CHÙM THƠ VỀ VƯỜN NHO

 

Thi ca Tin Mừng Chúa Nhật 25 A


LÀM VƯỜN NHO CHO CHỦ



Chủ bảo vào làm vườn nho cho Chủ

Chuyện dụ ngôn còn thời sự ai ơi

Chẳng trừ ai đều được Chúa gọi mời

Và Hội Thánh là vườn nho trần thế


Người đến sớm kẻ trễ tràng bất kể

Chủ nhân từ, lương bội hậu, vui thay

Cuộc trần say chớp mắt đã cuối ngày

Giờ lãnh thưởng là thiên đàng vĩnh phúc


Lời Chúa vẫn đêm ngày hằng thúc giục:

“Cha yêu thương trần thế đã ân ban

Con Một, Cha yêu dấu ngút mây ngàn

Để thế trần nhờ Con mà được cứu


Ai tin Con sẽ trường sinh trường cửu”

“Làm vườn nho” là tin, sống theo Con

Để hồng ân tỏa sáng khắp mỏng dòn

Công bội hậu Chủ ban là phần rỗi.


**************


Giu-se Nguyễn Văn Sướng


CHỦ VƯỜN NHÂN HẬU.


“Nước Trời giống Chủ Vườn Nho

Tinh mơ Ông đã liệu lo tìm người

Một quan lao động tiền tươi

Chiều về tắt nắng tươi cười lấy lương

Giờ thứ ba, Chủ ra đường

Thấy người thất nghiệp đáng thương còn đầy:

Các anh sao đứng mãi đây

Vào làm chiều xuống thợ thầy lãnh công

Đến giờ thứ sáu Ông trông

Rồi giờ thứ chín vẫn đông người chờ

Giờ thứ mười một ai ngờ

Người chưa có việc mặt đờ đẫn mong

Chủ xem tình cảnh động lòng:

Vào vườn làm việc chiều xong lãnh tiền

…Chiều đến, Ông Chủ nhân hiền

Gọi anh quản lý tính tiền nhân công:

Một quan không bớt một đồng

Phát giờ mười một đổ đồng phát lên.

Nhóm thợ sáng sớm mừng rên

Cậy mình đi sớm công đền chắc cao

Ai dè lương chẳng thêm nao

Một quan vẫn một quan, nào thấy hơn

Làu bàu tức tối kể ơn

Chúng tôi nắng đốt công hơn bọn này

Chủ kêu họ lại bảo ngay:

Đúng như thỏa thuận có thay đổi gì?

Cầm tiền rồi hãy đi đi

Người làm sau chót được gì, quyền tôi

Bạn ghen tức bởi bạn tồi

Phần tôi tốt bụng bạn ôi chớ rầu

Thế đấy kẻ chót lên đầu

Còn người đầu khéo cơ cầu đứng sau”.

                         *

                    *       *

Một quan là một Linh Hồn

Người ơi xin chớ bồn chồn lắng lo

Trước, sau, chẳng phải thước đo

Chủ vườn nhân hậu ban cho thỏa lòng

Trong vườn nhiều việc ước mong

Trả công đấu tốt chủ đong đầy tràn

Thiên Đàng vĩnh phúc thưởng ban

Ngày về vui thỏa tâm can đời đời.

    ------------------------------------

  Giu-se Nguyễn văn Sướng

      (CN 25 QN)

ÔNG CHỦ VƯỜN NHO



Nước Trời lại giống Chủ vườn nho

Mờ sáng thuê ngay thợ mấy trò

Đến tận sáu giờ thêm đợt nữa

Chín giờ còn đám vẫn co ro


Chủ than: Các chú rỗi hơi sao!

Mười một giờ ra, thấy nháo nhào

Vào cả đây đi, công bội hậu

Có người có việc có lương cao


Bảo người Quản lý: “Cứ kim ngân

Bạc trắng rộng tay chớ ngại ngần

Phát cuối phát lên đều rộng rãi”

Một ngày công quả, quá thi ân!


Những anh đầu hết mới khua chuông:

“Công khó, ông xem cũng một tuồng!”

“Này chú, lương tiền đà thỏa thuận

Phần ta nhân hậu chớ ghen tuông”


Công ta công cốc có ra chi

Chúa kể, soi bằng kính hiển vi

Rồi thưởng thiên đàng muôn vạn thuở

Ngợi khen Cha Cả Đấng từ bi  


      **********************

Giu-se Nguyễn Văn Sướng


THƠ: BỞI TRỜI, ĐÂU BỞI ĐẤT

 

BỞI TRỜI, ĐÂU BỞI ĐẤT


Hội Thánh hiện nay đang bị nhiều phong trào chống phá, nhiều áp lực bủa vây, những Maria 2.0, Công nghị Đức, Amazon, Công giáo thế  tục , những phụ nữ đòi được phong Giám Mục, Linh Mục...


“Phê-rô, con là Đá. Trên Đá này, Thầy xây Hội Thánh của Thầy, và quyền lực của Ác thần không bao giờ lay chuyển được”


Đất cầm buộc, Trời buộc cầm như Đất

Đất tháo ra, Trời theo Đất, tháo ra

Chẳng phải Trời buộc theo Đất bôn ba

Mầu nhiệm ấy, Trời ban năng quyền ấy!


Luân lý này, Tín lý kia, vậy đấy

Hội Thánh tuyên như cũng chính Trời tuyên

Cậy khôn ngoan thế tục, bỏ lệnh truyền

Phá thai nọ, đồng giới đây, đủ cả


Phong trào thét, biểu tình kêu ra rả

Cấp tiến kìa, tự do đó, inh tai

Đao bỗng dưng hóa chính trị, thiệt tài

Và Hội Thánh khi không thành xã hội!


Vẫn vỗ ngực chiên ngoan không phản bội

Vẫn ngay lành xây Hội Thánh vênh vang

Giúp người ta thêm cuộc sống dễ dàng

Mà quên mất thênh thang là hư mất!



Xưa Chúa chọn Mười Hai nào Giáp, Ất

Trao ban quyền Phê-rô dắt anh em

Độc tài đây, ai vào đấy lèm bèm

Đâu bởi Đất mà bởi Trời Định đoạt


Đường diệt vong là con đường khoảng khoát

Đạo xu thời đâu Đạo chính ai ơi

Đường hẹp kia, cửa Thiên quốc gọi mời

Không thỏa hiệp thế gian mà tục hóa


Đừng hãnh tiến kiêu căng mà sa đọa

Đoạn đường trần vác khổ giá hy sinh

Giống Chúa xưa bỏ mạng sống quên mình

Khôn ngoan thật khác khôn ranh trời vực.


*******

Giu-se Nguyễn Văn Sướng




THƠ: “THEO THẦY” CHẲNG THỂ HÀNG HAI & CHIÊU SINH ĐÚNG KIỂU

 

Thi Ca Tin Mừng Chúa Nhật XXII Thường Niên A


“THEO THẦY” CHẲNG THỂ HÀNG HAI


Khổ đau đeo bám phận người

Đã thành định mệnh khóc cười thế nhân

Từ “Lời” sinh xuống gian trần

Đem đau khổ hóa hồng ân cứu đời


Phục sinh, Thập giá, đôi nơi

“Lời” liên kết lại, ơn Trời huyền siêu

Tình yêu giải nghĩa mọi điều

Khổ đau giải nghĩa tình yêu vẹn toàn


“Theo Thầy”, ơn gọi hân hoan

“Theo Thầy”, khổ giá tân toan nhiệm mầu

Càng nên giống Chúa cao sâu

Thì càng khổ giá lút đầu ngập vai


“Theo Thầy”, chẳng thể hàng hai

Một “Đường” duy nhất như Ngài nêu gương

Phi thường trong cả tầm thường

Hằng ngày Thập giá theo “Đường” Giê-su


Khổ đau muốn vác trơn tru

Bỏ mình, phương thế muôn thu Thầy truyền

Trần gian một đoạn nhân duyên

Đời đời mới thật tinh tuyền hằng sinh.


************

Giu-se Nguyễn Văn Sướng


CHIÊU SINH ĐÚNG KIỂU


Chiêu sinh lạ nhất là Thầy

Mị dân đời thuở thế nầy, không ai!

Không bày danh vọng tiền tài

Chẳng lời ngon ngọt mồi chài môn sinh

Thẳng thừng đòi hỏi bỏ mình

Hằng ngày vác lấy khổ hình mà theo

Vẽ ra một cuộc cheo leo

Thân nhân cũng bỏ khó nghèo cũng cam

Chiêu sinh thế đấy, ai ham?

Mị dân đến vậy ai kham hở trời!

Hai ngàn năm lẻ dòng đời

Trùng trùng lớp lớp đáp lời Thiên-sư

Mà theo hết cả tâm tư

Mà theo háo hức, theo như chưa từng..


Chiêu sinh đúng kiểu…Tin Mừng!

Mị dân ngược ngạo, tưng bừng ghi danh.


********************

Giu-se Nguyễn Văn Sướng



Thi Ca Tin Mừng Chúa Nhật XXI

 

Thi Ca Tin Mừng Chúa Nhật XXI Thường niên A

THẦY LÀ AI?


“Người ta bảo Thầy là ai?”

Tiên tri, Ngôn sứ, Thiên sai bởi Trời

Ấy là đồn đoán người đời

Trà dư tửu hậu góp lời mua vui


Phần con, Đạo gốc ngậm ngùi

Niềm tin e đã lấp vùi còn đâu!

Nhà Thờ xưng Chúa nhiệm mầu

Ra đường ngoại giáo từ đầu xuống chân


Có khi Thầy thật ông Thần

Ông Thần giúp việc lúc cần có ngay

Mà xin không được, chua cay

Mời Anh Chị xuống(*) từ rày nghỉ chơi


Trong con, Chúa cũng chơi vơi

Khi vui tay vỗ, trời ơi lúc rầu

Thầy là ai? Chẳng dễ đâu!

Niềm tin duyệt lại thâm sâu vợi vời


Con xưng Thầy thật Con Trời

Là Đường, Sự Thật, đời đời Hằng Sinh

Con xin Tin Kính hết tình

Tin sao sống vậy quang minh dặn lòng


Trần gian Thiên quốc ngược dòng

Lương thần Bí tích trông mong cậy nhờ

Tương quan là cả trời thơ

Thầy là Thiên Chúa, kính thờ con yêu.


               ********

(*) Quăng hết Ảnh Tượng Chúa, Mẹ  ra gốc cây

Giu-se Nguyễn Văn Sướng


                    VẬY CON BẢO, THẦY LÀ AI?


Vậy, con bảo Thầy là ai

Có thật là Đấng Thiên Sai cứu đời

Là Con Một Đức Chúa Trời

Ngôi Hai giáng thế, là Lời hằng sinh?


Thầy không như các Thần Minh(*)

Hay là cũng chỉ thường tình, hỡi ôi

Son sơn vàng thếp cao ngôi

Uy nghi chễm chệ Ngài ngồi ngất cao!


Hay Thầy cũng thứ tào lao

Ông-Thần-Giúp-Việc, kêu gào chẳng thưa

Vĩ nhân, thế giới không ưa

Con người vỗ ngực nhận bừa Thần linh!


Lắng tâm xét lại lòng mình

Tương quan thật sự, trọng khinh với Thầy

Trả lời vấn nạn riêng tây:

Phải chăng Cứu Thế cao dầy đời con?


Hai ngàn năm lẻ mỏi mòn

Niềm tin con vẫn sắt son sáng ngời:

Thầy là Thiên chúa cứu đời

Ki-tô đích thực, Ngôi Lời hồng ân.


***************

Giu-se Nguyễn Văn Sướng

(*) Những Hư Thần, Thần-không-có thật.


MẶC NGƯỜI BẢO THẦY LÀ AI


Mặc người bảo Thầy là ai

Con tin Thầy chính Ngôi Hai xuống đời

Dạy con, Đường dẫn về Trời

Con Đường-khổ-giá tuyệt vời cao minh

Ai không chết cho chính mình

Không vác khổ giá hy sinh theo Thầy

Làm sao với Thầy xum vầy

Làm sao đến được cao dầy tương lai?


Mặc người bảo Thầy là ai

Con đây vững bước miệt mài theo mau

Can-vê bóng tối khổ đau

Phục sinh thưởng mãi đời sau tràn trề.


***************************

Giu-se Nguyễn Văn Sướng


CÁC CON BẢO THẦY LÀ AI?


Hành trình xuôi ngược gian nan

Bất ngờ Chúa hỏi lan man đường dài:

“Người ta bảo Thầy là ai?”

Các ông hồi đáp: “Nghe vài tin xa

Gio-an Tẩy Giả ngọc ngà!

Ê-li-a đến thật thà dạy dân!

Một tiên tri lớn thế trần!”

Chúa quay hỏi rất ân cần “Mười Hai”

“Các con bảo Thầy là ai?”

Phê-rô tuyên tín công khai cùng Thầy:

“Thầy: Đấng Ki-tô cao dầy”

Nhưng Người nghiêm cấm chuyện nầy lộ ra

Người cho các ông biết là:

“Con Người phải chịu hải hà đau thương

Bị các Kỳ-mục khinh thường

Bị giết nhưng sẽ phi thường phục sinh”

Người không úp mở chuyện mình

Phê-rô vội kéo thân tình Chúa riêng

Trách yêu chuyện Chúa chẳng kiêng

Nhưng Người quay lại quở liền Phê-rô:

“Sa-tan, xéo gấp, hồ đồ

Tư duy anh thật ngây ngô loài người

Chẳng bởi từ Chúa của ngươi”

Rồi Người cho gọi mọi người đến nghe:

“Theo Ta, Thập Giá nặng đè

Theo Ta, phải tập răn đe bỏ mình

Vì phàm ai muốn cứu mình

Người này sẽ mất thật tình mạng thôi

Còn ai liều bỏ mạng tồi

Vì Ta, vì chính tinh khôi Tin Mừng

Mạng mình rực rỡ sáng trưng

Ngày sau vinh hiển tưng bừng trường sinh.”

*

*      *

Một đời bần, phú, nhục, vinh

Tử thần đeo bám mò rình khắp nơi

Bo bo ích kỷ một đời

Coi chừng đến buổi đến thời, xuôi tay

Hoàng thân cũng giống ăn mày

Duy còn phân biệt gian, ngay sinh thời

Dù cho vật đổi sao dời

Lời Chúa hướng dẫn đời đời chẳng sai

Ai yêu mạng sống ai tai

Ai liều vì Chúa ngày mai rạng ngời.

Một Đấng Ki-tô trên đời

Giê-su: Con-Đức-Chúa-Trời muôn cao

Ngoài Ngài chẳng có Danh nào

Được ban cứu độ cho vào thiên cung.

---------------------------------

Giu-se Nguyễn Văn Sướng


NGƯỜI TA BẢO THẦY LÀ AI?


“Người ta bảo Thầy là ai?”

Thoạt nghe câu hỏi sơ sài biết bao

Chỉ là câu chuyện khơi mào

Dẫn đưa quyết liệt cao trào không tha:

“Là ai, các con bảo Ta”…


Hai ngàn năm lẻ cách xa diệu vời

Vẫn còn vấn nạn mù khơi

Đặt ra chất vấn mọi thời thế nhân

Người tin, kẻ chối phân vân:

Ki-tô hay mánh mị dân bậc thầy?


Mặc ai chối bỏ Cao-dầy

Con xin hớn hở tỏ bầy muôn nơi

Thầy là Ki-tô cứu đời

Là Đường, Sự Thật từ Trời, Hằng Sinh

Cứu dân thoát khỏi tội tình

Tâm hồn giải phóng an bình thế nhân.


************************

Giu-se Nguyễn Văn Sướng



THƠ: TIN VÀ XIN

 

Thi Ca Tin Mừng Chúa Nhật XX Thường Niên A

TIN VÀ XIN

 

“Bà xin vì bởi thật tin

Chúa ban thỏa ước nguyện xin cho bà”

 

Tin, xin, suy ngẫm sâu xa

Huyền siêu mầu nhiệm vẫn là huyền siêu!

Bao người xin, được bao nhiêu?

Dễ thường tin yếu, ít nhiều nghi nan!

Áp-ra-ham, hãy thử bàn

Cuối đời cụ, Chúa mới ban một chàng

Mô-ni-ca chẳng dễ dàng

Bao năm than khóc hoang đàng bước con!

Người tức khắc, kẻ mỏi mòn

Mịt mờ Thánh ý, mỏng dòn hư không

Cha-con, tin mến cậy trông

Lệch nghiêng Trời-Đất, mênh mông vợi vời

Vẽ đường dạy Chúa, trời ơi

Con xin Chúa phải nghe lời, xấc chưa!

Ông-Thần-giúp-việc sớm trưa

Cửa kho mở sẵn xin bừa lấy ngang

 

Huyền siêu ngẫm quá mênh mang

Tin, xin, mầu nhiệm ngỡ ngàng huyền siêu!

Xin, vì tin vào Tình Yêu

Và Tin nên cứ xin liều, Cha ơi!

 

**********

Giu-se Nguyễn Văn Sướng


THƠ: TIN ĐỂ THẤY & NGÀY DÀI ĐẠI DỊCH


Thi Ca Tin Mừng Chúa Nhật 19 Thường Niên A


TIN ĐỂ THẤY


Như Phê-rô, con tưởng mình tin mạnh

Sẽ cùng Thầy đạp sóng gió ung dung

Ngờ đâu khi đời phải bước khốn cùng

Con mới biết “Đồ hèn tin” sâu sắc


Ai trưởng thành mà chưa từng vướng mắc

Những sa đi ngã lại rất đau thương

Giữa thế gian hèn hạ quá tầm thường

Và chìm nghỉm trong ba đào cuồng nộ


Con đã đuối vì nợ nần ngập cổ

Đã nghiến răng vĩnh biệt những thân nhân

Và ngã lòng khi đại dịch(*) bên chân

Mà quên mất Chúa hồng ân vẫn đó


Như ngọn cỏ con rạp mình trước gió

Chúa hằng bên, con quên mất, tin chi!

Mới xót xa bụi đất có ra gì

Con không Chúa, bụi tro hoàn tro bụi!


Xin nhắc con, những ngày dài đen đủi

Đêm lại đêm, rồi sẽ đến bình minh

Chúa bên con để chia sớt tâm tình

Và nâng đỡ “Đồ hèn tin” yếu đuối


Tin để thấy, khi lòng tin lạnh nguội

Thấy để tin, dầu chẳng thấy đêm đen

Tin vững tin mặc nghi hoặc đan xen

Đi trên nước đến cùng Thầy, hoan hỉ.

**********

(*) Corona Virus. 

Giu-se Nguyễn Văn Sướng


NGÀY DÀI ĐẠI DỊCH


Xóm cần lao, thường ngày ồn như chợ

Đại dịch(*) về, hóa im ắng, hoang mang

Chẳng còn ai tha thiết muốn ra đàng

Mọi sinh hoạt bỗng lừ đừ như thể!


Người thấm thía phù vân đời dâu bể

Cát bụi hoàn cát bụi kiếp mong manh

Phù-dung kìa rực rỡ cũng qua nhanh

Đại dịch nhắc trăm năm người tỉnh thức


Vì bỏ Chúa, thế gian thành cơ cực

Thiên tai này, nhân họa đó, tang thương

Nguyên nhân kia, hậu quả đấy, khôn lường

Đời vắng Chúa, đời chỉ còn bất hạnh


Xin sưởi ấm lòng thế nhân hoang lạnh

Ban hồng ân trần thế nối thiên cung

Rút ngắn đi ngày đại dịch khốn cùng

Và hòa giải con cùng Cha ân nghĩa.


*********

(*) Corona Virus. 

Giu-se Nguyễn Văn Sướng



CHÙM THƠ PHÉP LẠ HÓA BÁNH RA NHIỀU



Thi Ca Tin Mừng Chúa Nhật 18 Thường Niên A

NHỮNG DẤU CHỈ

Tám giờ tối, đường đã khuya, là lạ
Thành phố buồn vắng cả tiếng rao đêm
Trời đầy sao và trăng giãi bên thềm
Khoảng bình lặng trước giờ trời dậy sóng?

Thơ ngập ngừng ngôn từ đầy lóng ngóng
Đại dịch(*) chừ lại tái nhiễm, hoang mang
Nghe khắp nơi nhiều tin dữ ngỡ ngàng
Đây tượng Chúa, kia nhà Thờ bị phá!

Lòng người đã lẽ nào ra chai đá
Xô-đôm còn rực lửa khét diêm sinh
Ni-ni-vê mà Chúa đã rộng tình
Bài học cũ nhiệm huyền đầy huyền nhiệm

Những dấu chỉ đã không còn là hiếm
Dịch chưa qua, lụt kéo đến nguy nan
Phò phá thai, ban đồng tính quấy càn
Dân nước nọ chống dân kia lục đục

Người bỏ Chúa là bỏ nguồn hạnh phúc
Thiên tai này nhân họa đó vương mang
Trần thế đang trượt dốc bước hoang đàng
Xin tỉnh giấc, phù hoa phù hoa cả

Không Phụng vụ Thánh đường buồn như đã
Dăm bảy ngày hồ thế kỷ xa xôi
Lỗi tại tôi, lòng thống hối thật rồi
Xin rút ngắn chuỗi ngày dài đại dịch(*)
**********
Giu-se Nguyễn Văn Sướng
(*) Corona Virus

Và ít bài cũ:
NƯỚC TRỜI, BÁNH THẬT

Nước Trời, Bánh Thật*, thì chê
Thế gian, Bánh Vẽ, si mê một đời
Bánh Chân Thật,  xuống từ Trời
Đâu như Bánh Vẽ vợi vời hư không!

Mâm đời Bánh Vẽ viễn vông
Phù hoa ảo ảnh bềnh bồng mây trôi
Trắng tay, không “Bỏng”, hỏng “Xôi”
Ê chề chán vị Đời “Ôi”** lỡ làng

Mâm đời Bánh Vẽ mơ màng
Nồi kê chửa chín ngỡ ngàng giấc mê
Tranh danh đoạt lợi bộn bề
Một cơn gió thoảng não nề phù vân

Nước Trời, Bánh Thật, hồng ân
Thỏa thuê khát vọng thế nhân đợi chờ
Man-na Trời xuống hơn mơ
Thiên đàng dương thế huyền cơ diệu kỳ.

*************
(*) Mình Thánh Chúa Giê-su
(**) thiu, thối..
Giu-se Nguyễn Văn Sướng
 GIÊ-SU THẬT BÁNH TRƯỜNG SINH

Thế gian bánh vẽ muôn màu
Hứa ban hạnh phúc chuốt trau cuộc đời
Bánh đây phú quý gọi mời
Bánh kia danh vọng tuyệt vời cao sang
Bánh quyền lực, bánh vẻ vang
Bánh no ấm, ới, bánh an khang, nài
Đủ mùi đầy vị lên ngai
Cho ông háo hức cho ngài mê ly
Phù vân ảo ảnh lạ kỳ
Đỏ con mắt, dại, sân si hồn, khờ
Chỉ là bánh vẽ vu vơ
Thế gian điên đảo vật vờ giấc mơ
Tỉnh cơn khát vọng bơ thờ
Hoàng hôn trờ tới đứng chờ chi đây!

Man-na xưa đã như vầy
Bánh cơm nay cũng mục thây một đời
Trường sinh duy Bánh-bởi-Trời
Bánh-hằng-sống thật cao vời: Giê-su
Ăn vào sẽ sống thiên thu
Sẽ không phải án diệt tru muôn đời
Bánh là chính thịt Ngôi-Lời
Ai ăn sẽ sống rạng ngời hiển vinh.

Giê-su thật Bánh-trường-sinh
Nuôi đời no thỏa ân tình khát mong.

*************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

BÁNH HẰNG SỐNG

 

 

Bánh cơm muôn thuở sự thường

Bánh Hằng Sống mới là Đường Trường Sinh

 

Hai con cá nhỏ, thiệt tình

Thêm năm chiếc bánh, trọng khinh ai nào?

Năm ngàn đinh tráng ngán ngao

Phụ nhi chưa kể, tơ hào vào đâu!

Thế mà no ngán ngập đầu

Mười hai thúng vụn nhiệm mầu thế nhân.

 

Ngày xưa chưa hiểu, bất cần

Ngày nay lơ láo hồng ân bởi Trời

Mặc cho Nhiệm tích chơi vơi

Mong chờ con cái, gọi mời thiết tha

Bánh cơm vất vả, mặn mà

Bánh Hằng Sống để lơ là ngày qua!

 

Rồi ra cơm bánh nhạt nhòa

Bánh Hằng Sống mới nở hoa trường tồn.

 

***************************

Giu-se Nguyễn Văn Sướng

 CHÚA NUÔI ĐOÀN DÂN.


Đoàn dân theo Chúa suốt ngày
Mải nghe Lời Chúa chẳng hay trời chiều
Ở nơi hoang vắng cô liêu
Kiếm đâu thực phẩm đủ nhiều cho dân
Môn đệ đến cạnh bần thần
Xin Thầy giải tán ai phần nấy lo
Chúa bảo: Anh em hãy cho
Mọi người uống đủ ăn no mới về
Nhiệm vụ bất khả não nề
Môn đệ ngao ngán ê chề nhìn nhau
Năm bánh hai cá trước sau
Tạ ơn…Chúa bảo hãy mau chia dùng
Lạ thay quyền phép vô cùng
Năm ngàn không kể trẻ cùng phụ nhân
Đồ dư thu lại ân cần
Mười hai giỏ lớn chần vần vừa may.
                            *
                         *     *
Cơm ăn áo mặc hàng ngày
Chẳng phải trí lực, vận may trên đời
Đất, nước, hạt giống, khí trời
Muôn sự bởi Chúa cao vời mà ra
Từng giây từng phút cho ta
Phép lạ hóa bánh sâu xa vẫn còn
Cộng tác, Chúa muốn phần con
Nên cớ Chúa thưởng điểm son trên Trời.
    --------------------------
   Giu-se Nguyễn Văn Sướng
LƯƠNG THẦN TIỆC THÁNH

Giữa nơi hoang vắng cuối ngày
Bảo lo ăn uống, chuyện gay khó bàn
Nghĩ thôi đã muốn phàn nàn
Hai cá năm bánh? Thôi can mấy người!
Năm ngàn tráng hán, dễ ngươi
Phụ nhi chưa kể, hỏi cười khóc đây?
Thế mà phép lạ tròn đầy
Mười hai thúng vụn no ngây còn thừa…

Nay, còn cả thể hơn xưa
Lương Thần tiệc Thánh sớm trưa chí tình
Nuôi hồn ban sống Thần-linh
Vĩnh hằng hạnh phúc trường sinh muôn đời.

***************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

MÌNH NGÀI THIỆT BÁNH


Đoàn dân lũ lượt theo Ngài
Nắng chiều đã ngả vạn chài tiêu sơ
Động lòng thương đến ngẩn ngơ
Chút tình cá, bánh huyền mơ ngọt ngào
Hai con cá nhỏ là bao
Và năm chiếc bánh ôi chao nhiệm mầu
Năm ngàn vạm vỡ mày râu
Phụ nhi chẳng kể ân sâu no đầy
Mười hai thúng vụn dư đây
Đặt nên thắc mắc: Ông Thầy là ai?

Hai ngàn năm lẻ dặm dài
Âm thầm Nhiệm Tích miệt mài trung trinh
Mình Ngài thiệt Bánh Trường Sinh
Ai ăn sẽ sống hiển vinh muôn đời.

        *****************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng
ÔI MAN NA THẬT CHA BAN

Tây Du Ký kể lại rằng
Hễ ai ăn thịt Đường Tăng: Sống đời
Thế là yêu quái, trời ơi
Hăm hăm hở hở chực xơi thịt Đường

Chúa ban Mình Thánh, Thần lương
Ai ăn khỏi chết miên trường Bồng-lai
Chúng con yêu quái ngu dai
Lại chê Thịt Thánh vật nài nhưng không!

Dễ thường Lời Chúa viễn vông
Mà xui Nhà Tạm đợi trông mỏi mòn
Thương thay Lương Thực sống còn
Thảm thay Nhiệm tích héo hon tháng ngày

Kìa xem Tiệc Thánh vui say
Ngày ngày thết đãi sẵn bày hồng ân
Bánh ao ước các Thiên-thần
Nuôi Hồn nhân thế đường trần bình an

Ôi, Man-na thật Cha ban
Ngọt ngào Thượng giới chứa chan tình Trời
Bao ngàn năm vẫn gọi mời
Ăn vào sẽ sống đời đời vinh quang.

*********
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

Được đăng bởi blogthanhbinh vào lúc 21:42:00
Phản ứng:
Không có nhận xét nào:  
Gửi email bài đăng này
BlogThis!
Chia sẻ lên Twitter
Chia sẻ lên Facebook
Chia sẻ lên Pinterest
Nhãn: TIN TỨC THI CA TIN MỪNG
CHÙM THƠ VỀ NƯỚC TRỜI


Thi Ca Tin Mừng Chúa Nhật XVII Thường Niên A

BAO NHIÊU ẨN DỤ

Nước Trời, kho báu ruộng xa
Người kia tìm được, cửa nhà bán đi
Đem tiền tậu ruộng tức thì..

Nước Trời, ngọc quý lưu ly gặp rồi
Gia tài gom góp mua thôi..

Nước Trời, lưới kéo đoạn ngồi lựa ra
Tốt thu vào, xấu ném ra...

Nước Trời, muôn mặt bao la nhiệm mầu
Trần gian Hội Thánh khởi đầu
Kiện toàn Thiên quốc cao sâu đón chờ
Kho tàng, ngọc quý ước mơ
Khát khao chiếm hữu huyền cơ đời đời
Bao nhiêu ẩn dụ nước Trời
Bao nhiêu diễn tả, cao vời xiết bao!
Chỉ người thật sự khát khao
Chỉ ai mong ngóng ước ao truy tầm
Còn người hời hợt vô tâm
Lề đường chim nhặt biển lầm mênh mông

Phù hoa dệt tía tô hồng
Nước Trời tuột mất hư không đời đời.

*********
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

           NƯỚC TRỜI MẦU NHIỆM

Nước Trời giống kho báu chôn trong ruộng
Người tình cờ tìm được giấu chôn xa
Vui mừng về người bán cả sản gia
Mua ruộng ấy không cò kè mặc cả.

Nước Trời giống ngọc liên thành, vô giá
Lão thương gia vừa thấy đã mê say
Bán gia tài chẳng tiếc xót mảy may
Đi mua lấy viên ngọc về vui sướng.

Nước Trời giống lưới kia quăng xuống biển
Gom mọi loài tốt, xấu kéo lên trên
Những cá ngon vui sướng cất khoang bền
Còn cá xấu lựa ra quăng ngoài biển.

Ngày cùng tận chuyện xảy ra như thế
Các Thiên Thần sẽ tách biệt ngay, gian
Lũ ác nhân thiêu đốt với lửa ngàn
Và ở đó là đời đời than khóc.

Anh em có hiểu bao điều Thầy nói?
Họ đồng thanh: Thưa hiểu, Ráp-bu-ni(*)
Các Kinh Sư đã học Đấng Mê-si(**)
Biết rút tỉa từ kho tàng cũ, mới.
         
Ôi, Nước Trời dễ dầu gì hiểu được
Mầu nhiệm thiêng, Chúa sánh ví trăm phương
Xin giúp con hiểu thấu đáo vạn đường
Để còn biết thực hành trong đời sống.

Biết tìm kiếm Nước Trời khi có thể
Biết hy sinh chọn lấy với tin yêu
Biết vâng nghe, sống Lời Chúa sớm chiều
Điều thiêng thánh Chúa ban từ thượng giới.
     ----------------------------------------
Giu-se Nguyễn văn Sướng
(*) Lạy Thầy. (**)Đấng Cứu Thế

NƯỚC TRỜI


Nước Trời muôn mặt ví von
Nước như thế nọ Nước còn thế ni

Kho tàng trong ruộng lạ gì
Lấp chôn kín đáo bán đi cửa nhà
Đem tiền tậu ruộng hoan ca

Lại như ngọc quý phương xa gặp rồi
Gia tài góp đổi ngọc thôi

Hay như lưới cá nổi trôi biển vàng
Kéo lên đủ loại thênh thang
Cá ngon lựa lấy làng nhàng vất ra

Dù cho muôn vẻ gọi là
Nhiệm mầu vẫn cứ sâu xa nhiệm mầu
Khôn ngoan hèn mọn đến đâu
Chân thành sẽ hiểu thâm sâu nước Trời:
“Quý hơn tất thảy trên đời
Mạnh hơn sự Dữ, chuyển dời núi non
Thế gian chung cuộc vuông tròn
Nước Trời toàn thắng, mất còn tùy anh.”
     
    *************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

THƠ: BAO NHIÊU ẨN DỤ & ĐỨA CON SẤM SÉT.




BAO NHIÊU ẨN DỤ

Nước Trời, kho báu ruộng xa
Người kia tìm được, cửa nhà bán đi
Đem tiền tậu ruộng tức thì..

Nước Trời, ngọc quý lưu ly gặp rồi
Gia tài gom góp mua thôi..

Nước Trời, lưới kéo đoạn ngồi lựa ra
Tốt thu vào, xấu ném ra...

Nước Trời, muôn mặt bao la nhiệm mầu
Trần gian Hội Thánh khởi đầu
Kiện toàn Thiên quốc cao sâu đón chờ
Kho tàng, ngọc quý ước mơ
Khát khao chiếm hữu huyền cơ đời đời
Bao nhiêu ẩn dụ nước Trời
Bao nhiêu diễn tả, cao vời xiết bao!
Chỉ người thật sự khát khao
Chỉ ai mong ngóng ước ao truy tầm
Còn người hời hợt vô tâm
Lề đường chim nhặt biển lầm mênh mông

Phù hoa dệt tía tô hồng
Nước Trời tuột mất hư không đời đời.

*********
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

ĐỨA CON SẤM SÉT.

Bỏ thuyền, bỏ lưới, bỏ cha
Bước theo tiếng gọi bao la nhiệm mầu
Tưởng rằng theo Chúa từ đầu
Ai hay thiêng thánh dễ đâu một ngày!

Phù hoa tưởng đã mây bay
Hai bên tả hữu chua cay cuộc đời
Lại còn mong lửa từ Trời
Đứa con sấm sét một thời thua ai!

Theo Thầy từ thưở sớm mai
Xuôi nam ngược bắc chông gai dặm trường
Từ xin chén đắng yêu thương
Chúa ban Tử đạo phi thường hồng ân

Một ngày đâu dễ Thánh nhân
Trường kỳ Khổ giá luyện dần tình yêu
Gia-cô-bê dãi sớm chiều
Tinh ròng lửa mến huyền siêu khải hoàn.

**********
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

           NƯỚC TRỜI MẦU NHIỆM

Nước Trời giống kho báu chôn trong ruộng
Người tình cờ tìm được giấu chôn xa
Vui mừng về người bán cả sản gia
Mua ruộng ấy không cò kè mặc cả.

Nước Trời giống ngọc liên thành, vô giá
Lão thương gia vừa thấy đã mê say
Bán gia tài chẳng tiếc xót mảy may
Đi mua lấy viên ngọc về vui sướng.

Nước Trời giống lưới kia quăng xuống biển
Gom mọi loài tốt, xấu kéo lên trên
Những cá ngon vui sướng cất khoang bền
Còn cá xấu lựa ra quăng ngoài biển.

Ngày cùng tận chuyện xảy ra như thế
Các Thiên Thần sẽ tách biệt ngay, gian
Lũ ác nhân thiêu đốt với lửa ngàn
Và ở đó là đời đời than khóc.

Anh em có hiểu bao điều Thầy nói?
Họ đồng thanh: Thưa hiểu, Ráp-bu-ni(*)
Các Kinh Sư đã học Đấng Mê-si(**)
Biết rút tỉa từ kho tàng cũ, mới.
                          *
                      *        *
Ôi, Nước Trời dễ dầu gì hiểu được
Mầu nhiệm thiêng, Chúa sánh ví trăm phương
Xin giúp con hiểu thấu đáo vạn đường
Để còn biết thực hành trong đời sống.

Biết tìm kiếm Nước Trời khi có thể
Biết hy sinh chọn lấy với tin yêu
Biết vâng nghe, sống Lời Chúa sớm chiều
Điều thiêng thánh Chúa ban từ thượng giới.
     ----------------------------------------
Giu-se Nguyễn văn Sướng

(*) Lạy Thầy. (**)Đấng Cứu Thế

NƯỚC TRỜI


Nước Trời muôn mặt ví von
Nước như thế nọ Nước còn thế ni

Kho tàng trong ruộng lạ gì
Lấp chôn kín đáo bán đi cửa nhà
Đem tiền tậu ruộng hoan ca

Lại như ngọc quý phương xa gặp rồi
Gia tài góp đổi ngọc thôi

Hay như lưới cá nổi trôi biển vàng
Kéo lên đủ loại thênh thang
Cá ngon lựa lấy làng nhàng vất ra

Dù cho muôn vẻ gọi là
Nhiệm mầu vẫn cứ sâu xa nhiệm mầu
Khôn ngoan hèn mọn đến đâu
Chân thành sẽ hiểu thâm sâu nước Trời:
“Quý hơn tất thảy trên đời
Mạnh hơn sự Dữ, chuyển dời núi non
Thế gian chung cuộc vuông tròn
Nước Trời toàn thắng, mất còn tùy anh.”
     
    *************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng



CHÙM THƠ LÚA TỐT CỎ LÙNG




Thi Ca Tin Mừng Chúa Nhật 16 Thường Niên A

LÒNG AI KHÔNG CỎ

Cỏ lùng ruộng lúa thế gian
Cỏ lùng ruộng lúa hung tàn lòng ta!
“Tên Thù” gieo giống ác tà
“Lời” gieo giống tốt sâu xa nhiệm mầu

Cỏ lùng lớn mạnh ban đầu
Lúa vàng chậm chắc bám sâu trưởng thành
Thị phi phát triển song hành
Trắng đen minh bạch rành rành người ơi

Nhân linh ư vật tính Trời
Cỏ lùng mê hoặc nhất thời mà thôi
Thiện căn chăm chỉ tài bồi
Lúa vàng trĩu hạt sinh sôi bội phần

Dụ ngôn cỏ lúa ân cần
Lòng ai không cỏ? Thế trần nguy nan!
Cậy nhờ Lời Chúa bình an
Hồng ân lúa tốt cỏ tàn chứa chan.

*******
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

CÙNG CHUNG RUỘNG MẬT

Nước Trời đa dạng phong nhiêu
Khi đơn sơ lúc huyền siêu khôn dò
Người ngay chính, kẻ quanh co
Giải cho khúc chiết kể cho tận tường

Cỏ lùng lúa tốt đôi đường
Cùng chung ruộng mật dễ thường như nhau
Rồi ra kết cục về sau
Cỏ đau phận cỏ vàng thau rõ ràng

Lòng ai đất tốt mỡ màng
Thị phi lúa cỏ trái ngang song hành
Lúa ơi phát triển tốt xanh
Để cỏ lùng úa tàn nhanh kịp thời

Dụ ngôn diễn tả nước Trời
Muôn màu muôn vẻ tuyệt vời biết bao
Ai người, công chính khát khao
Nước Trời mầu nhiệm ngàn cao hóa gần

Nắm men, hạt cải quen thân
Biển đời lưới cá hồng ân tràn trề
Nước Trời tưởng rất nhiêu khê
Cuối cùng đơn giản tóm về chữ “Yêu”.

********
Giu-se Nguyễn Văn Sướng


DỤ NGÔN VỜI VỢI

Dụ ngôn gieo giống dẫu xa xưa
Ra rả tai nghe vẫn chẳng thừa
Tự hỏi lòng ơi mày tốt xấu?
Bao năm theo Chúa đã nên chưa!

“Vệ đường chim đến nhặt còn đâu
Sỏi đá nắng thiêu héo lụi sầu
Gai góc chuyện đời Lời chết nghẹt
Hay là đất tốt rễ đâm sâu”

Hồng ân rải khắp há riêng tây
Người đón kẻ không, phát đủ đầy
Chết nghẹt, sinh sôi tùy chọn đấy
Đất lành đâu phải chuyện trên mây

“Cho thêm người có, phúc như non
Không có, lấy luôn cái tưởng còn”
Mầu nhiệm huyền siêu là thế đó
Vợi vời lại bảo cỏn còn con

Nghe mà không hiểu bởi không tin
Không thấy bởi chưng chẳng muốn nhìn
Bí quyết cho hồn thành đất tốt:
“Thực hành Lời Chúa” thiết tha xin!

           *******************
         Giu-se Nguyễn Văn Sướng

       DỤ NGÔN CỎ LÙNG

Dụ ngôn Chúa kể cho ta
Nước Trời đem ví nông gia ngoài đồng
Giống lành tâm đắc lòng ông
Gieo vào ruộng tốt mong trông được mùa
Kẻ thù những muốn ăn thua
Cỏ lùng đêm tối gieo đùa rồi đi
Khi lúa con gái đến thì
Cỏ lùng tươi tốt khác gì lúa đâu
Đầy tớ hỏi chủ lo âu:
Giống tốt ông chọn hàng đầu phải không
Cỏ lùng ai vãi cao ngồng?
Tên thù hèn hạ gieo trồng chứ  ai
Thưa ông, có muốn sửa sai
Chúng tôi đi nhổ miệt mài sẽ xong
Ấy đừng, xin chớ bận lòng
Chi bằng cứ để đôi dòng chung đôi
Đến mùa gặt chẳng lôi thôi
Lúa vào kho lẫm, cỏ lôi quăng rào.
                           *
                        *      *
Ôi, tình yêu Chúa ngọt ngào
Cỏ luôn là cỏ lẽ nào đổi thay
Thế mà chưa nhổ đi ngay
Đợi chờ nhẫn nại cơ may đổi đời
Dang tay ngước mắt lên trời
Cảm tạ Thiên Chúa cao vời từ nhân
Hằng luôn đối xử ân cần
Chờ con theo Chúa làm dân Nước Trời.
   ---------------------------------------
   Giu-se Nguyễn Văn Sướng

DỤ NGÔN DIỄN ĐẠT


Nước Trời muôn vẻ muôn mầu
Dụ ngôn diễn đạt cao sâu nhiệm huyền:
Khởi đầu lúa tốt trinh nguyên
Qua đêm thức dậy cỏ xuyên lúa vàng!
Bé như hạt cải khẽ khàng
Âm thầm lớn mạnh thênh thang chim trời!
Nắm men thúng bột rớt rơi
Phổng phao bột nở cho đời bánh ngon!
Ngày sau chung cuộc vuông tròn
Lúa khôn cỏ dại mất còn minh nhiên

Cho con đừng đợi nhãn tiền
Thực thi Lời Chúa ưu tiên từ rầy.

        *******************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng