THƠ: TẾ THI NGHẸN NGÀO





TẾ THI NGHẸN NGÀO

Hương trời thoang thoảng xa đưa
Tứ thơ thêu dệt bỗng thừa vô duyên
Mơ hồ một chút tinh tuyền
Thuở chưa lỗi ước bội nguyền hoang sơ

Không gian tĩnh mịch lặng tờ
Con trăng trôi nổi như mơ giữa dòng
Hiu hiu gió nhẹ ngoài song
Hạ âm huyền diệu tơ lòng ngân rung

Mênh mang sâu thẳm mịt mùng
Ngọt ngào một thoáng Vô Cùng huyền vi
Cao quang rực sáng uy nghi
Giọt lòng thánh thót Tế thi nghẹn ngào.

*************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng.




THƠ: CẬY TRÔNG, PHÓ THÁC


THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT 8 THƯỜNG NIÊN A


CẬY TRÔNG, PHÓ THÁC

Nghiêng tiền bạc, ngả tâm linh
Chân co chân duỗi trọng khinh đôi đàng
Ngã ba đứng lặng hoang mang
Phất phơ lau sậy trái ngang một đời

Áo cơm xuôi ngược tả tơi
Nhân linh vạn vật đổi dời dễ đâu
Trăm năm nước chảy qua cầu
Hư vô dâu bể, cao sâu vĩnh hằng

Lòng ơi có biết cho chăng
Làm tôi hai chủ, công bằng hay không!
Chủ yêu, chủ ghét, chẳng đồng
Đong đưa lơi lả cậy trông chủ nào!

Đã đành cơm áo xuyến xao
Huệ kia, chim nọ, dồi dào Chúa nuôi
Nước Trời khao khát chẳng nguôi
Hồng ân dư dật đổ xuôi ngập tràn

Ngày nào, khổ nấy, liên can
Mai lo mai vậy, lo càn làm chi
Cậy trông, phó thác Cha đi
Dương trần hưởng sớm huyền vi Thiên đàng.

***************************

Giu-se Nguyễn Văn Sướng



THƠ: ĐÂY, LUẬT THIÊN ĐÀNG


THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT 7 THƯỜNG NIÊN

ĐÂY, LUẬT THIÊN ĐÀNG

Mắt đền mắt, răng đền răng
Luật xưa ngẫm đã công bằng biết bao…

Nhưng còn thứ luật ngọt ngào
Hôm nay Con Chúa xuống trao cho đời
Tuyệt vời hơn cả tuyệt vời
Cao vời vì cũng từ Trời mà ra
Bao la là bởi Bao-la
Sâu xa do chính Sâu-xa rành rành
Luật Tình yêu của Cao Xanh
Luật mà không luật, luật thành Tình-yêu
Mỹ miều cho hết mỹ miều
Yêu kiều thấm đẫm huyền siêu mơ màng.

Tình yêu, đây luật Thiên đàng
Vì thương trần thế, Chúa mang xuống đời.
**************************

Giu-se Nguyễn Văn Sướng

THƠ: TRỜI GIẢI NGHĨA LUẬT


THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT 6 THƯỜNG NIÊN A

TRỜI GIẢI NGHĨA LUẬT

Chúa, ngày xưa ban cho dân lề luật
Trải tháng ngày, người cắt nghĩa cong queo
Hôm nay đây, “Trời” uốn thẳng một lèo
Tinh thần mới mặc vào cho luật cũ

Hình thức thôi chỉ bề ngoài, chưa đủ
Phải thật lòng yêu mến tự thâm tâm
Luật: Tự do, chứ không phải buộc cầm
Mới thăng tiến con người như ảnh Chúa

Thuở ban đầu, luật tinh tuyền, sáng sủa
Biển chỉ đường cho dân Chúa đi theo
Cắt nghĩa sai nên luật mới vòng vèo
Thành gánh nặng chẳng ai còn gánh nổi

Luật nhắc nhở để con đừng lạc lối
Cho con người, không làm chủ người đâu
Để con người thuận phục trước Cao Sâu
Luật đúng nghĩa giúp con người giải phóng

Hôm nay Chúa trả luật về hy vọng
Đưa luật về cốt lõi rất cao siêu
Về căn nguyên nguồn cội với tình yêu
Không còn luật, chỉ yêu thôi là đủ

“Các ngươi đã nghe luật xưa nhắn nhủ
Nhưng phần Ta, Ta bảo...” cứ như mơ
Tưởng đơn sơ, huyền siêu lắm, không ngờ
Luật thế đó mới xứng tầm luật Chúa

Đồng khô cháy, từ nay mưa ràn rụa
Hồn âm u bừng rực ánh Dương quang
Đóa tình yêu khoe hương sắc huy hoàng
Trờigiải nghĩa luật là như vậy đó.

**********************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng






THƠ: TA ĐẾN KIỆN TOÀN


THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT 6 THƯỜNG NIÊN A

TA ĐẾN KIỆN TOÀN

Luật xưa nhiệm nhặt biết bao
Hôm nay Chúa sửa, ngọt ngào dễ thương
Mặc tinh thần mới phi thường
Tình yêu là luật dẫn đường nhân gian:
“Các ngươi nghe luật bảo ban
Phần Ta, Ta bảo…” đầy tràn tình yêu
Đơn sơ mà rất cao siêu
Luật “Yêu”, mới luật mỹ miều thâm sâu
“Yêu” là tròn luật, nhiệm mầu
Tự lòng mang vác, bể dâu xá gì.

“Ta không bãi bỏ điều chi
Kiện toàn, Ta đến thực thi luật Trời…”

**************************

Giu-se Nguyễn Văn Sướng



THƠ: HIỂN LINH LỘ TỎ


THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT LỄ HIỂN LINH 2017


HIỂN LINH LỘ TỎ

Ba nhà Đạo sĩ phương đông
Một ngôi sao lạ, cùng đồng đến đây
Ba người lối sống riêng tây
Một ngôi sao lạ xum vầy một phương

Ánh sao soi lối đưa đường
Hiển Linh lộ tỏ phi thường Hài Nhi
Ngày nào khao khát ra đi
Bây giờ thỏa nguyện diệu kỳ hân hoan

Ba nhà Đạo sĩ, một đoàn
Một đôi phu phụ tân toan trăm chiều
Một Vua thơ bé mỹ miều
Một hang lạnh lẽo tiêu điều tuyết sương

Một thiên tình sử dị thường
Đất Trời kết nối yêu thương nhiệm mầu
Hiển Linh tỏ lộ cao sâu
Hóa-Công-Nhục-Thể cơ cầu trần gian!

Để cho nhân thế bình an
Hồng ân cứu độ tuôn tràn khắp nơi
Hiển Linh muôn thuở rạng ngời
Bé thơ chính thật Vua Trời cao sang.

************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng


THƠ: ÔI, BÀ, MẸ CHÚA.






ÔI, BÀ, MẸ CHÚA.

Chỉ là tạo vật, phàm nhân
Hóa Công Thân Mẫu, ân cần trao ban
Mọn hèn tớ nữ dương gian
Chúa nâng Mẹ Chúa ngút ngàn cao xanh

Nhiệm mầu phận mỏng mong manh
Lạy Bà chức cả vang Danh muôn đời
Cháu con chúc tụng chẳng ngơi
Thế gian mỗi Mẹ rạng ngời hiển vinh

Ôi, Bà, Mẹ Chúa uy linh
Hòm Bia Thiên Chúa khiết trinh vẹn tuyền
Ngôi Lời một thuở truân chuyên
Chọn nơi trú ngụ nhiệm huyền Thánh cung

Hóa Công thượng trí vô cùng
Xuống trần cứu độ đã dùng cách ni
Để cho thông thái ra si
Để hàng tự phụ lấy gì huyênh hoang

Lạy Bà, Mẹ Chúa cao quang
Muôn đời diễm phúc Nữ hoàng trần ai
Địa đàng mỹ lệ sơ khai
Đích thân Thượng Đế an bài tôn danh

**********************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng



THƠ GIÁNG SINH: NGÀY XƯA, HAI CHỮ NGÀY XƯA & CÓ MỘT TÌNH YÊU NHƯ THẾ


THƠ GIÁNG SINH

NGÀY XƯA, HAI CHỮ NGÀY XƯA

Ngày xưa hang lạnh, máng hôi
Bò, chiên, đón tiếp. Chúa, tôi, cơ hàn
Dế, trùng ran tiếng thở than
Tuyết rơi lấp lối, gió van đêm dài

Ngày xưa nhục thể Ngôi Hai
Một lần nếm trải trần ai tội tình
Thinh không lặng ngắt thiên đình
Ngỡ ngàng nghe Bé thình lình khóc vang

Ngày xưa vào một đêm vàng
Huyền linh lịch sử sang trang diệu kỳ
Thần, Thần, tấu khúc mê ly
Người, người dệt mãi ca thi địa đàng

Ngày xưa, hai chữ mênh mang
Trời nghiêng xuống đất dịu dàng biết bao
Mối tình mầu nhiệm ngàn cao
Hóa Công một thuở ngọt ngào Bé thơ

Ngày xưa ngây ngất như mơ
Trần gian bái gối lạy thờ Hài nhi
Giọt lòng lóng lánh tràn mi
Ngày xưa còn mãi huyền vi khôn vời…

***********************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng



CÓ MỘT TÌNH YÊU NHƯ THẾ

Đêm đông hiu quạnh trong Hang
Tuyết đem giá buốt gió mang lạnh lùng
Dế trùng hợp tấu cao cung
Chiếu giường máng vụng, chăn mùng cỏ hôi

Tình-Yêu, muôn thuở cao ngôi
Lênh đênh bèo dạt mây trôi nhiệm mầu
Đoạn trường nhục thể cơ cầu
Vui buồn san sẻ dãi dầu nhân sinh

Tình-Yêu, rực rỡ bình minh
Đồng hoang tăm tối, hiển vinh chốn nào?
Bé thơ đã phận lao đao
Thương thay một thuở Ngàn-Cao xuống trần

Tình yêu, trời biển khoan nhân
Bê-lem gió tuyết một lần đến đây
Đón nghênh, xơ xác cỏ cây
Bò, chiên nghi vệ cho đầy thê lương

Đêm nay Chúa cả thiên đường
Rét run thơ bé tuyết sương chín chiều
Nhiệm mầu nhục thể huyền siêu
Trời đang giải nghĩa mỹ miều Tình-Yêu.

*******************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

******************************************





THƠ: ĐỢI GÌ





ĐỢI GÌ

Đợi gì, Vọng mãi thiết tha
Mỗi năm mỗi Vọng, âm ba dập dồn
Ngã ba trần thế bôn chôn
Phất phơ lau sậy, dại khôn nẻo nào?

Bao ngàn năm Vọng, ôi chao!
Đến rồi(*), lại đến(**), ngàn cao nhiệm mầu
Chong đèn đợi Chủ, cạn dầu
Làm sao ưỡn ngực, ngẩng đầu bước ra

Quang lâm, ngày ấy bao xa?
Nhưng ngày Chủ gọi riêng ta, bất thần!
Vọng nay, cơ hội còn gần
Sao chưa cải quá tự tân, đợi gì?

Chỉ là ảo ảnh mê si
Phù hoa rồi cũng qua thì phù hoa
Mây trôi, gió thoảng nhạt nhòa
Trăm năm vân cẩu lầu tòa tang thương

Chỉ là lữ khách tha hương
Trông về nguồn cội buồn vương tím lòng
Vọng ơi, còn có trông mong
Cánh cò gục mỏi long đong khách đày

Tím màu Lễ phục chiều nay
Nhuộm hồn ai tím Vọng này rưng rưng
Thoảng nghe từng giọt ngập ngừng
Về thôi, khép lại sau lưng mịt mùng.

********************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng
(*) Chúa đã đến trần gian ngày Giáng Sinh
(**) Chúa lại đến trong ngày Quang lâm

THƠ: LỜI TIÊN TRI LẼ ĐÂU LỜI TÀN ÚA


Thi Ca Tin Mừng Chúa Nhật III Mùa Vọng A


LỜI TIÊN TRI LẼ ĐÂU LỜI TÀN ÚA

Một viễn cảnh về thời đầy ân phúc
Thời huy hoàng, thời cứu độ trần gian
Thời dựng xây trên đổ vỡ hoang tàn
Chiên với sói cùng ăn chung đồng cỏ

Đêm đen nhường cho hừng đông sáng tỏ
Bé thơ nằm cạnh hang ổ hổ mang
Từ phố xa cho đến khắp thôn làng
Vang tiếng hát chúc khen về Đức Chúa

Lời tiên tri lẽ đâu lời tàn úa
Lời vuốt ve trong tuyệt vọng chơi vơi
Giấc mơ xưa chỉ mộng đẹp xa vời
Để nhân thế mãi chìm sâu đêm tối!

Chúa đến rồi, mà người còn chê chối
Còn quanh co, còn chưa uốn cho ngay
Còn núi cao, còn lũng tối giăng bày
Còn ngăn trở hồng ân nguồn cứu độ

Chúa đến rồi, hai ngàn năm tỏ lộ
Vẫn bên đời hiu quạnh đứng giang tay
Vẫn gục đầu trên Thập giá thương thay
Vì nhân thế còn đêm ngày mộng mị

Không khát Chúa, khát quyền cao, chức vị
Người với người vẫn lang sói cuồng điên
Chúa là chi, nếu không phải bạc tiền
Lòng chai đá còn gì cho Chúa ngự

Hãy trở về, nói không cùng sự Dữ
Sám hối thật lòng, cải quá tự tân
Bạt núi cao, san lũng thấp, ân cần
Và Chúa đến bình an người thiện chí

Sẽ thấy gấu cùng bò tơ thủ thỉ
Trẻ thọc tay hang rắn lục bình an
Tan chiến tranh, vui hưởng kiếp thanh nhàn
Lời tiên báo ngàn xưa, giờ ứng nghiệm

Đợi, lì trơ, tâm hồn không tự kiểm
Vọng, khoanh tay, chẳng ơn ích chi đâu
Phải canh tân mới thấy được nhiệm mầu
Chúa đang đến nẻo ngay đường chính lộ

Bao mùa Vọng trôi qua đầy xấu hổ
Vẫn nguyên si, đồi, lũng, lối quanh co
Tỏi, hành kia, ghen ghét nọ, khôn dò
Ơn cứu độ là lá khoai nước chảy

Xin cho con mùa Vọng này tháu cáy
Cược đời mình trong tay Chúa yêu thương
Quyết canh tân và theo Chúa lên đường
Cho mùa Vọng dương gian bừng cứu độ.

***************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng






THƠ: ĐỢI AI MÀ TÍM





ĐỢI AI MÀ TÍM

Mùa về lạnh lẽo gió mưa
Phong trần lãng tử vẫn chưa hồi đầu
Phù vân như nước qua cầu
Buồn vương khắc khoải đêm thâu võ vàng
Chút chi lay động khẽ khàng
Nhuộm màu Lễ phục mơ màng sáng nay
Đợi ai mà tím say say
Bao ngàn năm Vọng (*) khách đày xa xôi
Gió theo mùa tím đơn côi
Mưa gieo nỗi nhớ bồi hồi đợi trông
Đêm đen mong thấy hừng đông
Trần gian mong Chúa mênh mông nghẹn ngào
Mưa thêm đi nữa trời cao
Gió thêm se sắt nao nao đợi chờ
Mùa về tím nỗi bơ vơ
Như hồn ai tím huyền mơ nhiệm mầu.

*************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng
(*) Mùa Vọng

THƠ: NGUYỆN CẦU TỈNH THỨC


Thi Ca Tin Mừng Chúa Nhật I Mùa Vọng Năm A


NGUYỆN CẦU TỈNH THỨC

“Thình lình, ngày ấy bất ưng
Nguyện cầu tỉnh thức, để đừng ngủ mê
Hai ông, một ruộng, chưa về
Một đem một bỏ, não nề phân đôi
Hai bà, một cối, chưa thôi
Một đem, một bỏ, hỡi ôi coi chừng…”

Nhắc đi, nhắc lại đã từng  
Chân co, chân duỗi lừng khừng xem khinh
Nhắc ai, nào phải nhắc mình
Bận tâm lắm nỗi, thường tình nhân gian
Đợi chi chung cục thế tàn
Mai kia, mốt nọ, bình an chắc gì!
Bức tranh vân cẩu ra chi
Phù hoa mấy thuở e khi lỡ làng
Về khi chưa tắt chiều vàng
Kẻo đêm chụp xuống trái ngang một đời
Ngửa trông lên chốn cao vời
Bến lành Cha đợi, quê Trời Chúa mong
Để luôn tỉnh thức một lòng
Thắt lưng đợi Chủ, đèn chong sáng ngời.

************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

                                 



THƠ: NGAI VƯƠNG


Thi Ca Tin Mừng Chúa Nhật 34 Thường Niên C 
Lễ Chúa Ki-Tô Vua Vũ Trụ



NGAI VƯƠNG

Hoàng cung, Hang(*) đá tồi tàn
Ngai Vương lạnh lẽo, cơ hàn Máng(*) hôi
Dế, trùng nhã nhạc ỉ ôi
Bò, chiên sưởi ấm quanh nôi bái chầu

Trần gian, Nhục(*) thể nhiệm mầu
Ngai Vương bờ bụi cơ cầu khắp nơi
Xuôi nam, ngược bắc một đời
Người Na-gia-rét(*) chịu lời rẻ khinh

Trên Ngai Thánh Giá tội tình
Quân Vương hiển lộ thân hình tang thương
Ngửa xem ơi kẻ qua đường
Ân tình Thập tự phi thường vô song

Không vàng nguyên, chẳng bạc ròng
Ngai Vương ngự trị trong lòng muôn dân
Lý hình, xiềng xích đâu cần
Khi Lòng Thương Xót rần rần chảy tuôn

Tình Yêu(**) dào dạt biển nguồn
Là hằng, là mãi, là luôn tuyệt vời
Thơ lòng một khúc chơi vơi
Ngai Vương dâng tiến điệu trời thênh thang.

******************************

(*) Hang Bê-lem, Máng cỏ Chúa nằm, Chúa làm người, Giê-su Người Na-gia-rét
(**) Thiên Chúa là “Tình Yêu” (Tình Yêu viết Hoa)
       Giu-se Nguyễn Văn Sướng


THƠ: ANH LINH VỀ VỚI MƯA RƠI






 ANH LINH VỀ VỚI MƯA RƠI

Mưa bôi trắng xóa chiều đông
Tưởng dòng lệ đẫm cậy trông năm nào
Linh về động gió xôn xao
Thì thào hùng sử nghẹn ngào tích xưa
Án oan gánh mấy cho vừa
Nắng trưa phơi xác, chiều mưa bêu đầu!
Mảnh đời cuốc bẫm cày sâu
Công hầu khanh tướng biết đâu mơ màng
Mẹ quê một nách đảm đang
Quần lam áo lũ cao sang gì người
Khép cho phản quốc, trêu ngươi
Khắc cho “Tả Đạo”, khóc cười tang thương
Làm nên một cuộc nhiễu nhương
Ngàn năm máu nhuộm bạo cường sử xanh
Pháp trường cam phận hiền lành
Chứng nhân Đạo thật, sáng Danh Chúa Trời…

Chiều đông sùi sụt mưa rơi
Bi hùng sử ấy một thời trung trinh
Trầm ngân vẳng khúc Thiên đình
Giọt đều rờn rợn anh linh xưa về.

************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng