Thơ: NÀY EM, & BỎ NGÀI, CON BIẾT THEO AI?



NÀY EM,

Này em, đây thứ Lương thần
Từ Trời ban xuống ân cần, nhưng không
Người ta chẳng phải gắng công
Chân trời góc bể, ngày đông đêm hè

Này em, lẳng lặng mà nghe
Đến mà ăn Bánh, em e ngại gì
Thật là Thịt, Máu, huyền vi
Phúc ai chẳng chút hoài nghi Lời Ngài

Này em, Bánh Thật chẳng sai
Không như Bánh Vẽ trần ai phỉnh phờ
Sao em để Chúa đợi chờ
Ngày ngày nhà Tạm trơ vơ ngàn đời!

Này em, tiếng Chúa gọi mời
Đến mà dự tiệc Nước Trời cao sang
Nếu như em thấy Thiên Đàng
Thiên Thần phủ phục hàng hàng tôn nghiêm!

Này em, em hãy cung khiêm
Chúa em thành Bánh chẳng hiềm vì em
Này em, em đến mà xem
Chúa em chờ đón em đem vào lòng

Này em, em hãy khát mong…

********************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

BỎ NGÀI, CON BIẾT THEO AI?

Bỏ Ngài, con biết theo ai!
Hít-le, Pôn-sạc, hay ngài Hốc-kinh (*)
Họ đều những bậc Thần-minh?
Hay là có thuật trường sinh thông thần?

Bỏ Ngài, ai dẫn bước chân
Đường đời vạn nẻo, lành gần dữ xa
Thênh thang, đường quỷ lối ma
Phù hoa nối tiếp mặn mà phù hoa

Thế gian tăm tối mù lòa
Biết bao triết thuyết bất hòa với nhau
Rồi khi chung cuộc ngày sau
Tối tăm sự Chết rớt mau giọt sầu!

Bỏ Ngài, con biết đi đâu
Chẳng ai sống lại nhiệm mầu cho con
Toàn là Bánh Vẽ thơm ngon
Đói mềm chầu chực mâm son cuộc đời

Vu vơ tay với mù khơi
Cây đời trái mộng vợi vời hư không
Duy Ngài Ánh Sáng cậy trông
Chiếu soi tăm tối mênh mông gian trần

Ôi Ngài, ôi Bánh Thiên Thần
Bỏ Ngài, con biết dò lần theo ai?
Con tin, Ngài chính Ngôi Hai
Tin Ngài suốt cả dặm dài đời con.

                           ******************               (*)Adolf  Hitler, Jean-Paul-Sartre, Stephen Hawking.

Giu-se Nguyễn Văn Sướng





THƠ: TA LÀ BÁNH TỪ TRỜI CAO & NƯỚC TRỜI, BÁNH THẬT




TA LÀ BÁNH TỪ TRỜI CAO

Nếu được sống cùng Ngài vào thuở ấy
Thì ải này đâu dễ bước chân chi
Khi nhân thân ngày bữa có lạ gì
“Ta là Bánh từ Trời cao xuống thế!”

Nếu được thấy mỗi ngày như thường lệ
Người đã ăn và cùng uống, ôi chao!
“Đem thịt mình nuôi sống chúng tôi sao?”
Lời như thế, khó nghe là đúng thực

Nhưng cũng thấy bao nhãn tiền, ân đức
Phép lạ làm nhan nhản khắp nơi nơi
Mà vẫn mang thành kiến, ối cha ơi
Thì quả thật, kiêu căng và hợm hĩnh!

Nghe lời nói, ngắm việc làm, bình tĩnh
Người có tâm, biết phục thiện sẽ Tin
Dù huyền siêu, không hiểu vẫn nhận nhìn
Vì nhân thế không một ai như thế! 

Duy mình Ngài giữa trần đời dâu bể
Bánh Thiên thần nuôi sống cõi nhân sinh
Man-na Trời ban sức sống Thần linh 
Không như Bánh Thế gian, toàn Bánh vẽ!

******************************

Giu-se Nguyễn Văn Sướng

NƯỚC TRỜI, BÁNH THẬT

Nước Trời, Bánh Thật*, thì chê
Thế gian, Bánh Vẽ, si mê một đời
Bánh Chân Thật,  xuống từ Trời
Đâu như Bánh Vẽ vợi vời hư không!

Mâm đời Bánh Vẽ viễn vông
Phù hoa ảo ảnh bềnh bồng mây trôi
Trắng tay, không “Bỏng”, hỏng “Xôi”
Ê chề chán vị Đời “Ôi”** lỡ làng

Mâm đời Bánh Vẽ mơ màng
Nồi kê chửa chín ngỡ ngàng giấc mê
Tranh danh đoạt lợi bộn bề
Một cơn gió thoảng não nề phù vân

Nước Trời, Bánh Thật, hồng ân
Thỏa thuê khát vọng thế nhân đợi chờ
Man-na Trời xuống hơn mơ
Thiên đàng dương thế huyền cơ diệu kỳ.

*************
(*) Mình Thánh Chúa Giê-su
(**) thiu, thối..
Giu-se Nguyễn Văn Sướng




THƠ: PHẢI TÌM TRÊN HẾT



Thi Ca Tin Mừng Chúa Nhật 17 Thường Niên B

PHẢI TÌM TRÊN HẾT

Người ta vất vả mưu sinh
Xưa nay ngẫm cũng thường tình thế thôi
Mà lo, lo đứng lo ngồi
Cơm ăn áo mặc, than ôi một đời
Cả khi, thậm chí cơ ngơi
Vẫn lo trắng tóc, thảnh thơi dễ gì!

Nhu cầu lương thực dẫu chi
Chỉ nuôi phần xác một thì trần gian
Thần lương mà Chúa hứa ban
Đời đời sự Sống cao ngàn Thiên cung
Trần gian lại chẳng ưa dùng
Cô đơn Nhà Tạm ngượng ngùng đợi trông

Hai con cá nhỏ, như không
Và năm bánh nướng, người đông, bõ bèn!
No say chẳng kể sang hèn
Mười hai thúng vụn một phen nhãn tiền
Thế mà lương thực thần tiên
Chẳng bằng lương thực hiển nhiên phàm trần

Cho con biết quý hồng ân
Tin yêu Thánh Thể lương thần cao sang
Của ăn dẫn tới Thiên đàng
Ban ơn trợ lực hiên ngang nước Trời
Bánh Hằng Sống, Bánh cao vời
Phải tìm trên hết của đời phù hoa.

****************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng



THƠ: CÓ, RỒI CHO, MỚI NGỌT NGÀO


Thi Ca Tin Mừng Chúa Nhật 16 Thường Niên B

CÓ, RỒI CHO, MỚI NGỌT NGÀO

“Lánh vào thanh vắng nghỉ ngơi
Nguyện cầu để nhận sức Trời hồng ân”
Tin Mừng loan báo toàn dân
Là nhờ quyền Chúa Thánh Thần ban cho

Kẻ trồng người tưới ra trò
Hạt mầm sinh trưởng lại do Chúa Trời
Đêm nằm nghe tiếng mưa rơi
Lắng đời hoạt động, cao lời nguyện xin

Tưởng rằng con đã vững tin
Say đời hoạt động quên vin cậy nhờ
Quỷ Ma đâu phải ngây thơ
Mênh mông sóng nước bến bờ nơi nao!

Có, rồi cho, mới ngọt ngào
Trắng tay làm phúc biết đào đâu cho
Nhận từ gốc Chúa, căn do
Cho là chia sẻ thơm tho ơn lành

Hỡi ai hoạt động tâm thành
Nguyện cầu là biết tranh giành sức thiêng
Chúa thương ban phát ơn riêng
Bão bùng vẫn chẳng ngả nghiêng thuyền đời.

**************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng



THƠ: BÀI SAI CHÚA PHÁI & ĐƯỢC SAI



THI CA CẦU NGUYỆN TIN MỪNG CHÚA NHẬT 15 THƯỜNG NIÊN B

BÀI SAI CHÚA PHÁI


Ra đi, trọng trách trên vai

Vinh quang, Bổn phận, Bài sai lên đường

Tin Mừng gieo rắc muôn phương

Thân nhân hoài niệm, Quê hương mịt mờ


Ra đi còn tưởng trong mơ

Tin yêu Chúa gọi, tai ngơ không đành

Bài sai từ thuở đầu xanh

Ngày về e đã mỏng manh hơi tàn


Vinh quang nào chẳng gian nan

Bài sai nào chẳng ngút ngàn chông gai

Hạt mầm gieo xuống miệt mài

Có đâu vội mọc dặm dài bước chân


Những ngày hạnh phúc hồng ân

Những đêm tăm tối muôn phần chơi vơi

Hạt mầm còn mãi xa khơi

Cỏ gai tươi tốt quyện vời lối đi


Bài sai Chúa phái oai nghi

Hai ngàn năm lẻ huyền vi bao chàng

Đi theo tiếng gọi hiên ngang

Trần gian gieo vãi Thiên đàng mê say.


*********************

Giu-se Nguyễn Văn Sướng

ĐƯỢC SAI ĐI


Không tiền, không gậy, lên đàng

Bài sai Chúa chọn, ngỡ ngàng bước chân

Tương lai chẳng kể ngày gần

Cậy trông, phó thác hồng ân quan phòng


Quê người, xứ lạ long đong

Gian nan giọt đục giọt trong khôn lường

Quê người như thể cố hương

Ngày về cầm đã vô phương, mịt mờ


Bài sai nào phải bài thơ

Tin Mừng chưa hẳn mộng mơ người trần

Roi đòn theo những dấu chân

Oan khiên, tù tội, vong thân liền kề


Hạt mầm chìm giữa tính mê

Phù hoa bóp nghẹt đường về xa khơi

Lời rao lạc lõng lưng trời

Chiên trong bầy sói giảng lời yêu thương


Không tiền, không gậy, lên đường

Hồng ân Chúa phủ phi thường Chứng nhân

Tin Vui gieo cả thế trần

Muôn điều còn lại để phần Chúa lo.


****************

Giu-se Nguyễn Văn Sướng

THƠ: CON BÁC THỢ MỘC, LẠ GÌ



THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT XIV B


CON BÁC THỢ MỘC, LẠ GÌ


Quê hương xiết nỗi thân thương
Gốc cây, bờ cỏ, con đường, dấu xưa
Từng quen tháng nắng ngày mưa
Làng trên xóm dưới sớm trưa một thời

Dấu yêu từ thuở à ơi
Buồn dâng da diết chiều rơi muộn phiền
Ai xa vẫn nhớ hàng hiên
Mảnh sân trăng giãi bình yên xóm làng

Quê hương cũng lắm ngỡ ngàng
Lắm bao thành kiến trái ngang tị hiềm
Xuất thân hoàn cảnh cung khiêm
Ngẩng đầu cũng vướng, oai nghiêm cũng thừa

Ngôi Lời về lại chốn xưa:
“Con Bác Thợ Mộc, sớm trưa lạ gì!”
Thiên Sai, Cứu Thế, lẽ chi
“Tiên Tri vẫn bị khinh khi: Quê nhà”

Dù xua Ma Quỷ: Bác ta!
Làm cho chết dậy: Vẫn là chính Y
Nhìn ngang, thành kiến khinh khi
Nhìn ngửa, thành kiến vẫn ghi nặng nề

Quê hương một thuở quay về
Buồn thay phép lạ chẳng hề xảy ra
Không tin, cũng chẳng mặn mà
“Con ông Thợ Mộc chúng ta lạ gì!”

**************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng


*******************



THƠ: HUYỀN NHIỆM NHÂN GIAN


Thi ca Tin Mừng Chúa Nhật 13 Thường niên Năm B

HUYỀN NHIỆM NHÂN GIAN

Một em, chết giữa ấu thơ
Một bà, bệnh lạ uế dơ một đời
Cùng tin Ngài chính Con Trời
Chết, đà sống lại. Bệnh, thời biến tan

Khổ đau, huyền nhiệm nhân gian
Lão, Sinh, Bệnh, Tử, chan chan kiếp người
Thoạt sinh đã chẳng tiếng cười
Ba chìm bảy nổi trêu ngươi nhân trần

Tin Mừng đến với toàn dân
Ngôi Hai nhập thể, Hồng ân Chúa Trời
Là “Lời” giải đáp mọi thời:
Khổ đau, Sự Chết, đời đời cáo chung

Không là những thuyết mông lung
“Con Người” thực tế, vô cùng quyền năng
Ai tin, được sống vĩnh hằng
Không tin, mai hậu cầm bằng hư vong

Ngài là Sự Sống khát mong
Ngài là Sự thật đáy lòng ước ao
Đường lên Thiên quốc ngọt ngào
Là “Lời” giải đáp Trời trao cho đời.

**************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng




THƠ: TÊN CON CHÚA ĐẶT


THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT LỄ SINH NHẬT THÁNH GIOAN TẨY GIẢ



TÊN CON CHÚA ĐẶT

Danh xưng can hệ một đời
“Gio-an”, Chúa đặt tuyệt vời biết bao!
Xót-thương, xuống tự Ngàn Cao
Thi-ân, Chúa đổ tràn trào nhân sinh

Danh xưng để sống phận mình
Cái tên gói ghém ân tình Chúa thương
Đặt tên, dễ chuyện bình thường
Chúa dành Chúa đặt, tỏ tường huyền siêu

Mua Danh ba vạn đã nhiều
Bán Danh một sớm hai chiều mới đau
Làm chi để tiếng về sau
Thương yêu tử tế đãi nhau mới là

Tên con, Chúa đặt mặn mà
Muốn con xứng phận con Cha Trên Trời
Gương Gio-an sáng mọi thời
Tên sao người vậy, đời đời Chúa thương.

***************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng






LỄ MÌNH MÁU THÁNH CHÚA





TÌNH YÊU MUÔN THUỞ MỸ MIỀU

Không là cá, bánh đơn sơ
Đám đông một thuở tình cờ được no
Hai ngàn năm vẫn ban cho
Thần lương nuôi dưỡng bụi tro phận hèn

Tình Trời nghiêng xuống đất đen
Nhiệm huyền Thịt, Máu lưỡi khen chẳng cùng
Hóa Công cao cả, khiêm cung
Ẩn trong Rượu, Bánh, lao lung thế trần

Từng giây từng phút ân cần
Đợi chờ ban phát lương thần nhưng không
Những ai vất vả gánh gồng
Những ai đói khát đợi trông ơn Trời

Đường về còn tít xa khơi
Không Thần lương Chúa đời đời diệt vong
Ngày nao cá, bánh long đong
Ngày nay Thịt, Máu tinh ròng cao sang

Trần gian hưởng trước Thiên đàng
Ai suy cho thấu phúc vàng được Yêu
Tình yêu muôn thuở mỹ miều
Phát minh Bí tích huyền siêu tuyệt vời.

        *****************
                    Giu-se Nguyễn Văn Sướng


THƠ: MẸ VỀ GỌI NỞ SẮC HƯƠNG & ĐẤNG HIỆN XUỐNG.




MẸ VỀ GỌI NỞ SẮC HƯƠNG 


Mẹ về gọi nở sắc hương
Cho con liên tưởng Thiên đường phúc ân
Hồng muôn, kéo níu bước chân
Tía ngàn, gọi vẫy khách trần thênh thang

Phượng tươi rộ nở bên đàng
Đỏ rào Bông Giấy, tím hàng Bằng Lăng
Ngọc Lan, Hoàng Yến, Tử Đằng
Cúc vàng, Sứ trắng rực hằng tháng hoa 

Đua nhau chầu Mẹ dưới Tòa
Như tình con thảo chen hòa mến thương
Đơn sơ Điệp dại ven đường
Kiêu sa Hồng thắm nõn nường lắm gai

Mẹ về khua động trần ai
Nhắc con, Trinh nữ đêm dài dụ ngôn
Sắc hương toàn vẹn xác hồn
Con, hoa dương thế vĩnh tồn Thiên cung.
 *******************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

  
ĐẤNG HIỆN XUỐNG.

Ngài hiện xuống, hai ngàn năm xưa ấy
Đốt rực lòng các Môn đệ ngày nao
Khai sinh ra Hội Thánh Chúa ngọt ngào
 Bùng đám cháy Ki-tô thành vĩnh cửu

Ngài hiện xuống, vô hình mà hiện hữu
Cơn gió lành Ngài thổi mát tự do
Thần Khí cao siêu, huyền nhiệm khôn dò
Giục nức tiếng Ab-ba vang dội đất

Ngài dẫn dắt chúng nhân vào Lẽ thật
Ban Bảy nguồn thần lực giúp nhân gian
Lấy đức, nhân, thay cuồng bạo hung tàn
Ở giữa thế, không thuộc về trần thế

Đấng An ủi khi đời muôn dâu bể
Cha cơ bần, Chúa khoan hậu xót thương
Đấng Sáng soi, chỉ bảo kẻ lầm đường
Tìm Chân lý với tâm hồn mến chuộng

Đấng đã xuống, vẫn đang và hằng xuống
Đấng đồng hành để thánh hóa chúng con
Để làm cho kiên vững những mỏng dòn
Xin kíp đến, lạy Thánh Thần Thiên Chúa.

**************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

************* 


MẸ VỀ ĐẸP MỚI THÁNG HOA & PHÚC CON




MẸ VỀ ĐẸP MỚI THÁNG HOA

Mẹ về đẹp mới Tháng Hoa
Nhắc con ngày bé trước Tòa cao sang
Tháng, vàng Sưa đến ngỡ ngàng
Tháng, Bằng Lăng tím mơ màng lối đi

Tháng Hoa niên thiếu còn ghi
Phượng hồng, Sứ trắng, Tường Vi khắp đường
Hái về dâng kính Mẹ thương
Những chiều rước Kiệu, sắc hương ngạt ngào

Mẹ về, con tuổi cũng…cao
Dâng Hoa vẫn thấy dạt dào ấu thơ
Bao giờ, Mẹ nhỉ, ước mơ
Tháng Hoa miên viễn, đến bờ bình an.

                                                       ******************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng


 PHÚC CON


Phúc con một kiếp làm người
“Linh ư vạn vật” vẹn mười nhân sinh
Phúc con, được Chúa uy linh
Cho làm con Chúa hiển vinh muôn đời

Phúc trùng, phúc điệp, rạng ngời
Ngày mưa tháng nắng ơn Trời phủ vây
Cơm ăn áo mặc no đầy
Còn ban Tiệc Thánh(*) cao dầy nuôi con

Hồng ân muôn sự sắt son
Phục sinh mai hậu vuông tròn thiên thu
Phúc con từ cõi mịt mù
Hư vô, Chúa gọi, chỉn chu, làm người.

**************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng 



CHÚA CHIÊN MUÔN THUỞ



THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT IV PHỤC SINH


CHÚA CHIÊN MUÔN THUỞ


Tay roi, tay gậy dẫn đầu

Non xanh gió mát, lũng sâu suối ngàn

Đồng xanh no thỏa bình an

Gậy, roi ngăn thú, giữ  đàn chiên ngoan


Cùng ăn cùng ngủ, hợp đoàn

Hiểm nguy tất tả lo toan mọi bề

Chiên lành, chiên ghẻ, chẳng chê

Ngày mưa tháng nắng đi về có nhau


Đàn chiên muôn vẻ muôn màu

Chúa chiên một dạ trước sau nhân từ

Đàn chiên con được con hư

Chúa chiên yêu quý chỉ như mỗi mình(*)


Yêu cho đến độ hy sinh

Yêu cho đến nỗi nhục vinh chẳng màng

Chúa chiên tột đỉnh cao sang

Nên Chiên-sát-tế phũ phàng vì yêu


Chúa chiên muôn thuở huyền siêu!

************

Giu-se Nguyễn Văn Sướng

(*) Như chỉ duy mình ta trên đời




THƠ:XIN VÂNG HAI CHỮ XIN VÂNG & VÌ CHÚA ĐÃ SỐNG LẠI



XIN VÂNG HAI CHỮ XIN VÂNG

“Xin vâng”, nghe: Rất nhẹ nhàng
Nhưng mà, sống: Chẳng dễ dàng chút nao
Mang thai, giải thích làm sao
Giu-se còn định bôn đào, nói ai!

“Xin vâng”, hai chữ không dài
Ba ba năm ấy chông gai một đời
Khó nghèo nào biết thảnh thơi
Con côi Mẹ góa, chơi vơi đường trần

“Xin vâng”, đón nhận đặc ân
Để làm chiếc bóng ân cần của Con
Xuôi nam ngược bắc mỏi mòn
Con không riêng Mẹ, sắt son dặm trường

“Xin vâng”, chẳng phải thiên đường
“Xin vâng”, là gánh tai ương muộn phiền
Nghĩa là từ bỏ triền miên
Vì khôn Thập giá nhận điên thói đời

“Xin vâng”, ôi, Mẹ Chúa Trời
Theo “Con”, Mẹ đã tuyệt vời hiến trao
Một đời dõi mắt Muôn Cao
Can-vê thưa trọn nghẹn ngào “Xin vâng”

            *************
                Giu-se Nguyễn Văn Sướng

 VÌ CHÚA ĐÃ SỐNG LẠI

Nếu Chúa không sống lại
Đức Tin ơi, rỗng không!
Đạo, biến thành lừa gạt
Thần, huyễn hoặc, nực cười.

Nếu Chúa không sống lại
Sống, chờ chết đấy thôi!
Đời, tang thương, vô nghĩa
Đáng nôn mửa, mày, Đời!

Nếu Chúa không sống lại
Công chính, quá ngu si
Thiện lương? Chẳng làm gì
Sống, nghĩa là lang sói.

Không công bằng: Bản chất
Từ thể xác, tâm linh
Từ phân hóa, giàu nghèo…
Thì…vùng lên, làm loạn.

Đạo nào chẳng giống nhau?
Đạo, lại rất khác nhau!
Tưởng dzậy, không phải dzậy!(*)
Đạo, không Đạo, đàng nào?

Nhưng Chúa đã sống lại
Trần gian, mỗi Chúa thôi!
Đời, không là vô nghĩa
Đạo, chính thật con đường.

Vì Chúa đã sống lại
Đời…còn tiếp đời sau
Chết không còn bí hiểm
Chết có nghĩa là còn.

Vì Chúa đã sống lại
Tạ ơn Chúa không thôi
Đời đâu là bể khổ
Vì Chúa sáng soi đời.
***********
(*) Câu quen dung của người miền Nam

 Giu-se Nguyễn Văn Sướng



CỨNG TIN, TIN CỨNG.




CỨNG TIN, TIN CỨNG.

Xưa từ một vị cứng Tin
Nay đang củng cố giữ gìn chúng con
Xưa đòi phải thấy, mới tròn
Ngày nay không thấy, phúc còn mênh mang
Tô-ma chắc cũng ngỡ ngàng
Ai dè gương xấu hóa đàng thiêng liêng
Mặc ai lý sự ngả nghiêng
Trông Tô-ma đủ vững kiềng ba chân:
“Đòi xem đòi thấy, cho gần
Phải sờ phải nắm chần vần mới nghe”
Thế mà sau bị đòn đe
Bêu đầu vì nỗi theo bè Ki-tô
Chứng này Chứng thật…điên rồ
Hay là Chứng “Thật” Môn đồ trung trinh
Dối gian mà phải hy sinh
Tin Thầy đến độ bỏ mình cam tâm
Tin đây đâu dễ Tin lầm
Cân đo đong đếm xứng tầm ngày nay.

Cứng tin, con cháu may thay
Hóa nên Tin cứng, thật hay, vuông tròn.

*************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

THƠ: ĐÊM ÁNH SÁNG & ĐÂY LÀ ĐÊM




ĐÊM ÁNH SÁNG

Trong tối tăm cực cùng của nhân loại
Lý thuyết này, trí tuệ nọ, đua chen
Tưởng đêm đen giờ thấy được ánh đèn
Cái Chết đến, mọi điều thành tuyệt vọng

Ánh Sáng nào cho thế gian mong ngóng?
Lúc khởi nguyên ai chứng kiến hồng hoang
Để khoe khoang từng mục kích huy hoàng
Hay kết cục vẫn muôn đời giả thuyết

Giữa thật, giả, giới ranh nào phân biệt
Định luật này định luật nọ đâu ra
Thế lực gì thống trị khắp bao la
Từ vi mô đến vĩ mô, vô tận

Nhưng Đêm(*) nay, Huy-hoàng ghi dấu ấn
Ánh Sáng bừng soi chiếu khắp thâm u
Xiềng xích tung giải thoát kiếp ngục tù
Vì Tăm-tối chẳng còn chi huyền nhiệm

Và Cái-chết không còn chi bí hiểm
Chúa Phục sinh: Lời phúc đáp uy linh
Cho muôn đời muôn thế hệ nhân sinh
Một Người chết để không còn án chết

Chết là còn, chết không là chấm hết
Vì Phục-sinh là Ánh Sáng muôn dân
Vì Phục-sinh đã tiêu diệt Tử-thần
Sự Sống mới giờ đây đà bất diệt

Đêm tối tăm của muôn vàn lý thuyết
Nhường lối cho Sự Thật đến dương gian
Chân lý soi tỏa sáng ngút mây ngàn
Và Sự Sáng chính nguồn ban Sự Sống.

******************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng
(*) Đêm Phục Sinh.


ĐÂY LÀ ĐÊM
                  
  Đây là Đêm Thánh ngàn thơ
Chúa ta sống lại huyền mơ nhiệm mầu
Đêm mà sáng suốt canh thâu
Để Tin Mừng gạt lệ sầu nhân gian
Đêm mà Ánh Sáng cao ngàn
Chiếu soi tăm tối phá tan xích xiềng.

Đây là Đêm, Đêm rất riêng
Đêm hồng lịch sử thánh thiêng cứu đời
Tử thần kinh khiếp rụng rời
Mộ sâu nghe tiếng Con Trời mở ra
Đêm mà Sự Sống cao xa
Phát ban tất cả hải hà nhưng không.

Đây là Đêm của đợi trông
Đêm xanh hy vọng, Đêm hồng yêu thương
Tin Mừng từ đấy muôn phương
Trần gian chuẩn bị Thiên đường quang vinh
Tung hô Thái tử an bình
Nhờ Ngài, Đêm biến bình minh huy hoàng

Ôi, Đêm hồng phúc cao quang
Tội Nguyên án Chết hồng hoang không còn
Vượt qua, Hy tế Chiên con
Máu bôi nghạch cửa đỏ son muôn đời
Nô-e hồng thủy vượt khơi
Đêm nay Tân ước tình Trời thiên thu.

Ôi, Đêm phá bỏ ngục tù
Đêm mà mộ địa mịt mù mở tung
Chiên con chiến thắng uy hùng
Vương quyền vĩnh cửu chẳng cùng chẳng ngưng
Ôi, Đêm nước mắt rưng rưng
Đêm nay hớn hở đón mừng phục sinh.

*************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng.