THƠ: CHỈ CHÀNG MỤC TỬ ẤY

 


Thi Ca Tin Mừng Chúa Nhật IV Phục Sinh B


CHỈ CHÀNG MỤC TỬ ẤY


Tay roi tay gậy lên đường

Kìa Chàng Mục tử dễ thương dẫn đầu

Đàn Chiên chẳng phải lo âu

Đồng xanh suối mát lũng sâu non dài

Hành trang nào vác lên vai

Nắng sờn ngày sớm sương phai đêm trường

Chiên về từ khắp muôn phương

Cùng chung một đích chung Đường Giê-su

Ngàn xưa cho đến ngàn thu

Duy Chàng Mục tử lãng du dẫn đầu

Vai mang Thập Giá nhiệm mầu

Ngược xuôi tất tả cơ cầu vì Chiên

Đồng xanh là Thịt (*) hiển nhiên

Suối mơ là Máu (*) rửa tiền kiếp xưa..


Ôi, Chàng Mục tử con ưa

Chỉ Chàng Mục tử ấy (**) vừa lòng con.


**************************

Giu-se Nguyễn Văn Sướng

(*)   Mình Máu Thánh Chúa

(**) Chúa Giê-su Chúa chiên lành


THƠ: XIN THÁNH TÔ-MA & KHÔNG THẤY VẪN TIN & NẾU TÔI CHẲNG THẤY

Thi ca Tin Mừng Chúa Nhật II Phục  Sinh B 

XIN THÁNH TÔ-MA
Đâu phải chỉ Tô-ma cứng tin
Bao người cả quyết vẫn không nhìn!
Thế gian thế đấy là như thế
Vô lý thì vô vẫn muốn vin
Tâm lý con người rất đáng thương
Ưu tiên tiên kiến rất bình thường
Cho dù sự thật mười mươi thật
Chày cối muôn đời tánh bướng ương
Lòng đã muốn A thế phải A
Chuyện B phủ nhận bởi B tà
Nực cười chân lý bên này núi (*)
Sao đã trông gần chẳng ngắm xa
Xin Thánh Tô-ma nguyện giúp con
Đức tin kiên vững dẫu chon von
Mắt không hề thấy tin như thấy
Để thấy điều tin giữa sắt son.
************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng
(*) Chân lý bên này rặng Pyrénées

KHÔNG THẤY VẪN TIN
“Tay chưa xỏ thấu lỗ đinh Mắt chưa tường tận, thiệt tình chẳng tin..” Dễ chi thiên hạ nhận nhìn Cân, đo, đong, đếm, như in còn ngờ Mà bao nhiêu chuyện bá vơ Quỷ thần, phong thủy tin thờ, buồn thay! Mới hay thị hiếu xưa nay Mạnh hơn lẽ thiệt điều ngay trên đời Chân lý dù có tuyệt vời Không bằng chút lợi trời ơi, tầm thường Vĩnh hằng mù tít thiên đường Trần gian tạm bợ du dương cận kề Đời này thỏa sức say mê Đời sau mặc kệ nẻo về còn xa. Cho con tin kính mặn mà Dù là phú quý, dù là lợi danh Không bằng một chút lòng thành Mắt không hề thấy quyết dành Đức Tin.
************************ Giu-se Nguyễn Văn Sướng

NẾU TÔI CHẲNG THẤY

“Nếu tôi chẳng thấy dấu đinh
Thì không tin được…” thường tình thế thôi.
Con người duy chứng xa xôi
Tận tay tận mắt thấy rồi mới tin…

Ngày nay duy chứng nghìn nghìn
Chối từ chân lý để vin tầm thường
Sẵn sàng tin vãi tin vương
Chiều theo thị dục bất lương cuộc đời
Biết là chân lý rạng ngời
Cối chày lấp liếm gọi mời Tin Vui
Tô-ma xưa đã bùi ngùi
Dẫu là thí mạng chẳng lùi bước chân
Cho con theo Chúa ân cần
Vững tin, không thấy, Thánh Thần dẫn đưa.

**************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

 

CHÙM THƠ ĐỀN THÁNH

 

Thi Ca Tin Mừng Chúa Nhật III Chay B

 

ĐỀN THỜ LÀ THÂN THỂ

 

Đền Thờ là chính thân ta

Gìn vàng trong ngọc trắng ngà tốt xinh

Chốn linh thiêng, chốn an bình

Xứng nơi Chúa cả Thiên đình thương yêu

 

Đền Thờ than thể mỹ miều

Ba Ngôi Thiên Chúa huyền siêu ngự vào

Cung lòng bỗng hóa ngọt ngào

Cao sang phượng tự, thanh tao Thánh đường

 

Ơi chàng quản lý chân phương

Ơn cao nghĩa trọng Chúa thương giao chàng

Đừng đem cung ngọc đền vàng

Thành nhà Quỷ dữ, thành hang ác thần

 

Lòng đầy hư ảo phù vân

Lấy đâu dung nạp hồng ân đời đời

Đền Thờ thân thể rạng  ngời

Một mai vinh hiển tuyệt vời thiên cung.

 

*********

Giu-se Nguyễn Văn Sướng

 

          CƠN GIẬN THÁNH

 

Là Thượng Đế cầm quyền sinh tử

Chỉ một lời nghiêng ngả càn khôn

Cơn lôi đình đất lở trời long

Kinh hãi muôn sinh linh vạn vật.

 

Ôi, Thượng Đế hôm nay nổi giận

Cơn giận này sao quá dễ thương

Cơn giận thánh mở lòng cho thấy

Lòng Cha hiền giận lũ con thơ.

 

Chỉ xô ngã vài ba bàn ghế

Lấy dây thừng đuổi súc vật đi

Với kẻ nghèo buôn bán chim câu

Ngài nghiêm giọng dạy răn tử tế.

 

Cơn giận thánh dễ thương quá thể

Giơ thật cao đánh khẽ thương yêu

Ai qua cầu nghịch tử không hay

Lòng đau xót trong cơn thịnh nộ.

 

Đền Thánh xưa chỉ là gỗ đá

Sao sánh bằng Đền Thánh hồn con!

Con nghịch tử đền thờ cũng bán

Để lụy lòng Thượng Đế bao dung.

 

Phạm tội là ố hoen Đền Thánh

Là cả gan hủy hoại Đền Thiêng

Hồn con đây Đền Thánh Chúa Trời

Thượng Đế hỡi, xin thương ngự đến.

 

***********

  Giu-se Nguyễn Văn Sướng.

 

ĐỀN THỜ THÂN THỂ

 

“..Đền thờ, ngươi cứ phá đi

Ba ngày dựng lại tức thì cho xem..”

 

Đền thờ đâu chỉ Sa-lem (*)

Đền thờ còn chính anh em, nhiệm mầu

Sống sao cho xứng Cao Sâu

Xứng nơi thờ phượng nguyện cầu linh thiêng

Đừng hang trộm cướp ngả nghiêng

Buôn Thần bán Thánh chẳng kiềng nể chi

Kìa cơn giận Thánh oai nghi

Nặng “Lời” một thuở khắc ghi ngàn đời.

 

Đền thờ thân thể cao vời

Dành riêng Chúa cả đất trời cao sang

Đèn soi muối ướp rỡ ràng

Ngày sau vinh hiển thiên đàng muôn năm

 

*****************

Giu-se Nguyễn Văn Sướng

(*) Đền Thờ Giê-ru-sa-lem

 

TRẢ VỀ ĐỀN THÁNH

  

Cơn giận Thánh bừng bừng khi Cứu Thế

Đuổi bò chiên ra khỏi chốn linh thiêng

Lật đổ tung bàn đổi chác bạc tiền

Và nghiêm nghị răn đe cùng dạy dỗ

 

Lần duy nhất tâm tình Người để lộ

Khi Đền thờ ra ô uế tang thương

Chốn oai nghi thành buôn bán một phường

Nhà Chúa đã không còn nơi cầu nguyện

 

Nơi quyền uy và tình yêu hòa quyện

Nơi phàm trần và thiêng thánh giao thoa

Nơi Trời cao và Đất thấp giao hòa

Nơi con cái tâm tình cùng Cha cả

 

Trả Xê-da, bon chen và nghiệt ngã

Trả yêu thương về Thiên Chúa thương yêu

Trả xinh tươi về Thiên Chúa mỹ miều

Trả Đền Thánh về đúng nơi phụng tự.

 

*****************

Giu-se Nguyễn Văn Sướng

THƠ: NÀY CON LÀ ĐÁ & BIẾN HÌNH VÉN MỞ

 

NÀY CON LÀ ĐÁ

 

Này con là đá, Kê-pha

Nền xây Hội Thánh phong ba chẳng mòn

Hai ngàn năm lẻ sắt son

Trải muôn thế hệ vẫn còn kiên trung

 

Này con là đá uy hùng

Sóng cuồng gió giật, bão bùng chẳng nao

Con thuyền Giáo hội ngọt ngào

Hiên ngang giữa chốn ba đào trần gian

 

Này con là đá thạch bàn

Trơ gan tuế nguyệt mây ngàn non cao

Tàu Nô-e rất ngọt ngào

Vượt trùng biển thế tiến vào thiên cung.

 

*******

Giu-se Nguyễn Văn Sướng

 

BIẾN HÌNH VÉN MỞ

 

Biến hình đâu để dợt le

Nên khi xuống núi, Chúa đe cấm truyền

Vinh quang bởi tự căn nguyên

Đời đời hé tỏ, nhiệm huyền mênh mang!

 

Chút thôi cũng đủ mơ màng

Lấy gì sánh được thiên đàng đời sau!

Phù vân rồi sẽ qua mau

Một trời một vực vàng thau tỏ tường

 

Loài người được Chúa yêu thương

Tái sinh để hưởng phi thường muôn cao

Ban làm Nghĩa tử ngọt ngào

Cao dầy ơn trọng, ơn nào hơn đây

 

Biến hình vén mở trời mây

Đời sau mới thật, đời nầy chóng qua

Trăm năm rồi cũng nhạt nhòa

Đèn chong đợi Chủ an hòa cậy trông.

 

**********

Giu-se Nguyễn Văn Sướng

 

 

 

THƠ: ĐÔI MẮT & TẠM BIỆT MÌNH

 

ĐÔI MẮT

 

Đôi mắt lặng buồn trước biệt ly

Dùng dằng kẻ ở tiễn người đi

Ngàn lời muốn nói sao câm nín

Chỉ thấy rưng rưng lệ ướt mi

 

Người bước lên xe tránh mắt ai

Người còn ở lại lệ tuôn dài

Xe đà chuyển bánh sao còn đứng

Dõi mắt trông theo dáng miệt mài

 

Có lẽ người đi mãi vấn vương

Nỗi sầu ly biệt mắt ai thương

Nên người ở lại chưa quay gót

Cố níu mơ hồ một chút hương

 

Kẻ ở người đi, chuyện thế nhân

Tình cờ chứng kiến dạ bần thần

Buồn vương lên mắt màu sương khói

Lặng lẽ về theo những bước chân.

 

*******************

Giu-se Nguyễn Văn Sướng

 

 TẠM BIỆT MÌNH

 

Mình về với Đấng Yêu Thương

Đời sau Mình đã tỏ tường huyền siêu

Cô đơn tôi, vệt nắng chiều

Quạnh hiu ngõ nhỏ liêu xiêu bước mòn

 

Tháng năm vất vả chồng con

Ngược xuôi buổi chợ phấn son cũng tàn

Can-vê Chúa dắt gian nan

Đã đầy sáu khắc, đã tràn năm canh

 

Mình về với Chúa cao xanh

Dương gian tôi vẫn mong manh cuộc trần

Chiều buồn vẳng vọng chuông ngân

Đường xưa lối cũ phân vân ngập ngừng

 

Đêm mưa trở giấc rưng rưng

Bên song lặng lẽ nửa vừng trăng trôi

Tôi, Mình, giờ đã phân đôi

Xóm nghèo trằn trọc đơn côi đêm trường

 

Mình giờ đã gặp “Con Đường”(*)

Tôi còn hoài niệm tầm thường thế nhân

Thiên thu Chúa thưởng Hồng ân

Mừng Mình vĩnh viễn phúc phần từ đây.

 

********

Giu-se Nguyễn Văn Sướng