VUA GIÊ-SU NA-GIA-RÉT
Con chẳng muốn Đấng Quân-vương nào khác
Ngoài Giê-su Na-gia-rét thương yêu
Trong lòng con, Vua thật sự mỹ miều
Và cao cả muôn lần người cao cả.
Giống như con, Ngài nghèo nàn vất vả
Dù Quân-vương thân thế tột cao sang
Để giống con, tôn quý cũng chẳng màng
Chưa từng có Quân-vương nào như thế!
Hạ mình sâu đáy tầng đời dâu bể
Sống không nhà chết nhờ mả thê lương
Một tình yêu tận Thiện đến phi thường
Quân-vương thế, muôn đời duy mỗi một.
Để yêu con, muốn con thành người tốt
Không chỉ Lời, cả gương sáng nêu cao
Và cả nuôi bằng Thịt Máu ngọt ngào
Con dám thách mọi Quân-vương hoàn vũ.
Quân-vương nào dám một đời lam lũ
Quân-vương nào quỳ xuống rửa chân con
Quân-vương nào tình hết mực sắt son
Và nhục nhã treo trần thân Thập Giá.
Tìm đâu nữa ngoài Quân-vương cao cả
Đấng là Đường, Sự Thật, Sống, thiên thu
Đấng Cứu Tinh Danh hiệu Thánh: Giê-su
Vua trên hết các vua trên trần thế.
---------------------------------------
Giu-se Nguyễn
Văn Sướng
BÊN NAO, TẢ, HỮU?
Con
sẽ là dê hay là chiên?
Bên
nao, tả, hữu, Chúa nhân hiền
Ôi,
Ngày thưởng phạt, Ngày công thẳng
Từ
đây, họa, phúc, sẽ vô biên
Một
nửa là chiên, nửa giống dê
Chân
co chân duỗi quá ê chề
Cầm
cày còn ngoái đau không nhỉ
Tôi
hỡi bao giờ hết u mê
Yêu
người là yêu Chúa đấy thôi
Mọi
ngày cơ hội có xa xôi
Kìa
ai hoạn nạn, ai đau khổ
Chúa
cần lòng thương xót, hỡi tôi!
Ai
có tình yêu ấy mới chiên
Còn
ai vô cảm rõ dê liền
Giới
luật yêu thương là luật Thánh
Yêu
là chạm tới Chúa vô biên.
*********
Giu-se
Nguyễn Văn Sướng
GIÊ-SU VUA MUÔN VUA.
Cao cao bảng nhỏ trên đầu:
“Đây Vua Do Thái” đậm mầu tang thương
Tưởng rằng chế giễu ngàn phương
Trụi trần sự thật phi thường muôn dân:
“Giê-su Vua các Thiên Thần
Vua muôn thế hệ nhân trần tôn vinh
Thánh Danh, Hỏa ngục hoảng kinh
Người người bái gối, Thiên đình suy tôn
Là Vua ngự trị tâm hồn
Vương quyền vương quốc trường tồn thiên thu”
---------------------------------------
Giu-se Nguyễn
Văn Sướng
DỤ NGÔN PHÁN XÉT
“Khi
Con Người đến vinh quang
Thiên
Thần chầu chực cao quang Ngai Trời
Muôn
dân thiên hạ trên đời
Quây
quần nghe xử bởi Lời phân minh
Như
người mục tử chí tình
Vua
tách tốt xấu chiên mình với dê
Dê
tả, chiên hữu đôi bề
Bấy
giờ Vua mới vỗ về chiên ngoan:
Cha
Ta chúc phúc hân hoan
Này
đây vương quốc thuộc đoàn các ngươi
Vì
xưa Ta đói rã người
Các
ngươi chẳng nệ chín mười cho ăn
Ta
khát cho uống thỏa căn
Ta
là khách lạ trở trăn đón về
Ta
trần truồng quá ê chề
Áo
quần cho mặc vỗ về ủi an
Ta
đau yếu chẳng than van
Các
ngươi thăm viếng nồng nàn tình thân
Ta
tù rạc ngươi ân cần
Hỏi
han chia sẻ đỡ đần cô đơn.
Người
công chính bẩm: Nguồn cơn
Bao
giờ thấy Chúa van lơn mà hòng
Cho
ăn khi Chúa đói lòng
Khát
mà cho uống, đèo bòng khách xa
Trần
truồng cho mặc hoặc là
Ngồi
tù, đau yếu mặn mà hỏi han.
Đức
Vua trìu mến chứa chan:
Mỗi
lần làm thế cho đàn chiên Ta
Dù
người bé mọn ấy là
Các
ngươi làm chính cho Ta trong đời.
Rồi
Vua quay trái nặng lời:
Đồ
quân nguyền rủa cút thời khỏi Ta
Đời
đời thiêu đốt chẳng tha
Ở
nơi dành sẵn quỷ ma thụ hình
Vì
xưa Ta đói, làm thinh
Ta
khát chút nước nghĩa tình chẳng cho
Ta
là khách lạ co ro
Đã
không tiếp rước, mặc cho trần truồng
Ta
đau yếu, Ta tù đày
Chẳng
thăm, chẳng viếng bỏ rày cô đơn.
Chúng
phân bua lẽ thiệt hơn:
Nào
con có thấy Chúa sờn mẻ chi
Hay
là đói, khát những gì
Trần
truồng, khách lạ, yếu đau, ngồi tù
Mà
không phục vụ Chúa ru?.
Bấy
giờ Vua đáp: Lũ ngu, mỗi lần
Một
người bé mọn trong dân
Các
ngươi chẳng đoái thi ân, nghĩa là
Các
ngươi chẳng đoái đến Ta.
Thế
là cả lũ loại ra đời đời
Còn
người công chính lên Trời
Hưởng
Nhan Thánh Chúa rạng ngời vinh quang.”
*
* *
Dụ ngôn ngẫm nghĩ bàng
hoàng
Vua Trời đồng hóa Mình
Vàng với dân
Căn cơ xét xử cân phân
Chính là đồng loại ân
cần hay không
Ngày sau cá chép hóa
rồng
Yêu người Chúa kể là
công trên Trời
Yêu cầu này dễ tuyệt vời
Dù là dốt nát, dở hơi, sang,
hèn
Hay là trí giả đáng khen
Tùy lòng, tùy sức đua
chen lên Trời.
-------------------------------------------
Giu-se Nguyễn văn Sướng
(CN Lễ Chúa Kitô Vua)
(Mt 25, 31-46)
NGÀY ẤY OAI NGHIÊM.
Mây
trời ngày ấy Đấng Quân Vương
Ngự
giá uy nghi đến tỏ tường
Thiên
hạ muôn dân giờ xét xử
Quang
minh, công thẳng chẳng khoan nương
Chiên,
dê, tả, hữu, tách đôi đường
Chớp
giật sấm ran khắp tứ phương
Ngày
ấy oai nghiêm ngày nổi giận
Qua
rồi thời khắc của tình thương
Chiên
ngoan vinh hiển thưởng thiên đường
Tăm
tối dê kia kiếp kiếp vương
Công thưởng
tội đền giờ vĩnh cửu
Dụ
ngôn minh bạch đã nêu gương
Tội,
công xét xử cứ yêu thương
Khát
uống, đói ăn chẳng lạ thường
Hỏa
ngục thiên đường tùy lối sống
Mới
trời, mới đất lúc sang chương
*****************************
Giu-se
Nguyễn Văn Sướng
ÔI, NGÀY LUẬN TÔI
“Mây
trời, Ngài đến thênh thang
Hai
hàng nghi vệ cao sang dàn chào
Oai
Nghi ngự ở tòa cao
Khắp
dân thiên hạ ngọt ngào xử phân
Chiên,
dê tách biệt đôi phần
Trường
sinh phúc phận ân cần dành chiên
Những
ai đối tốt xử hiền
Đọa
đày muôn kiếp nhãn tiền là dê..
Tình
yêu gương mẫu vẹn bề
Còn
muôn điều khác kể về hư không”
Ôi,
ngày luận tội thưởng công
Muôn
dân diện kiến mặt rồng uy nghi
Bấy
giở run rẩy: “Ước gì!”..
Thời
gian thuận tiện qua đi một đời
Đâu
cần hiểu biết cao vời
Không
cần địa vị chẳng lời khôn ngoan
Tình
người đã đủ hoàn toàn
Thực
thi được vậy hân hoan đời đời.
***************************
Giu-se
Nguyễn Văn Sướng