THƠ: XIN SAI THỢ GẶT & LẠM BÀN THẾ SỰ






          THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT 3 THƯỜNG NIÊN NĂM C

XIN SAI THỢ GẶT

“Thánh Thần Chúa ngự trên tôi
Sai đi loan báo tinh khôi Tin Mừng
Giam cầm được thả rưng rưng
Mù lòa thấy được, tưng bừng tự do
Năm Hồng ân Chúa ban cho…”

Một thời Nhục Thể liệu lo chu toàn
Ngày nay Chúa muốn Chiên ngoan
Dõi theo gót Chúa lo toan cho người
Tin Mừng công bố sáng tươi
Loan ơn Cứu độ mười mươi nhân trần

Một thời Nhục Thể thi ân
Ngày nay Chúa muốn xoay vần phiên ta
Qua ta Chúa vẫn hải hà
Loan truyền Cứu độ cả và nhân gian

Đầy đồng lúa chín chan chan
Xin sai Thợ Gặt ngàn ngàn ra đi
Những chàng Thợ Gặt gan lì
Gặt về cho Chúa chi li Linh hồn.

**************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng



 LẠM BÀN THẾ SỰ

Có, hay không có, đời sau
Ngờ là chuyện phiếm muôn màu nhân gian
Đôi câu, thế sự lạm bàn
Cách ăn nết ở liên can bao đời!

Kẻ không, buông thả trời ơi
Dại chi công chính vẽ vời lương tâm
Ăn chơi hưởng thụ kẻo hâm
Cho lăn lóc đá xứng tầm ông đây
Những chi đạo đức, kệ thây
Gia đình, xã hội giả ngây qua cầu
Chết là hết chuyện còn đâu
Hư vô muôn thuở âu sầu mà chi
Nhân sinh ăn xổi ở thì
Khôn lường hậu quả lấy gì răn đe!

Người tin có, sống e dè
Việc làm, lời nói còn e, còn lường
Dẫu là một mối trăm đường
Hy sinh, nhẫn nhịn, yêu thương, khoan hòa
Trưởng thành nhân cách nở hoa
Gia đình, xã hội, qua loa không đành
Tấc lòng còn tưởng Trời xanh
Một mai hệ quả lòng thành chứng minh.

Lạm bàn thế sự phẩm bình
Có, hay không có, rộng tình khoan dung
Khuyết, ưu suy ngẫm thủy chung
Nhân linh vạn vật(*) cuối cùng là đây.

************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng
(*) Câu nói người xưa: Nhân linh ư vạn vật





THƠ: PHÉP LẠ ĐẦU TIÊN




 THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT 2 THƯỜNG NIÊN C

PHÉP LẠ ĐẦU TIÊN


Phép lạ đầu tiên chẳng tiền(*) đâu
Sáu chum nước lã lúc ban đầu(**)
Tha hồ thực khách say nghiêng ngả
Hạnh phúc vơi đầy ánh mắt sâu

Chưa đến giờ Con, vẫn cứ xin
Biết Con là Mẹ giữa muôn nghìn
Mẹ xin, Con khứng, đầy mau mắn
Phép lạ vì chưng Mẹ vững Tin

Phép lạ đầu tiên, tiệc cưới vui
Nước Trời sẻ ngọt với chia bùi
Ngôi Hai nhập thể cùng nhân thế
Mầu nhiệm gẫm suy bỗng sụt sùi

Phép lạ đầu tiên chất ngất say
Nước Trời, tiệc cưới, ví von này
Ngôi-Hai-chú-rể, ôi, yêu quá
Nhân-thế-nàng-dâu, đắm đuối thay

Đạo Thánh là đây, thế giới ơi
Trời nghiêng xuống đất mến trao Lời
Ai tin, đón nhận Người Con ấy
Vạn kiếp vĩnh hằng mãi thảnh thơi.

**************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng
(*) Sai luật bằng trắc nhưng nói lái đầu tiên-tiền đâu?
(**) Hóa thành chừng 720 lít rượu ngon


THƠ: CHÂN LÝ KHÓ AI THEO





CHÂN LÝ KHÓ AI THEO


Xưa nay chân lý khó ai theo
Chẳng phải bởi chưng chân lý nghèo
Chỉ bởi hy sinh nhiều dục vọng
Lòng còn quyến luyến những cong queo

Người ta có nhận cũng không ưa
Sự thật mười mươi cũng chỉ thừa
Danh vọng, tiền tài, thêm sắc dục
Đong đưa suốt kiếp vẫn đong đưa!

Tai ngơ mắt lấp tiếng lương tâm
Xác thịt chiều quen trói buộc ngầm
Một sớm hai chiều chưa dứt khoát
Hẹn lần hẹn lữa với Cao Thâm

Thế gian quyến rũ rất cao siêu
Khốn đốn đố ai chẳng ít nhiều
Ơn Thánh đỡ nâng người thiện chí
Thành tâm sẽ gặp đích thương yêu.

**************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng


THƠ: HẠ MÌNH THANH TẨY



THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT CHÚA GIÊ-SU CHỊU PHÉP RỬA


HẠ MÌNH THANH TẨY

Gióc-đan, Con Chúa dìm mình
Chịu người thanh tẩy tội tình như dân
Trời cao, một tiếng ân cần:
“Con Ta chí ái nhân trần hãy nghe”…

Người ta tội lấp ngọn tre
Dễ ai xưng thú còn e miệng đời
Hôm nay gương sáng Con Trời
Hạ mình thanh tẩy tuyệt vời khiêm cung
Đồng hình bao kẻ khốn cùng
Để lòng thương xót bao dung chảy tràn

Con Trời thanh tẩy, Gióc-đan
Dạy con cởi bỏ muôn vàn tội khiên
Con là chi trước Vô Biên?
Mà chưa đấm ngực trước tiên tội mình!

**************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng



THƠ: CHÚT THÔI MÀ ĐÃ MÊNH MANG & TẬP NHÂN ĐỨC





CHÚT THÔI MÀ ĐÃ MÊNH MANG

Chút gì vừa chạm tim con
Thướt tha dáng liễu, nét son dịu dàng
Chút thôi mà đã mênh mang
Đến, đi, thoang thoảng thênh thang ảo huyền
Chút chi rất đỗi tinh tuyền
Gợi về một thuở trinh nguyên nhiệm mầu
Chút, trầm lắng tưởng đã sâu
Cho im ắng thẹn đôi câu ngập ngừng
Mơ hồ nghèn nghẹn rưng rưng
Vừa như ảo ảnh vừa chưng vợi vời
Chút, không diễn tả thành lời
Gần trong tay với xa khơi mịt mù
Chút thôi là chạm thiên thu
Hạ âm tiếng Chúa nhẹ ru cung lòng!

Ôi, Vô Cùng, vẫn trông mong
Thoảng qua một chút bên song bồi hồi.

**************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng



TẬP NHÂN ĐỨC

Chúa đã phán: Ai có cho thêm (*)
Con ngẫm (Kiểu dùi đục mắm nêm!)
Dù nhân đức chưa có đừng phiền
Phải dốc lòng sắm một đầu tiên
(Nhưng đừng lo đầu tiên tiền đâu
Vì cái đầu Chúa luôn miễn phí)
Vậy xin trước Khiêm nhường hết ý
Có Khiêm nhường ta mới Đơn sơ
(Dù là free tốt đến không ngờ)
Ta Đơn sơ Chúa ban Đức Ái
Đơn sơ mà, gặp ai yêu đại
Yêu thương thì mới biết Bao dung
Đời người ta ai chẳng khốn cùng
Mà Bao dung hằng luôn Tha thứ
Ta cũng thế hay ho gì chứ
Ngẫm đến đây thì con ngắc ngứ
Hy vọng rằng Chúa giúp bài sau
Chúc mọi người tiến đức cùng nhau
Nhưng đầu tiên chẳng phải tiền đâu..
Mà hết lòng xin, tập cho ngầu.

**********************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng
(*) Mt: 25, 29




                   THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT LỄ HIỂN LINH 2016

 
HIỂN LINH

Hiển linh Chúa tỏ với nhân gian
Kẻ chối người tin vẫn vạn ngàn
Mưa xuống nắng lên cùng khắp cả
Chan hòa ân tứ Chúa thương ban

Phương đông sao lạ sáng soi đời
Hắt hủi hay theo tiếng gọi mời
Thiện ác phân chia tùy thái độ
Hạt còn hạt đã rớt văng rơi

Hiển linh không nhận bởi tham si
Mê mải phù vân quấn quít ghì
Huyễn hoặc lương tâm dìm khắc khoải
Thiên đàng hỏa ngục cứ quên đi

Hiển linh Chúa muốn chính thân con
Sao chiếu muôn dân sáng đẹp tròn
Dẫn lối nhân gian tìm Thượng Đế
Đường về Chân lý  dẫu chon von.

*********************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

CHÙM THƠ GIÁNG SINH



HÓA CÔNG MỘT THUỞ

Rơm hèn máng mọn làm nôi
Lạnh lùng hang tối Chúa tôi xuống trần
Lẻ loi một ánh tinh vân
Đồng không mông quạnh gió vần tuyết sương
Cơ hàn chọn kiếp tang thương
Gian trần cúi mặt thiên đường khép môi
Lắng trong xào xạc núi đồi
Thở than trùng dế bồi hồi trăng sao
Giáng Sinh mầu nhiệm ngàn cao
Hóa Công một thuở nghẹn ngào đêm sương.

**************************

Giu-se Nguyễn Văn Sướng

HAI HANG GHẺ LẠNH

Hang xưa Chúa xuống, âm thầm
Hang lòng hiện tại vô tâm hững hờ
Hang xưa hôi hám nhớp nhơ
Hang lòng tội lỗi mịt mờ đam mê
Hai hang ghẻ lạnh ê chề
Sao Ngài chọn lấy chẳng chê chẳng từ
Thiên đàng vinh hiển hoan cư
Trần gian bạc ác tự tư ngập tràn
Chúa đem ơn xuống bình an
Bởi Ngài là Chúa cao ngàn xót thương
Hang con dâng chút trầm hương
Là lòng thống hối tầm thường lẻ loi
Hang con dâng chút mặn mòi
Chút lòng yêu mến nhỏ nhoi khốn cùng
Tình Trời xuống tự Thiên cung
Hang lòng con đón Cửu trùng hân hoan.

**************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

TUYỆT VỜI VƯƠNG NỮ

“Giữa vòng phụ nữ gian trần
Em, Đầy-phúc-lạ thánh ân dạt dào
Vừa nghe một tiếng Em chào
Hài nhi trong bụng ngọt ngào nhảy vui
Bởi đâu ơn cả ngọt bùi
Phận tôi, Mẹ Chúa tới lui thăm nhìn
Phúc Em là Kẻ-đã-tin
Rằng Lời Chúa hứa, muôn nghìn chẳng sai”

Lời bà chị họ dặm dài
Muôn đời con cháu công khai chúc mừng:
Bà là Mẹ Chúa, tuyên xưng
Bà đầy ơn Chúa chín từng phúc vinh
Sinh Con mà vẫn đồng trinh
Tuyệt vời Vương nữ Thiên đình cao sang
Tội Nguyên(*) vô nhiễm vẻ vang
Xác hồn mông triệu dịu dàng mây đưa

Xin Vâng, một thuở mẹ thưa
Ngày nay con cái sớm trưa học đòi
Cậy, Tin và Mến quyết noi
Đường trần có Mẹ sáng soi tháng ngày.

**********************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

DỌN LÒNG ĐÓN CHÚA


Hai ngàn năm lẻ qua đi
Chúa chưa đến được chỉ vì ác tâm
Hang xưa Con Chúa âm thầm
Hang lòng nay vẫn giam cầm Chúa thôi
Ghét ghen thù hận sục sôi
Lũng sâu chưa lấp núi đồi chẳng san
Dọn lòng đón Chúa bình an
Tình người san sẻ hung tàn sẽ lui
Tình yêu muôn thuở ngọt bùi
Nỗi buồn vợi bớt niềm vui bội phần.

Chúa đang gõ cửa ân cần
Dọn lòng đón Chúa sửa dần tính hư

******************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

AN BÌNH KHẮP CHÚNG

Hân hoan mừng Chúa giáng trần
Đèn treo hoa kết thôn gần xóm xa
Tiệc khuya, cãi sớm, ái chà
Giáng Sinh mầu nhiệm hóa ra xem thường
Chúa ôi, tục hóa muôn phương
Hai ngàn năm lẻ vẫn dường hôm qua
Người ta vẫn cứ bê tha
Người ta vẫn cứ mặn mà thế gian
Tỷ như lễ hội muôn ngàn
Nên hồn đâu có bình an chân thành…

Xin ban nhân thế lòng thanh  
An bình khắp chúng, vinh Danh Chúa Trời.

*****************************
Giu-se nguyễn Văn Sướng

CHÙM THƠ MÙA VỌNG


TIN MỪNG CHÚA NHẬT 2 MÙA VỌNG NĂM C


TIẾNG HÔ NHỎ BÉ

Vọng buồn một tiếng hô vang
Lẻ loi sa mạc phũ phàng nhân gian
Trầm trầm dịu tiếng kinh than
Thì thào lau sậy vỉ van gió đồi

Tiếng hô nhỏ bé xa xôi
Phù hoa tất bật thương ôi lặng chìm
Khô cằn sa mạc con tim
Biết đâu chân lý mà tìm yêu thương

Tiền Hô một thuở chỉ đường
Tiếng kêu hoang địa bốn phương tìm về
Thế trần thoát vượt bến mê
Dọn đường Chúa đến vẹn bề chiên ngoan.

****************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

MÙA VỀ VỚI MƯA

Mùa về với những cơn mưa
Tím màu phẩm phục ngàn xưa đợi chờ
Một lần Ngài đến như mơ
Để mùa trông đợi bơ thờ về sau
Mưa bôi trắng xóa một màu
Giục lòng sám hối đớn đau tìm về
Kinh cầu nài nẵng lê thê
Xin người lạc lối lỗi thề ăn năn
Mưa như xoa dịu trở trăn
Trời cao khứng xóa lăn tăn tội tình.

************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng
 

TIN MỪNG CHÚA NHẬT LỄ CHÚA KI TÔ VUA
   
CHÂN VƯƠNG GIÊ-SU

Khởi từ Khổ Giá đau thương
Sáng lên Danh hiệu phi thường chân Vương
Là Vua hiển trị tỏ tường
Vua muôn vua khắp tứ phương kính thờ

Từ trên bản án ngu ngơ
Chỉ ra chân lý huyền mơ cuộc đời
Tội nhân chính thật Vua Trời
Rắn đồng sa mạc tuyệt vời cứu sinh

Người ta cũng lẽ thường tình
Dưới chân Thập tự để mình buông xuôi
Giữa cơn tuyệt vọng chẳng nguôi
Trả Danh “Công chính” cho Người-tôi-trung

Khởi đi từ nỗi khốn cùng
Khải hoàn vinh thắng uy hùng tương lai
Vua từ đau khổ dặm dài
Cũng là vua của ngày mai huy hoàng.

**************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

BÁT PHÚC NƯỚC TRỜI

Hiến chương Bát Phúc nước Trời
Hôm nay Chúa dạy ngược đời chẳng cam
Lẽ nào giàu có không ham
Có đâu bách hại, cầm giam lại mừng
Hy sinh đòi hỏi đặc trưng
Đắng cay Sự Thật thẳng thừng nêu cao
Nước Trời xem chẳng ngọt ngào
Đường qua cửa hẹp muốn vào phải đi
Phúc thay những kẻ thực thi
Phúc ai tin kính chẳng nghi chẳng ngờ
Nước Trời ban tặng như mơ
Đơn sơ lòng trí bé thơ tâm hồn
Gian trần dại dại khôn khôn
Biết câu nghịch nhĩ chân ngôn lẽ đời.

***************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng


TIN MỪNG CHÚA NHẬT LỄ CÁC THÁNH TỬ ĐẠO VIỆT NAM

HỌ LÀ CÁC THÁNH

Một đời vui nhận khó nghèo
Những danh cùng lợi bọt bèo xem khinh
Hiền lành cư xử hết mình
Bao quân độc dữ thật tình yêu thương
Khổ đau vây bọc trăm đường
Khát khao công chính nên gương rạng ngời
Xót thương người bước tả tơi
Tâm hồn trong sạch cao vời đẹp thay
Hòa bình xây dựng chung tay
Dù khi nẻo chính đường ngay nhận sầu
Họ nên con cái Nhiệm Mầu
Chân dung đích thực Cao Sâu Chúa Trời
Họ đi vào chốn thảnh thơi
Trầm uy rập tiếng gọi mời chúng nhân
Họ nên như những Thiên thần
Trắng tinh tâm trí trong ngần phong tư
Họ về với Chúa nhân từ
Thỏa thuê phúc lộc đầy dư Thiên đàng
Họ là các Thánh cao sang
Trần gian tám Phúc thật vàng noi theo.

****************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng


THƠ: HỌ





            THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT 33 THƯỜNG NIÊN B
                                                    
                                                        HỌ

Họ như thể người lữ hành cô độc
Lạc lõng đi trong phố chợ đông vui
Giữa thế gian chi tha thiết ngọt bùi
Vì chẳng thuộc thế gian đầy tội lỗi

Họ như thể những người đi rất vội
Mang trong mình Lời cực trọng ân ban
Họ như chiên trong đàn sói hung tàn
Đời giẫm đạp họ hoa đồng nội cỏ

Vì chân lý họ bị đời nghiêng ngó
Được sai đi làm chứng giữa nhân gian
Chân đất đen mà trí những mây ngàn
Đời thù ghét chẳng sượng sùng xấu hổ

Ai đong được gian lao nào đã đổ
Hy sinh nào thầm lặng những không tên
Thánh Giá xưa hoài khao khát đáp đền
Tình yêu sáng soi đường trần lữ thứ

Dù bắt bớ hiền lành không chống cự
Tưởng yếu hèn mà kiên vững hiên ngang
Trong gian truân hằng tưởng tới thiên đàng
Trông cái chết như trông ngày trở lại

Họ như thể đã đi mà còn mãi
Ôi, đoàn người mặc áo trắng tinh khôi
Tiếng trầm hùng còn vẳng vọng xa xôi
Chiều đỏ rực vinh quang màu Tử Đạo.

************************

Giu-se Nguyễn Văn Sướng



THƠ: ĐÒI DẤU LẠ


THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT 32 THƯỜNG NIÊN B

ĐÒI DẤU LẠ
                                   

Xưa, đòi dấu lạ từ Trời
Nay, chờ phép lạ tuyệt vời mới tin
Phục sinh cũng chẳng nhận nhìn
Chai lòng cứng dạ mong xin được gì
Bà Đồng, Thày bói là chi?
Hơn Kinh Tin Kính chỉ vì tà tâm
Đường ngay nẻo chính buộc cầm
Thỏa thuê thị hiếu, biết lầm vẫn theo
Xưa nay dấu lạ mè nheo
Chẳng qua khỏa lấp làm eo dối mình
Đời là phép lạ quang minh
An bài thế ấy trọng khinh tỏ tường
Gần như hơi thở chuyện thường
Xa mù vũ trụ khôn lường bởi đâu
Không là phép lạ cao sâu
Còn xin phép lạ nhiệm mầu nữa sao?

Đến ngày Phán Xét, ôi chao
Ăn năn chẳng kịp nháo nhào khóc than.

********************************

Giu-se Nguyễn Văn Sướng  


THƠ: ĐỂ CHO NGÀY ẤY LỤI TÀN





ĐỂ CHO NGÀY ẤY LỤI TÀN

“Để cho ngày ấy lụi tàn”(*)
Gióp xưa thảm thiết than van một thời
Giữa chừng dang dở cuộc chơi
Trớ trêu phận mỏng rớt rơi lệ sầu

Khổ đau: Bí nhiệm cao sâu
Đắng lên tràn chén vườn Dầu đêm xưa
Chừng như hạt nhỏ lưa thưa
Đẫm đầy cuộc sống sớm trưa kiếp người

Gian trần sự Dữ trêu ngươi
Bình an chửa chín đã mười nhiễu nhương
Nhiệm huyền sao chỉ một Đường
Sao là Thập Giá tang thương, lạ kỳ

Trùng trùng sâu thẳm huyền vi
Xin cho được thấy những gì con tin
Tin dù chẳng được thấy nhìn
Neo Thần, Đá Tảng còn vin cậy nhờ

Giữa cơn thống khổ ngu ngơ
Giữa bao cuồng nộ trơ vơ cuộc đời
Khổ đau chẳng phải đùa chơi
Vượt qua Thánh Giá thấy Trời vinh quang.

*****************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

(*) Sách Gióp (Ông Gióp đã kêu trong cơn thống khổ)




THƠ: CHO CON ĐƯỢC THẤY




THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT 30 THƯỜNG NIÊN B

CHO CON ĐƯỢC THẤY

Thấy người lại ngẫm đến ta
Bao năm mắt sáng hóa ra vẫn mù!

Hồng ân trải suốt thiên thu
Nắng mưa mầu nhiệm trơn tru lẽ gì
Sống, chẳng phép lạ, là chi
Mênh mông vũ trụ huyền vi tỏ bày
Biết bao kỳ diệu xưa nay
Giấu trong định luật dở hay đã tường
Sao còn đòi hỏi phi thường
Rõ là mù mở gàn ương một đời

Cho con được thấy, Chúa ơi
Thấy như Chúa muốn, thấy Trời, thấy con
Thấy vững vàng giữa chon von
Thấy Đường Thiên quốc vuông tròn hoan ca.

***********************

Giu-se Nguyễn Văn Sướng