THƠ: BÀI TẾ THI CÒN GIẤY TRẮNG





BÀI TẾ THI CÒN GIẤY TRẮNG

Con cắn bút giữa đêm dài bất lực
Bài Tế thi còn giấy trắng khô khan
Không một lời, chẳng một ý, lan man
Hồn hoang vắng như bạt ngàn sa mạc

Đâu rồi những véo von cùng Lễ nhạc
Nâng thơ lên cao bệ Thánh hùng uy
Những trầm hùng tiếng dội  trống chỉ huy
Và loa thổi kèn vang ngàn sôi sục

Đâu rồi những bình minh từ sương đục
Tiếng thơ là tiếng hót sớm mai chim
Tiếng cao dâng từ triệu ức con tim
Say chúc tụng về cao ngàn tuyệt đối

Đâu rồi những êm đềm muôn buổi tối
Hương dịu về xao động ánh trăng nghiêng
Từng lời thơ lời thanh thoát linh thiêng
Cho huyền nhiệm len sâu từng khắc khoải

Bài Tế thi giờ lời buồn độc thoại
Không hương hoa thì xin chút thành tâm
Giữa canh khuya đối diện với âm thầm
Đây chút ý chút lòng con khẩn nguyện.

**************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng



THƠ: MỘ TRỐNG, KHÔNG RA & NẾU TÔI CHẲNG THẤY


THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT II PHỤC SINH


MỘ TRỐNG, KHÔNG RA

Mẹ không đến mộ sáng tinh mơ
Ngại nỗi thương đau quá mịt mờ?
Ngại nỗi phân ly hồn gục ngã?
Hay là ấp ủ nỗi mong chờ!

Mẹ không viếng mộ sáng hôm nay
Cả Bốn Phúc Âm đã tỏ bày!
Thánh Giá chiều kia còn Mẹ đứng
Thăm mồ chẳng lẽ Mẹ ngơ thay.

Mẹ không bái mộ khóc Con sao
Phụ nữ thường khi vẫn nghẹn ngào
Tỉ mỉ chi li nhiều thứ lắm
Trắng đêm mờ sáng đã nôn nao.

Mẹ không đến mộ khóc thương Con:
“Dấu lạ Giô-na quyết phải tròn
Cứ phá Đền Thờ, Ta dựng lại”
Lời Con, Mẹ ngẫm, Đức Tin son.

Dõi Con là Mẹ, mối thông linh
Viếng Mẹ, Con tìm lúc Phục Sinh
Mộ trống không ra vì Mẹ biết
Đêm dài đã xuất hiện Bình Minh.

***********************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

NẾU TÔI CHẲNG THẤY

“Nếu tôi chẳng thấy dấu đinh
Thì không tin được…” thường tình thế thôi.
Con người duy chứng xa xôi
Tận tay tận mắt thấy rồi mới tin…

Ngày nay duy chứng nghìn nghìn
Chối từ chân lý để vin tầm thường
Sẵn sàng tin vãi tin vương
Chiều theo thị dục bất lương cuộc đời
Biết là chân lý rạng ngời
Cối chày lấp liếm gọi mời Tin Vui
Tô-ma xưa đã bùi ngùi
Dẫu là thí mạng chẳng lùi bước chân 
Cho con theo Chúa ân cần
Vững tin, không thấy, Thánh Thần dẫn đưa.

**************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng




THƠ: TIN MỪNG QUẢ THẬT CỨ NHƯ MƠ & TIN MỪNG VẠN THUỞ


THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT PHỤC SINH 2016


TIN MỪNG QUẢ THẬT CỨ NHƯ MƠ

Tôi đứng nôn nao giữa cuộc đời
Tin Mừng, họ nói cứ như chơi
Muôn đời luật chết là tiền định
Ai bảo Giê-su sống rạng ngời?

Ai thấy? Thấy gì? Chứng cớ đi
Mộ không, vải liệm vẫn nguyên si
Tin Mừng chứng thực cho dù chết
Lợi lộc, quyền hành, chẳng có chi!

Tra tấn, đòn roi, cũng chẳng xong
Gông cùm, cái chết bẻ không cong
Có chăng điên dại đi làm chứng
Hoặc bởi mười mươi mới một lòng

Quả thật Tin Mừng đối với tôi
Với anh, với chị, mới tinh khôi
Có Người sống lại sau lần chết
Sống lại và không chết nữa rồi!

Sống lại thiên thu sống hiển danh
Tin Mừng thế đấy muốn không anh?
Giê-su Đấng ấy ban người thế
Đón nhận, tin theo với tấm thành

Tôi đứng nao nao mắt lệ mờ
Tin Mừng quả thật cứ như mơ
Nhờ tin, tôi sống, không hề chết
Viên mãn phục sinh Chúa đợi chờ.

      ********************
     Giu-se Nguyễn Văn Sướng




TIN MỪNG VẠN THUỞ

Tin Mừng trọng thể ai ơi
Tin Mừng vĩ đại muôn đời sướng vui
Kẻ đang tuyệt vọng dập vùi
Người đang thống khổ ngậm ngùi khóc than
Tin Mừng ào ạt tràn lan
Rùng rùng chấn động vạn ngàn đêm đen
Bừng lên muôn triệu đuốc đèn
Hân hoan vang dội tiếng kèn báo Tin.

Tin gì, ai thấy? Kể nghe
Hét lên đừng cứ vo ve rối lòng:
Tin Mừng trần thế trông mong
Tử Thần giờ đã tiêu vong muôn đời
Nọc nanh gãy rụng tả tơi.
Giê-su chiến thắng rạng ngời vinh quang
Phục Sinh tỏa ánh huy hoàng
Ai còn lịm chết mau choàng dậy đi.

Từ đây, sự chết mê si
Từ đây ngõ cụt bất tri đời người
Đêm đen hoán cải sáng tươi
Lệ sầu thành những nụ cười hoan ca
Người không chết với Quỷ Ma
Nhưng người được sống với Cha trên trời
Vĩnh hằng cho thỏa cuộc đời
Vào nơi bất diệt rạng ngời vinh quang.

Tin Mừng vạn thuở chói chang
Tin Mừng quả thật rõ ràng mừng vui.

    *******************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng


*****************************************










THƠ: AI ĐEM TÍM PHỦ & TÌNH CÂY THẬP TỰ




AI ĐEM TÍM PHỦ

Ai đem tím phủ Chúa tôi
Để chiều buồn lịm hoang trôi tím về
Cung sầu ai vãn lê thê
Khóc đàng Thương khó não nề ăn năn
Giọt thương ai những trở trăn
Mơ hồ nhẹ rớt muộn mằn đắng cay
Giáo đường im bóng mây bay
Chia tay vệt nắng cuối ngày, nao nao
Trầm cung điệu khúc ngọt ngào
Lan dần nhẹ tím thì thào chiều đi.

    ***********************
Giuse Nguyễn Văn Sướng



TÌNH CÂY THẬP TỰ

Giang tay Thánh Giá im lìm
Nửa như muốn nói nửa tìm lặng thinh
Hai ngàn năm kiếp nhân sinh
Vẫn còn treo mãi thập hình bởi đâu

Trên cao Thánh Giá gục đầu
Nửa như mỏi mệt nửa sầu nhân gian
Đóng đinh bao tháng năm ngàn
Còn chưa ngỏ hết tâm can với đời

Giang tay nối Đất với Trời
Nửa xin tha thứ nửa mời ăn năn
Hai thiên niên kỷ trở trăn
Trán kia còn đậm vết hằn mạo gai

Nắng mưa Thánh Giá phôi phai
Khi đeo ngực họ khi cài áo em
Qua đường đứng lại mà xem
Con Người đau khổ chẳng đem trang hoàng

Giang tay Thánh Giá tan hoang
Nửa vương cây gỗ nửa quàng quanh thân 
Hai ngàn năm đứng tần ngần
Bên đời hiu quạnh phân vân ngóng chờ

Giang tay bụi đã phủ mờ
Người chê chối bỏ người thờ kính tin
Một mai ai có nhận nhìn
Dưới chân Thập Tự tay vin lệ nhòa.

    ***************************
   Giu-se Nguyễn Văn Sướng




THƠ: CHO CON THEO CHÚA


THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT LỄ LÁ


CHO CON THEO CHÚA

Qua còn vạn tuế Con Trời
Nay đà gào giết, tình đời bạc đen
Xu thời thói ấy bon chen
Ăn tàn theo đóm ươn hèn kể chi
Ngay gian phân biệt làm gì
Hùa theo đa số ngây si tội tình.

Cho con theo Chúa trung trinh
Sáng lên lý tưởng Thần Linh tôn thờ
Giữa dòng nước đục trơ vơ
Cậy vin nơi Chúa bến bờ con mong.

    ******************
   Giu-se Nguyễn Văn Sướng


THƠ: VỀ ĐÂY BÊN GỐI





 THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT 5 MÙA CHAY C

VỀ ĐÂY BÊN GỐI

Hăm hăm hở hở dịp may
Quả tang tại trận, tội này hay sao
Thỏa lòng vênh váo tự cao
Thừa cơ thử Chúa, hỗn hào kể chi..
“Ai người không tội, ném đi”
Sượng sùng, thẹn mặt, tức thì rút lui
Tội nhân vẫn đứng , sụt sùi
“Về đi...” hai tiếng bùi ngùi thứ tha.

Phận người, một kiếp xót xa
Hoang đàng ai chẳng lỡ sa đôi lần
Khoan dung tình Chúa ân cần
“Về đi..” kẻo đắm lụy trần tội nguy
Tình Cha, lãng tử hồi quy
Về đây bên gối gục quỳ yêu thương.

   *************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng
  

THƠ: VỀ KHI CHƯA TÍM BỜ MI






VỀ KHI CHƯA TÍM BỜ MI

Về thôi, hai tiếng ngập ngừng
Thoảng trong tiếng gió rưng rưng giọt sầu
Tím mùa chay Thánh cao sâu
Thương trầm lãng tử hồi đầu ăn năn

Giọt khuya ai rớt muộn mằn
Xé lòng nức nở trở trăn đêm dài
Tím lòng mong ngóng sớm mai
Bình minh trở lại kẻo Ai ngóng chờ

Một thời chai đá, ơ hờ
Hãi hùng cõi chết mịt mờ hư vô
Trần gian tím nỗi hồ đồ
Cây khô không trái, mả mồ tô vôi

Chỉ là chút bụi thế thôi
Một mai tro bụi thương ôi còn gì
Về khi chưa tím bờ mi
Khi chiều nhạt nắng phân ly gần kề

Chuông hồi cảnh tỉnh cơn mê
Lãng du trở gót đường về nôn nao
Giáo đường tím bóng nghẹn ngào
Giang tay Thánh Giá thì thào lời đêm.
     
       *************************
       Giu-se Nguyễn Văn Sướng



THƠ: TÌNH CHA THƯỢNG GIỚI






THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT 4 MÙA CHAY


TÌNH CHA THƯỢNG GIỚI


“Anh ta còn ở đằng xa
Người Cha đã thấy chạy ra ôm chầm…”

Ôi, tình phụ tử cao thâm
Kể từ lạc bước, nẻo lầm vong thân
Ra đi chẳng hẹn ngày gần
Cầm bằng đã chết thập phần bi thương
“Đằng xa, đã thấy…” lạ thường
Nghĩa là đăm đắm dặm trường chờ con
Đêm ngày tựa cửa mỏi mòn
Nghĩa là hình bóng vàng son chẳng mờ
Dấu yêu dù đã bơ phờ
Nghĩa là từng phút từng giờ ngóng mong
Bồn chồn khắc khoải bên song
Tình Cha choán hết cõi lòng còn đâu!

Tình Cha, hai tiếng nhiệm mầu!”.

**************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng



THƠ: MÙA TÍM &CON NAY SÁM HỐI







 THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT III MÙA CHAY

MÙA TÍM

Về đi, kìa tím van nài
Lãng du trải tím dặm dài hoang sơ
Tím lên Thánh Giá đợi chờ
Tím màu áo Lễ huyền mơ gọi mời

Về thôi, hoang tím một thời
Thương trầm tím lặng chơi vơi điệu đàn
Ai sầu tím đẫm kinh than
Tím Đàng Thương-khó đắng tràn ly thương

Về khi tím nhạt chán chường
Nam Kha(*) sầu tím dặm trường phù vân
Chuông hồi giục tím ân cần
Giáo đường im bóng tần ngần tím che

Về đây hồn tím rụt rè
Ngập ngừng giọt lắng tím nghe Cội Nguồn
Tím hồng ân đổ trào tuôn
Tím mùa trở lại khóc buồn ăn năn.

**************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

(*) Giấc mơ của Thuần Vu Phân, ý nói cuộc
đời hư ảo, chóng qua.



CON NAY SÁM HỐI

“Nếu không sám hối ăn năn
Chết là kết quả nguồn căn tội đời!
Cây không sinh trái, trời ơi
Để chi hại đất, nào mời đi cho.”

Bụi tro về lại bụi tro
Chết về thể lý đã lo bạc đầu!
Nếu mà còn có Cao Sâu(*)
Nếu mà còn có nhiệm mầu đời sau
Chết đời đời mới thật đau
Mới là Hỏa ngục! Lo mau từ giờ
Lênh đênh chẳng dạt bến bờ
Đời người phi lý, vật vờ, mửa nôn
Ăn năn kẻo thiệt linh hồn
Thế gian hư ảo bồn chồn mà chi
Rồi ra đến phút phân ly
Hai bàn tay trắng có gì nữa đâu!

Con nay sám hối, hồi đầu
Một đời dại dột, nhiệm mầu Chúa thương
Giúp con theo đúng “Con Đường”(*)
Trổ sinh hoa trái thiện lương một đời.

***************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng
(*) Chúa


THƠ: ĐỪNG KHE KHẮT





ĐỪNG KHE KHẮT


Khi thằng người cầu kinh, ngủ gật!
“Đừng khắt khe, kìa nó mệt biết bao
Mà không bỏ giờ kinh, vẫn cố gắng chu toàn
Ai biết được đêm qua, nó miệt mài làm việc”

Khi thằng người cầu kinh lo ra, chia trí!
“Có kiện hàng cần kíp phải giao ngay,
Mẻ bánh ngon đang cháy xém trong lò
Và chú nhóc gần trễ giờ đến lớp”

“Ta đã buộc: Yêu hết lòng hết sức
Hết linh hồn, hết cả trí khôn
Nhưng Ta biết xác thân hèn yếu
Chiếc lá vàng cuồng nộ bão giông sang

Ta không bảo thế này là tốt
Ta cảm thông và thương xót biết bao nhiêu
Đến với Ta, ai mang gánh nặng nề
Tha hồ ngủ, nghỉ mà lại sức…

Nốt lặng trầm, bồi hồi Ta cảm xúc
Khi lời kinh được mất thấu tim Ta
Nó cầu kinh? Không, Ta ru đấy, bên lòng
Và ve vuốt, chở che cho nó ngủ…”

***************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng



THƠ: XUÂN TÍM





XUÂN TÍM

Tím về tô điểm mùng Ba (*)
Chút Tro rắc tím xót xa phận người
Cành mai phớt tím tươi cười
Đầu xuân Lễ phục tím tươi mơ màng
Lặng trầm khi tím chen ngang
Vị xuân tím lẫn khẽ khàng gây thơ
Thêm xuân thêm tuổi tím chờ
Lững lờ xuân tím vật vờ bên song.

************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng


(*) Lễ Tro đúng ngày mùng Ba tết

THƠ: ƠI XUÂN MUÔN THUỞ & THẦN LÀ AI VẬY.







ƠI XUÂN MUÔN THUỞ

Cuối năm trái gió trở trời
Mai vàng rơi rụng tơi bời trước sân
Lục tuần thấm thía tấm thân
Bên tay nhức mỏi bên chân tê buồn
Trần gian gần tới cội nguồn
Dửng dưng nhìn cảnh bán buôn ồn ào
Xuân trần mòn mỏi hư hao
Xui lòng vương vấn ngọt ngào xuân thiên
Mắt chưa hề thấy nhãn tiền
Trí chưa hề tưởng vô biên vĩnh hằng…

Ơi Xuân-Muôn-Thuở hay chăng
Bên đời có kẻ khăng khăng ngóng tìm.

**********************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng





THẦN LÀ AI VẬY.

Người ta cúng quải tất niên
Lòng thành hướng vọng vô biên trọn niềm
Những van cùng vái cung khiêm
Dâng về chí thượng uy nghiêm khẩn nài…
Nhưng mà chí thượng là Ai?
Chưa từng tìm hiểu đúng sai phụng thờ!
Cả đời vẫn cứ lơ mơ
Chân co chân duỗi nửa ngờ nửa tin
Nửa tin van vái cầu xin
Nửa ngờ nên chẳng giữ gìn, lần khân
Có Thần hay chẳng có Thần
Thần là Ai vậy? Cực thân thằng người!

Con “Đường” mạc khải sáng tươi
“Sự Thật”, “Sự Sống” tuyệt mười Cha ban
Một thời nhục thể trần gian
Không còn tranh cãi luận bàn: Giê-su.

***************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng





THƠ: XIN SAI NGƯ PHỦ






Thi ca Tin Mừng Chúa Nhật 5 Thường Niên

XIN SAI NGƯ PHỦ

Mắt trông mẻ cá lạ lùng
Gối quỳ khiếp hãi khiêm cung ngỏ lời:
“Con đầy tội lỗi Thầy ơi…!”
Tội hằng tha thứ phúc mời ân ban:
“Đi làm ngư phủ trần gian”

Ngày nay ơn gọi vô vàn chông gai
Biết bao lạc thú mồi chài
Thế gian quyến rũ công khai chào mời
Hay gì Ngư phủ mà chơi
Nhục nhằn khổ giá tơi bời hy sinh.

Biển Trần đầy rẫy sinh linh
Xin sai Ngư phủ nhiệt tình ra khơi
Lưới về cho kín Nước Trời
Thiên Đàng vĩnh phúc, đời đời vinh quang.

***************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng  


THƠ: BAO GIỜ CHÚA HỠI








BAO GIỜ CHÚA HỠI


Hoe hoe chút nắng ngượng ngùng
Đông tàn lành lạnh thẹn thùng xuân sang
Da trời xam xám mênh mang
Lững lờ mây nhẹ lang thang đầu ngàn
Lẻ loi cánh én lạc đàn
Gió mang rạo rực rụa ràn ý thơ
Đầu cành nụ nhú như mơ
Lả lơi cánh bướm lượn lờ vấn vương
Mơ hồ xuân đến bên đường
Chút màu nhàn nhạt chút hương khẽ khàng
Tơ lòng hòa nhịp thênh thang
Rộn ràng tiết tấu dịu dàng điệu âm…

Ngân rung một nốt lặng trầm
Bao giờ Chúa hỡi vĩnh cầm xuân xanh!

*****************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng 



THƠ: CÔNG BÌNH ĐẸP MÃI & XIN CHO VỮNG CHẮC ĐỨC TIN CON






       THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT 4 THƯỜNG NIÊN NĂM C

CÔNG BÌNH ĐẸP MÃI

Con Ông thợ mộc có chi hay
Trình độ bao lăm tỏ vẻ Thày
Học vấn có chăng dùi với đục
Bần dân hạ tiện. Nói cho ngay!

Tiên tri, rẻ rúng cũng quê hương
Quen quá hỏi sao chẳng chuyện thường
Gọi Bụt bằng anh đời vẫn thế
Ghen tương đố kỵ lưỡi không xương

Xuất thân, nếp nghĩ gớm ghê thay
Thành kiến, thâm căn não trạng này
Dẫu biết Thầy tu đâu chiếc áo
Bất công thiên lệch đã xưa nay!

Cho con một nếp nghĩ đơn sơ
Hay, nhận là hay chẳng lập lờ
Tiểu sử sang hèn đâu hệ trọng
Công bình đẹp mãi ước ao mơ.

*********************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng



 XIN CHO VỮNG CHẮC ĐỨC TIN CON


Khi trời hạn hán suốt ba niên
Bà góa trong dân khắp mọi miền
Chỉ một Bà(*) thôi đầy hũ bột
Đức Tin son sắt giữa trung kiên

Người phung nhan nhản khắp trong dân
Chỉ một A-Man(*) khỏi bệnh thần
Phép lạ xảy ra dành nhắc nhở
Tin là tín thác há phân vân

Được lành thể xác vẫn chưa cao
Lành đã tâm linh mới ngọt ngào
Ba vạn(**) chóng qua là ảo mộng
Đời đời hằng sống ước ao sao!

Xin cho vững chắc Đức Tin con
Củng cố, dìu nâng giữa mỏi mòn
Chớ để ba thù(***) chinh chiến thắng
Đường về Thiên Quốc lướt bon bon.

*********************

Giu-se Nguyễn Văn Sướng

(*) Bà góa xa-rép-ta và Quan Na-a-man
(**) Đời người (Ba vạn sáu nghìn ngày…)
(***) Ba thù: Ma Quỷ, Thế gian và xác thịt