CHÙM THƠ VỀ CÁC THÁNH

 


ANH LINH VỀ VỚI MƯA RƠI


Mưa bôi trắng xóa chiều đông

Tưởng dòng lệ đẫm cậy trông năm nào

Linh về làm gió xôn xao

Thì thào hùng sử nghẹn ngào tích xưa

Án oan gánh mấy cho vừa

Nắng trưa phơi xác, chiều mưa bêu đầu!

Mảnh đời cuốc bẫm cày sâu

Công hầu khanh tướng biết đâu mơ màng

Mẹ quê một nách đảm đang

Quần lam áo lũ cao sang gì người

Khép cho phản quốc, trêu ngươi

Khắc cho “Tả Đạo”, khóc cười tang thương

Làm nên một cuộc nhiễu nhương

Ngàn năm máu nhuộm bạo cường sử xanh

Pháp trường cam phận hiền lành

Chứng nhân Đạo thật, sáng Danh Chúa Trời…


Chiều đông sùi sụt mưa rơi

Bi hùng sử ấy một thời trung trinh

Trầm ngân vẳng khúc Thiên đình

Giọt đều rờn rợn anh linh xưa về.


************************

Giu-se Nguyễn Văn Sướng


BI HÙNG SỬ

Chiều xuống chậm ráng pha trời đỏ máu
Bản hùng ca còn khuấy động thời gian
Theo gió đưa vẳng vọng tít mây ngàn
Anh linh vẫy gọi nghìn sau tiếp bước

Máu đã đổ suốt dọc dài đất nước
Hơn trăm ngàn, gục ngã khắp nơi nơi
Nước non ơi sao nghe bỗng nghẹn lời
Bi hùng sử thiên tiền nhân tử đạo

Máu và lệ, ngục tù và tra khảo
Bà mẹ quê một nách lũ con thơ
Lão nông phu dầy dạn dãi bụi bờ
Người Giáo sĩ quên mình vì lý tưởng

Những cái chết vượt ra ngoài tưởng tượng
Những bá đao đầu một nẻo, mình nơi
Mốt chết đâm, mai chết chém tơi bời
Đây tù rũ, kia chết treo thảm thiết

Cả cuộc đời là khổ đau thua thiệt
Là trốn chui trốn nhủi ánh ban mai
Là cậy trông phó thác giữa đêm dài
Và cái chết rập rình không lối thoát

Dù công chính án oan đà định đoạt
Dẫu hiền lành, “Tả đạo” chết bêu gương
Nhục hình kia để giữ nếp cương thường?
Và da thịt đọ so cùng kiếm bén!

Họ đã chết hiên ngang không hổ thẹn
Khí anh hùng chói lọi với thời gian
Tiết Thánh nhân thắm rộ mãi chẳng tàn
Khoảnh khắc ấy rồi đi vào bất tử

Chiều xuống chậm gió gào bi hùng sử
Đỏ ráng trời mây kết bóng anh linh
Khí tiết xưa còn vương vấn nặng tình
Ngưng thành lệ ngập ngừng chiều tưởng niệm

*****************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng



XIN THÁNH TÔ-MA


Đâu phải chỉ Tô-ma cứng tin
Bao người cả quyết vẫn không nhìn!
Thế gian thế đấy là như thế
Vô lý thì vô vẫn muốn vin

Tâm lý con người rất đáng thương
Ưu tiên tiên kiến rất bình thường
Cho dù sự thật mười mươi thật
Chày cối muôn đời tánh bướng ương

Lòng đã muốn A thế phải A
Chuyện B phủ nhận bởi B tà
Nực cười chân lý bên này núi (*)
Sao đã trông gần chẳng ngắm xa

Xin Thánh Tô-ma nguyện giúp con
Đức tin kiên vững dẫu chon von
Mắt không hề thấy tin như thấy
Để thấy điều tin giữa sắt son.

************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

(*) Chân lý bên này rặng Pyrénées


BỐN TRĂM NĂM HỒNG ÂN


Bốn trăm năm bể dâu cùng đất nước
Cảnh sao dời vật đổi thấy thêm thương
Ngẫm Hồng ân Chúa ban tặng lạ thường
Lòng kính ngưỡng đầy dâng trào huyết quản

Bốn trăm năm xa xưa thời ly loạn
Động lực nào thôi thúc bước chân Ai
Vượt trùng dương bao sóng gió dặm dài
Đến mảnh đất quê hương đầy xa lạ

Bước ra đi, ngày về cầm như đã!
Phó tương lai vì lý tưởng Thần Linh
Đất khách xin dâng mạng sống tận tình
Hòng gieo vãi Tin-Mừng-Ơn-Cứu-Độ

Mạng chẳng kể, bạc tiền chi phấn thổ
Cửa nhà xưa, quê hương cũ chia ly
Mẹ cha thương, anh em mến phân kỳ
Ngày gặp lại có chăng là Thiên quốc

Chịu tình yêu xứ quê người cầm buộc
Noi gương Thầy Chí Thánh chết đau thương
Làm chứng nhân rao giảng khắp dặm đường
Và cái chết chứng minh về Đạo thật

Bốn trăm năm rỡ ràng như mặt nhật
Tổ tiên xưa bao trân quý đi theo
Cha ông xưa bao quản mấy ngặt nghèo
Lớp trước ngã lớp sau đồng đứng dậy

Tin Mừng Thánh không thể nào che đậy
Hạt gieo rồi mầm vươn lớn xanh tươi
Bốn trăm năm người loan tiếp bao người
Cây Giáo hội Việt Nam hồn nương náu

Bốn trăm năm vui mừng giờ con cháu
Gia tài này chia sẻ khắp muôn dân
Nhận nhưng không, mang phát lại ân cần
Theo dấu bước cha ông đời quảng đại

Bốn trăm năm vui mừng ngồi nhìn lại
Bao người gieo bao người gặt lao công
Nguyện tương lai luôn ý hợp tâm đồng
Xin Thiên Chúa tuôn tràn ơn phù giúp.

*******************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

CÁC THÁNH TỬ ĐẠO VIỆT NAM.


Thây đổ xuống, hồn anh linh đứng dậy
Người chết đi tên tuổi vẫn lưu danh
Cho hậu nhân gương chứng tá hùng hồn
Xin kính cẩn tri ân người tử đạo.

Người là ai, hỡi anh hùng tử đạo
Có phải người là xuất thế siêu nhân
Có phải người da sắt với gan đồng
Trông cái chết nở nụ cười ngạo nghễ?

Hơn trăm ngàn! Khắp mọi miền đất nước
Đủ thành phần quan,lính với lê dân
Từ giáo dân, giáo phẩm đến tân tòng
Người thành thị kẻ chân quê chất phác.

Nào gông cùm nào lóc da xẻo thịt
Nào đòn roi tra tấn với răn đe
Trong ngục tù, nơi đầy ải xa xôi
Kẻ giảo hình, người chết đâm chết chém!

Những cái chết đầu một nơi mình nẻo
Những cái đầu treo giữa chợ làm gương
Những xác thân quăng xuống biển làm mồi
Những thịt da những máu đào vương vãi.

Gọi Chân Phúc vì chọn phần chân thật
Gọi Anh Hùng vì bất khuất trung kiên
Gọi Thánh Nhân vì đứng trước nhục hình
Không nguyền rủa kẻ lý hình độc ác.

Ôi, những đấng anh hùng trong bình dị
Lấy hiền lành đối thoại với quyền uy
Đem thịt da so đọ với nhục hình
Và cái chết chứng minh cho Đạo thật.

Máu Tử Đạo trổ sinh Ki-Tô Hữu
Theo các Ngài con cháu bước đi lên
Xưa, Chứng Nhân trước tàn bạo điên cuồng
Nay, Chứng Tá trước ngọt ngào quyến rũ.

Tiền nhân hỡi, xin nghiêng mình kính cẩn
Trước niềm tin son sắt giữa phong ba
Nay hiển vinh phước cả chốn Thiên Đình
Xin nguyện giúp cầu thay đoàn hậu bối.

******************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng.

CÁC THÁNH VINH QUANG.


Kèn vang nhạc trổi khắp thiên cung
Đông đảo đoàn dân cất tiếng hùng
Áo trắng sáng ngời tung nhịp bước
Ba lần Thánh, Thánh, Thánh, hô chung

Dương gian Tin, Cậy, Mến trung kiên
Thánh hóa cuộc đời với Chúa chiên
Đủ mọi thành phần trong xã hội
Đi theo Thánh Giá Đấng nhân hiền

Hiền lành chẳng thán oán kêu ca
Tù ngục, đòn roi vẫn mặn mà
Khiên đỡ là lòng Tin, Cậy, Mến
Thuẫn che Thánh Giá Chúa cao xa

Vinh quang rày hiển trị cao sang
Nguyện giúp cầu thay khách lạc đàng
Chiến đấu hiểm nguy bao thử thách
Mong ngày đoàn tụ hát ca vang.

*****************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng
THÁNH  JOSEPT  MARCHAND
(  CHA  GIU-SE  DU )

Hôm ấy ba mươi, mười một, ngàn tám ba lăm (1)
Năm giờ sáng, trời còn mờ sương khói
Bảy phát thần công, toà mở xử đại hình
Đích thân Minh Mạng chủ trì phiên xử 
Bị cáo là một Tây Dương Đạo Trưởng
Cáo trạng đề: Phản quốc, giúp Ngụy Khôi
Chính danh tội phạm:
Josept Marchand, người ngoại quốc.

Một lò than hừng hực
Năm lý hình vạm vỡ
Quan toà hỏi:
-Tại sao Gia-Tô tả đạo
Móc mắt người chết trước khi chôn?
-Có thế đâu, ấy vu cáo rõ ràng
Tội nhân điềm tĩnh trả lời
Quan toà bừng bừng vỗ án
Năm cái kìm nung đỏ
Lập tức kẹp vào người
Khói trắng bốc lên, hơi người khét lẹt
Tội nhân xỉu đi vì đau đớn.
Quan toà hỏi:
-Tại sao Gia-Tô tả đạo
Bắt vợ chồng cưới hỏi trước bàn thờ?
-Để thánh hoá hôn nhân
Có cộng đoàn làm chứng 
Kìm đỏ vừa buông ra
Tội nhân liền gục xuống 
Quan toà hỏi:
-Phù phép gì trong bữa tiệc tà ma
Tại sao phát bánh cho người đà xưng tội?
Tội nhân không còn sức trả lời
Thều thào qua hơi thở
Lại đợt kìm nung đỏ kẹp vào thân
Than ôi!
Bất khuất can trường
Sức người có hạn
Tội nhân ngã ra mê man như chết.

Toà tuyên án:
Marchand tức Du,
Giúp Ngụy Khôi phản quốc rõ ràng
Truyền xử bá đao(2)
Đầu bêu bá tánh
Y án!

Hỡi ơi!
Án xử công minh
Hoàng Thượng chủ trì
Khẩu cung một đàng
Án đi một nẻo
Trước đó triều đình buộc rằng:
-Quá Khoá(3), không xong!
Tây dương ngoan cố.
Ai người còn chút lương tri
Xin xét giùm cho với!

Pháp trường Thợ Đúc ngày kinh khủng
Chen chúc nhau chứng kiến cảnh dã man
Phất phơ giữa pháp trường, một áo chùng đen
Mình trần trùi trũi, bốn anh đao phủ
Tội nhân bị trói cứng vào cột
Lý hình cắt da trán che mắt đi
Ba hồi chiêng trống khua vang
Giờ hành quyết bắt đầu khai mạc
Kìm kẹp đến đâu
Đao đưa đến đấy
Số đếm vang vang
Sổ chép liền liền
Vị-tuẫn-giáo người run lên bần bật
Cố ngẩng đầu xin ơn Thánh trên cao
Đôi mắt trong xanh không mở được nữa rồi
Lệ tuôn xuống hoà mồ hôi, sướt mướt
Máu đổ, thịt rơi
Chan hoà, vương vãi
Còn thảm cảnh nào bi thống hơn không!
Đuôi thằn lằn dẫu đứt vẫn ngo ngoe
Người tuẫn giáo còn run bần bật mãi
Con số lên cao dần
Sức sống tàn kiệt xuống
Bốn mươi, bốn mốt, bốn hai...
Đầu tuẫn giáo càng ngày càng trĩu nặng.

Ôi bá đao, tròn con số thương đau
Phải đi hết cho tuyệt tình bản án
Thương ôi!
Da thịt nào mà đối xứng
Với dao kìm cắt xẻo mãi không thôi!
Đã hết đâu
Khi con số tròn đầy
Dây vừa tháo, thây người liền đổ xuống
Đoạn thây tứ khúc
Thủ cấp bêu cao
Xác, đem quăng xuống biển
Đầu, phải treo giữa chợ!

THAY LỜI KẾT:

Ôi, Cha Du! Vị anh hùng tuẫn giáo
Lấy máu đào minh chứng đức tin son
Cha chết đi cho Hội Thánh trường tồn
Niềm tin kính Vua Giê-Su chí ái.

****************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng 
Chú thích:

(1)"Ngày 30/11/1835".  Lê văn Khôi khởi loạn, vua Minh Mạng bị mất thành Gia Định trong 3 năm rất uất ức nên khi triệt hạ được thành, thấy có cha Du (Marchand) liền ghép tội phản quốc, trước lần xử này (30/11/1835), cha Du đã bị tra tấn và xét hỏi nhiều lần, triều đình mang cả đứa con nhỏ của Lê văn Khôi ra đối chất, không ngờ vì thơ ngây, đứa bé nói rằng: Cha tôi có dụ dỗ và đe nẹt bắt ông này(Cha Du) phải kêu gọi giáo dân theo cha tôi, nhưng ông không chịu nên cha tôi giam lỏng ông  trong thành. Nhiều lần khác, triều đình muốn Cha bỏ đạo để nêu gương cho giáo dân, họ hứa sẽ trả tự do cho Cha nhưng Cha cũng cương quyết không chịu. Ngay chính lần xử cuối có đích thân vua Minh Mạng xử, thì khẩu cung cũng chẳng ăn nhập gì với án cả! Chỉ là những câu hỏi ngớ ngẩn về Đạo.
(2) Bá đao: Tội hình dã man cần phải có 4 lý hình, người đếm, người kẹp kìm, người dùng dao xẻo thịt, người chép vào sổ. Tội nhân không chết tức khắc như tội chém đầu mà chết trong đau đớn tột cùng. Cha Du đã run bần bật suốt thời gian thọ tử!
(3) Quá Khoá: Bước qua Thánh Giá, ai chịu bước qua Thánh Giá liền được tha ngay.

  ****************
ĐOÀN DÂN THÁNH.

Tôi đã thấy một đoàn người đông đảo
Áo trắng ngời đang dấn bước đi lên
Họ đồng thanh chung rập tiếng vang rền
Thánh, Thánh, Thánh, Thiên Chúa là cực Thánh.

Trời mở ra rực hào quang lấp lánh
Nghi vệ thiêng dàn trải khắp cao xa
Dàn đồng ca kèn trổi với thanh la
Khi Oai Nghi ngự tòa cao rực rỡ.

Đoàn người ấy từ mọi miền gặp gỡ
Giặt áo mình trong Máu Thánh Chiên Con
Đời trần gian cuộc sống đã vuông tròn
Giờ vinh hiển hưởng bình an bất diệt.

Họ đã sống một cuộc đời thua thiệt
Nhận khó nghèo giữa phú quý vây quanh
Hiền lành hơn khi kẻ ác tung hoành
Nhưng dũng cảm hy sinh cho đạo thật.

Chịu cay đắng khi chối từ ngọt mật
Vác khổ hình thay mơn trớn thế gian
Vẫn kiên gan giữa sóng cả nguy nàn
Theo chân Chúa tìm về đường Thập Giá.

Họ là ai người phu xe vất vả
Bà mẹ nghèo một nách lũ con thơ
Bậc thanh cao tận hiến với bàn thờ
Người tội lỗi quay đầu về hối cải.

Họ là ai nhà khôn ngoan thông thái
Mà chân thành ngồi lần chuỗi đơn sơ
Họ là ai nam, phụ, lão, ấu thơ
Nghe Chúa gọi vui mừng lời đáp trả.

Chung của ăn, là Thần Lương cao cả
Chung niềm tin, chung lý tưởng sắt son
Khắc trán mình Danh Thánh của Chiên Con
Họ được gọi: Dân riêng của Thiên Chúa.

Chung mẫu số là Ba Ngôi Thiên Chúa
Tử số là lòng mến trải bao la
Họ dệt đời thành một bản tình ca
Vườn Thượng giới đầy hoa thơm cỏ lạ.

Đoàn dân ấy, đoàn dân đông đảo quá
Tôi thấy anh, thấy chị khắp gần xa
Tôi thấy tôi giọt nước mắt  mặn mà
Sẽ là người nhập đoàn cùng dân ấy.
-------------------------------------
Giu-se Nguyễn Văn Sướng.

ĐỜI CÁC THÁNH


Đời các Thánh người ta thường thi hoá
Và vẽ vời tô đậm nét hào quang
Đời các ngài như một khúc trường ca
Toàn những nốt mạnh, hùng, gây phấn khởi

Đời các Thánh người ta thường thi hoá
Khiến các ngài siêu việt khác phàm nhân .
Mặc gian lao cay đắng đến dập vùi
Môi vẫn nở nụ cười thay nước mắt

Đời các Thánh người ta thường thi hoá
Khiến ngày sau hậu thế mãi mê say
Đời các ngài dệt bởi ánh vinh quang
Nên ngây ngất bao lòng người thiện chí

Phải rất đúng, đời các ngài là thế
Nhưng phải chăng thánh thiện dễ thế ư?
Cho được ôm ấp lấy những hoa hồng
Các đấng ấy đã chọn toàn gai nhọn


Hãy ngắm xem đời Gioan tẩy giả
Một cuộc đời khổ hạnh chốn hoang liêu
Đã đứng lên khuyên dạy kẻ gian tà
Dù thấy trước đầu sẽ lìa khỏi cổ

Một đời khác: vị tông đồ dân ngoại
Có phải đâu vinh hiển chỉ một ngày
Biết bao lần nước mắt lẫn mồ hôi
Cho tàn kiệt dần mòn người đấng thánh

Cũng có đấng hiển vinh vì nghiệp cả
Suốt một đời toàn phép lạ gớm ghê
Nhưng nhiều hơn vẫn là những đấng âm thầm
Mà cả đời không được ai biết đến

Các đấng ấy không làm gì to tát
To tát chăng là lòng mến bao la
Phận vụ được trao các đấng ấy chu toàn
Từng chi tiết trong trung thành , tận tuỵ

Biết bao lần cay đắng chảy trên môi
Và bao lần tâm hồn đầy chán ngán
Những lúc ấy các ngài dùng hết sức
Gượng chu toàn phận vụ, dám buông xuôi

Lại có lúc ngã sa vì yếu đuối
Mắt mờ hoen lệ thống hối, ăn năn
Ngước mắt lên quyết làm lại từ đầu
Đời các đấng mãi đâu là vinh hiển

Mà như thế ta rất gần các đấng
Mơ ước chi bao huân nghiệp lớn lao
Bao siêu phàm vĩ đại mãi trên cao
Không, không thế! hãy bắt đầu từ dưới

Đời các Thánh phi thường, thật như thế!
Nhưng phi thường trong thường lệ, nhỏ nhoi
Đời các Thánh người ta thường thi hoá
Có chi đâu xin hãy cố trung thành

Đừng thi hoá đời người bằng mơ mộng
Hãy xắn tay và sống với quyết tâm
Hãy lo toan cho phận vụ vuông tròn
Rồi sẽ thấy hoa hồng thay gai nhọn

Rồi sẽ thấy hoa hồng thay gai góc
Hào quang thay cho tăm tối đắng cay
Vinh sáng phục sinh thay chết chóc bây giờ
Và nên trọn cuộc đời YÊU MẾN CHÚA.

***************

Giuse Nguyễn Văn Sướng

HỒNG ÂN THIÊN CHÚA


Lòng con reo khúc hoan ca
Hồng ân Thiên Chúa bao la muôn đời
Hồng ân từ hạt mưa rơi
Từ tia nắng ấm mặt trời ban mai
Hồng ân từ thuở tượng thai
Chở che ngày ngắn năm dài đời con
Ngút cao như núi như non
Mênh mông biển cả chẳng mòn hồng ân
Đỡ nâng từ những bước chân
Những khi vấp ngã, từng lần thứ tha
Lòng con reo khúc hoan ca
Hồng ân Thiên Chúa bao la muôn đời.

********************
Giu-Se  Nguyễn Văn Sướng 

HỌ LÀ CÁC THÁNH

Một đời vui nhận khó nghèo
Những danh cùng lợi bọt bèo xem khinh
Hiền lành cư xử hết mình
Bao quân độc dữ thật tình yêu thương
Khổ đau vây bọc trăm đường
Khát khao công chính nên gương rạng ngời
Xót thương người bước tả tơi
Tâm hồn trong sạch cao vời đẹp thay
Hòa bình xây dựng chung tay
Dù khi nẻo chính đường ngay nhận sầu
Họ nên con cái Nhiệm Mầu
Chân dung đích thực Cao Sâu Chúa Trời
Họ đi vào chốn thảnh thơi
Trầm uy rập tiếng gọi mời chúng nhân
Họ nên như những Thiên thần
Trắng tinh tâm trí trong ngần phong tư
Họ về với Chúa nhân từ
Thỏa thuê phúc lộc đầy dư Thiên đàng
Họ là các Thánh cao sang
Trần gian tám Phúc thật vàng noi theo.

****************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng


KHI CHỦ CÒN MỞ CỬA

Khi cửa mở còn đương
Lúa chung cỏ một nương
Cơ hội còn rộng khắp
Rộng hẹp đó, hai đường.

Cửa hẹp, lối đi ngay
Thênh thang cửa rộng này
Đường rộng vào Hỏa Ngục
Cảnh giác kẻo mai ngày!

Đấy kẻ chót lên đầu
Đầu thành chót, nhiệm mầu
Khi Chủ còn mở cửa
Hãy tận dụng ân sâu

Giữa thế giới phù vân
Biết phân biệt giả chân
Ngày cửa thiêng đóng lại
Hưởng vĩnh phúc Thiên thần.

***************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

HỌ

Họ như thể người lữ hành cô độc
Lạc lõng đi trong phố chợ đông vui
Giữa thế gian chi tha thiết ngọt bùi
Vì chẳng thuộc thế gian đầy tội lỗi

Họ như thể những người đi rất vội
Mang trong mình Lời cực trọng ân ban
Họ như chiên trong đàn sói hung tàn
Đời giẫm đạp họ hoa đồng nội cỏ

Vì chân lý họ bị đời nghiêng ngó
Được sai đi làm chứng giữa nhân gian
Chân đất đen mà trí những mây ngàn
Đời thù ghét chẳng sượng sùng xấu hổ

Ai đong được gian lao nào đã đổ
Hy sinh nào thầm lặng những không tên
Thánh Giá xưa hoài khao khát đáp đền
Tình yêu sáng soi đường trần lữ thứ

Dù bắt bớ hiền lành không chống cự
Tưởng yếu hèn mà kiên vững hiên ngang
Trong gian truân hằng tưởng tới thiên đàng
Trông cái chết như trông ngày trở lại

Họ như thể đã đi mà còn mãi
Ôi, đoàn người mặc áo trắng tinh khôi
Tiếng trầm hùng còn vẳng vọng xa xôi
Chiều đỏ rực vinh quang màu Tử Đạo.

************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

NIỆM KHÚC.

Hiu hắt gió như Linh về, rờn rợn
Chiều chậm buồn pha ráng đỏ, hoang sơ
Dĩ vãng xưa chìm sâu dưới bụi mờ
Chợt khuấy đảo ùa về bao cảm khái

Bi hùng sử ngày nào thời bách hại
Suốt dọc dài dải gấm vóc non sông
Từ kinh đô lan xuống mãi ruộng đồng
Chẳng còn chốn nương thân nào yên ổn!

Dẫu quê nhà miền chôn nhau cắt rốn
Mà trốn chui trốn nhủi ánh ban mai
Rồi tha hương ẩn náu suốt đêm dài
Con khóc cha, vợ nhớ chồng, thê thiết

Máu đổ xuống vì niềm tin bất diệt
Nào lăng trì, nào trảm quyết, đau thương
Rũ tù đây, xử giảo đó, trăm đường
Làng phân sáp, người lưu đày biệt xứ!

Giống Chiên Con, hiền lành không kháng cự
Không hận thù vì đã thứ tha luôn
Mắc ô danh dù công chính, thật buồn
Hơn trăm ngàn(*), mấy mồ yên mả đẹp!

Chỉ là những chân quê phường guốc dép
Bà mẹ hiền một nách những con thơ
Ông nông phu mưa nắng với bụi bờ
Thảng hoặc cũng dăm ba người quyền quý


Họ khác lắm nghèo, sang, cùng địa vị
Chung một đường, Đường-Thánh-Giá quang vinh
Khí hùng anh tỏ rạng chiếu oai linh
Tiết Thánh nhân chói ngời soi Đạo Thật

Bi hùng sử còn lu mờ mặt Nhật
Bao năm rồi, ai rửa những oan khiên?
Tả đạo kia, theo Tây đó, ưu phiền?
Vẫn cây ngay dễ sợ gì chết đứng

Bi hùng sử bao năm còn kiên vững
Tiền nhân ơi, con cháu quyết noi gương
Gieo đau thương gặt hái ắt phi thường
Hạt phải thối để mầm vươn xanh ngát

Hiu hắt gió chiều thu buồn bàng bạc
Đỏ ráng trời tưởng huyết lệ năm xưa
Giọt ngập ngừng ru hoài niệm đong đưa
Nghe huyền ảo chừng Linh về nhè nhẹ.

***************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng
(*) Hơn một trăm ngàn người Công giáo đã bị giết trong thời kỳ cấm Đạo mà đỉnh điểm là ba triều vua Minh Mạng, Thiệu Trị và Tự Đức
 
PHÊ-RÔ VÀ PHAO-LÔ

Hai Tông Đồ, một triều thiên vinh hiển
Một lòng chung xây Hội Thánh vinh quang
Hai lối đi, một đích đến trên trời
Hai cái chết, một Kinh Thành Muôn Thuở.

Tông Đồ cả, này Phê-rô là “Đá”
Tảng “Đá nền” Hội Thánh vững thiên thu
Biển thế gian cuồng nộ với ba thù
Ông Ngư Phủ chống thuyền trên sóng dữ.

Đầy bất toàn, Chúa đặt làm thủ lĩnh
Để dẫn đường soi lối khắp muôn dân
Dẫu từng phen chối Chúa đến ba lần
“Thầy biết tỏ con yêu Thầy tha thiết”

Kìa dân ngoại, vị Tông Đồ Nhiệt Huyết
Cả nhiệt thành khi tìm bắt Giê-su
Từ Sa-un ngã xuống hóa Phao-lồ
Cho thế giới một Tông Đồ Dân Ngoại.

Suốt cuộc đời ngược xuôi vì mến Chúa
Khi chìm thuyền lúc đá ném, đòn roi
Chạy mỏi chân thì tù ngục nghỉ ngơi
Nấu nung mộng truyền rao “Lời Hằng Sống”.

Hai cột trụ đỡ nâng tòa Hội Thánh
Một triều thiên tử đạo sáng nêu gương
Hai trái tim son sắt một niềm tin
Một chứng tá trường tồn cho hậu thế.

Đây Phê-rô, gương Tông đồ thủ lĩnh
Đấy Phao-lô mẫu trở lại kiên trung
Hai vì sao sáng chói giữa đêm trường
Xin dẫn lối đường về con dân Chúa.

*****************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

THỜI TỬ ĐẠO

Hiu hắt gió, theo Linh về, rờn rợn
Trang sử hùng vang vọng mãi hôm nay
Khói hương bay bảng lảng vướng ngang mày
Niềm cảm khái sục sôi trào huyết quản

Ôi, một thuở tang thương thời ly loạn
Chuyện nồi da xáo thịt thấy thương tâm
Gán tội danh “Tả Đạo”  rất thâm trầm
Khơi máu đổ đầu rơi đầy bi tráng

Hơn trăm ngàn(*) trải dài theo ngày tháng
Nào bá đao, nào trảm quyết, đau thương
Rũ tù đây, phát vãng đó, trăm đường
Làm hôn ám cả trời mây, sông nước

Bị truy đuổi khắp nẻo đường xuôi ngược
Phải trốn chui, trốn nhủi ánh ban mai
Đời hóa nên ác mộng suốt đêm dài
Vì “Gia-tô” mà dám theo “Tả đạo”

Chỉ là những chân quê xem khờ khạo
Chỉ là phường bách tính rất chân phương
Cũng có khi anh lính quá bình thường
Hoặc thảng cũng một vài quan quyền quý

Từ non xa đến tận cùng phố thị
Từ bạch đinh đến quan cách trên cao
Đạo dạy cho về Chân lý ngọt ngào
Nên thà chết chẳng thà bỏ Đạo thật

Vì Đức Tin mà xem thường được mất
Chuyện trần gian phù vân thảy phù vân
Chọn Thiên cung mà chê bỏ tục trần
Thịt da ấy so sao tày gươm bén

Dù rên xiết dưới cực hình, chẳng thẹn
Dù lão niên, phụ, ấu vẫn kiên trung
Bất khuất cho cường bạo thấy hào hùng
Người làm chứng về Đạo Trời là thế

Hoàng hôn đỏ tưởng máu pha hòa lệ
Gió xa về tựa Linh đến xôn xao
Nghẹn ngào theo bi hùng sử ngọt ngào
Thời Tử đạo hơn trăm ngàn(*) dân Việt

*********************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng
(*) Hơn 100.000 người đã chết vì theo Đạo Giê-su

TỬ ĐẠO NƯỚC VIỆT NAM

Khi hạt lúa thối đi cho lòng đất
Là lúc mầm sinh trưởng nhú vươn cao
Tiền nhân xưa anh dũng đổ máu đào
Nay con cháu hân hoan thờ Đạo thật

Không nghiêng ngả chiều theo lời đường mật
Chọn thiệt thòi vì lý tưởng Thần linh
Muối nhân gian thà bỏ xác quên mình
Nêu chứng tá ngàn sau đời kính phục

Ai mà chẳng nhiều yếu hèn huyết nhục
Khi giáo gươm hùng hổ hiếp thịt da
Ơn Chúa thương bù đắp rất mặn mà
Cho nhân thế hiểu đậm đà ân thánh

Chỉ là những bình thường đời nặng gánh
Bà mẹ kia, ông bố nọ, đơn sơ
Người nông phu lên ruộng xuống bụi bờ
Kẻ lính thú, người quan quyền…có cả

Hơn trăm ngàn..khắp nẻo đường lối ngả
Máu thắm sông, thây xanh lá, bi thương
Có điều chi mà kiên vững lạ thường?
Mà đem cả mạng mình ra đổi lấy!

Lạy các Đấng, xưa một niềm trông cậy
Xin cầu thay đoàn hậu bối hôm nay
Vững chứng nhân, bền chứng tá đêm ngày
Vui theo bước Chiên Con về Thiên quốc.

*******************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

TỬ ĐẠO VIỆT NAM.

Trung kiên dù đổ máu rơi đầu
Thà chết không thà bỏ đạo đâu
Lao ngục cậy trông không thất  vọng
Gông cùm tín thác chẳng ưu sầu
Sống lành báo đáp Hồng Ân nặng
Tử đạo đền bồi Thánh Đức sâu
Một nhát gươm đưa về cõi phúc
Danh lưu vạn thuở ánh tinh châu.
---------------------------
Giu-se Nguyễn Văn Sướng.



************

THƠ: SAO CHÚA CÒN NẶNG NỢ!

 


SAO CHÚA CÒN NẶNG NỢ!


Hai ngàn năm, Chúa vẫn còn Thánh Giá

Còn trần truồng, vẫn nhục nhã khinh chê

Những ấu dâm, những đồng giới, ê chề

“Tiếng chim hót bụi mận gai”(*) còn đó


Cạnh nương long, vết đòng còn bỏ ngỏ

Tiếng bom gầm, đạn xé, réo nơi nơi

Chân lý nào mà tang tóc lệ rơi?

Máu cùng nước thành phân ly tử biệt!


Còn dang tay giữa trần đời oan nghiệt

Phong trào này(**), biểu tình nọ, hỡi ôi

Đạo bỗng dưng xã hội hóa thật rồi

Mai mốt đó, Tín điều thành biểu quyết!


Cơn hấp hối kéo dài bao nhật nguyệt

Luật phá thai, kén trợ tử văn minh

Chúa với tôi, đôi ngã khác lộ trình

Nên Thập giá muôn đời là mọi rợ


Ôi, Thập giá sao Chúa còn nặng nợ

Dắt con theo “Đường” điên dại Chúa đi

Lau mắt con kẻo lệ thảm tràn mi

Và xác tín một đời: Con yêu Chúa.


*********

Giu-se Nguyễn Văn Sướng

(*) Tiểu thuyết: Tiếng Chim Hót Trong Bụi Mận Gai

(**) Phong trào Maria 2.0 ở Đức quốc


CHÙM THƠ VỀ MẸ

 



À ƠI, MỘT THUỞ


À ơi, một thuở mẹ ru

Hôm nay hoa rụng thiên thu mẹ về

Nào đâu cách trở sơn khê

Thế mà ly biệt lê thê mịt mùng

Vẳng xa đưa gió cao cung

Nhạc nào buồn chậm não nùng tiếng thương

À ơi, một thuở vấn vương

Giờ xa dĩ vãng thiên đường ngày xưa

Mẹ về cội Phúc mây đưa

Tiếng lòng nhẹ thoảng lưa thưa giọt sầu

Kinh cầu nài nẳng đêm sâu

Nghe như tiếng võng rầu rầu giọng thơ

À ơi, tiễn mẹ mà mơ

Thênh thang cõi phúc bến bờ mẹ say

À ơi, sao mắt cay cay

Lời ru một thuở mây bay nghìn trùng.

-----------------------------------

Giu-se Nguyễn Văn Sướng


BÀI THƠ CHO MẸ


Mẹ đâu biết bài thơ này, mẹ nhỉ?

Từng lời thơ từng giọt lệ bi thương

Cũng như con không biết giữa đêm trường

Mẹ thao thức, tâm sự nào, trằn trọc.


Những bài thơ mẹ chẳng còn được đọc

Nước xuôi dòng, mây viễn xứ mang mang

Sinh chẳng ly, giờ tử biệt đôi đàng

Thoảng trong gió, à ơi buồn, một thuở!


Ai nức nở giọt vắn dài ràn rụa

Hạt bụi về là hết kiếp long đong

Sao còn nghe như muối xát trong lòng

Còn thảng thốt lời thơ đầy mộng mị


*******************************

Giu-se Nguyễn Văn Sướng


BÌNH YÊN MẸ VỀ.

Mẹ về chốn ấy thiên thu

À ơi còn tưởng câu ru năm nào

Long đong một thuở bờ ao

Cánh cò gục mỏi nghẹn ngào đêm sương

Dễ thường chín nẫu Ba Hương

Dẻo xôi Nếp Mật ngọt đường Mía Lau

Vui buồn đâu nữa ngày sau

Mây trôi nước chảy tím màu thời gian

Run run da diết giọt đàn

Gánh hàng kĩu kịt rụa ràn dưới mưa

Sớm trưa lận đận đã vừa

Tóc xanh mấy độ bạc thưa màu phiền

Hoa tàn lả tả hàng hiên

Thiên thu vĩnh biệt bình yên mẹ về.


***************************

Giu-se Nguyễn Văn Sướng

MẸ GIÀ


Mẹ già như nước xuôi dòng

Như hoa héo rũ cho lòng con đau

Bóng câu cửa sổ lướt mau

Hoa kia héo rũ ngày sau lìa cành

Mẹ như sương sớm mong manh

Nắng lên sương mỏng tan nhanh lên trời

Ngọt ngào như tiếng à ơi

Ru con đầu bạc ngỡ đời ấu thơ

Xin đừng tỉnh, hãy là mơ

Cho hoa không héo cho thơ không buồn

Câu ca dao ngọt ngào tuôn

Mẹ là suối mát trong nguồn chảy mau

Mẹ như nếp mật, mía lau

Ba Hương chín nẫu ngày sau có còn

Tháng năm tuổi hạc mỏi mòn

Bông hồng cài áo con còn mẹ đây

Mẹ già là chuối chín cây

Mênh mang gió thổi đưa mây về ngàn

Con là nắng hạ chan chan

Cho trời lặng gió mây ngàn đừng trôi.


***************

  Giu-se Nguyễn Văn Sướng

MẸ

Con chưa từng trải quãng đời làm dâu
Con chưa từng nếm nỗi đau làm mẹ
Vì con là con trai.
Suốt thuở ấu thơ
Con vô tư sống trong tình mẹ
Ham chơi và chẳng biết gì hơn
Miếng ăn ngon, đến bữa, đã sẵn sàng
Áo quần bẩn, thay ra, giúi vào một góc 

Dù con không làm mẹ
Nhưng vẫn hiểu, mẹ ơi 
Những lúc con đau mẹ thức suốt đêm dài
Săn sóc, nâng niu, dỗ dành và âu yếm
Tuy con không làm mẹ nhưng rất hiểu mẹ ơi 
Chỗ ướt mẹ nằm, nơi ấm dành con
Câu hát ru, miếng quà nhỏ lúc chợ về
Ánh mắt thương yêu, bàn tay trìu mến 

Mẹ đã trải hoa hồng cho con bước
Cho tháng ngày thơ ấu hoá thần tiên
Chính mẹ dắt con sợ sệt bước đến trường
Vắt cơm nắm lên đường cũng bàn tay mẹ
Mẹ đã cho đời con ngọt ngào tình mẹ
Cay đắng, nhọc nhằn phần mẹ, mẹ ơi!
Lúc đi xa con nhớ mẹ, nhớ nhà
Nhớ cá kho khô , canh rau đay mẹ nấu 

Dù con chưa từng trải
Nhưng rất hiểu mẹ ơi!

************
  Giu-se Nguyễn Văn Sướng

MẸ MỆT


Mẹ mệt từng giờ

Ngày lại ngày tăng mãi

Bóng Tử thần như lởn vởn quanh đây

Những cơn đau thêm

Hành hạ tấm thân gầy

Như hấp hối kéo dài chua xót quá


Nắng chẳng còn gì

Đêm lại chưa về, nhập nhoạng

Hoa rũ tàn còn đeo đẳng mong manh

Xin một lần thôi

Với cả tấm lòng thành

Đừng gió nhẹ khi tim đèn lặng lờ ngún khói


Có những đợi chờ

Nặng nề u uất

Những nhạt nhòa hình khối lặng câm

Không nói ra

Mà mẹ con đều hiểu đã cận kề

Chút vĩnh cửu, chút hư vô, mầu nhiệm


Xin Tình-yêu-tinh-khôi dịu dàng ngự xuống

Cửa nhiệm huyền xin rộng mở thênh thang

Xin Đức tin bừng chói lọi huy hoàng

Đưa tro bụi mọn hèn vào linh thiêng vĩnh cửu


******************************

Giu-se Nguyễn Văn Sướng

MẸ VỀ


Mẹ về, con ở, biệt ly

Qua cầu nước chảy còn gì gió mây!

Đau lòng ngày lá xa cây

Bóng câu cửa sổ tháng đầy ngày vơi

Hoa tàn Mẹ rụng xa khơi

Bàng hoàng còn tưởng à ơi năm nào

Cánh cò gục mỏi bờ ao

Ba-hương chín nẫu ngọt ngào Mẹ rơi

Gian nan từng trải một thời

Vui buồn khép lại thảnh thơi Mẹ về.

-------------------------------

Giu-se Nguyễn Văn Sướng

TỪ BIỆT MẸ


Mẹ về nhé, cháu con giờ từ biệt

Đời lữ hành, Mẹ đến Bến hân hoan

Chúa ơn nhiều gìn giữ Mẹ chiên ngoan

Gương sáng ấy cháu con nguyền học tập.


Thân lạy Chúa, niềm tiếc thương tràn ngập

Ai chẳng buồn lúc kẻ ở người đi

Giọt thương nào gợi nước mắt phân ly

Xin phó thác Mẹ hiền tình yêu Chúa.


Mẹ lặng lẽ tuổi đời chiều héo úa

Mẹ rất nghèo tri thức giữa nhân gian

Mẹ nghèo hơn địa vị lẫn bạc vàng

Chúa bù Mẹ giàu Đức Tin, con cái.


Thân lạy Chúa, rủ thương giờ khiếp hãi

Ai vững vàng nếu Chúa chấp tội khiên!

Xót Mẹ con, hằng mong Đấng nhân hiền

Một đời khát hưởng vô cùng Nhan Thánh.


Mẹ về nhé, giọt nào còn lấp lánh

Còn giọt nào nghẹn ứ ngược trong tim

Bao năm qua Mẹ cõi phúc trông tìm

Giờ hạnh phúc Mẹ về nơi bất diệt.


Mẹ về nhé, chọn một đời thua thiệt

Chọn vĩnh hằng Mẹ chọn Đấng Yêu Thương

Mẹ đi theo Đấng mạc khải là Đường

Quê hương ấy giờ Mẹ về vinh hiển.


Hôm nay sóng ngưng dạt dào ngoài biển

Tiễn Mẹ về, còn nước mắt bi thương

Hẹn mai sau sum họp chốn thiên đường

Mẹ về nhé, cháu con giờ giã biệt.

--------------------------------

Giu-se Nguyễn Văn Sướng



**************



CHÙM THƠ VỀ CHA

 

CHÙM THƠ VỀ CHA

CHA.

( Kính nhớ cha tôi .)


Con đã là cha, con rất biết

Lòng cha tha thiết lắm cha ơi!

Cái thuở ấu thơ con từng sống

Thương nhớ trong lòng con vấn vương


Khúc nhạc ƠN CHA đã lặng rồi

Lòng con dậy sóng gió Thày ơi

Bao năm vất vả cho đầu bạc

Còm cõi thân già nuôi chúng con


Con nhớ năm xưa, những trận đòn

Tiếng Thày quát mắng vẫn bên tai

Ông "ÁC" trong nhà, Thày gánh lấy

Vai "HIỀN" Thày để lại cho Bu


Không có quà ngon giống mẹ hiền

Chẳng lời dịu ngọt lúc con đau

Dạy con cứng rắn trong cuộc sống

"Miệng cắn rồi, chân phải đá luôn"


Con gái con giờ chưa lớn khôn

Mà lòng con áy náy không yên

Chẳng trách khi xưa Thày nghiêm cấm

Các chị ra ngoài lúc đêm hôm!


Thằng bé nhà con nhác học hành

Dạy dỗ bao lần, con khắt khe

Thương nó con nay đành để bụng

Như Thày xưa cũng đã thương con


Sinh thành, dưỡng dục ơn cao ngất

Bây giờ thấm thía lắm, Thày ơi!

Thày đã đi xa, không về nữa

Con vẫn thấy gần trong tấc gang


Một thuở chở che, bấy nhọc nhằn

Một đời bảo bọc, bấy hy sinh

Thâm tình nghiêm phụ, ơn cao ấy

Vài dòng chi xiết kể Cha ơi


Mắt tuy ráo lệ, lòng đổ lệ

Mặt dầu bình tĩnh, sóng bên trong

ƠN CHA hai tiếng thương yêu quá

Sẽ chẳng phai mờ với tháng năm


Trọn khúc ƠN CHA đã lặng rồi

Lòng con chẳng lặng sóng yêu thương

Bao nhiêu năm sống, bao kỷ niệm

Đè nặng tim con tấm phụ từ


Trọn khúc ƠN CHA đã lặng rồi

Lòng con còn dậy sóng, Thày ơi!


**************

Giuse  Nguyễn Văn Sướng .

NHỚ CHA

(Kính nhớ về Cha tôi)

Tháng sáu, nắng như tạt lửa
Con tiễn Thày(*) đi,  không trở lại
Ngoài đường, phượng rực cháy trên cao
Và dưới hồ, hoa sen nở kín
Những tháng sáu ra đi và những tháng sáu trở lại
Thày vẫn biền biệt
Cuộc sống với những bộn bề, toan tính!
Đứa bé ngày nào nửa đêm choàng tỉnh khóc vì cha không nằm bên cạnh giờ tóc đã hoa râm!
Những tưởng nỗi nhớ rồi sẽ nguôi ngoai theo năm tháng
Nào ngờ vẫn rực cháy trong tim mỗi độ tháng sáu trở về.
Nhớ Thày xưa thường hay thở dài!
Nhà nghèo con đông
Nhịn ăn nhịn mặc nhịn cả...ước mơ!
Chắt chiu từng đồng, bữa no lo bữa đói
Bốn mùa mưa nắng dầu dãi tấm thân.

Tháng sáu nắng như tạt lửa
Cháy đỏ trong con nỗi nhớ không nguôi
Những xót xa, day dứt, buồn phiền
Hằn lên trán con dấu thời gian để lại

Tháng sáu đi và tháng sáu trở lại
Thằng bé của Thày giờ tóc đã hoa râm!

****************************************
Giuse   Nguyễn Văn Sướng



NHỚ THÀY THÁNG SÁU

Ve buồn gọi lửa hạ sang
Thày(*) đi tháng sáu để vàng nhớ thương
Tiễn Thày đỏ phượng rực đường
Ao sen kín nở dâng hương nghẹn ngào
Nắng như tạt lửa trên cao
Sầu lên ngọn cỏ đường vào nghĩa trang.

Hè về rồi lại hè sang
Nỗi buồn tháng sáu mênh mang một đời
Thày xưa nghèo khổ sinh thời
Nhịn ăn nhịn mặc nhịn…trời ước mơ
Nhà đông, vợ dại, con thơ
Bữa no bữa đói bạc phơ mái đầu
Thái Sơn dầu dãi cơ cầu
Ơn cha cháy đỏ rực mầu nhớ thương.

Bao lần tháng sáu vấn vương
Khắc con vầng trán phong sương muộn phiền
Thày xa vui cõi bình yên
Trong con cháy đỏ triền miên hạ nào.

*******************
Giu se Nguyễn Văn Sướng
(*) Thày: tiếng gọi cha, bố, ba…


NHỚ VỀ CHA

( Kính nhớ cha tôi)


Một đời Thày (*) vất vả
Tấm bé đến bạc đầu
Ngày vui chẳng tày gang
Ngày buồn chồng lớp lớp
Đói, nghèo, cực nhọc đeo đẳng Thày đến ngày nhắm mắt xuôi tay
Chở che chúng con Thày là mái ấm
Để chính  Thày dầu dãi nắng mưa
Sáng nhịn đói đi làm
Chiều về không kịp nghỉ
Hùng hục làm thêm kể chi sống chết
Cho đời lũ con không nghèo khổ như cha
Mặt sắt đen sì mà lòng yêu tha thiết

Thày xiết bao thương mến
Giờ xin hãy nghỉ yên
Nguyệch ngoạc đôi câu lòng đau như cắt
Thi tứ ngổn ngang, bất lực ngôn từ!

*******************
(*) Thày: Tiếng để gọi cha mình
Giuse Nguyễn Văn Sướng



QUA BA CON THẤY

Qua  Ba,  con đã thấy
Hình ảnh Đức Chúa Cha
Bởi lòng thương dào dạt
Và bởi những hy sinh

Không dễ gì hiểu được
Nếu chưa từng trải qua
Không dễ gì thấy được
Cho dù bằng đức tin
Nhưng qua Ba, con thấy
Một Chúa Cha tuyệt vời

Những bảo bọc lo toan
Những ngược xuôi vất vả
Cái trợn mắt, nghiến răng
Cái thở dài, buồn bực
Bàn tay to sờ trán
Cũng tay ấy cầm roi

Có gì như ảo ảnh
Thoảng hiện hữu rất nhanh
Có gì như sương khói
Vừa chạm nhẹ tơ lòng
Chúa cao cả nghìn trùng
Qua Ba, con đã thấy...

******************
Giuse  Nguyễn Văn Sướng

  BA VẪN ĐỢI MONG


Ba đi dạy Giáo Lý, ở nhà con hư hỏng
Thiên hạ cười dao sắc chẳng gọt chuôi
Ba làm thày, con đốt sách con ơi
Chén đắng Chúa chia cho lẽ nào ba chẳng uống.

Người ta đến, ba chỉ đường lành: Họ bước
Người ta nghe, Lời Cứu Rỗi ba nói: Họ tin
Bụt nhà chẳng thiêng nên con lạc xa đàng rỗi
Tiên tri bị khinh rẻ thì cũng ở tại quê hương.

Cũng có thể con hồi tâm khi ba còn đang sống
Mà có lẽ con trở về lúc ba đã qui tiên
Cáo chết ba năm còn quay đầu về núi
Lẽ nào thẳng một đường chẳng hối tiếc sao con?

Bài thơ ba buồn nhưng không tuyệt vọng
Như cuối đêm dài sẽ le lói ánh bình minh
Lá dẫu lìa cành còn vấn vương cội gốc
Tính người bổn thiện rồi con sẽ cải quá tự tân.

Thơ ba viết cũng chỉ mình ba ngồi đọc
Tâm sự này chỉ Chúa thấu cho ba
Không biết dạy con, ba nghe chửi cũng nhiều rồi
Nhưng ba tin thiên đàng, cha con ta sẽ đoàn tụ.
      -------------------------------------------
         Giu se Nguyễn Văn Sướng


CON LÀ BA CỦA DĨ VÃNG

Ba viết bài thơ trải lòng trang giấy
Chẳng để làm gì, chỉ viết…thế thôi!
Nước mắt chảy xuôi bất khả phục hồi
Con nước xuôi dòng rồi con sẽ hiểu.

Ba nhớ ông xưa, nghẹn ngào khúc điệu
Ví phỏng thời gian quay ngược, chao ôi!
Con là Ba của dĩ vãng xa xôi
Của những cực lòng ông con đã gánh.

Chữ "Nhân chi sơ thiện là bổn tánh"
Ba tin lá úa rụng xuống cội xưa
Tình Ba yêu con chẳng lẽ bằng thừa?
Con sẽ khôn dần theo ngày con lớn.

Khôn lớn không còn buông tuồng quá trớn
Khi đã khôn nhiều thì con cũng ngoan
Định mệnh của con hướng Thiện-Vẹn-Toàn
Vì được tạo thành như hình ảnh Chúa.

Ba đã là con dại khờ một thuở
Con sẽ thành Ba đầy ắp thương yêu
Quá khứ ngu ngơ ai chẳng ít nhiều
Vì thế Ba yêu dù con bất hiếu.

Vì thế Ba yêu, giờ con chưa hiểu
Ôi người cha của ngày mai lớn khôn
Của những yêu thương, dung thứ ngập hồn
Hình ảnh tuyệt vời tình Cha-Thiên-Chúa.
-------------------------------------
Giu-se Nguyễn Văn Sướng.

DẠY CON.

Ba dậy sớm, thức khuya
Mẹ gieo neo buổi chợ
Con xới bát cơm đầy
Ăn nửa chừng, bỏ dở 
Ôi! nết ăn, nết ở
Cơm mứa bỏ đi đâu!
Con không thấy Phi Châu
Da bọc xương, đói khát?
Con không biết bao người
Nhặt từng hạt cơm rơi!

Tiền học phí cho con
Ba luôn luôn đóng sớm
Bài về nhà không học
Đàn đúm với rong chơi!
Một tháng ba mươi ngày
Nghỉ luôn năm bảy buổi
Mẹ quầng mắt, lo âu
Ba buồn phiền, trắng tóc 

Nhà ta nghèo, vất vả
Con học thói xa hoa
Đua đòi cùng chúng bạn
Về nã tiền, nã bạc
Quần với áo, se sua
Lời hiền, mẹ thủ thỉ
Ý hay, ba khuyên răn
Con chẳng để vào tai
Đành phụ công sinh dưỡng!

Con hư tại cha mẹ
Không biết giáo dục con
Hay số phận mỏi mòn
Sinh ra con ngạo ngược?
Dù rằng mất hay được
Con vẫn là con ba 

Bài thơ này ba viết
Dành cho con mai sau
Mong Tạo Hoá xoay vần
Cho con tìm đọc được 

Dù khi con hiểu ra
Ba mẹ còn đâu nữa!
Dù khi con hiểu  ra
Con nước đã xuôi dòng
Mây bay về viễn xứ 

Không bao giờ là muộn
Nếu con biết hồi tâm
Không bao giờ là muộn
Khi thật lòng sửa lỗi
Có khi ba không còn
Vẫn ngậm cười chín suối
"Con ba đã nên người "
-----------------------------------
GiuSe Nguyễn Văn Sướng

 ĐỜI BỐ ĐỜI CON

 Đời con đời bố
Cố cũng thế thôi!

Bố xưa lận đận
Dang dở học hành 
Con nay dốt nát
Lười nhác thâm canh

Đời con đời bố
Vẫn quét lá đa
Bản sao tiếp nối
Buồn nào buồn hơn!

Bố đã ước ao
Rồi con hơn bố 
Ai ngờ cay đắng
Bố vẫn hơn con!

Bài thơ con cóc
Bố viết dành con 
Con đừng lặp lại
Đời bố đời con!
------------------------
Giuse Nguyễn Văn Sướng

ÔNG BA GIÀ

Con chạy về gọi ba
Mũi con chảy lòng thòng
Và con không chùi được!

Có lẽ quá trăm lần
Trong một ngày đời sống
Con quấy quả đến ba
Và trăm lần như một
Ba bỏ dở việc ba
Lo cho con tươm tất 

Ba làm việc trong nhà
Lúc nào cũng có mặt
Vô tình ba là mẹ
Cả bốn đứa con ba
Một tay ba săn sóc
Suốt ngày đã quen tai
Nghe ba ơi, ba hỡi 

Nhưng đấy là chuyện xưa
Chuyện nay thì lại khác
Ba giờ đã...ông "Bô"
Lỗi thời hằng thế kỷ
Cả bốn đứa con ba
Giờ không cần ba nữa!
Có những lúc cô đơn
Ngồi trầm ngâm suy nghĩ
Con nước đã xuôi dòng
Như đời người qua đi
Mong gì còn trở lại!

Chuyện nay thì đã thế
Thế còn chuyện ngày sau
Ngày sau ba tóc trắng
Mắt kém và chân run
Ba bỗng nên gánh nặng
Đứa nào chịu gánh ba?

Chuyện ngày sau buồn lắm
Giá mà chẳng xảy ra
Để cả bốn đứa con
Được nhẹ lòng vui vẻ

Chuyện ngày sau buồn lắm
Giá mà...Chẳng xảy ra!
    ----------------------
 Giu se Nguyễn Văn Sướng 

QUÊ HƯƠNG


Xa quê từ khi còn trong bụng mẹ
Con đâu biết diện mạo quê mình 
Thuở bé học trong sách vở
"Quê cha có một dòng sông ...
Cây đa đầu làng quê mẹ 
Những trưa hè vùng vẫy dưới sông
Và chiều chiều trên lưng trâu nghe tiếng sáo..."
Ôi! QUÊ HƯƠNG, nghe thân thương gần gũi
Lại xa mờ, lạ lẫm trong con!

Hôm ba con mất
Chú khấp khểnh vào chịu tang
Và tình quê dậy sóng.
  ----------------------
  Giuse Nguyễn Văn Sướng 




CHÙM THƠ XUÂN


CHÙM THƠ XUÂN 

À, XUÂN.

Đông tàn rớt ngọn gió se

Bay bay mưa bụi, nắng hoe dịu dàng

Da trời mây vẽ mênh mang

Đầu cành mai hé nụ vàng xinh xinh

Kia con bướm nhỏ say tình

Ngủ quên chào đón bình minh rộn ràng

Lòng bừng hớn hở thênh thang

Niềm vui ùa đến nhẹ nhàng, à, Xuân.

   ------------------------------

   Giu-se Nguyễn Văn Sướng

BAO GIỜ CHÚA HỠI 

Hoe hoe chút nắng ngượng ngùng

Đông tàn lành lạnh thẹn thùng xuân sang

Da trời xam xám mênh mang

Lững lờ mây nhẹ lang thang đầu ngàn

Lẻ loi cánh én lạc đàn

Gió mang rạo rực rụa ràn ý thơ

Đầu cành nụ nhú như mơ

Lả lơi cánh bướm lượn lờ vấn vương

Mơ hồ xuân đến bên đường

Chút màu nhàn nhạt chút hương khẽ khàng

Tơ lòng hòa nhịp thênh thang

Rộn ràng tiết tấu dịu dàng điệu âm…

 

Ngân rung một nốt lặng trầm

Bao giờ Chúa hỡi vĩnh cầm xuân xanh!

 *****************************

Giu-se Nguyễn Văn Sướng

BAO GIỜ XUÂN BẤT TẬN

 

Hoa lá rộ bừng lên khoe sắc thắm

Gió dịu dàng nâng mây trắng lên cao

Trời xanh trong tia nắng ửng hồng đào

Xuân mang đến cho đời bao ý nhị.

 

Tiếng chim hót đầu ngày khơi thi vị

Thoảng hương cau man mác sớm đưa xa

Đôi bướm say khóm cúc lượn la đà

Xuân dịu dịu say say hồn thi sĩ.

 

Đất với trời chung một niềm hoan hỉ

Người bên người náo nức khắp nơi nơi

Cám ơn xuân đã tô thắm cho đời

Rượu chửa uống mà ngất ngây quá thể.

 

Xuân trần gian chóng tàn còn như thế

Xuân vĩnh hằng nào ngóng đợi khát khao

Đến bao giờ xuân bất tận ngàn cao?

Bao giờ nhỉ xuân mãi xuân, xuân hỡi!

    --------------------------------------------

             Giu-se Nguyễn Văn Sướng

CHỢ TẾT

 

Người xe nườm nượp kín như nêm

Hàng hóa bày chen chật vỉa thềm

Rậm rịch, rầm rì xe rú góp

Í a, í ới tiếng người thêm

Rộn ràng chợ Tết quên chiều tối

Nhộn nhịp phiên xuân chẳng kể đêm

Chen chúc người người mua sắm Tết

Chiều lòng tiết giá cũng êm êm.

 

**************************

Giu-se Nguyễn Văn Sướng

   CHÚA LÀ XUÂN.

 

Tia nắng nhạt dịu dàng

Đưa gió nhẹ mênh mang

Lững lờ làn mây trắng

Trời cao rộng thênh thang.

 

Cành khô trổ nụ non

Ríu rít chim véo von

Nhởn nhơ đàn bướm lượn

Môi ai thắm màu son.

 

Thoáng xuân bao tuyệt vời

Cho hồn nhẹ chơi vơi

Xuân trần còn thế đấy

Ôi Xuân Trời, Xuân Trời.

 

Ơi Xuân của muôn xuân

Mãi mãi là Chúa Xuân

Là nguồn Chân Thiện Mỹ

Là Bất Tận Mùa Xuân.

 

Sẽ dừng lại thời gian

Hoa thắm mãi không tàn

Sáng bao là sáng láng

Và tình yêu chứa chan.

 

Ơi, Mùa Xuân khát khao

Ơi, Chúa Xuân ngọt ngào

Cho con Mùa Xuân ấy

Mùa Xuân của Muôn Cao.

  ----------------------------

  Giu-se Nguyễn Văn Sướng.

 CHÚA LÀ XUÂN MÃI MÃI 

Một cành mai giả, rõ mười mươi

Con cháu về đông thắm nụ cười

Nhang nhựa đỏ lừ không chút khói

Trên cao di ảnh vẫn vui tươi.

 

Tết Thành(*) không tiếng hót chim vui

Vắng bướm vờn hoa thoáng ngậm ngùi

Bánh tét bánh chưng đồ bán sẵn

Đỡ công vất vả nấu lui cui.

 

Xuân Quê, xuân Thị vẫn xuân thôi

Thấp thỏm mong chi đứng lại ngồi

Xuân đến mỗi năm thêm mỗi tuổi

Nghoảnh nhìn kìa tóc điểm sang vôi.

 

Xuân trần vắn vỏi có chi mong

Mong ước xuân thiên phút chạnh lòng

Chúa hỡi, Chúa là xuân mãi mãi

Bến lành nhân thế hết long đong.

   ---------------------------------------

    Giu-se Nguyễn Văn Sướng

  (*) Tết nơi Thành phố

 CHÚA LÀ XUÂN VĨNH CỬU

 

Người ta nhộn nhịp đón xuân sang

Rực rỡ Mai kia cũng nở vàng

Náo nức trẻ già vui đón Tết

Rộn ràng trời đất hoá thênh thang

 

Xuân đi xuân đến vẫn xuân thôi

Xuân vẫn trẻ trung vẫn tinh khôi

Bao tuổi xuân ơi mà háo hức

Cho xuân mãi mãi giữa tim tôi

 

Xuân mang tươi thắm khắp nơi nơi

Sứ giả hồng ân đến bởi Trời

Nhắc nhở muôn người về Vĩnh Cửu

Về nguồn Chân, Thiện, Mỹ, ra khơi

 

Chúa xuân ban phát khắp xuân tươi

Chính Chúa là Xuân của muôn người

Chính Chúa là Xuân Hồng vĩnh viễn

Tiếng cười trong sáng tuổi đôi mươi.

 

**************

Giu-se Nguyễn Văn Sướng

CHÚA MỚI LÀ XUÂN

 

Trần gian nhộn nhịp đón xuân sang

Rực rỡ cúc mai rộ nở vàng

Gió nhẹ mơn man tia nắng ấm

Lững lờ mây lướt thướt giăng ngang

 

Ý xuân len lỏi khắp nơi nơi

Rạo rực tràn lan thắm đất trời

Lênh láng bài thơ chưa kịp viết

Mà hồn thi sĩ đã chơi vơi

 

Thắm lên đôi má chút hây hây

Phơi phới xuân tươi cũng tỏ bầy

Điệp khúc rộn ràng đang trở lại

Dập dồn háo hức đến nơi đây

 

Thêm xuân thêm tuổi ước mong chi

Xuân đến xuân đi cũng hạn kỳ

Vạn vật tuần hoàn âu định luật

Lung linh hư ảo ánh lưu ly (*)

 

Cho con diện kiến Chúa Xuân tươi

Chúa mới là Xuân của kiếp người

Chúa mới là Xuân Hồng vĩnh cửu

Xuân Hằng vĩnh phúc mãi đôi mươi.

 

***************************

Giu-se Nguyễn Văn Sướng

 (*) Ngọc lưu ly

     CHÚA LÀ MÙA XUÂN.

 

Chữ rằng “Xuân bất tái lai”

Xuân tuy không tuổi người ai chẳng già!

Hôm qua tươi thắm mặn mà

Ngày mai héo úa đời là chiêm bao

Xuân trần dầu vẫn ngọt ngào

Lòng luôn hướng vọng khát khao Xuân Trời

Xuân trần tươi thắm khắp nơi

Mà Xuân Vĩnh Cửu chơi vơi phương nào

Hỡi Xuân Bất Tận ngàn cao

Chúa là Xuân thoả ước ao cõi lòng.

 

************************

    Giu-se Nguyễn Văn Sướng.

 CHÚA MUÔN XUÂN

 

Một chút xuân trần, con đã say

Xuân Thiên, khao khát biết bao ngày

Chúa chính mùa xuân, xuân vĩnh cửu

Cho đời ngây ngất biết bao xuân!

 

Tóc mẹ mướt hoài nét đôi mươi

Mắt cha sáng mãi dáng thiếu thời

Vì Chúa là xuân, xuân hạnh phúc

Là Chúa xuân Trời, xuân sáng tươi!

 

Chúa chính là xuân cõi thiên thai

Chúa cho hoa thắm mãi không tàn

Chúa cho đời sống thành vĩnh cửu

Ôi, Chúa xuân Trời, con ước ao!

 

Xuân trần mây khói thoáng qua nhanh

Chỉ Chúa Muôn Xuân  mới vĩnh hằng

Nguồn sinh lực thắm không hề cạn

Cho con Xuân ấy, Chúa Xuân ơi!

   -------------------------------

   Giu-se Nguyễn Văn Sướng.

                 HỎI XUÂN

 

Xuân lại về đây trên nhánh khô

Xanh lên mơn mởn búp non trồi

Vàng bướm rập rờn đào đỏ nụ

Se se chút nắng thẹn trên cao.

 

Xuân vẫn xuân thôi, muôn thuở xuân

Sao em đỏ má nét thẹn thuồng

Chưa nhấp rượu nồng mà nghiêng ngả

Xuân không lơi lả vẫn mê si!

 

Hỏi nhỏ xuân thôi: Xuân đến chi?

Mai mốt xuân đi được những gì?

Bao giờ xuân mãi thiên thu nhỉ?

Hoa thắm không tàn xuân mới xuân!

    -----------------------------------

    Giu-se Nguyễn Văn Sướng.

MỘT CHÚT XUÂN VỀ 

Một chút xuân về khắp đó đây

Tiết còn se lạnh giá sương đầy

Bay bay mưa bụi, hoe hoe nắng

Xam xám da trời gió vẽ mây.

 

Chấm đỏ lèo tèo e ấp hoa

Xanh non lác đác lá chen hòa

Thẹn thùng xuân đến ôn nhu thế!

Mặc khách tao nhân mãi xuýt xoa.

 

Sức sống căng lên thắm má ngời

Vui dâng bừng ánh mắt buông lơi

Tơ lòng xuân chạm ngân rung mãi

Ai vẽ nhan xuân, vẽ thử chơi!

 

Vạn vật tuần hoàn xuân đến đi

Hoa tàn hoa nở mỗi xuân thì

Nơi nào xuân mãi không tàn nhỉ?

Chúa hỡi, hồng ân, con ước chi.

   -------------------------------

   Giu-se Nguyễn Văn Sướng

NỬA XUÂN NỬA CHAY

 

Đỏ nửa xuân, tím nửa chay

Nửa kia yến tiệc nửa này kiêng khem

Nửa hồn tịnh, nửa xác thèm

Đường qua cửa hẹp ngẫm xem một đời

 

Xuân nửa vời, chay đồng thời

Nửa hồn nửa xác chơi vơi giữa dòng

Xác ưa đục hồn muốn trong

Xé áo không nỡ xé lòng chẳng kham

 

Làm không nói, nói không làm

Đã tham trần thế còn ham nước Trời

Chân co chân duỗi, trời ơi

Chì, chài tuột mất một đời về không

 

Chớp bên Tây, nháng đàng Đông

“Mày hay kén chọn ông trông cho mày”(*)

Thêm xuân thêm tuổi mới hay

Quan phòng tuyệt hảo lẽ này huyền cơ!

 

Tím màu Lễ phục nên thơ

Đỏ tươi câu đối xuân giờ ai treo

Xuân trần, chay Thánh đeo theo

Đôi dòng cảm xúc bọt bèo mua vui.

************

(*) Câu ca dân giã

Giu-se Nguyễn Văn Sướng

ƠI XUÂN MUÔN THUỞ

 

Cuối năm trái gió trở trời

Mai vàng rơi rụng tơi bời trước sân

Lục tuần thấm thía tấm thân

Bên tay nhức mỏi bên chân tê buồn

Trần gian gần tới cội nguồn

Dửng dưng nhìn cảnh bán buôn ồn ào

Xuân trần mòn mỏi hư hao

Xui lòng vương vấn ngọt ngào xuân thiên

Mắt chưa hề thấy nhãn tiền

Trí chưa hề tưởng vô biên vĩnh hằng…

 

Ơi Xuân-Muôn-Thuở hay chăng

Bên đời có kẻ khăng khăng ngóng tìm.

 

**********************

Giu-se Nguyễn Văn Sướng

XUÂN HẰNG XUÂN ẤY.


Ngày xuân thấm thoát chiếc thoi đưa

Chớp mắt ba hôm vắn vỏi thừa

Tiếng chúc bên tai còn kỷ niệm

Nhạt phèo mùng bốn đã xa xưa.

 

Cành mai đang thắm nét thanh thanh

Phụ rẫy ai quăng nỡ đoạn đành

Xuân đến xuân đi đà định luật

Làm sao níu kéo chút xuân xanh!

 

Vĩnh hằng Xuân ngự mãi nơi đâu?

Đâu chốn Cao Quang ánh rực mầu?

Ngừng lại thời gian vào vĩnh cửu,

Nhiệm huyền bất tuyệt với cao sâu?

 

Trần gian muôn thuở vẫn long đong

Chính Chúa xuân tươi tận cõi lòng

Hoan lạc tràn trề hồn thỏa nguyện

Xuân hằng Xuân ấy mãi trông mong.

    ---------------------------------

  Giu-se Nguyễn Văn Sướng

 XUÂN PHA CHÚT TÍM

 

Tím(*) về chen giữa Đào, Mai

Ai cài dấu lặng giữa bài nhạc vui

Tranh xuân chấm nét ngậm ngùi

Chút cay sự Dữ, chút mùi nhân gian

 

Xuân tươi rồi cũng xuân tàn

Đời là cõi tạm hợp tan mấy lần

Tím về nhắc nhở cân phân

Bụi tro nhưng sẽ thông phần quang vinh

 

Trần gian chưa phải Thiên đình

Xuân đi, xuân đến, tạ tình xuân tươi

Nâng ly vui thắm tình người

Xuân trần, Chay Thánh, vẹn mười hồng ân

 

Xuân giờ pha Tím phân vân

Vị xuân còn lẫn bụi trần khổ đau

Hẹn Xuân bất diệt ngày sau

Xuân muôn xuân, chẳng phai màu thời gian.

 

                           **********************

(*) Mùa Chay

Giu-se Nguyễn Văn Sướng

XUÂN TÍM

 

Tím về tô điểm mùng Ba (*)

Chút Tro rắc tím xót xa phận người

Cành mai phớt tím tươi cười

Đầu xuân Lễ phục tím tươi mơ màng

Lặng trầm khi tím chen ngang

Vị xuân tím lẫn khẽ khàng gây thơ

Thêm xuân thêm tuổi tím chờ

Lững lờ xuân tím vật vờ bên song.

 

************************

Giu-se Nguyễn Văn Sướng

 (*) Lễ Tro đúng ngày mùng Ba tết

XUÂN NAO XUÂN HẰNG?

 Rộn ràng theo Tết, Hoa về

Mai, Đào, Hồng, Cúc, tứ bề sắc hương

Phải chăng viễn cảnh Thiên đường

Chốn Xuân đích thực miên trường Bồng lai!

 

Hoe hoe chút nắng ban mai

Se se chút gió gai gai cuối mùa

Ồn ào nhộn nhịp bán mua

Vội vàng xe cộ như đua, gầm gào

 

Dửng dưng nhìn cuộc chiêm bao

Xuân đi xuân đến, xuân nao xuân hằng?

Ơi, Xuân-bất-tận(*) hay chăng

Trần gian có kẻ khăng khăng ngóng Ngài.

 

**********************

Giu-se Nguyễn Văn Sướng

(*) Chúa là mùa Xuân-bất-tận của con

 

XUÂN TRẦN CHÓNG VÁNH

 

Giao thừa còn thấy xôn xao

Đầu năm buồn gợn nao nao! Đời mà

Thêm xuân thêm tuổi, ái chà!

Xế chiều mệt mỏi cái Già tha ai!

 

Xuân về, hoa cúc hoa mai

Xuân đi mai, cúc tàn phai còn gì

Ngày nào còn bé tỉ ti

Giờ đà nội, ngoại, biệt ly cũng gần!

 

Thiên thai Lưu, Nguyễn chuyện thần

Mùa đào ròng mãi chưa lần tàn phai

Xuân trần chóng vánh sớm mai

Nhắc lòng hoài vọng Thiên thai xuân Trời

 

Thêm xuân chồng chất tuổi đời

Nặng buồn xác trọc nhẹ vời hồn thanh

Đức Tin dẫn lối tín thành

Vĩnh hằng khát vọng cõi lành xuân Thiên.

 

*******

Giu-se Nguyễn Văn Sướng

 XUÂN VĨNH HẰNG AO ƯỚC

 

Cành trụi lá hôm nay chồi lấm tấm

Nắng hoe vàng xua giá rét âm u

Đông lùi theo ngày mưa gió mịt mù

Trời đất chuyển rộn ràng vào điệp khúc

 

Đã lác đác nhạn về trong sương đục

Cũng lèo tèo vài nụ sớm xinh xinh

Đong đưa chao nghiêng cánh bướm gợi tình

Còn se gió cho mây cao lờ lững

 

Ông tuổi hạc run run trong dáng đứng

Bé còn thơ khoe áo mới vui tươi

Hớn hở len nhộn nhịp khắp bao người

Vang tiếng chúc rộn tiếng cười náo nức

 

Rượu chưa nhấp mà lòng nghe rạo rực

Xuân là gì mà thổn thức con tim

Đến rồi đi sao cứ mãi mong tìm

Dù thơ bé dù tuổi chiều bóng xế

 

Xuân gian trần bất toàn còn như thế

Xuân vĩnh hằng ao ước ngóng thiên cung

Chốn hồng ân xuân mãi đến vô cùng

Xuân bất diệt, xuân hằng xuân, khao khát.

 

****************************

Giu-se Nguyễn Văn Sướng

 XUÂN

 

 Xuân về trên nhánh cây khô

Lộc đua nẩy lộc , nụ nhô đầu cành

Gió đưa mây dạo trời xanh

Ai đang vén bức mành mành lên cao

 

Xuân về tóc mẹ hư hao

Bạc càng thêm bạc , vết cào tim con

Thêm xuân thêm tuổi , mỏi mòn

Vó câu nghiệt ngã biết còn bao lăm

 

Tháng ngày đông rét căm căm

Nhường cho xuân ấm ghé thăm lòng người

Hoa thêm sắc , lá thêm tươi

Má hồng thêm thắm , nụ cười thêm xinh

 

Xuân đi xuân đến hữu tình

Đất trời thiên vị riêng mình xuân thôi

Thời gian hỡi , xin ngừng trôi

Để xuân mãi mãi trên môi người  người .

----------------------------------------------

    Giu-se Nguyễn Văn Sướng .

                                             CHO CON XUÂN ẤY

 

Chúa mới là xuân mãi ước mơ

Ngơ ngẩn ý huyền mỗi câu thơ

Nắng rực huy hoàng vang khúc hát

Mơn man làn gió níu nguyên sơ

 

Chúa đến đem xuân mới thắm tươi

Kỳ hoa dị thảo nức tim người

Xuân đến tô hồng lên khắp chốn

Cho lòng rộn rã ngát đôi mươi

 

Chính Chúa là xuân vạn cõi lòng

Một mùa xuân mới rất trinh trong

Mùa đào ròng mãi theo ngày tháng

Vĩnh hằng thỏa khát vọng trông mong

 

Chúa mang xuân đến cõi nhân gian

Ban nguồn hy vọng giữa nguy nan

Bệnh Quỷ, nan y, hồn tuyệt vọng

Bừng lên tươi sáng với bình an

 

Cho con xuân ấy, Chúa xuân ơi

Mùa xuân con khát đến muôn đời

Mùa xuân ròng mãi không tàn úa

Hạnh phúc thỏa lòng mãi rong chơi.

 

***********

Giu-se Nguyễn Văn Sướng