Kinh:
“Vì yêu nhà Chúa nhiệt tình
Tôi đây sẽ phải thiệt mình khốn thân”
18. Người Do Thái hỏi phân vân:
“Ông làm dấu lạ cho dân tỏ tường
Quyền gì ông dám đảm đương?”
19. “Các ông cứ hủy Thánh Đường này đi
Ba ngày dựng lại tức thì”
20. “Bốn mươi sáu lẻ kiên trì dựng xây
Đền thờ mới được như vầy
Ba ngày! Ông nói thơ ngây nực cười”
21. Đền thờ Chúa nói chính Người
22. Sau này sống lại mọi người mới tin
Lời Người vẫn nhớ như in.
23. Dịp này Danh Chúa được tin một niềm
Bởi nhiều dấu lạ uy nghiêm 
Khi Giê-su ở Gia-liêm(Je-ru-sa-lem) đã làm
24. Nhưng Người biết họ gian tham
Nên không tin nổi người phàm dối gian
25. Cần chi chứng cớ luận bàn
Chính Người biết tỏ nhân gian nhập nhằng
*
*    *

CÁCH TÁCH TRÒNG ĐỎ TRỨNG










       Một cách tách tròng đỏ ra khỏi tròng trắng trứng một cách đơn giản nhưng hiệu quả. Xin tặng giới hiền mẫu Công Giáo clip này. Xin lỗi tác giả clip vì không thể liên hệ để xin phép đăng.



TIN MỪNG CHUYỂN THƠ (Giu-se Nguyễn văn Sướng)



                              Bạn đọc kính mến.
         Hôm nay tôi xin đăng Tin Mừng Thánh Gio-an chuyển thơ.
      Đây là công khó lao nhọc của tôi, đơn thuần chỉ vì yêu mến
Lời Chúa và muốn chuyển tải thành thơ cho dễ ngâm ngợi.
       Xin đừng hiểu lầm đây là Kinh Thánh nguyên thủy! 
Cũng không phải kinh sách của Hội Thánh!
       Đây chỉ là thơ, thơ đặc biệt. Và xin lượng thứ nếu
khả năng hèn kém không chuyển tải được đúng như
lòng khao khát!
              Giu-se Nguyễn văn Sướng kính bút.







   TIN MỪNG THEO THÁNH GIO-AN
                   
        CHƯƠNG 1.


1. Khởi nguyên đã có Ngôi Lời
Ngôi Lời vẫn hướng Chúa Trời cao sâu
Lời là Thiên Chúa nhiệm mầu.   
2. Từ đầu Người vẫn hướng chầu Cao Xanh(Chúa).
3. Nhờ Lời, vạn vật tạo thành
Không Người, muôn sự cam đành hư vô
Và điều đã được tạo thành
4. Nơi Người là sự sống lành hồng ân
Sự Sống: Ánh Sáng muôn dân
5. Sáng soi tăm tối thiên ân lan tràn
Tối không diệt nổi Sáng lan
6. Gio-an Chúa phái lên đàng chứng nhân
7. Làm chứng Ánh Sáng cho dân
Nhờ ông khắp cả toàn dân tin thờ.
8. Ông không ánh sáng huyền cơ
Ông làm chứng Ánh Sáng chờ muôn nơi
9. Lời: Ánh Sáng thật muôn đời
Đến trong nhân thế chiếu ngời nhân gian
10. Người hằng ở giữa thế gian
Nhờ Người mà có dương gian hòa hài
Thế gian chẳng nhận biết Ngài!
11. Ngôi Lời đã đến nhà Ngài quang minh
Người nhà chẳng nhận chủ mình
12. Nhưng ai đón nhận huyền linh, nghĩa là
Tin vào Danh Thánh sâu xa
Thì Người cho họ quyền là con Cha.
13. Họ không khí huyết sinh ra
Chẳng do nhục thể người ta gieo trồng
Hoặc vì ước muốn đàn ông
Họ sinh bởi Chúa đoái trông yêu vì.
14. Lời thành nhục thể diệu kỳ
Ngụ cư trần thế khác gì chúng ta
Chúng tôi chiêm ngắm sâu xa
Vinh quang Thiên Chúa ban ra cho Người
Ân sủng, sự thật vẹn mười.
15. Gio-an làm chứng về Người, cam đoan
“Đây là Đấng Thánh vẹn toàn
Đến sau nhưng vượt hoàn toàn hơn tôi
Vì Ngài đã có trước tôi”
16. Từ nguồn sung mãn Ngài dồi dào ban
Chúng ta lãnh nhận chứa chan
Ơn này ơn khác đầy tràn nhân sinh
17. Qua Mô-sê, Chúa thương tình
Ban cho lề luật công minh hộ phù
Ân sủng, sự thật ngàn thu
Nhờ Ki-tô, Đức Giê-su, ngõ hầu
18. Chưa từng ai thấy Chúa đâu
Nhưng Con Một, vốn nhiệm mầu Chúa ta
Đấng hằng ở lòng Chúa Cha
Chính Người đã tỏ cho ta tận tường.
19. Gioan làm chứng tỏ tường
Khi người Do Thái cử phường Lê-vi
Những Thày Tư Tế cùng đi  
 Vấn tra: “Ông đã làm gì, là ai” 
20. Ông thành thật chẳng đơn sai:
“Ki-tô không phải, Thiên Sai chẳng hề”
21. “Ê-li-a đã quay về?
Hay là Ngôn Sứ?”- “Không hề một ai”
22. “Vậy ông bảo mình là ai    
Chúng tôi thưa lại người sai phái mình”
23. “Tôi là tiếng gọi chân tình
Hô trong hoang địa lộ trình Chúa đi
Sửa cho ngay thẳng những gì
I-sai-a đã chép ghi rõ ràng”
24. Nhóm người được cử lên đàng
Có cả Biệt Phái mấy chàng hỏi ông:
25. “Đức Ki-tô chẳng phải ông
Ê-li-a, Sứ Ngôn không đến phần
Tại sao làm phép rửa dân?”
26. Gio-an giải đáp ân cần: “Tôi đây,
Rửa bằng nước lã như vầy
Nhưng kìa có Đấng-Cao-Dầy giữa ông
Các ông chẳng biết chẳng thông
27. Sau tôi, Ngài đến, tôi không đáng nào
Gối quỳ cởi dép Ngài nao”.
28. Bê-ta-ni(a) đã khơi mào chuyện trên
Gio-đan bên ấy vang rền
Gio-an làm phép rửa đền hối nhân.
29. Hôm sau Tẩy Giả phân trần
Khi Giê-su tiến đến gần ông ta:
“Đây Chiên-Thiên-Chúa, đây là
Đấng thương xóa tội ác tà trần gian
 30. Chính tôi đã nói rõ ràng
Đấng sau tôi đấy nhưng Chàng trổi xa
Vì Ngài có trước tôi mà
31. Tôi đây không biết Ngài là ai đâu
Nhưng tỏ dân biết nhiệm mầu
Tôi làm phép rửa nước hầu Chúa thương”.
32. Gio-an lại chứng cương cường:
“Thần Khí tôi thấy tựa dường Chim Câu
Tự Trời xuống ngự trên đầu
33. Như tôi đã nói, tôi đâu biết Ngài
Tôi là người được bài sai
Đấng sai tôi phán hễ Ai như vầy:
Được Thần Khí xuống tràn đầy
Ngự trên Người ấy thì đây: Chính Ngài
Đấng làm phép rửa chẳng sai
Rửa trong Thần Khí những ai tin Ngài
34. Tôi xin làm chứng không sai
Chính Ngài là Đấng Thiên Sai Chúa dùng”.
35. Hôm sau Gio-an đứng cùng
Với hai môn đệ đi chung ngày nào
36. Thấy Giê-su, ông hô hào:
“Đây Chiên Thiên Chúa chí cao trên trời”
37. Hai môn đệ nghe rõ lời
Vội vàng theo gót Con Trời Giê-su.
38. Giê-su quay hỏi ôn nhu:
“Các anh theo gót dự trù tìm chi?”
Họ thưa cùng Chúa: “Rap-bi(Thưa Thầy)
Chúng con muốn hỏi Thầy thì ở đâu?”
39. “Đến mà xem xét nông sâu”
 Họ theo Ngài đến ở lâu cả ngày
Khoảng giờ thứ mười trong ngày
40. Một trong hai vị theo Thày Ki-tô
An-rê, anh của Phê-rô
41. Ông tìm em trước, Phê-rô, bảo rằng:
“Chúng tôi đã gặp Ngài chăng?
Đấng Mê-si(a) Thánh Kinh hằng nhắc tên”
42. Rồi ông dẫn cậu em lên
Giê-su nhìn thấy, đổi tên: “Anh là
Si-mon con Gio-an mà
Từ nay anh được gọi là Kê-pha”
43. Hôm sau Ngài quyết bôn ba
Ga-li-lê ấy miền xa chẳng nề
Vừa gặp ông Phi-líp-phê
Ngài liền kêu gọi: “Cận kề theo Ta”
44. Ông là người Bết-sai-đa
Cùng quê với An-rê và Kê-pha
45. Phi-líp đến gặp Na-tha(Na-tha-na-en):
“Đấng mà sách Thánh chỉ ra đây nè
Giê-su con của Giu-se
Người Na-gia-rét tôi e chính Ngài”
46. Na-tha-na-en cười dài:
“Từ Na-gia-rét có Ngài nào hay!”
Ông Phi-líp-phê giãi bày:
“Đến mà xem thử Ông Thày sâu xa”
  47. Giê-su trông thấy Na-tha(na-en)
Liền phán: “Đây đích thật là muối men
Điển hình dân Ít-ra-en
Lòng ngay dạ chính chẳng đen tối gì”
 48. Na-tha(na-en) thưa lại: “Ráp-bi
Sao Ngài lại biết điều gì về tôi?”
Giê-su đáp trả: “Đúng rồi
Khi Phi-líp gọi anh ngồi gốc cây
Bên đường dưới bóng vả dầy
Thì Ta đã thấy anh đây như vầy”
49. Na-tha-na-en: “Thưa Thầy
Thầy: Con Thiên Chúa, Thầy: Vua dân Người”
50. “Vì Ta nói, đã thấy ngươi
Đang ngồi gốc vả mà người tin sao
Sẽ còn thấy việc lớn lao
51. Thật, Ta bảo thật trên cao cửa Trời
Thiên Thần lên xuống chẳng ngơi
Các anh sẽ thấy trên nơi Con Người”
*
*   *

THƠ ĐẠO: ĐOÀN DÂN THÁNH






    ĐOÀN DÂN THÁNH.




  Tôi đã thấy một đoàn người đông đảo
Áo trắng ngời đang dấn bước đi lên
Họ đồng thanh chung rập tiếng vang rền
Thánh, Thánh, Thánh, Thiên Chúa là cực Thánh.

Trời mở ra rực hào quang lấp lánh
Nghi vệ thiêng dàn trải khắp cao xa
Dàn đồng ca kèn trổi với thanh la
Khi Oai Nghi ngự tòa cao rực rỡ.

Đoàn người ấy từ mọi miền gặp gỡ
Giặt áo mình trong Máu Thánh Chiên Con
Đời trần gian cuộc sống đã vuông tròn
Giờ vinh hiển hưởng bình an bất diệt.

Họ đã sống một cuộc đời thua thiệt
Nhận khó nghèo giữa phú quý vây quanh
Hiền lành hơn khi kẻ ác tung hoành
Nhưng dũng cảm hy sinh cho đạo thật.

Chịu đắng cay khi chối từ ngọt mật
Vác khổ hình thay mơn trớn thế gian
Vẫn kiên gan giữa sóng cả nguy nàn
Theo chân Chúa tìm về đường Thập Giá.

 
Họ là ai người phu xe vất vả
Bà mẹ nghèo một nách lũ con thơ
Bậc thanh cao tận hiến với bàn thờ
Người tội lỗi quay đầu về hối cải.

Họ là ai nhà khôn ngoan thông thái
Mà chân thành ngồi lần chuỗi đơn sơ
Họ là ai nam, phụ, lão, ấu thơ
Nghe Chúa gọi vui mừng lời đáp trả.

Chung của ăn, là Thần Lương cao cả
Chung niềm tin, chung lý tưởng sắt son
Khắc trán mình Danh Thánh của Chiên Con
Họ được gọi: Dân riêng của Thiên Chúa.

Chung mẫu số là Ba Ngôi Thiên Chúa
Tử số là lòng mến trải bao la
Họ dệt đời thành một bản tình ca
Vườn Thượng giới đầy hoa thơm cỏ lạ.

Đoàn dân ấy, đoàn dân đông đảo quá
Tôi thấy anh, thấy chị khắp gần xa
Tôi thấy tôi giọt nước mắt  mặn mà
Sẽ là người nhập đoàn cùng dân ấy.
   -------------------------------------
        Giu-se Nguyễn văn Sướng.


THƠ ĐẠO: THIÊN KHÁNH TRUYỀN TIN






  THIÊN KHÁNH TRUYỀN TIN.

Một biến cố phi thường trong lịch sử
Ghi dấu ngày kết ước: Chúa-Nhân Gian
Một người con của trần thế được ban
Làm Mẹ Chúa, uy quyền muôn phước cả.

Kìa Tổng Sứ cúi chào Bà tuyệt lạ
Tấm tắc khen Bà đầy Chúa oai linh
Đấng Tối Cao che rợp bóng ân tình
Người duy nhất dòng E-Và vô nhiễm.

Đây Thiên Khánh Truyền Tin giờ đã điểm
Cả Thiên Cung hồi hộp lắng tai nghe
Vũ trụ ngưng vần chuyển đứng e dè
Và Tổng Sứ nín hơi chờ đợi Mẹ.

Lời “Xin Vâng” Mẹ thốt lên khe khẽ
Mà rền vang cả vũ trụ hân hoan
Mà lung lay đáy Hỏa Ngục kinh hoàng
Mà kéo xuống Ngôi Hai làm nhục thể!

Đức Chúa phán: Đây là ngày đại lễ
Hằng năm mừng Thiên Khánh chốn nhân gian
Ghi dấu son Trời nghiêng xuống hỏi han
Và Đất thấp vươn cao lời đáp trả.

Đây Thiên Khánh mừng vui người muôn ngả
Cao rao lòng từ ái Chúa bao la
Đã tôn cao phận tớ nữ hải hà
Để con cháu muôn đời khen tuyệt lạ.
   -----------------------------------------
  Giu-se Nguyễn văn Sướng.