THƠ:NƯỚC TRỜI, THỰC TẠI NGÀN CAO


THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT 17 THƯỜNG NIÊN A

NƯỚC TRỜI, THỰC TẠI NGÀN CAO

Nước Trời chẳng phải đâu xa
Gần thì Hội Thánh, xa là Thiên Cung
Cao sâu: Mầu nhiệm vô cùng
Giản đơn: Bé mọn ngại ngùng cũng thông!

Cha ban khắp cả cộng đồng
“Cá dù tốt, xấu, lưới không nề hà…
Kho tàng chôn giấu ruộng xa…
Ngọc kia tìm được, cửa nhà bán luôn…”
Khôn ngoan là đến cội nguồn
Đừng tham trần thế để buồn mai sau!

Nước Trời muôn vẻ muôn màu
Nước Trời phong phú, sang giàu biết bao!
Nước Trời, thực tại ngàn cao
Phúc ai đón nhận, bước vào thành tâm.

*******************

Giu-se Nguyễn Văn Sướng


THƠ: NƯỚC TRỜI, MUÔN VẺ, MỘT ĐƯỜNG



THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT 16 THƯỜNG NIÊN A


NƯỚC TRỜI, MUÔN VẺ, MỘT ĐƯỜNG

Nước Trời, Ông Chủ ruộng, kìa
Đem gieo giống tốt ruộng kia rồi về
Tên thù ghen tức u mê
Cỏ lùng vãi xuống tứ bề mọc chen.
Nước Trời, hạt cải nhỏ, len
Thành cây to lớn đứng ven vệ đường.
Nước Trời, ba thúng bột vương
Chút men trộn lẫn nở trương đầy tràn.

Thế gian, tốt, xấu, trêu gan
Ngày tàn thế cuộc, luận bàn tội, công 
Còn đang dang dở, đổ đồng
Biết đâu sám hối, cậy trông ngày về.
Thiện lương, dù nhỏ chẳng chê
Nên nề nếp lớn sơn khê khó dời.
Cuộc đời vô cảm, hỡi ơi!
Có Ki-tô hữu ướp đời yêu thương.

Nước Trời muôn vẻ, một đường
Trăm hồng, nghìn tía, duy phương nhiệm mầu
Nước Trời thăm thẳm cao sâu
Lại dành bé mọn, cơ cầu trao duyên
Mai sau vĩnh phúc tinh tuyền 
Thiên đàng, khởi tự căn nguyên đời này.
************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng



THƠ: CHUYỆN NGƯỜI GIEO GIỐNG & ĐẾN, HỌC CÙNG TA


THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT 14 & 15 A

CHUYỆN NGƯỜI GIEO GIỐNG

Chuyện Người Gieo giống thuở xưa
Gắng công ngày nắng đêm mưa miệt mài
Tiếc cho giống tốt phôi phai
Rớt trên đá sỏi đất gai hoang tàn
Giống vàng tung vãi tràn lan
May ra sỏi đá bạt ngàn lúa cao

Chuyện Người Gieo Giống năm nào
Xưa sao nay vậy biết bao muộn phiền
Chức quyền danh lợi ưu tiên
Hạt Trời chết nghẹt bạc tiền lên ngôi
Lề đường sỏi đá hỡi ôi
Sự Đời gai góc bỏ trôi ơn Trời
Đá, sao thành đất? Xa vời!
Nhưng lòng có thể chuyển dời, hoàn lương
Chỉ cần muốn, dẫu lề đường
Bụi gai, đá sỏi, Chúa thương đất lành.

Ơn Trời một hạt mong manh
Người Gieo Giống khiến đồng xanh lúa vàng.

***********************

Giu-se Nguyễn Văn Sướng

ĐẾN, HỌC CÙNG TA

“Lạy Cha, Chúa tể càn khôn
Ngợi khen Cha đã giấu chôn mọi điều
Không ban những kẻ tự kiêu
Hợm mình khôn sáng cao siêu hơn đời
Nhưng ban mầu nhiệm tuyệt vời
Những ai bé mọn, nước Trời huyền mơ
Con biết, Cha đáng tôn thờ
Như Cha cũng biết Con thơ chí tình
Không ai biết Cha-Hằng-Sinh
Chỉ kẻ Con tỏ huyền linh tràn trề
Hỡi ai gồng gánh nặng nề
Hỡi ai vất vả trăm bề dương gian
Đến, Ta bổ sức đầy tràn
Đến, Ta cho nghỉ an nhàn yêu thương
Với Ta, học lấy khiêm nhường
Cùng Ta, học lấy chân phương hiền lành”

Ôi, Đấng Quân Vương chân thành
Duy Ngài, Chúa cả cao xanh, con thờ.
*************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng



THƠ: ÔNG THẦY CHIÊU SINH


THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT 13 THƯỜNG NIÊN A / 2017

ÔNG THẦY CHIÊU SINH

Chiêu sinh, đời thuở, Ông Thầy
Trụi trần đòi hỏi thế nầy, thế ni!
Gia đình cũng phải chia ly
Mạng còn chẳng kể, kể gì gian nan

Buộc đòi trót tận tâm can
Thử lòng quân tử thử gan anh hùng
Theo Thầy, theo đến tận cùng
Cheo leo một cuộc mịt mùng bể dâu

Cầm cày không được ngoái đầu
Khó nghèo là Lợi, cơ cầu là Danh
Đức Tin dẫn lối mỏng manh
Mà đàng Thánh Giá rành rành thương đau

Hai ngàn năm lẻ trôi mau
Bao ngàn năm nữa về sau, Lạy Thầy
Chiêu sinh ngược ngạo là đây:
Lớp theo lớp bước vẫn đầy môn sinh.

************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng




THƠ: HUYỀN SIÊU NHIỆM TÍCH. & TIẾNG LÒNG



CHÚA NHẬT LỄ MÌNH MÁU THÁNH CHÚA


HUYỀN SIÊU NHIỆM TÍCH.

Đơn sơ chút Bánh không men
Đậm đà chút rượu nho hèn nồng say
Thần minh tự hạ thế này
Loài người cao ngạo dạn dày biết bao!

Huyền siêu nhiệm tích muôn cao
Ẩn mình Bánh Rượu, ngọt ngào Thần lương
Phi thường cho đáng phi thường
Yêu thương đến độ yêu thương chẳng từ

Ngày xưa, còn bậc Tôn sư
Ngày nay, nhà Tạm ẩn cư mọn hèn
Quạnh hiu này chút ánh đèn
Bình minh muốn tỏ đêm đen thế trần

Tình Yêu vẫn đứng tần ngần
Đợi chờ con đến ân cần hỏi han
Hai ngàn năm lẻ thế gian
Hồng ân mời mọc trao ban vĩnh hằng
*********************

Giu-se Nguyễn Văn Sướng



TIẾNG LÒNG

Mắt đã thấy muôn gối quỳ bái phục
Tai đã nghe triệu triệu tiếng tung hô
Sao lòng con vẫn khắc khoải mơ hồ
Vẫn khát khao về vô cùng, vô tận!

Đã có biết bao nhiêu là danh hoạ
Có hàng ngàn, hàng vạn khúc thi thiên
Để vinh danh Thiên Chúa rất uy quyền
Bao nhiêu khúc ca vàng đồng dâng tiến

Dù bừng bừng khi hát bài chúc tụng
Dù lâng lâng ngâm ngợi khúc ca khen
Mà hình như chưa thoả mãn trong lòng
Mà hình như vẫn hoài tâm vọng tưởng

Con ước...mượn bút thần từ thiên quốc
Con ước...xin mực thánh chốn thiên cung
Và ăn chay thanh tẩy hết bụi trần
Hồn thanh thoát, nhẹ nhàng con xuống bút

Đợi một chút, vì con cần hiệp nguyện
Cùng cơ binh thần thánh chốn linh thiêng
Xin Thánh Linh thiện hảo xuống tâm hồn
Và thiên ý bừng bừng lên thiêu đốt

Ôi! Thi thiên là thơ...từ thượng giới
Thơ nhiệm mầu, thơ chúc tụng, tôn vinh
Mà thế nhân thì bất lực ngôn từ
Thân hữu hạn hoài mong về tuyệt đối

Nên con nói: "Ôi, thân con khốn nạn"
Tay nhớp nhơ đòi cầm bút thiên cung
Lưỡi ố hoen hòng ca tụng Chúa Trời
Tâm đã loạn thì ý tình cũng loạn!

Sê Ra Phim than hồng xin hãy gắp
Đặt trên tay, đặt trên lưỡi con đây
Tẩy sạch trong mọi ô uế phàm trần
Và...thơ trời reo lên như suối nhạc

Và thơ trời ngân rung lên thánh thót
Khúc hoan ca tán tụng đến thiên thu
Khúc tri ân sâu thẳm đáy tâm hồn
Khúc ngọt ngào bao la tình Thiên Chúa

Ôi, Thiên Chúa, Đấng ba lần cực Thánh!
Mà vinh quang chói lói khắp cao xanh
Mà trí khôn suy không thấu, không cùng
Nên sẽ...chẳng thơ nào ca tụng nổi!

Nên con biết khúc thi thiên tuyệt diệu
Chỉ rung lên trong chính cõi lòng con
Cõi thiêng liêng Chúa dựng giống hình Ngài
Thì ý l, từ hay là bèo bọt!

Thế cho nên, hồn tôi ơi, im tiếng
Vất bút đi cho lắng đọng hồn thơ!
Lắng nghe trong sâu thẳm tiếng tơ lòng
Rung khe khẽ khi hồn thơ chạm nhẹ

Và trong thoáng phút giây im ắng ấy
Là Vô Cùng khẽ chạm đến Thời Gian
Là Thánh Thiêng giao tiếp với Phàm Hèn
Là thi thiên đạt đến tầm đỉnh điểm!

Và Thiên Chúa muôn trùng trùng siêu việt
Là vô cùng, và hằng hữu, thánh thiêng
Ngự trị trong nguồn ánh sáng siêu phàm
Và rúng động...vì hồn con thổn thức!

----------------------------------------------
   Giuse Nguyễn văn Sướng


THƠ: NGÀI NHƯ CÁNH GIÓ TỰ DO



 THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT LỄ HIỆN XUỐNG 2017
NGÀI NHƯ CÁNH GIÓ TỰ DO

Ngài như cánh gió tự do
Đến, đi, vô ảnh, khôn dò, huyền siêu
Ôi, Đấng Thánh Hóa mỹ miều
Ngôi Ba Thiên Chúa Tình Yêu diệu kỳ

Ngài như mưa hạn đúng thì
Vòng ôm ấm áp mẹ ghì đêm đông
Bến lành lữ khách cậy trông
Sao hằng tỏ lối mênh mông biển đời

Ngài là Chân Lý rạng ngời
Bảo ban dạy dỗ lẽ Trời huyền vi
Đấng An Ủi kẻ sầu bi
Hoài nghi xác tín, chai lì hoàn lương

Thần Khí của Đấng là Đường
Tột cùng bí nhiệm phi thường ai hay
Chỉ ai, Ngài muốn tỏ bày
Mới chê trần thế mới say Thiên đàng

Ngài như ngọn gió thênh thang
Một hình ảnh chẳng có mang ảnh hình
Bồ câu thân thiện hòa bình
Lại như lưỡi lửa quang minh rực hồng

Con đây tạo vật hư không
Ngôn từ bất lực ngửa trông cao vời
Thi thiên ý chuyển thành lời
Tiếng than khôn tả giữa đời, “Ab-ba”!

***************************

Giu-se Nguyễn Văn Sướng




THƠ: LÊN TRỜI, LÊN VỚI CHÚA CHA.



TIN MỪNG CHÚA NHẬT LỄ CHÚA THĂNG THIÊN

LÊN TRỜI, LÊN VỚI CHÚA CHA.

Hôm nay, Thiên Chúa(*)  về Trời
Cho con hy vọng vào “Lời” hằng sinh
Sẽ là miên viễn Thiên Đình
Sẽ là hạnh phúc hiển vinh tràn trề

Thiên thai, Lưu, Nguyễn ê chề
Quay về trần thế não nề tâm tư
Ngày nay khoa học cũng từ
Lên rồi phải xuống,  tạm cư thôi mà!

Lên Trời, lên với Chúa Cha
Vào trong tình trạng sâu xa nhiệm huyền
Trở về cội gốc căn nguyên
Tình Yêu viên mãn thỏa nguyền ước mơ

Lên Trời, khao khát con chờ
Không là khát vọng vu vơ dại khờ
Không là huyễn hoặc bài thơ
Nhưng là xác tín tôn thờ trong tim.

**********************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng
(*) Chúa Giê-su, Thiên Chúa làm người





THƠ: MỪNG ĐÓN MẸ NGÀN HOA.




MỪNG ĐÓN MẸ NGÀN HOA.

Nắng về Tháng Mẹ giãi muôn nơi
Khắp chốn giục hoa kíp nở ngời
Xanh ngắt trời trong, cao vời vợi
Lòng ai nhẹ thoáng chút chơi vơi

Bằng Lăng dịu tím ngát vươn cao
Phượng Vĩ đỏ tươi lửa hạ chào
Điệp điệp Hoàng Lan vàng rực rỡ
Dịu dàng Sứ trắng điểm thanh tao

Sắc, hương, mừng đón Mẹ Ngàn Hoa
Hồng, Cúc, Huệ, Lan, nở thắm Tòa
Chen giữa kiêu sa, cành cỏ dại
A-vê(*), ngây ngất khúc ca hòa

Mẹ về với lửa Hạ nung thiêu
Cho sắc, cho hương, thoảng nhiệm siêu
Cho cả Mân-côi, cho kiệu Mẹ
Đoàn con hoan chúc, mến yêu nhiều

Bao lần tháng Mẹ đã qua đi
Mái tóc sương pha chẳng hạn kỳ
Náo nức ngày thơ mừng tháng Mẹ
Ấu nhi còn mãi, ước mong chi.

**********************

Giu-se Nguyễn Văn Sướng  

(*) A-vê: Kính Mừng…


THƠ: LẠY ĐẤNG BẢO TRỢ.




LẠY ĐẤNG BẢO TRỢ.

Ôi, Thần Chân Lý muôn cao
Lạy Đấng Bảo Trợ ngọt ngào hồng ân
Cha lành muôn kẻ cơ bần
Cao quang Thiên Chúa, Thánh Thần Ngôi Ba

Là Thần Sự Thật bao la
Dẫn vào lối thật sâu xa nhiệm mầu
Đấng an ủi lúc cơ cầu
Bạn cùng lữ khách dãi dầu nhân gian

Đỡ đần trong cảnh lầm than
Dịu dàng họp những ly tan muộn phiền
Trong ba đào vẫn an nhiên
Tình yêu sâu thẳm cha hiền con thơ

Lạy Thần Khí con tôn thờ
Kíp mau ngự xuống ơ hờ lòng con
Đắp bồi nơi những mỏng dòn
Sửa sang uốn nắn vuông tròn tâm linh

Con xin dâng hết tâm tình
Lạy Đấng Bảo Trợ công minh giúp đời
Chúc khen vinh hiển ngàn lời
Ngôi Ba hằng Hữu, Chúa Trời Tình Yêu.

*********************

Giu-se Nguyễn Văn Sướng



THƠ: THIÊN THU MỪNG THÁNG MẸ





THIÊN THU MỪNG THÁNG MẸ

Theo nắng Hạ, ngàn hoa về rực nở
Trải vàng đàng, Sưa đẹp dưới ban mai
Lác đác chen Phượng đỏ thắm một vài
Bằng Lăng tím dịu dàng mừng tháng Mẹ

Gió nhè nhẹ rung cành hoa khe khẽ
Tưởng Địa Đàng trinh bạch buổi nguyên sơ
Giọt đàn đâu thánh thót rất tình cờ
Cho cảnh thực hòa vào mơ, thơ mộng

Tháng Mẹ về đất trời như lớn rộng
Nắng phô hoa, thoang thoảng gió đưa hương
Trắng Ngọc Lan, hồng tô thắm nụ Hường
Đỏ rào Giấy, tường nhà ai rực rỡ

Theo kiệu Mẹ, đàn thiếu nhi hớn hở
Chuỗi Mân-côi, phụ, lão dáng nghiêm trang
Sắc với hương, người, hoa,  xếp hai hàng
Vang chúc tụng Kính Mừng đầy ơn phúc

Lòng bình an, nhẹ nhàng như thoát tục
Dưới chiều tà điệu múa kính dâng lên
Nhạc du dương theo kèn thổi vang rền
Ai rướm lệ ngất say niềm hạnh phúc

Dưới chân Mẹ quên đời vinh và nhục
Dù hoa đồng cỏ nội cũng thiết tha
Mẹ với hoa, hoa đón Mẹ, đậm đà
Bao giờ nhỉ? Thiên thu mừng tháng Mẹ!


               ***************
          Giu-se Nguyễn Văn Sướng





THƠ: CHÚA LUÔN ĐỒNG HÀNH



      CHÚA LUÔN ĐỒNG HÀNH

Chúa vẫn thế, vẫn đồng hành nhân thế
Cùng con người chia cực sẻ buồn đau
Hai ngàn năm đâu chỉ mỗi Em-mau
Mà buồn quá, mấy ai người nhận biết

Kìa đổ vỡ bao cảnh đời thảm thiết
Bao mặt người câm nín đến thê lương
Những oan khiên trằn trọc suốt đêm trường
Và tang tóc, này sinh ly, tử biệt

Những bất công đuổi đeo đời thua thiệt
Chúa đấy sao! Ôi, con mắt Đức Tin
Sao cao sang vinh hiển đến vạn nghìn
Đồng hành vẫn chỉ lại là miếng “Bánh”!

Giữa cuộc đời, Chúa vẫn hằng ở cạnh
Chỉ là con, mù mở đã bao năm
Bả thế gian, chỉ trô trố chằm chằm
Sao thấy được bên đời Ngài hiu quạnh

Xin cho con mở lòng đừng trốn tránh
Để mắt lòng thấy Chúa vẫn bên con
Chúa là anh trong cuộc sống mỏi mòn
Chúa là chị tảo tần đời vất vả


Chúa bên con đâu ai người xa lạ
Người chung bàn, kẻ chung sở, nhục vinh
Xin giúp con lòng yêu mến thật tình
Và thấy Chúa đồng hành trong cuộc sống.

            *****************

     Giu-se Nguyễn Văn Sướng



HAI CÂU CHUYỆN THẬT




         Đây là câu chuyện có thật được chính Tác giả kể lại. Tin hay không xin tùy các Bạn.



                      HAI CÂU CHUYỆN THẬT 

    …Không giống như người mù trong Phúc Âm được Chúa chữa lành đem kể hết những ơn lạ Chúa đã ban xuống cho mình. Tôi, Anna Ngọc, đã chôn dấu ơn Chúa đến với tôi cũng 37 năm. Bây giờ Chúa thúc hối mãi, nên vượt qua tính lười viết, bị nghĩ này nghĩ nọ, tôi quyết tâm bắt chước anh mù kể hết tất cả những gì tôi đã thấy đã nghe vì mình là nhân vật trong truyện.         
        Từ khoảng năm 1977 đến 1982. Tôi làm Trưởng nhóm Legio Mẹ Hội Thánh Giáo xứ Hòa Thuận. Nghe anh Anh báo cáo có một người bị giun móc gần chết Bệnh viện trả về tên là Toán ở Giáo xứ Hòa Cường. Tôi và hai người trong Hội đến thăm. Anh nằm trên giường hoi hóp thở. Lúc đó nghĩ đến Tình yêu, Lòng Thương xót và quyền năng của Chúa. Tôi ra sau hè lấy cái ca. Tôi còn nhớ đó là cái ca Inox Mỹ có quai gập lại. Múc nước trong lu để trên bàn Thờ, tôi, hai người bạn, vợ anh Toán quỳ trước bàn Thờ cầu nguyện: “Chúng con tin rằng Chúa đang hiện diện nơi đây. Nếu Chúa muốn thì với nước này Chúa sẽ cho anh Toán sống lại để tất cả chúng con thêm lòng tin yêu biết ơn Chúa, ích lợi cho Linh hồn chúng con. Nhưng nếu không chúng con vẫn luôn yêu mến ca ngợi lòng thương xót của Thánh ý Chúa". Đi họp tuần sau tôi nghe báo cáo anh Toán đã sống lại, khỏe mạnh sau này bán cà-rem có ghé thăm tôi. Tình yêu, lòng thương xót, quyền năng của Chúa luôn ở bên ta. Nhưng Chúa không phải Thần Đèn phục vụ cho những đam mê ham muốn trần gian. Tất cả, tôi nói tất cả: Đúng ý, trái ý, tốt, xấu, thành công, thất bại, được, mất, đều phát xuất từ tình yêu, lòng thương xót vô cùng của Chúa để cho ta có được Chúa là sự Sống đời đời, hạnh phúc đời đời, không phải là cuộc sống hữu hạn đời này, hạnh phúc theo não trạng chúng ta.                  Chuyện từ một đêm cúp điện, tôi làm bánh để mai bán. Đang đánh trứng thì nghe Ba tôi kêu lên: “Ôi, đẹp quá, sáng quá, những vòng hoa Hồng. Nhiều vòng hoa Hồng, sáng quá, sáng quá!”. Ba tôi mắt mù, hay nằm trên đi-văng lần hạt Mân-côi. Ba tôi rất mến Đức Mẹ. Chuyện vòng hoa Hồng sáng lòa Ba tôi hay thấy ban ngày, tôi cũng không lạ. Sáng mai đem bánh bán, tủ bánh để nhờ nhà anh Minh chủ tiệm sửa tivi Không Gian 251 Hoàng Diệu. Thành, em anh Minh thấy tôi, hỏi: “Chà, nhà chị mua ac-quy hả? Tối hôm qua đứng trên gác nhìn xuống nhà chị thấy sáng quá” Không ai thấy những vòng hoa Hồng sáng khi lần hạt của Ba tôi, thế mà một người ngoại lại thấy. Quả thật ơn Chúa chỉ đến cho những người bé mọn, những kẻ tội lỗi, bệnh hoạn, đau yếu, tật nguyền xác hồn. Biết vậy dại gì chúng ta không đến với Chúa. Chúng ta là những hạt bụi được Tình yêu, Lòng Thương xót của Chúa dựng nên từ hư không. Mất đi hạt bụi mà lại được Chúa: Sự Sống đời đời, Hạnh phúc đời đời. 
            Cuộc trao đổi quá lời phải không các Bạn?                     

            ***************************
                                                                     Anna Ngọc



Chùm thơ viết về Mẹ



               Chùm thơ viết về Mẹ, với cả tấm lòng thương nhớ kính yêu, ngày không còn Mẹ.

À ƠI, MỘT THUỞ


À ơi, một thuở mẹ ru
Hôm nay hoa rụng thiên thu mẹ về
Nào đâu cách trở sơn khê
Thế mà ly biệt lê thê mịt mùng
Vẳng xa đưa gió cao cung
Nhạc nào buồn chậm não nùng tiếng thương
À ơi, một thuở vấn vương
Giờ xa dĩ vãng thiên đường ngày xưa
Mẹ về cội Phúc mây đưa
Tiếng lòng nhẹ thoảng lưa thưa giọt sầu
Kinh cầu nài nẳng đêm sâu
Nghe như tiếng võng rầu rầu giọng thơ
À ơi, tiễn mẹ mà mơ
Thênh thang cõi phúc bến bờ mẹ say
À ơi, sao mắt cay cay
Lời ru một thuở mây bay nghìn trùng.
    -----------------------------------
   Giu-se Nguyễn Văn Sướng


 BÀI THƠ CHO MẸ


Mẹ đâu biết bài thơ này, mẹ nhỉ?
Từng lời thơ từng giọt lệ bi thương
Cũng như con không biết giữa đêm trường
Mẹ thao thức, tâm sự nào, trằn trọc.

Những bài thơ mẹ chưa từng được đọc
Nước xuôi dòng, mây viễn xứ mang mang
Sinh chẳng ly, giờ tử biệt đôi đàng
Thoảng trong gió, à ơi buồn, một thuở!

Ai nức nở giọt vắn dài ràn rụa
Hạt bụi về là hết kiếp long đong
Sao còn nghe như muối xát trong lòng
Còn thảng thốt lời thơ đầy mộng mị

*******************************
           Giu-se Nguyễn Văn Sướng

BÌNH YÊN MẸ VỀ.


Mẹ về chốn ấy thiên thu
À ơi còn tưởng câu ru năm nào
Long đong một thuở bờ ao
Cánh cò gục mỏi nghẹn ngào đêm sương
Dễ thường chín nẫu Ba Hương
Dẻo xôi Nếp Mật ngọt đường Mía Lau
Vui buồn đâu nữa ngày sau
Mây trôi nước chảy tím màu thời gian
Run run da diết giọt đàn
Gánh hàng kĩu kịt rụa ràn dưới mưa
Sớm trưa lận đận đã vừa
Tóc xanh mấy độ bạc thưa màu phiền
Hoa tàn lả tả hàng hiên
Thiên thu vĩnh biệt bình yên mẹ về.

***************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

NHỚ MẸ

Hoa héo rũ lâu rồi
Giờ rụng xuống gốc xưa
Mẹ đi về...cội Phúc
Ngậm ngùi con tiễn đưa

Tiếng nhạc buồn văng vẳng
Như cứa vào tim con
Biển Thái Bình bao la
Có lúc ngưng dạt dào

Mỗi sáng sớm ai qua
Vai gánh hàng kĩu kịt
Giật mình tưởng mẹ xưa
Con nước đã xuôi dòng!

Mẹ còn hơn Nếp Mật
Hơn cả chuối Ba Hương
Câu ca nào đã ví
Chảy nghèn nghẹn trong tim


Bàn tay hiền chở che
Tảo tần nuôi con trẻ
Thành một đời hy sinh
Ai đếm nổi ân tình!

Tiếng cầu kinh chầm chậm
Như nài nẳng trong đêm
Như câu ru êm đềm
Thảng thốt trái tim con

Mẹ vĩnh viễn ra đi
Chúa đưa mẹ về trời
Lá rụng rơi về cội
Còn nỗi nhớ khôn nguôi.
-----------------------------------
Giuse Nguyễn Văn Sướng

MẸ VỀ

Mẹ về, con ở, biệt ly
Qua cầu nước chảy còn ghì gió mây!
Đau lòng ngày lá xa cây
Bóng câu cửa sổ tháng đầy ngày vơi
Hoa tàn Mẹ rụng xa khơi
Bàng hoàng còn tưởng à ơi năm nào
Cánh cò gục mỏi bờ ao
Ba-hương chín nẫu ngọt ngào Mẹ rơi
Gian nan từng trải một thời
Vui buồn khép lại thảnh thơi Mẹ về.
   -------------------------------
   Giu-se Nguyễn Văn Sướng

 TỪ BIỆT MẸ

Mẹ về nhé, cháu con giờ từ biệt
Đời lữ hành, Mẹ đến Bến hân hoan
Chúa ơn nhiều gìn giữ Mẹ chiên ngoan
Gương sáng ấy cháu con nguyền học tập.

Giờ giã biệt, là tiếc thương tràn ngập
Là mai ngày không còn Mẹ thân yêu
Là quạnh hiu nhìn nắng tắt ban chiều
Xin phó thác Mẹ hiền tình yêu Chúa.

Mẹ lặng lẽ tuổi đời chiều héo úa
Mẹ rất nghèo tri thức giữa nhân gian
Mẹ nghèo hơn địa vị lẫn bạc vàng
Chúa bù Mẹ giàu Đức Tin, con cái.

Thân lạy Chúa, rủ thương giờ khiếp hãi
Ai vững vàng nếu Chúa chấp tội khiên!
Xót Mẹ con, hằng mong Đấng nhân hiền
Một đời khát hưởng vô cùng Nhan Thánh.

Mẹ về nhé, giọt nào còn lấp lánh
Còn giọt nào nghẹn ứ ngược trong tim
Bao năm qua Mẹ cõi phúc trông tìm
Giờ hạnh phúc Mẹ về nơi bất diệt.

Mẹ về nhé, Mẹ một đời thua thiệt
Chọn vĩnh hằng Mẹ chọn Đấng Yêu Thương
Mẹ đi theo Đấng mạc khải là Đường
Quê hương ấy Mẹ tin đầy vinh hiển.

Hôm nay sóng ngưng dạt dào ngoài biển
Tiễn Mẹ về, còn nước mắt bi thương
Hẹn mai sau sum họp chốn thiên đường
Ngày gặp lại, Mẹ, con, đầy vĩnh phúc.
    --------------------------------
   Giu-se Nguyễn Văn Sướng