Chùm Thơ Mùa Chay và Tuần Thánh



CHÚNG CON, MỘT LŨ XẤU XA


Áo choàng tung trải khắp nơi
Rợp cành vạn tuế, ngợp lời tung hô
Làng quê cho đến thành đô
Người người náo nức đổ xô đón Ngài

Hô-sa-na Đấng Thiên Sai
Đấng nhân Danh Chúa cao ngai cửu trùng
Con vua Đa-vít oai hùng
Hôm nay ngự đến khiêm cung lưng lừa

Chỉ là gió thoảng mây đưa
Ăn tàn theo đóm nghìn xưa thói đời
Khi nên, lắm kẻ xu thời
Đến khi hoạn nạn lạy mời cũng không

Tung hô thì cũng đám đông
A dua đả đảo bất công cũng là
“Chúng con, một lũ xấu xa 
Lạy Thầy lượng cả thứ tha tội tình!”.

**********
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

SẮP TÀN MÙA TÍM


Tím vừa đây mới bình minh
Mà nay tím đã rập rình hoàng hôn
Thoáng mơ hồ tím ngập hồn
Sắp tàn mùa tím, dại khôn mấy đường

Mơ màng Lễ phục tím vương
Tím hòa da diết buồn thương giọt đàn
Kinh cầu đẫm tím than van
Tím hồi chuông đổ chứa chan gọi mời

Hoang đàng đã tím một thời
Về đi kẻo tím cuộc đời, than ôi
Tím rơi từng hạt bồi hồi
Mùa trôi lặng lẽ tinh khôi tím chờ.

***********
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

THÁNH GIÁ TÍM


Thánh Giá chiều nay tím phủ rồi
Thương trầm tuần Thánh tím loang trôi
Buồn buồn giọng gẫm đàng thương khó
Ai vãn cung sầu khóc Chúa tôi

Ngọn nến cuối cùng cũng tắt đi
Giáo đường tĩnh lặng gió thầm thì
Lũ chim ríu rít thêm buồn lạ
Thảng thốt mơ hồ khúc Thánh thi

Cung Thánh sâm nghiêm vắng lặng tờ
Đèn Chầu leo lét ánh hoang sơ
Im lìm Nhà Tạm trơ vơ quá
Hiu hắt như ai dáng đợi chờ

Tím cả không gian vẳng gió đưa
Tím lên vạt nắng đổ lưa thưa
Lòng ai tím lịm mùa thương khó
Như tím hồn Ai thuở rất xưa.

*******************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

MÙA TÍM DỊU DÀNG

Mùa về ngập tím sắc không gian
Tím cả lời ca, tím giọt đàn
Huyền ảo tím lên màu phẩm phục
Dịu dàng tím cả tiếng kinh than

Lao xao tiếng gió tím yêu thương
Thong thả chuông ngân vọng Thánh đường
Tím mãi hoàng hôn màu nhắc nhở
Tím mùa chay tịnh khói hương vương

Tím lên Thánh Giá tím Bàn Thờ 
Tím đến mênh mang tím ước mơ
Mầu nhiệm ai sơn mà tím ngát
Êm đềm phủ lịm tím câu thơ.
      -------------------------------
      Giu-se Nguyễn văn Sướng

MÙA TÍM

Về đi, kìa tím van nài
Lãng du trải tím dặm dài hoang sơ
Tím lên Thánh Giá đợi chờ
Tím màu áo Lễ huyền mơ gọi mời

Về thôi, hoang tím một thời
Thương trầm tím lặng chơi vơi điệu đàn
Ai sầu tím đẫm kinh than
Tím Đàng Thương-khó đắng tràn ly thương

Về khi tím nhạt chán chường
Nam Kha(*) sầu tím dặm trường phù vân
Chuông hồi giục tím ân cần
Giáo đường im bóng tần ngần tím che

Về đây hồn tím rụt rè
Ngập ngừng giọt lắng tím nghe Cội Nguồn
Tím hồng ân đổ trào tuôn
Tím mùa trở lại khóc buồn ăn năn.

**************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

(*) Giấc mơ của Thuần Vu Phân, ý nói cuộc
đời hư ảo, chóng qua.



THƠ: AI NGƯỜI VÔ TỘI & THẦY VIẾT GÌ TRÊN ĐẤT?



Thi Ca Tin Mừng Chúa Nhật V Mùa Chay C


AI NGƯỜI VÔ TỘI

“Ai người vô tội thanh cao
Hẫy cầm viên đá ném vào trước tiên…”

Sấm ran, chớp giật nhãn tiền
Thẹn thùng từ bậc lão niên thẹn về!
Rút lui cả bọn ê chề
Bẽ bàng Công tố, não nề Phán quan

Thế gian vạn nẻo tân toan
Thánh nhân còn chẳng thập toàn nữa ai
Xưa, còn chút “Thật” sơ sài
Nay, trơ trán bóng miệt mài giả nhân

Xưa, còn lui gót tần ngần
Nay, danh vọng hão, Thánh Thần cũng khinh!
“Ai người vô tội công minh…”
Lẽ nào gió thoảng lòng mình, tôi ơi!

********************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

THẦY VIẾT GÌ TRÊN ĐẤT?


Thầy viết gì trên đất?
Đến giờ là tuyệt mật!
Này ký tự Hip-ri(*)
Giờ, chữ Thầy cũng mất!

Thầy viết một Sự Thật!
Khi lòng phiền chất ngất
Thấy gian ác vây quanh
Thầy viết, lần duy nhất!

Ôi, chữ Thầy trên đất
Công khai cùng vầng Nhật
Ai đoái hoài nữa đâu
Dưới chân người tất bật!

Thầy viết gì trên đất?
Thiên thu vào tuyệt mật!

************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng
 (*) Tiếng Do Thái


THƠ: KÌA NGƯỜI GẶP NẠN NHẮC TA



Thi Ca Tin Mừng Chúa Nhật III Mùa Chay C

KÌA NGƯỜI GẶP NẠN NHẮC TA

Ở hiền chưa hẳn gặp lành!
Tai bay vạ gió ô danh miệng đời
Những gì quả báo, trời ơi
Thấy người gặp nạn thỏa vời tâm can

Sâu xa mầu nhiệm ngút ngàn
Tai nghe mắt thấy luận bàn, chắc chi!
“Ba năm tìm  quả chẳng gì
Gốc cây rìu đặt hạn kỳ năm sau”

Chuyện người, phán xét lau chau
Sao không cải quá cho mau kẻo mà
Kìa người gặp nạn nhắc ta
Ăn năn sám hối sâu xa tội mình

Tím màu Lễ phục huyền linh
Là mùa thuận tiện quang minh trở về
Hoang đàng một thuở u mê
Tình Cha hoán cải, nguyện thề trung trinh.

*********
Giu-se Nguyễn Văn Sướng



THƠ: MỘT THOÁNG HIỂN DUNG


THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT II MÙA CHAY C


MỘT THOÁNG HIỂN DUNG

Một thoáng hiển Dung(*) đã ngất ngây
Còn đang dưới đất, ngỡ trên mây:
“Chúng con xin dựng ba lều cỏ
Mỗi Đấng một căn giữa chốn đây”

Một thoáng hiển Dung Chúa nhắc con
Đời sau mới thật đích vuông tròn
Thế trần tạm bợ sao so sánh
Ly khách hoài hương nỗi héo hon

Một thoáng hiển Dung sáng láng thay
Thiên Đàng vinh hiển chốn vui say
Đời đời hạnh phúc, trường sinh mãi
Vĩnh viễn không còn phải đắng cay

Hạnh phúc đời sau mãi khát mong
Xác hèn bụi đất hóa trinh trong
Hợp hoan Thần, Thánh hoài hoan chúc
Thiên Chúa yêu thương khúc ngập lòng.

**********
Giu-se Nguyễn Văn Sướng


THƠ: CÁM DỖ.


Thi Ca Tin Mừng Chúa Nhật I Mùa Chay C

CÁM DỖ.

Cám-dỗ trở nên số phận người!
Một đời đeo đẳng đến trêu ngươi
Giàu nghèo, già trẻ, ai mà chẳng
Khốn đốn mấy ai vẹn đủ mười

Cả đến Ngôi Lời cũng chẳng tha!
Đá kia nài hóa bánh, lân la
Vinh hoa, nếu muốn, tầm tay cả
Mật ngọt bên tai tiếng mặn mà

Cám-dỗ, trớ trêu giống bản năng
Tận trong cốt tủy vướng lăng nhăng
Ký sinh vật chủ như là chủ
Xảo quyệt, tinh vi tận kẽ răng!

Cám-dỗ hôm nay mới ngẩn ngơ
Ba lần thảm bại thấm huyền cơ
Con Người chứng tỏ nhờ ơn Chúa
Cám-dỗ, vượt qua tựa giấc mơ

Cầu nguyện, ăn chay hãm xác thân
Chúa thương tuôn đổ mãi hồng ân
Ơn Trời, Cám-dỗ thành công phúc
Gương Chúa Giê-su thật thuốc thần

**************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng


  

MÙA CHAY GIỤC GIÃ

Rắn xưa đắc thủ một lần
Hôm nay ngạo nghễ nắn gân Con Trời
Ba lần quỷ quyệt chào mời
Ba lần thảm bại trước “Lời” quyền uy

Thế gian đầy rẫy hiểm nguy
Ba Thù vây đánh, ngẫm suy kinh hoàng
Tựa nương Lời Chúa cao quang
Đứt dây bẫy rập, tan hoang lưới dò

Phù vân cám dỗ, âu lo
Đong đưa chân duỗi chân co, hai hàng
Gian trần xuôi ngược mênh mang
Thiên đàng, Hỏa ngục, đôi đàng tùy ta

Mùa Chay giục giã sâu xa
Hoang đàng tím, đợi. Bê tha tím, chờ
Lánh xa cám dỗ mịt mờ
Tự tân cải quá, tình mơ, trở về.

*********************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng




ĐỜI KHÔNG CÁM DỖ.

Đời không cám dỗ, không đời!
Phù vân, ảo vọng vẽ vời phấn son
Ba thù, một kiếp mỏng dòn
Bình minh rực rỡ, mỏi mòn hoàng hôn.

Gian nguy một cuộc sinh tồn
Thiên đàng, hỏa ngục dại khôn mấy lần
Ma đưa lối khéo, sa chân
Quỷ đưa đường xảo, trượt dần hư vô.

Đời không cám dỗ, hồ đồ
Chiều theo cám dỗ, ngây ngô dại khờ
“Con Người” đến tựa giấc mơ
Trả về nguyên ủy nên thơ cuộc đời.
   -------------------------------

   Giu-se Nguyễn Văn Sướng

BA NGUỒN THẦN LỰC

Được đầy Thánh Thần chở che
Chúa vào sa mạc lắng nghe Cha truyền
Bốn mươi ngày rất tinh nguyên
Ăn chay cầu nguyện nhiệm huyền với Cha
Thấy Người đói, lũ quỷ ma
Xui càn giục bậy may ra Người lầm
 “Nếu ông con Chúa cao thâm
Đá truyền thành bánh xứng tầm cao sang”
Chúa rằng: “Người sống mọi đàng
Đâu vì cơm bánh, nhờ mang Lời Trời”
Quỷ đem Chúa chỗ cao vời
Cho xem phú quý rạng ngời thế gian:
“Lạy tôi, tôi ban thả giàn”
Chúa rằng: “Thiên Chúa cao ngàn của ngươi
Ngươi thờ ngươi lạy chính Người”
Đền thờ Quỷ lại mang Người nóc cao:
“Gieo mình xuống dưới đi nào
Nếu Ông, con Chúa ngọt ngào bài sai
Thiên Thần sẽ đỡ gót hài”
Nhưng Giê-su quở: “Dông dài điêu ngoa
Ngươi đừng thử thách Thiên Tòa”
Chua cay Quỷ lẩn nhạt nhòa ước mơ

Chúa còn bị Quỷ thừa cơ
Phương chi con cái ơ hờ khinh khi
Sa cơ cám dỗ tức thì!
Hãy noi gương Chúa nhu mì kiên trung
“Lời Chúa” khí cụ uy hùng
“Ăn chay” khiên đỡ ung dung trọn đời
“Nguyện cầu” sức mạnh từ Trời
Quỷ ma chết khiếp tứ thời lánh xa
Ba nguồn thần lực sâu xa
Bình an vững chí hoan ca đường về
     -----------------------------
     Giu-se Nguyễn Văn Sướng


THƠ: THEO ĐOÀN DÂN, CHÚA DÌM MÌNH


Thi Ca Tin Mừng Chúa Nhật Lễ Chúa Giê-su 
Chịu Phép Rửa.

THEO ĐOÀN DÂN, CHÚA DÌM MÌNH

Đoàn dân nghe tiếng Tiền Hô
Khắp miền Lục tỉnh đổ xô tìm Ngài
Dù lời giảng, chẳng thuận tai
Lương tâm há dễ sơ sài, quanh co

Loài người phận mỏng bụi tro
Tôi đây dùng nước rửa cho tội tình
Nhưng Thầy(*) rửa bởi Thánh Linh
Sao Thầy khiêm hạ dìm mình trước tôi!

Là Con Thiên Chúa, hỡi ôi
Đồng hàng tội lỗi thế thôi còn gì
Kiêu căng trần thế học đi
Hôm nay Chúa dạy huyền vi khiêm nhường

Nhận, là phép Rửa bình thường(**)
Mà ban, phép Rửa Thiên đường tái sinh(**)
Theo đoàn dân, Chúa dìm mình
Để ban sự Sống Thần Linh cho đời.

***************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng
(*) Chúa Giê-su
(**) Phép Rửa sám hối của Gioan Tẩy Giả và phép Rửa Tha Tội Nguyên Tổ của Chúa Giê-su





THƠ: CAO VỜI HIỂN LINH



 CAO VỜI HIỂN LINH

Ba nhà Đạo sĩ phương Đông
Một ngôi Sao lạ thinh không dẫn đường
Ba đường nẻo bỗng một phương
Bê-lem khiêm hạ phi thường chi đây

Một Hang thừa gió lạnh đầy
Có chi mà cả ba Thầy cất công
Trơ vơ hoang vắng giữa đồng
Nỉ non trùng dế mênh mông sao trời

Ngôi sao lạ chiếu ngời ngời
Hai Thân, một Bé(*) cao vời hiển linh
Trần gian tỏ rạng bình minh
“Vinh Danh Thiên Chúa, an bình chúng nhân”

Trời nghiêng xuống Đất, ân cần
Hóa thân nhục thể hồng ân tràn trề
Cơ hàn chịu lấy khinh chê
Tỏ cho nhân thế vẹn bề Tình Yêu

Tỏ cho nhân thế mọi điều
Cung lòng Tạo Hóa mỹ miều ngàn cao
Hiển linh tỏ lộ ngọt ngào
Chúa yêu trần thế xiết bao nhiệm mầu

Hiển linh bao quản dãi dầu
Tỏ muôn bí nhiệm cao sâu từ rày
Trần gian tiệc cưới vui say
Vì ơn Cứu độ đến thay tội trần.

********** 
Giu-se Nguyễn Văn Sướng
(*) Thánh Giu-se, Đức Maria và Hài nhi Giê-su




CHÙM THƠ GIÁNG SINH




CHÙM THƠ GIÁNG SINH



HÓA CÔNG MỘT THUỞ GIÁNG TRẦN

Đồng không một tiếng Trẻ vang
Dịu dàng Mẹ dỗ, khẽ khàng Cha ho
Dế, trùng, ran tiếng nhỏ to
Vi vu gió rít, phì phò bò, chiên

Tối tăm phủ bóng khắp miền
Lẻ loi mờ ánh sao xiên mịt mùng
Trong Hang bày cảnh khốn cùng
Tù mù đốm lửa, lạnh lùng ba Thân(*)

Hóa Công một thuở giáng trần
Chọn nơi hèn hạ ân cần hiển linh
Khôn ngoan trần thế, rẻ khinh
Phũ phàng thông thái, ghẻ tình quay lưng

Xót xa một giọt rưng rưng
Cho lòng chìm lặng ngập ngừng cung thương
Hài Nhi, Chúa cả Thiên đường
Đêm nay run rét giá sương cơ hàn.

**************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng
(*) Đức Mẹ, Thánh Giu-se và Chúa Hài Đồng

NGÀY XƯA,  HAI CHỮ NGÀY XƯA

Ngày xưa hang lạnh, máng hôi
Bò, chiên, đón tiếp. Chúa, tôi, cơ hàn
Dế, trùng ran tiếng thở than
Tuyết rơi lấp lối, gió van đêm dài

Ngày xưa nhục thể Ngôi Hai
Một lần nếm trải trần ai tội tình
Thinh không lặng ngắt thiên đình
Ngỡ ngàng nghe Bé thình lình khóc vang

Ngày xưa vào một đêm vàng
Huyền linh lịch sử sang trang diệu kỳ
Thần, Thần, tấu khúc mê ly
Người, người dệt mãi ca thi địa đàng

Ngày xưa, hai chữ mênh mang
Trời nghiêng xuống đất dịu dàng biết bao
Mối tình mầu nhiệm ngàn cao
Hóa Công một thuở ngọt ngào Bé thơ

Ngày xưa ngây ngất như mơ
Trần gian bái gối lạy thờ Hài nhi
Giọt lòng lóng lánh tràn mi
Ngày xưa còn mãi huyền vi khôn vời…

***********************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng


NHỚ CHĂNG KỶ NIỆM


Khôn ngoan một thuở xuống đời
Để cho nhân thế lên Trời cao sang
Đồng không hang tối phũ phàng
Máng rơm tiết giá bẽ bàng canh thâu

Khôn ngoan một thuở nhiệm mầu
Quê nhà hắt hủi cơ cầu gió sương
Mặc vào nhục thể tang thương
Đêm nay xó chợ đầu đường gởi Thân

Khôn ngoan một thuở ân cần
Sẻ chia số phận cơ bần hàn vi
Chẳng ai còn thấy uy nghi
Con Ông Thợ Mộc lấy gì cao sang

Khôn ngoan một thuở đồng hàng
Đồng bàn tội lỗi ngỡ ngàng thế nhân
Thiên cung muôn thuở tần ngần
Nhớ chăng kỷ niệm một lần dương gian

***********************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

CON CHÚA XUỐNG ĐỜI

Du dương giọng sáo cao vời
Đưa Con Thiên Chúa bỏ Trời xuống đây
Vi vu gió đón lạnh đầy
Tuyết rơi sương giá, mây bầy thêm hơi
Đêm nay Con Chúa bỏ Trời
Đồng hoang hang tối bến đời quạnh hiu
Vẳng canh vắng, tiếng liu riu
Giọt lòng run rẩy dặt dìu nhặt khoan
Không xa giá, chẳng kiệu loan
Bần hàn một thuở Khôn Ngoan xuống đời!

***********
Giu-se Nguyễn Văn Sướng.

CHÚA GẶP CHƯA?

Sinh Nhật vẫn còn mãi tháng năm
Đây lòng hang lạnh vẫn căm căm
Hai ngàn năm lẻ làm ly khách
Trên chính quê nhà lúc ghé thăm.

Còn có Mẹ Cha với chốn xưa
Dâng hơi thở ấm có chiên, lừa
Giáng Sinh nay đến trên trần thế
Hơi ấm nhân tình Chúa gặp chưa?

Náo nức đèn treo đón Giáng Sinh
Hân hoan Lễ Hội Chúa an bình
Sao còn thù hận, còn chia rẽ?
Còn tóc tang hoài, mãi chiến chinh!

Thiên Chúa vinh Danh chốn thẳm xanh
Bình an dưới thế sống ngay lành
Hòa bình chưa đến vì đâu nỗi?
Chúa tận muôn trùng chẳng hiển Danh!

***************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng.

HAI HANG GHẺ LẠNH

Hang xưa Chúa xuống, âm thầm
Hang lòng hiện tại vô tâm hững hờ
Hang xưa hôi hám nhớp nhơ
Hang lòng tội lỗi mịt mờ đam mê

Hai hang ghẻ lạnh ê chề
Sao Ngài chọn lấy chẳng chê chẳng từ
Thiên đàng vinh hiển hoan cư
Trần gian bạc ác tự tư ngập tràn

Chúa đem ơn xuống bình an
Bởi Ngài là Chúa cao ngàn xót thương
Hang con dâng chút trầm hương
Là lòng thống hối tầm thường lẻ loi

Hang con dâng chút mặn mòi
Chút lòng yêu mến nhỏ nhoi khốn cùng
Tình Trời xuống tự Thiên cung
Hang lòng con đón Cửu Trùng hân hoan.

**************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

GIÁNG SINH MỘT THUỞ ĐỒNG HOANG

Đồng không thoảng tiếng Trẻ vang
À ơi dịu ngọt khẽ khàng Mẹ ru
Hang sâu ánh nến tù mù
Giọt đêm tí tách gió thu lạnh lùng

Nhiệm huyền ai thấu cho cùng
Trần gian chẳng biết Thiên cung ngỡ ngàng
Đói lòng kìa Chúa khóc vang
Người cho Chúa bú, trang vàng sử xanh!

Tấm chăn áo Mẹ mong manh
Cửa hang gió lộng Cha canh thú rừng
Cảnh khuya ai vẽ rưng rưng
Nghèo ni chưa gặp ai ưng bao giờ!

Tối tăm vắng cả trăng mơ
Nỉ non trùng dế Bé Thơ say nồng
Giáng Sinh một thuở đồng không
Ngàn năm nhớ mãi đêm đông xuống trần.

*************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

HANG LÒNG CON DỌN

Con dọn hang lòng đón Bé Thơ
Đêm nay Con Chúa xuống bơ thờ
Lòng còn tội lỗi nên tăm tối
Con Chúa phải đày chốn nhớp nhơ.

Chật chội hang con ích kỷ thừa
Hám hôi dục vọng mãi chưa bưa
Giá băng thù oán còn chưa đã
Hợm hĩnh kiêu căng mấy chẳng vừa.

Xin Chúa xuống lòng tác thánh con
Trả lòng trinh bạch trái tim son
Thắp lên lửa mến lùa hơi ấm
Xua giá lòng con hết mỏi mòn.

Hang đá lòng con sẽ ấm thêm
Chúa sinh trong cảnh rất êm đềm
Lòng con máng cỏ thay nôi ấm
Đầu gối tim con, Chúa ngủ êm.

**************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

CÓ MỘT TÌNH YÊU NHƯ THẾ

Đêm đông hiu quạnh trong Hang
Tuyết đem giá buốt gió mang lạnh lùng
Dế trùng hợp tấu cao cung
Chiếu giường máng vụng, chăn mùng cỏ hôi

Tình-Yêu, muôn thuở cao ngôi
Lênh đênh bèo dạt mây trôi nhiệm mầu
Đoạn trường nhục thể cơ cầu
Vui buồn san sẻ dãi dầu nhân sinh

Tình-Yêu, rực rỡ bình minh
Đồng hoang tăm tối, hiển vinh chốn nào?
Bé thơ đã phận lao đao
Thương thay một thuở Ngàn-Cao xuống trần

Tình yêu, trời biển khoan nhân
Bê-lem gió tuyết một lần đến đây
Đón nghênh, xơ xác cỏ cây
Bò, chiên nghi vệ cho đầy thê lương

Đêm nay Chúa cả thiên đường
Rét run thơ bé tuyết sương chín chiều
Nhiệm mầu nhục thể huyền siêu
Trời đang giải nghĩa mỹ miều Tình-Yêu.

*******************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

ẤM ÁP CHÚT TÌNH

Gió lạnh theo về với Giáng Sinh
Mưa bay bùi bụi đẫm ân tình
Năm xưa Con Chúa trần gian xuống
Nhục thể cơ hàn với rẻ khinh

Nhục thể cơ hàn giữa gió sương
Yêu thương Con Chúa bỏ Thiên đường
Đêm sương tất tả không nhà cửa
Hang trú chiên bò chốn náu nương

Hang trú chiên bò đã úa phai
Hang nay rực rỡ há sơ sài
Giáng Sinh hóa Lễ nên ngày hội
Thỏa thích ăn chơi suốt dặm dài

Thỏa thích ăn chơi mấy bận lòng
Ngày xưa còn đó Chúa long đong
Hang lòng ghẻ lạnh hơn hang đá
Ấm áp chút tình Chúa vẫn mong

Ấm áp chút tình đến với nhau
Như ngàn lấp lánh sáng muôn màu
Chúa trong máng cỏ cười vui thích
Hạnh phúc an bình sẽ đến mau

Hạnh phúc an bình thế giới ơi
Vinh Danh Thiên Chúa Đấng cao vời
Giáng Sinh không trở thành vô nghĩa
Chúa xuống hang lòng mới thảnh thơi.
*****************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

HÓA CÔNG MỘT THUỞ BỤI TRO

Bỏ ngôi vinh hiển Chúa Trời
Thiên cung Vua Cả xuống đời một đêm
Tối tăm  nghi vệ bày thêm
Cơ hàn xa giá dày thềm tuyết sương
Gió đưa khánh tiết thê lương
Trống kèn trùng dế  tán dương chiên bò
Hóa Công một thuở bụi tro
Nhiệm mầu nhục thể co ro hang hèn
--------------------------------
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

TƠ LÒNG MẤY SỢI.

Bính boong, chuông réo vang lừng
Hoa treo đèn kết tưng bừng Giáng Sinh
Đêm là đêm thật uy linh
"Vinh Danh Thiên Chúa, an bình thế nhân"

Gió đưa Con Chúa giáng trần
Tuyết nâng xa giá, mây vần kiệu loan
Cơ hàn nghênh đón Khôn Ngoan
Rộn ràng trùng dế hân hoan chiên bò

Canh khuya sương giá co ro
Đồng hoang vẳng tiếng Cha ho khẽ khàng
À ơi tiếng Mẹ dịu dàng
Ru Tình Yêu giấc thơ vàng êm vui

Ai không nhỏ lệ bùi ngùi
Thương Gia Thất Thánh lui cui hang hèn
Ngàn năm mấy thuở bon chen
Để Tình Yêu phải mọn hèn đắng cay!
-----------------------------------
Giu-se Nguyễn Văn Sướng.

SỨ ĐIỆP PHÚC ÂM

Đèn kết hoa treo khắp phố phường
Giáng Sinh nhộn nhịp Giáo như Lương
Rộn ràng nhạc cất tưng bừng quá
Đêm Thánh ai người chẳng vấn vương.

Sứ điệp Phúc Âm đến ngợp lòng
Tin Mừng Cứu độ thỏa trông mong
Hai Thiên niên kỷ ghi tình sử
Trần thế Chúa thương thoát diệt vong.

Hang đá ngày xưa Chúa náu nương
Hang lòng nay dọn với yêu thương
Bình an dưới thế người ngay chính
Thiên Chúa vinh Danh sáng tỏ tường.

Mừng Chúa Giáng Sinh, ngập sướng vui
Lòng con vẫn gợn chút bùi ngùi
Bao người chưa đón Tin Mừng nhỉ
Chưa biết Giê-su, vẫn ngủ vùi?

Sứ điệp Phúc Âm báo miệt mài:
“Giê-su là chính Đấng Thiên Sai
Còn tìm đâu nữa, ngờ chi nữa
Mau đến bái thờ hỡi những ai”.

****************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

HÓA CÔNG MỘT THUỞ

Rơm hèn máng mọn làm nôi
Lạnh lùng hang tối Chúa tôi xuống trần
Lẻ loi một ánh tinh vân
Đồng không mông quạnh gió vần tuyết sương
Cơ hàn chọn kiếp tang thương
Gian trần cúi mặt thiên đường khép môi
Lắng trong xào xạc núi đồi
Thở than trùng dế bồi hồi trăng sao
Giáng Sinh mầu nhiệm ngàn cao
Hóa Công một thuở nghẹn ngào đêm sương.

**************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

KHÔN NGOAN MỘT THUỞ

Khôn ngoan một thuở xuống đời
Để cho nhân thế lên Trời cao sang
Đồng không hang tối phũ phàng
Máng rơm tiết giá bẽ bàng canh thâu

Khôn ngoan một thuở nhiệm mầu
Quê nhà hắt hủi cơ cầu gió sương
Mang vào nhục thể tang thương
Bơ vơ xó chợ đầu đường gởi Thân

Khôn ngoan một thuở ân cần
Sẻ chia số phận cơ bần hàn vi
Chẳng ai còn thấy uy nghi
Chẳng ai còn thấy nể vì Hóa Công

Khôn ngoan một thuở ra không
Vì yêu nhân thế gánh gồng tội khiên
Thảm thương mặc phận Con Chiên
Khôn ngoan một thuở dại điên vì người.

*****************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

GIẤC MƠ ĐÊM GIÁNG SINH

Đêm Giáng Sinh tưng bừng trong buốt giá
Đón bố về, trông ngóng có đồ chơi
Nào búp bê, nào kẹo bánh, tơi bời
Lời bố hứa, khi bố về, quên sạch!

Giận bố rồi, bé không ăn cơm tối
Bé tủi thân tìm chỗ vắng ngồi...chơi
Rồi tỉ tê, bé khóc mỏn cả hơi
Nhưng...con trẻ thì giận lâu ai được?

Đến hang đá bé quỳ nhìn Ấu Chúa
Chúa Hài Đồng xinh xắn giữa bầy chiên
Điện sáng trưng, chớp đỏ, tím, đủ màu
Rồi thiêm thiếp bé ngả đầu ngủ gật

Bé mơ thấy đông về trời buốt giá
Còn bé thì quần áo rách tả tơi
Đi lang thang hành khất giữa chợ đời
Bụng rất đói và người thì lạnh cóng

Cùng lúc ấy bé gặp nhiều người khác
Cũng lang thang, cũng rách rưới, ăn xin
Mà chẳng ai thương giúp lấy một đồng
Chân thất thểu lê dần trong tiết giá!

Mệt quá, bé, lề đường nằm gục xuống
Mắt lờ đờ bé nhớ chuyện ngày xưa 
Chuyện ngày xưa sung sướng mấy chẳng vừa
Và bé khóc êm đềm trong giấc ngủ 

Không thấy bé, bố vội đi tìm kiếm
Gặp bé nằm cạnh hang đá, ngây thơ
Không biết thiên thần bố có mơ gì?
Mà trên má còn đọng ngưng đôi giọt lệ 

Bé thức giấc khi bố vừa cúi xuống
Bồng bé lên trong tay bố yêu thương
"Bé cưng ơi, kìa xem Chúa Thiên Đường
Đừng giận bố, vào ăn còn đi Lễ"

Bố lại hứa, ngày mai, ngày đại Lễ
Dắt bé đi phố xá sắm...đồ chơi
"Kìa, con xem, nhộn nhịp khắp nơi nơi
Thế mà khóc, trời ơi, thật xấu hổ"

"Bố ơi bố, bé không cần đồ chơi nữa
Mai bố đi, cho bé cũng đi theo
Đừng có mua cho bé chút quà nào
Nhưng cho những người nghèo cần giúp đỡ"

Tròn mắt lên, bố kinh ngạc thật rồi
"Con bố còn giận bố nữa hay sao?"
Bé lắc đầu, bé kể chuyện chiêm bao
Và bố bé...xiết vòng tay, ấm áp 

Đêm hôm ấy, Giáng Sinh, đêm lạnh lẽo
Đêm tưng bừng, đêm đáng nhớ vô biên
Đêm uy linh, đêm ơn thánh nhiệm mầu
Chúa sinh xuống tâm hồn trong trắng bé.

***************
Giuse Nguyễn Văn Sướng

BÊ-LEM

Bê-lem đêm ấy tuyết êm nhung
Gió hú đồng hoang phủ mịt mùng
Sương giá căm căm đầy rét mướt
Trăng sao khép mắt lịm không trung

Đồng không mông quạnh quá thê lương
Lối xóm hoang vu đến lạ thường
Ai biết đêm này đêm trở dạ
Dương trần lịch sử đã sang chương

“Lời” thành nhục thể xuống nơi đây
Sinh hạ trong hang đá đọa đầy
Chỉ có chiên bò dâng chút ấm
Rơm chăn máng nệm giá sương vây

Canh khuya lặng lẽ tuyết sương rơi
Từ bỏ cao sang gánh phận đời
Cùng cực lầm than hòng cứu thế
Hai ngàn năm lẻ vẫn chơi vơi

Bê-lem nhỏ bé rất khiêm nhu
Êm ái cung lòng ngọt tiếng ru
Dấu ấn tình Trời thương mến đất
Dịu dàng vương vấn đến thiên thu.

***************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

AN BÌNH KHẮP CHÚNG

Hân hoan mừng Chúa giáng trần
Đèn treo hoa kết thôn gần xóm xa
Tiệc khuya, cãi sớm, ái chà
Giáng Sinh mầu nhiệm hóa ra xem thường
Chúa ôi, tục hóa muôn phương
Hai ngàn năm lẻ vẫn dường hôm qua
Người ta vẫn cứ bê tha
Người ta vẫn cứ mặn mà thế gian
Tỷ như lễ hội muôn ngàn
Nên hồn đâu có bình an chân thành…

Xin ban nhân thế lòng thanh
An bình khắp chúng, vinh Danh Chúa Trời.

*****************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng


******************