CHÙM THƠ MÙA DỊCH


CHÙM THƠ MÙA DỊCH

 

XUÂN VUI SAO VẪN NGẬM NGÙI

  

Xuân vui sao vẫn ngậm ngùi

Suốt năm đại dịch tới lui(*) nặng nề

Đoạn Trần thử thách lê thê

Theo Thầy khổ giá tứ bề chông gai

 

Khắp nơi nhân họa thiên tai

Nơi đầy lũ lụt chốn dài gian nan

Đâu đâu cũng thấy thở than

Mà không đấm ngực tiên vàn tại tôi!

 

Hôn nhân đồng giới, hỡi ôi

Phá thai, li dị nghĩ thôi cũng rầu

Tôn thờ giá trị đẩu đâu

Nhiệm mầu chối bỏ, Cao Sâu khước từ

 

Trượt dài tính xấu nết hư

Chần chừ cơ hội, ngần ngừ hồng ân

Tai ngơ mắt lấp bước chân

                                   Phù vân nối tiếp phù vân cuộc đời

 

Xuân vui sao vẫn chơi vơi

Vĩnh hằng chỉ mỗi xuân Trời mai sau

Trần gian thật giả muôn màu

Xin cho phân biệt vàng thau rõ ràng.

 

***********

 Giu-se Nguyễn Văn Sướng

(*) Covid 19

 

XUÂN ĐẾN NĂM NAY

 

Dịch đã tưởng ngừng hóa vẫn chưa

Suốt năm đằng đẳng mãi chưa vừa

Đợt này vừa dứt đợt kia nối

Chốn đó nơi đây thật khó ngừa

 

Tết đã gần, con biệt cố hương

Buồn trông bóng lạ cuối con đường

Tàn đông ngọn gió còn se lạnh

Đất khách quê người nhớ dáng thương

 

Mầu nhiệm khổ đau, Thánh Giá ơi

Năm xưa Con Chúa cũng một đời

Con Đường duy nhất về Thiên quốc

Huyền nhiệm phục sinh mới rạng ngời

 

Xuân đến năm nay thấy ngậm ngùi

Con xa vợ bệnh lấy chi vui

Ơi Xuân Muôn Thuở, Xuân Tươi Thắm

Có Chúa xuân nay hóa ngọt bùi.

 

**********

Giu-se Nguyễn Văn Sướng

 

 

                                  ĐẦU XUÂN ĐẠI DỊCH

 

Đầu xuân, đại dịch(*), thật buồn!

Căn nguyên bởi Tội cội nguồn Tổ Tông

Tội chồng chất tội, buồn không

Thỏa thuê hưởng thụ thả rông cuộc đời

 

Hôn nhân đồng giới, trời ơi

Phá thai thành luật...kể Trời bằng vung!

Phải chăng thời đại cuối cùng?

Thiên tai nhân họa trùng trùng bủa vây

 

Đâu đâu cũng thấy xưng thầy

Chẳng ai đấm ngực tội nầy tại tôi!

Đầu xuân, đại dịch(*), than ôi

Hoang mang, lo lắng, xuân trôi muộn phiền

 

Bao la lòng Chúa nhân hiền

Quyền năng Đức Chúa vô biên cao vời

Xót thương nhân loại chơi vơi

Hồng ân tuôn đổ ơn Trời thứ tha

 

Để mùa xuân mãi hoan ca

Trần gian vui hưởng tình Cha Thiên đình

Đường trần nhẹ bước quang minh

Đợi chờ ân thưởng hiển vinh muôn đời.

 

*********

Giu-se Nguyễn Văn Sướng

(*) Đại dịch 2019 NcoV

 

TIN ĐỂ THẤY

 

Như Phê-rô, con tưởng mình tin mạnh

Sẽ cùng Thầy đạp sóng gió ung dung

Ngờ đâu khi đời phải bước khốn cùng

Con mới biết “Đồ hèn tin” sâu sắc

 

Ai trưởng thành mà chưa từng vướng mắc

Những sa đi ngã lại rất đau thương

Giữa thế gian hèn hạ quá tầm thường

Và chìm nghỉm trong ba đào cuồng nộ

 

Con đã đuối vì nợ nần ngập cổ

Đã nghiến răng vĩnh biệt những thân nhân

Và ngã lòng khi đại dịch(*) bên chân

Mà quên mất Chúa hồng ân vẫn đó

 

Như ngọn cỏ con rạp mình trước gió

Chúa hằng bên, con quên mất, tin chi!

Mới xót xa bụi đất có ra gì

Con không Chúa, bụi tro hoàn tro bụi!

 

Xin nhắc con, những ngày dài đen đủi

Đêm lại đêm, rồi sẽ đến bình minh

Chúa bên con để chia sớt tâm tình

Và nâng đỡ “Đồ hèn tin” yếu đuối

 

Tin để thấy, khi lòng tin lạnh nguội

Thấy để tin, dầu chẳng thấy đêm đen

Tin vững tin mặc nghi hoặc đan xen

Đi trên nước đến cùng Thầy, hoan hỉ.

 

**********

(*) Corona Virus. 

Giu-se Nguyễn Văn Sướng

 

NGÀY DÀI ĐẠI DỊCH

 

Xóm cần lao, thường ngày ồn như chợ

Đại dịch(*) về, hóa im ắng, hoang mang

Chẳng còn ai tha thiết muốn ra đàng

Mọi sinh hoạt bỗng lừ đừ như thể!

 

Người thấm thía phù vân đời dâu bể

Cát bụi hoàn cát bụi kiếp mong manh

Phù-dung kìa rực rỡ cũng qua nhanh

Đại dịch nhắc trăm năm người tỉnh thức

 

Vì bỏ Chúa, thế gian thành cơ cực

Thiên tai này, nhân họa đó, tang thương

Nguyên nhân kia, hậu quả đấy, khôn lường

Đời vắng Chúa, đời chỉ còn bất hạnh

 

Xin sưởi ấm lòng thế nhân hoang lạnh

Ban hồng ân trần thế nối thiên cung

Rút ngắn đi ngày đại dịch khốn cùng

Và hòa giải con cùng Cha ân nghĩa.

 

********

(*) Corona Virus.

Giu-se Nguyễn Văn Sướng

THÁNG MẸ LẠI VỀ

 

Tháng Mẹ lại về với chói chang

Bằng Lăng tím thẫm nở bên đàng

Bông Giấy nhà ai chào lửa hạ

Ngọc Lan dìu dịu thoáng mênh mang

 

Tháng Mẹ lại về tháng sắc hương

Vàng ươm hoa dại mọi ngả đường

Mơn man hương gió mùi thi vị

Mùi của muôn hoa ngỡ Thiên đường

 

Tháng Mẹ lại về vẫn nắng, hoa

Muôn sắc muôn hương vẫn chen hòa

Duy có năm nay không kiệu Mẹ

Đại dịch(*) kéo dài lẽ..qua loa!

 

Không kiệu dâng hoa vẫn nhiệm mầu

Đáy lòng con thảo vẫn thâm sâu

Mẹ Mẹ con con đều hiểu thấu

Chẳng cần thao thức suốt đêm thâu

 

Kỷ niệm năm nay sẽ khó phai

Lữ thứ trần ai Chúa an bài

Sau này kể lại cùng con cháu

Một đoạn ngậm ngùi giữa trần ai.

 

******

Giu-se Nguyễn Văn Sướng

(*) Covid-19

CHÚA HẰNG KỀ CẬN

 

Em-mau thất vọng ngày xưa

Bây giờ đại dịch(*) cũng thừa hoang mang

Gian nan thử thách đá vàng

Còn nhờ ơn Chúa soi đàng đỡ nâng

 

Nhiệm huyền mờ mịt chín tầng

Ba đào ai dễ xin vâng lòng Trời!

Đường trần phải bước chơi vơi

Buông xuôi lắm kẻ rụng rời tâm can

 

Đồng hành Thánh Thể ủi an

Dịu dàng Lời Chúa bảo ban sớm chiều

Sợ chi bão tố cuồng triều

Sợ gì kiệt mỏi liêu xiêu đường dài

 

Tín trung Chúa chẳng đơn sai

Quan phòng Ngài đã an bài huyền vi

Em-mau xưa Chúa cùng đi

Dịch(*) nay Chúa chẳng dễ chi xa rời

 

Xin cho con suốt một đời

Tin yêu phó thác tình Trời bao la

Vui, buồn, sướng, khổ, nhận ra

Chúa hằng kề cận sâu xa nhiệm mầu.

 

**********

Giu-se Nguyễn Văn Sướng

(*) Corona virus2

 

NHỮNG DẤU CHỈ

 

Tám giờ tối, đường đã khuya, là lạ

Thành phố buồn vắng cả tiếng rao đêm

Trời đầy sao và trăng giãi bên thềm

Khoảng bình lặng trước giờ trời dậy sóng?

 

Thơ ngập ngừng ngôn từ đầy lóng ngóng

Đại dịch(*) chừ lại tái nhiễm, hoang mang

Nghe khắp nơi nhiều tin dữ ngỡ ngàng

Đây tượng Chúa, kia nhà Thờ bị phá!

 

Lòng người đã lẽ nào ra chai đá

Xô-đôm còn rực lửa khét diêm sinh

Ni-ni-vê mà Chúa đã rộng tình

Bài học cũ nhiệm huyền đầy huyền nhiệm

 

Những dấu chỉ đã không còn là hiếm

Dịch chưa qua, lụt kéo đến nguy nan

Phò phá thai, ban đồng tính quấy càn

Dân nước nọ chống dân kia lục đục

 

Người bỏ Chúa là bỏ nguồn hạnh phúc

Thiên tai này nhân họa đó vương mang

Trần thế đang trượt dốc bước hoang đàng

Xin tỉnh giấc, phù hoa phù hoa cả

 

Không Phụng vụ Thánh đường buồn như đã

Dăm bảy ngày hồ thế kỷ xa xôi

Lỗi tại tôi, lòng thống hối thật rồi

Xin rút ngắn chuỗi ngày dài đại dịch(*)

 

******

Giu-se Nguyễn Văn Sướng

                                             (*) Corona Virus

 

XIN XÓT THƯƠNG ĐOÀN CON

 

Phụng Vụ Thánh tạm ngừng giờ lặng lẽ

Giáo đường gầy đại dịch(*) đứng bơ vơ

Chay qua đi, tuần Thánh cũng không ngờ

Phục sinh đến ngóng mong hoài Thánh Lễ

 

Đại Hồng Thủy, Nô-ê, người khinh dể

Xô-đôm trời mưa cháy lửa diêm sinh

Bốn mươi năm sa mạc héo dân tình

Huyền cầm khóc Ba-by-lon biệt xứ

 

Dương trần mỏi chân chùng đường lữ thứ

Vắng chuông chiều chừ lữ khách cô đơn

Kinh cầu chừng nài nẳng mãi van lơn

Xót thương đến đoàn con mùa đại dịch

 

Tiếng than thở xé lòng đêm tịch mịch

Nhân họa này cội căn ấy, Cha ơi

Lỗi tại tôi, giờ đâu thốt ra lời

Xin đấm ngực tìm về bên gối Chúa

 

Lệ tai ương giờ đã tràn ràn rụa

Nghoảnh mặt nhìn rút ngắn những tai ương

Ôi, Phục sinh, Chúa sống lại phi thường

Cho đoàn con thoát nguy nàn đại dịch.

 

*********

Giu-se Nguyễn Văn Sướng

(*) Covid-19

GIÁO ĐƯỜNG MÙA ĐẠI DỊCH(*)

 

Chiều nghiêng đổ vạt nắng vàng thoi thóp

Ngọn gió gầy ngơ ngác tháp chuông cao

Hàng Sưa xanh khe khẽ tiếng rì rào

Cô đơn đứng Giáo đường mùa đại dịch

 

Ghế gục đầu im lìm cùng tịch mịch

Ánh đèn chầu leo lét đẫm hoang vu

Không gian thêm quạnh vắng giữa tù mù

Trên cao Chúa cúi đầu buồn lặng lẽ

 

Nghe sâu thẳm tơ lòng rung nhè nhẹ

Nhiệm huyền về réo rắt khúc mê ly

Thoảng bên tai lời kinh vẳng thầm thì

Phụng vụ Thánh dường đang rộn ràng cử

 

Chiều tĩnh lặng Giáo đường đời lữ thứ

Đại dịch dài tô đậm nét cô đơn

Nắng xiêu nghiêng bóng nhạt dáng tủi hờn

Sa mạc cũ bốn mươi năm(**) huyền nhiệm!

 

*********

Giu-se Nguyễn Văn Sướng

(*) Corona Virus (2) chủng mới

(**) Mai Sen dẫn dân Chúa đi qua sa mạc

 

PHẢI CHĂNG DẤU CHỈ

 

Tuần Chay Thánh cuối, cận kề

Mà cơn đại dịch(*) lê thê vẫn còn!

Bụi tro giờ thấm mỏng dòn

Cậy trông, phó thác, sắt son tín thành

 

Mùa Chay, đại dịch song hành

Phải chăng dấu chỉ rành rành cho dân

Xé lòng về với Hồng Ân

Kẻo khi chẳng kịp bước chân hoang đàng

 

Hôn nhân đồng giới sỗ sàng

Phá thai, ly dị trái ngang cuộc đời

Vũ trang thù địch khắp nơi

                                 Nguyên nhân, hậu quả gọi mời trở trăn

 

Dẫu cho cơ hội muộn mằn

Đoàn con đấm ngực ăn năn tội mình

Xót thương, lòng Chúa công minh

Qua cơn đại dịch hồi sinh gian trần

 

Phụng vụ giờ vắng Giáo dân

Giáo đường chiều muộn bần thần cô đơn

Trời cao đổ xuống muôn ơn

Rộn ràng Thánh Lễ sau cơn dịch nàn.

 

******

Giu-se Nguyễn Văn Sướng

 

QUAN PHÒNG HAI CHỮ NHIỆM MẦU

 

Giữa cơn đại dịch(*) hoang mang

Ngập ngừng Chay Thánh bước sang cuối mùa

Phù vân giờ thấm cay chua

Tím hồn lãng tử được thua nhạt nhòa

 

Bàn thờ chỉ lá không hoa

Hoang đàng nghịch tử về hòa cùng Cha

Chuông chiều vẳng vọng ngân nga

Kinh cầu nào tím thiết tha đợi chờ

 

Biết đâu Chay cuối ai ngờ

Về thôi khi nắng nhạt mờ chân mây

Dấu thiêng đại dịch cao dầy

Van Lòng-Thương-Xót xuống đầy hồng ân

 

Cuối Chay giờ đã đến gần

Đỉnh cơn đại dịch ôn thần đẩu đâu

Quan phòng hai chữ nhiệm mầu

Xót thương dân Chúa cơ cầu gian nan

 

Giữa cơn đại dịch nguy nàn

Hồng ân toàn xá(**) ủi an vỗ về

Huyền siêu thoát khỏi u mê

Xác hồn khỏe mạnh vẹn bề bình an

 

*******

Giu-se Nguyễn Văn Sướng

(*) Corona Virus (2) 2019-2020

(**) Tòa Thánh vừa công bố Sắc lệnh ban ơn Toàn xá

cho một số trường hợp...trong cơn đại dịch

 

XIN ĐỔ XUỐNG HỒNG ÂN

 

Chay đã nửa, Dịch vẫn còn Đại Dịch(*)

Mầu nhiệm nào trên tăm tối mênh mông

Cát bụi nào về cát bụi hư không

Thơ chợt tím khi chiều về chuông đổ

 

Mùa Chay thánh năm nay nhiều thách đố

Bao hội đoàn bao sinh hoạt ngưng ngang

Giáo đường gầy buồn tĩnh lặng mênh mang

Hoàng hôn tím về se chùng ngọn gió

 

Xin đổ xuống hồng ân bao phận nhỏ

Đoàn con giờ đang thống hối ăn năn

Giọt lệ rơi mang thao thức muộn mằn

Chừng đã tím gian trần đầy tội lỗi

 

Xin cho Đại Dịch, tàn đi rất vội

Lời khẩn cầu nài nẳng thấu tai Cha

Để đoàn con ca tụng khắp bao la

Và màu tím lại dịu dàng Chay thánh.

 

*******

Giu-se Nguyễn Văn Sướng

(*) Đại dịch toàn cầu CoVid 19 (2019-2020)

 

HUYỀN SIÊU MÃI MÃI HUYỀN SIÊU

 

Tím buồn một dải “Ruy-băng”(*)

Cành khô gầy guộc ai giăng hài hòa

Cách tân, cổ kính giao thoa

Bàn thờ chỉ lá, không hoa, dịu dàng

 

Chay về, Dịch(**) vẫn theo sang

Nhiệm huyền mờ tỏ mênh mang quan phòng

Dẫu là đường thẳng, lối cong

Trần gian tro bụi khát mong tình Trời

 

Tím lên điệu hát chơi vơi

Trầm trầm nài nẵng tím lời kinh than

Gió đưa tím nhẹ mơn man

Giáo đường nghiêng bóng tím lan chuông chiều

 

Huyền siêu mãi mãi huyền siêu

Tình yêu mãi mãi Tình yêu nhiệm mầu

Chay về, đại dịch, rầu rầu

Câu thơ chợt tím giọng sầu bâng khuâng.

 

********

Giu-se Nguyễn Văn Sướng

(*) Dải vải dài và hẹp dùng để buộc trang trí...

(**) Đại dịch toàn cầu CoVid 19 (2019-2020)

 

GIÁO ĐƯỜNG BA MÙA DỊCH

 

Nắng đã tắt Giáo đường gầy mùa dịch(*)

Tháp cao buồn im vắng tiếng chuông ngân

Hàng Sưa xanh trầm mặc đứng tần ngần

Nhìn những chiếc lá vàng rơi, xào xạc

 

Ngọc Lan nào thoảng hương đưa man mác

Màu chiều chùng màu trống vắng chia phôi

Tâm tư vương len lén chút bồi hồi

Huyền nhiệm cũ bốn mươi năm đại mạc

 

Sân Giáo đường cô đơn nằm ngơ ngác

Ghế đá mờ bụi phủ dấu hoang vu

Dãi phong sương hang đá đứng lù lù

Hiu hiu gió về theo cùng tịch mịch

 

Giáo đường gầy trải ba mùa đại dịch

Chiều chậm buồn nhìn nắng tắt nao nao

Đoạn trần ai đủ cay đắng ngọt ngào

Chút huyền ảo mơ hồ nào vẫy gọi.

 

*********

Giu-se Nguyễn Văn Sướng

(*) Covid 19

 

NHƯ TIẾNG THAN DÀI HỎI TẠI SAO

 

Huyền nhiệm nào đây, Dịch(*) bốn lần!

Tái đi tái lại quá phân vân

Dấu chỉ mịt mờ, đâu Thiên Ý?

Khi đầy dục vọng bám đeo chân.

 

Làng trên xóm dưới hóa hoang sơ

Giãn cách lo âu mặt thẫn thờ

Quan phòng, phó thác lòng Thiên Chúa

Thế giới xem kìa, vẫn tỉnh bơ.

 

Bom đạn, chiến tranh cứ vũ trang

Phá thai, đồng tính, thói ngang tàng

Sống thử, ly hôn, cuồng hưởng thụ

Diệt vong đường lớn quá thênh thang.

 

Cũng biết bao người dám hy sinh

Tuyến đầu phục vụ đến quên mình

Sẻ chia cơm áo đầy thương cảm

Đường hẹp gian nan thắm trọn tình!

 

Canh khuya nghe vẳng gió thì thào

Như tiếng than dài hỏi: Tại sao?

Hễ mời Sự Dữ(**), Sự Dữ đến!

Đấm ngực…Tìm về với Muôn Cao.

 

**********

Giu-se Nguyễn Văn Sướng

(*) Covid 19

(**) Ma Quỷ



 

THƠ: NHƯ TIẾNG THAN DÀI HỎI TẠI SAO & GIÁO ĐƯỜNG BA MÙA DỊCH

 

 NHƯ TIẾNG THAN DÀI HỎI TẠI SAO


Huyền nhiệm nào đây, Dịch(*) bốn lần!

Tái đi tái lại quá phân vân

Dấu chỉ mịt mờ, đâu Thiên Ý?

Khi đầy dục vọng bám đeo chân.


Làng trên xóm dưới hóa hoang sơ

Giãn cách lo âu mặt thẫn thờ

Quan phòng, phó thác lòng Thiên Chúa

Thế giới xem kìa, vẫn tỉnh bơ.


Bom đạn, chiến tranh cứ vũ trang

Phá thai, đồng tính, thói ngang tàng

Sống thử, ly hôn, cuồng hưởng thụ

Diệt vong đường lớn quá thênh thang.


Cũng biết bao người dám hy sinh

Tuyến đầu phục vụ đến quên mình

Sẻ chia cơm áo đầy thương cảm

Đường hẹp gian nan thắm trọn tình!


Canh khuya nghe vẳng gió thì thào

Như tiếng than dài hỏi: Tại sao?

Hễ mời Sự Dữ(**), Sự Dữ đến!

Đấm ngực…Tìm về với Muôn Cao.


**********

Giu-se Nguyễn Văn Sướng

(*) Covid 19

(**) Ma Quỷ



GIÁO ĐƯỜNG BA MÙA DỊCH

Nắng đã tắt Giáo đường gầy mùa dịch(*)
Tháp cao buồn im vắng tiếng chuông ngân
Hàng Sưa xanh trầm mặc đứng tần ngần
Nhìn những chiếc lá vàng rơi, xào xạc

Ngọc Lan nào thoảng hương đưa man mác
Màu chiều chùng màu trống vắng chia phôi
Tâm tư vương len lén chút bồi hồi
Huyền nhiệm cũ bốn mươi năm đại mạc

Sân Giáo đường cô đơn nằm ngơ ngác
Ghế đá mờ bụi phủ dấu hoang vu
Dãi phong sương hang đá đứng lù lù
Hiu hiu gió về theo cùng tịch mịch

Giáo đường gầy trải ba mùa đại dịch
Chiều chậm buồn nhìn nắng tắt nao nao
Đoạn trần ai đủ cay đắng ngọt ngào
Chút huyền ảo mơ hồ nào vẫy gọi.

*********
Giu-se Nguyễn Văn Sướng
(*) Covid 19

Chùm Thơ Lễ Mình Máu Thánh Chúa 2021.

 

Chùm Thơ Lễ Mình Máu Thánh Chúa.


BÁNH HẰNG SỐNG CAO NGÀN


Vì khát vọng đời trường sinh bất tử

Tần Thủy Hoàng xuống lệnh khắp nơi nơi

Tìm bí phương thần dược sống đời đời

Rồi mòn mỏi chết sầu trong tuyệt vọng


Chêm-bét-phoọc (James Bedford *) ướp đông người, trông ngóng

Năm mươi năm, sẽ sống lại, oái oăm

Hão vọng thôi vì xác vẫn còn nằm

Tội Nguyên Tổ truyền đời người phải chết!


Nhưng Bánh vẽ cuộc đời thì giống hệt

Nối chân nhau, người ướp xác tăng cao

Viễn cảnh khi sống lại quá ngọt ngào

Nên Bánh vẽ thật còn hơn Bánh Thật


Huyền nhiệm xưa tỏ bày điều bí mật

Sống đời đời: “Ăn Thịt Máu Con Chiên”

Bánh-Trường-Sinh giờ hiển lộ nhãn tiền

Là Mình Máu nuôi người trên dương thế


Bánh bởi Trời ân ban từ Thượng Đế

Bánh nhưng không mời mọc khắp nhân gian

Đến mà ăn Bánh-Hằng-Sống cao ngàn

Và bất tử, đời đời vinh phúc mãi.


************

Giu-se Nguyễn Văn Sướng


ÔI MAN NA THẬT CHA BAN


Tây Du Ký kể lại rằng

Hễ ai ăn thịt Đường Tăng: Sống đời

Thế là yêu quái, trời ơi

Hăm hăm hở hở chực xơi thịt Đường


Chúa ban Mình Thánh, Thần lương

Ai ăn khỏi chết miên trường Bồng-lai

Chúng con yêu quái ngu dai

Lại chê Thịt Thánh vật nài nhưng không!


Dễ thường Lời Chúa viễn vông

Mà xui Nhà Tạm đợi trông mỏi mòn

Thương thay Lương Thực sống còn

Thảm thay Nhiệm tích héo hon tháng ngày


Kìa xem Tiệc Thánh vui say

Ngày ngày thết đãi sẵn bày hồng ân

Bánh ao ước các Thiên-thần

Nuôi Hồn nhân thế đường trần bình an


Ôi, Man-na thật Cha ban

Ngọt ngào Thượng giới chứa chan tình Trời

Bao ngàn năm vẫn gọi mời

Ăn vào sẽ sống đời đời vinh quang.


*********

Giu-se Nguyễn Văn Sướng


TA: BÁNH HẰNG SỐNG MỌI THỜI


…Người Do-Thái lại xầm xì

Ông này, cha mẹ lạ gì chúng ta

Thế mà ăn nói sâu xa

“Ta từ Trời xuống” chẳng là quá sao?

Giê-su biết họ xì xào

Ngài quay bảo họ: “Người nào, nếu Cha

Chẳng lôi kéo đến với Ta

Thì không đến được để mà trường sinh

Phàm ai nghe Cha huyền linh

Người ấy đón nhận thật tình Lời Ta

Chưa từng ai thấy Chúa Cha

Trừ ra Đấng đến sâu xa từ trời

Ta: Bánh Hằng Sống mọi thời

Ai ăn sẽ sống muôn đời cùng Ta

Bánh này chính thịt máu Ta

Để cho dương thế bao la trường tồn.”


Giê-su: Bánh Thánh nuôi hồn

Lời Ngài khẳng định dập dồn cùng dân

Chính Ngài duy nhất  lương thần

Chính Ngài sự sống tối cần nhân gian

Bánh Bởi Trời Cha đã ban

Không tin sẽ chết lụi tàn muôn năm.

---------------------------------------

Giu-se Nguyễn Văn Sướng.


TA, BÁNH TRƯỜNG SINH



Vất vả bon chen giữa cuộc đời

Khát khao tìm kiếm của trời ơi

Phù vân tất cả phù vân cả

Ngoài một thần lương: Bánh Bởi Trời.


"Ta: Bánh Trường Sinh, thật Bánh Thần

Chính Cha sai xuống với nhân trần

Không còn đói khát, không hề chết

Lương Thực muôn đời cứu thế nhân."


Tìm Chúa, dân xưa chuộng thấp hèn

Trọng khinh chẳng biết trắng cùng đen

Ngày nay dân Chúa soi gương cũ

No thỏa hồng ân Đấng A-Men.


Chính Chúa, con tin Bánh trường sinh

Yêu con, yêu đến độ quên mình

Ẩn thân Hình Bánh đơn sơ thế

Chờ đợi trao ban hết trọn tình.


Ôi, Bánh Thiên Thần, Bánh ước mong

Ngàn năm vẫn hiển trị uy phong

Ân tình nhiệm tích con thờ lạy

Tận hiến vì con đã nặng lòng.

---------------------------------

Giu-se Nguyễn Văn Sướng


TA LÀ BÁNH TỪ TRỜI CAO


Nếu được sống cùng Ngài vào thuở ấy

Thì ải này đâu dễ bước chân chi

Khi nhân thân ngày bữa có lạ gì

“Ta là Bánh từ Trời cao xuống thế!”


Nếu được thấy mỗi ngày như thường lệ

Người đã ăn và cùng uống, ôi chao!

“Đem thịt mình nuôi sống chúng tôi sao?”

Lời như thế, khó nghe là đúng thực


Nhưng cũng thấy bao nhãn tiền, ân đức

Phép lạ làm nhan nhản khắp nơi nơi

Mà vẫn mang thành kiến, ối cha ơi

Thì quả thật, kiêu căng và hợm hĩnh!


Nghe lời nói, ngắm việc làm, bình tĩnh

Người có tâm, biết phục thiện sẽ Tin

Dù huyền siêu, không hiểu vẫn nhận nhìn

Vì nhân thế không một ai như thế! 


Duy mình Ngài giữa trần đời dâu bể

Bánh Thiên thần nuôi sống cõi nhân sinh

Man-na Trời ban sức sống Thần linh 

Không như Bánh Thế gian, toàn Bánh vẽ!


******************************


Giu-se Nguyễn Văn Sướng


TA LẤY BÁNH ĐÂU ĐỂ HỌ XÀI


Đông đảo đoàn dân đến với Ngài

Vì từng thấy chuyện một không hai

Giê-su hỏi thử ông Phi-líp:

"Ta lấy bánh đâu để họ xài".


Phi-líp gãi đầu lại gãi tai:

"Hai trăm quan bánh thiếu dài dài!"

"Ở đây năm bánh và hai cá"

Ít ỏi, An-rê vẫn cố khai!


"Bảo họ ngồi đi" Chúa khiến sai

Năm ngàn tráng hán dễ sơ sài

Tạ ơn, Chúa bảo đem phân phát

Cá, bánh cho dân hưởng tiệc Ngài.


Khi đã no nê giữa dặm dài

Sai thu bánh vụn chẳng đơn sai

Mười hai thúng chật gom thu lại

Phép lạ rỡ ràng trước mắt ai.


Nay Bánh nuôi dân vẫn miệt mài

Thần Lương Chí Thánh Chúa Ngôi Hai

Nuôi hồn lữ thứ đường dương thế

Chối bỏ Bánh này chết chẳng sai.


Nhà Tạm thoảng nghe tiếng thở dài

Đợi chờ ban phát khắp trần ai

Ơi người đói rũ sao không đến?

Tha thiết bên tai, Chúa khẩn nài.


---------------------------------

Giu-se Nguyễn Văn Sướng.


BÁNH CHÂN LÝ


Ngài là chính Bánh-trường-sinh

Bánh ban sự Sống Thần linh rạng ngời

Bánh chân lý, Bánh bởi Trời

Ăn Người, hồng phúc trọn đời thỏa thuê


Không còn đói lả đường về

Sức thần chân bước bến quê an lành

Phù vân biết mấy lợi danh

Nhận chân ảo mộng, rành rành hư vô


Đời cho bánh vẽ hồ đồ

Khiến xui hỗn loạn, xô bồ, nhiễu nhương

Bánh Ngài chính thật thần lương

Hồi dương kẻ chết soi đường chốn mê


Cho con xác tín một bề

Đời con bánh vẽ ê chề đã qua

Từ nay tin kính nở hoa

Duy Ngài Bánh thật an hòa đời con.


**************************

Giu-se Nguyễn Văn Sướng


 BÁNH CHÍNH THỊT CON NGƯỜI


Người chạy theo ảo vọng

Tay với hoài vu vơ

Đời chỉ là bánh vẽ

Khát khao hoài ngu ngơ


Phù vân nối phù vân

Bánh vẽ là bánh vẽ

Chiều đời người tím lịm

Thảng thốt sầu đêm cay


Đâu mới là “Bánh” thật

Cho đời thỏa khát khao

“Bánh-bởi-Trời” hằng sống

“Đường” dẫn lối trường sinh.


Xin cho đời “Bánh” ấy

Thay bánh vẽ xưa nay

“Bánh” chính thịt “Con Người”

Ai tin hằng sống mãi.


*****************

Giu-se Nguyễn Văn Sướng



BÁNH HẰNG SÔNG BỞI TRỜI


Giê-su khẳng đinh một lời:

“Ai ăn thịt máu Ta thời trường sinh”

Nghe rồi môn đệ bất bình:

“Thầy ta phát biểu thật tình chướng tai”

Giê-su biết họ dằng dai:

“Anh em chướng mắt ngứa tai làm gì?

Nếu mà thấy, hết xầm xì

Con Người lên chốn diệu kỳ ở xưa!

Thần khí mới sống dư thừa

Xác hay hư nát sớm trưa ích gì

Lời Thầy sự sống toàn tri”

Nhiều người bán tín bán nghi bỏ về

Chúa biết ai tỉnh ai mê

Ai là kẻ sẽ lỗi thề phản cha

Nên Ngài tiết lộ sâu xa:

“Không ai đến được với Ta thật lòng

Nếu Cha chẳng kéo bên trong”

Nghe xong nhiều kẻ lạt lòng rút lui

Nhóm Mười Hai, Chúa ngậm ngùi:

“Chúng con cũng bỏ niềm vui Tông Đồ?”

“Thưa Thầy” Si-môn Phê-rô:

“Bỏ Thầy, thì chúng con mồ côi sao?

Lời Thầy sự sống muôn cao

Chúng con đón nhận tin vào Thầy đây

Là Con-Thiên-Chúa cao dầy”

Giê-su bảo họ: “Chính Thầy chọn con

Nhóm Mười Hai đẹp vẹn tròn

Thế mà một kẻ cúi lòn quỷ ma”

Ý Người muốn chỉ Giu-đa

Ngày sau là kẻ nộp Cha bán Thầy.


Lời xưa theo gió tan mây

Thế nhân vẫn cứ họp bầy chê bai

Chẳng tin Bánh chính Mình Ngài

Rượu là Máu Đấng-Thiên-Sai cứu đời

Coi khinh Lương Thực bởi Trời

Bên tai gió thoảng mặc Lời mời van:

“Ai ăn no thỏa vô vàn

Hằng sinh chẳng chết lụi tàn hư vô”

Lạy Chúa đời con cằn khô

Thây ma nằm chết dưới mồ hoang vu

Xin ban Thánh Thể Giê-su

Cho con sự sống thiên thu bởi Trời

Con tin Lương Thực đời đời

Là Mình Máu Thánh từ lời Giê-su.

--------------------------------------

Giu-se Nguyễn Văn Sướng


BÁNH HẰNG SỐNG THẬT


Vì lời của Chúa phán ra:

“Bánh Hằng Sống thật chính là Ta đây

Từ Trời xuống thế, Bánh nầy

Ai ăn sẽ được dư đầy trường sinh

Vì Bánh Ta tặng: Thịt mình

Cho nhân gian sống hiển vinh muôn đời”

Người ta tranh luận tơi bời:

“Thịt ông ấy để ta thời ăn sao?”

Giê-su khẳng định ngọt ngào:

“Không ăn thịt, máu Ta vào trong ngươi

Không có sự sống trong người

Ăn thịt uống máu Con Người sẽ luôn

Dồi dào sự sống trào tuôn

Ta cho sống lại đến muôn ngàn đời

Thịt Ta của ăn bởi Trời

Máu Ta của uống cao vời sâu xa

Ai ăn thịt uống máu Ta

Người ấy ở lại trong Ta thân tình

Và Ta cũng ở trong mình

Như Cha là Đấng Công Minh sai Thầy

Thầy sống nhờ Cha cao dầy

Kẻ ăn Thầy sống nhờ Thầy không ngơi

Đây là Bánh thật từ Trời

Ai ăn sẽ sống muôn đời huyền linh.”


Thế gian bao chuyện giả hình

Lừa trên dối dưới thần tình mưu mô

Đua nhau quảng bá xô bồ

Cho mình chân lý ý đồ tự tư

Người khôn phân rõ thực hư

Vĩ nhân học thuyết qua như mây trời

Bánh Hằng Sống vẫn đời đời

Giê-su Bánh Thật Bởi Trời ban cho.

------------------------------------

Giu-se Nguyễn Văn Sướng.


BÁNH HẰNG SỐNG


Bánh cơm muôn thuở sự thường

Bánh Hằng Sống mới là Đường Trường Sinh


Hai con cá nhỏ, thiệt tình

Thêm năm chiếc bánh, trọng khinh ai nào?

Năm ngàn đinh tráng ngán ngao

Phụ nhi chưa kể, tơ hào vào đâu!

Thế mà no ngán ngập đầu

Mười hai thúng vụn nhiệm mầu thế nhân.


Ngày xưa chưa hiểu, bất cần

Ngày nay lơ láo hồng ân bởi Trời

Mặc cho Nhiệm tích chơi vơi

Mong chờ con cái, gọi mời thiết tha

Bánh cơm vất vả, mặn mà

Bánh Hằng Sống để lơ là ngày qua!


Rồi ra cơm bánh nhạt nhòa

Bánh Hằng Sống mới nở hoa trường tồn.


***************************

Giu-se Nguyễn Văn Sướng


MÌNH NGÀI THIỆT BÁNH

Đoàn dân lũ lượt theo Ngài

Nắng chiều đã ngả vạn chài tiêu sơ

Động lòng thương đến ngẩn ngơ

Chút tình cá, bánh huyền mơ ngọt ngào

Hai con cá nhỏ là bao

Và năm chiếc bánh ôi chao nhiệm mầu

Năm ngàn vạm vỡ mày râu

Phụ nhi chẳng kể ân sâu no đầy

Mười hai thúng vụn dư đây

Đặt nên thắc mắc: Ông Thầy là ai?


Hai ngàn năm lẻ dặm dài

Âm thầm Nhiệm Tích miệt mài trung trinh

Mình Ngài thiệt Bánh Trường Sinh

Ai ăn sẽ sống hiển vinh muôn đời.


*****************

Giu-se Nguyễn Văn Sướng


NHIỆM MẦU THÁNH THỂ


Trong Thánh Thể , Chúa âm thầm lặng lẽ

Từng phút giây quạnh quẽ đến thiên thu

Để tình yêu giam hãm chốn lao tù

Cho nô lệ phá tan xiềng tội lỗi .


Trong Thánh Thể , Chúa giấu đi thiên tính

Giấu cả đi nhân tính Chúa khi xưa

Trước mắt con là tấm bánh mọn hèn

Mà vinh quang chói loà hơn mặt Nhật .


Ôi Thánh Thể là đại dương ơn nghĩa

Là ngút ngàn tình Chúa hiến cho con

Là bao la tình Chúa mãi dạt dào

Là an ủi , ngọt ngào khi lệ thảm .


Trong Thánh thể Chúa nôn nao , rạo rực

Những mong chờ gặp gỡ những tình yêu

Những ước ao cháy bỏng tấm chân tình

Những đắm say nồng nàn mong ban phát .


Trong Thánh Thể , Chúa lặng thinh , hiền dịu

Lắng nghe từng nhịp đập trái tim con

Lắng nghe con than thở phút chạnh lòng

Lắng nghe tiếng tơ lòng con rung cảm


Ôi , Thánh Thể , đây GIÊ SU nhiệm lạ

Ai đói lòng hãy đón lấy mà ăn

Ai khát khao hãy uống đến thoả lòng

Ai gục chết , hồi sinh trong hoan lạc .


Ôi , Thánh Thể , mọn hèn trong vĩ đại

Là phép thiêng cả thể đến ...đơn sơ

Là GIÊ SU vinh thắng cõi cao vời

Từ trời xuống náu mình trong bánh nhỏ .


Không vinh quang , chói loà hào quang cả

Không oai hùng ngàn vạn tiếng tung hô

Bánh trắng tinh , đơn giản đến không ngờ

Lặng lẽ đợi chân tình con đáp trả


Ôi , Thánh Thể , muôn gối quỳ bái phục

Muôn tâm hồn thổn thức khúc tin yêu

Muôn trái tim rộn rã tiếng tơ lòng

Muôn thế hệ say sưa tình yêu Chúa


Thi nhân ơi , dệt khúc vàng dâng tiến

Tấu lên đi  nhạc sĩ , khúc du dương

Ai vẽ ra cho được thánh nhan Trời

Trong Thánh Thể , là tình yêu tận hiến !


Ôi , Thánh Thể ! ôi, tình yêu Thiên Chúa

Là lương thần cho sự sống thần linh

Là GIÊ SU vinh thắng đã phục sinh

Là đỉnh điểm tình yêu trong bí tích !


Lưỡi đã cứng không còn tung hô nữa

Tay bại tê , bút lăn lóc ngả nghiêng

Mắt mở to mà mắt đã lạc thần

Khi lòng đến bên lòng cùng hoà nhịp


****************

Giuse Nguyễn Văn Sướng .


NƯỚC TRỜI, BÁNH THẬT


Nước Trời, Bánh Thật*, thì chê

Thế gian, Bánh Vẽ, si mê một đời

Bánh Chân Thật,  xuống từ Trời

Đâu như Bánh Vẽ vợi vời hư không!


Mâm đời Bánh Vẽ viễn vông

Phù hoa ảo ảnh bềnh bồng mây trôi

Trắng tay, không “Bỏng”, hỏng “Xôi”

Ê chề chán vị Đời “Ôi”** lỡ làng


Mâm đời Bánh Vẽ mơ màng

Nồi kê chửa chín ngỡ ngàng giấc mê

Tranh danh đoạt lợi bộn bề

Một cơn gió thoảng não nề phù vân


Nước Trời, Bánh Thật, hồng ân

Thỏa thuê khát vọng thế nhân đợi chờ

Man-na Trời xuống hơn mơ

Thiên đàng dương thế huyền cơ diệu kỳ.


*************

(*) Mình Thánh Chúa Giê-su

(**) thiu, thối..

Giu-se Nguyễn Văn Sướng


TA LÀ BÁNH TỪ TRỜI CAO


Nếu được sống cùng Ngài vào thuở ấy

Thì ải này đâu dễ bước chân chi

Khi nhân thân ngày bữa có lạ gì

“Ta là Bánh từ Trời cao xuống thế!”


Nếu được thấy mỗi ngày như thường lệ

Người đã ăn và cùng uống, ôi chao!

“Đem thịt mình nuôi sống chúng tôi sao?”

Lời như thế, khó nghe là đúng thực


Nhưng cũng thấy bao nhãn tiền, ân đức

Phép lạ làm nhan nhản khắp nơi nơi

Mà vẫn mang thành kiến, ối cha ơi

Thì quả thật, kiêu căng và hợm hĩnh!


Nghe lời nói, ngắm việc làm, bình tĩnh

Người có tâm, biết phục thiện sẽ Tin

Dù huyền siêu, không hiểu vẫn nhận nhìn

Vì nhân thế không một ai như thế! 


Duy mình Ngài giữa trần đời dâu bể

Bánh Thiên thần nuôi sống cõi nhân sinh

Man-na Trời ban sức sống Thần linh 

Không như Bánh Thế gian, toàn Bánh vẽ!


******************************

Giu-se Nguyễn Văn Sướng