THƠ: MỘT LỜI THẦY PHÁN & VẬY NGƯỜI NÀY LÀ AI! & HỠI ÔNG CHỦ ĐỜI CON



THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT 12 THƯỜNG NIÊN NĂM B



MỘT LỜI THẦY PHÁN

Bão giông giải rắc đời con
Thầy nằm, ngủ mãi, héo hon con chìm
Ngày xưa môn đệ còn tìm
Con nay quên bẵng Thầy lim dim kề

Hồn con một thuở u mê
Bỏ Thầy nằm đó sơn khê con trèo
Ba đào chi nỗi bọt bèo
Chín chìm bảy nổi lũng đèo giăng giăng

Mải theo đóm bỏ ánh trăng
Quên Thầy chí Thánh vẫn hằng sát bên
Trước cơn cuồng nộ vang rền
Hãi van tám hướng sợ rên bốn bề

Xin soi sáng kẻo u mê
Đường quê biển lặng lối về bình an
Thầy ơi dạy dỗ bảo ban
Thêm Tin Cậy Mến chứa chan một đời

Bão giông vần vũ: Trời ơi
Con lên tiếng gọi, đáp lời Thầy vui
Thuyền con sóng cả dập vùi
Một lời Thầy phán, sụt sùi sóng tan.

***************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng




VẬY NGƯỜI NÀY LÀ AI!


“Vậy Người Này là ai!”
Gió vâng theo Lời Ngài
Biển lặng tờ kinh hãi
Im nghe lệnh khiến sai

“Hãy câm đi, lặng đi”
Một Lời thật oai nghi
Trước nộ cuồng biển bão
Kìa, xem chúng thực thi!

Thế gian chẳng ai từng!
Con ngồi ngẫm rưng rưng:
“Thế mới là Chủ chứ
Thế mới xứng Tin Mừng”

Vĩ nhân, vỗ ngực nhiều
Tuyên bố đáng bao nhiêu
Mà muôn đời giả thuyết
Chân lý chỉ ngoa điêu!

“Vậy Người Này là ai!”
Một câu tưởng sơ sài
Nghe đi rồi nhức nhối
Người, có một không hai

“Vậy Người Này là ai!”
Người là Đấng Thiên Sai
Là Chủ muôn hoàn vũ
Ngài thật Chúa Ngôi Hai.

***********************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng





HỠI ÔNG CHỦ ĐỜI CON

Biển gầm gào cơn nộ cuồng sóng cả
Gió rú trầm trận xoáy lốc phong ba
Tiếng Ai kia chìm lỉm giữa giang hà
Chợt như sấm vang trời quang mây tạnh

Chỉ là tiếng nhỏ nhoi trong bão mạnh
Tiếng Con Người so giông tố sao cân
“Hãy câm đi” đầy nhỏ bé bội phần
Bỗng lặng tờ, cầu dao ai mới ngắt

Thế mới Chủ, oai quyền này xứng mặt
Lời khẽ khàng, khiến bão tố tuân vâng
Dâng trong hồn niềm cảm mến lâng lâng
Ôi Thiên Chủ, Đấng sinh thành muôn vật

Đây mới đúng Đấng là Đường, Sự Thật
Thế gian này chỉ có một không hai
Ấn tín đây là chính thật môn bài
Giông bão ấy, phỉnh lừa nào xếp đặt?

Chúa vẫn hằng ngay cả điều nhỏ nhặt
Huống chi là giông bão phận đời con
Xin quan phòng Tin Cậy Mến sắt son
Hỡi ông Chủ đời con hằng thờ phụng.

**************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng


 *************************







THƠ: NƯỚC TRỜI NHƯ THỂ




THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT 11 THƯỜNG NIÊN NĂM B




NƯỚC TRỜI NHƯ THỂ

Nước Trời như thể hạt kia
Người gieo xuống đất, xem kìa, không lo
Về nhà chẳng chút đắn đo
Dù cho thức ngủ, lò dò cây lên
Sinh hoa kết quả công đền..

Nước Trời hạt cải rải trên đất lành
Bé hơn các hạt rau xanh
Thế mà phát triển lá cành tứ phương
Xum xuê cao lớn lạ thường
Chim trời làm tổ náu nương ẩn mình..

Nước Trời Chúa ví lung linh
Huyền siêu mầu nhiệm thần linh dễ gì
Sấp mình trước lẽ huyền vi
Hồng ân diễm phúc chẳng nghi chẳng ngờ
Nước Trời đón nhận đơn sơ
Ngày sau muôn thuở ước mơ thỏa nguyền.

****************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng



THƠ: THÁNH TÂM MUÔN THUỞ & THÁNH TÂM









 THÁNH TÂM MUÔN THUỞ


Ve ran đệm nắng gọi hè
Thánh Tâm rắc lửa buồn nghe điệu buồn
Tình yêu thánh khiết nào tuôn
Tình từ thiên thượng xuôi nguồn tình trao
Mở toang ngực thánh ngọt ngào
Chiều xưa tình đỏ máu đào Thánh Tâm
Giọt thương lặng lẽ âm thầm
Vết đòng chảy cạn khô trầm huyền vi
Thánh Tâm muôn thuở từ bi
Xót đời con đỏ, thương ghì thế nhân.

****************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng




 THÁNH TÂM


Mở toang lồng ngực huyền siêu
Thánh Tâm cháy đỏ, Tình Yêu rực hồng
Trời cao yêu đất mênh mông
Đất sâu đuổi bóng hư không một đời

Thánh Tâm thương tích tả tơi
Lưỡi đòng ai mở tình trời thênh thang
Trào tuôn nước, máu đôi hàng
Trời nghiêng xuống đất, thiên đàng từ đây

Thánh Tâm nhẫn nhục tỏ bầy
Ngày khô nắng hạ đêm gầy mưa thu
Ai đang sương gió mịt mù
Thánh Tâm êm ái tiếng ru ngọt ngào

Tình yêu chính bởi Muôn Cao
Khát khao cháy mãi tràn trào lửa yêu
Thánh Tâm nung nấu muôn chiều
Thế gian thay đổi mỹ miều tinh khôi.

******************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng





THƠ: KỶ VẬT CHO CON & NÀY LÀ MÌNH MÁU HUYỀN SIÊU



            THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT LỄ MÌNH MÁU THÁNH CHÚA KI-TÔ 2015



KỶ VẬT CHO CON


Chia ly, kỷ vật gọi là
Ai ngờ Mình Máu mặn mà trao ban
Nghe thương da diết cung đàn
Nghe sao nức nở đã tràn đêm nay
Vượt Qua chờ đợi phút này
Đã đi kỷ vật trao tay ân cần
Không đành trao vật ngoại thân
Trao Mình Máu Thánh lương thần nuôi con
Nhiệm mầu cho xứng sắt son
Luyến lưu thể ấy hỏi còn chi hơn!

Trường sinh: Diệu dược, linh đơn
Lương thần bất tử, hỏi ơn nào bằng
Ăn vào sự sống vinh thăng
Đời đời hạnh phúc vĩnh hằng thiên thu.

******************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng



NÀY LÀ MÌNH MÁU HUYỀN SIÊU


Nhiệm mầu Bí tích tình yêu
Thầy về trò ở một chiều năm xưa
Luyến lưu kỷ vật cũng thừa
Chia ly mà chẳng, mới vừa chia ly
Quan san nào có nghĩa gì
Người đi vẫn ở  diệu kỳ huyền siêu
Phát minh nhiệm tích tình yêu
Là Mình là Máu sớm chiều bên nhau
Dịu dàng ấp ủ trước sau
Lòng bên lòng xóa đớn đau xa lìa
Vui buồn dương thế sẻ chia
Náu trong Bánh Rượu, ô kìa Chúa tôi
Xưa Thiên tính xóa đi rồi
Nay nhân tính cũng than ôi chẳng còn
Ngày ngày lặng lẽ héo hon
Đợi chờ con đến mỏi mòn vì yêu

Này là Mình Máu huyền siêu
Hỡi ai túng lối phận liều, đến đây..

****************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng



THƠ: GIÁO ĐƯỜNG GẦY, BUỒN CỔ KÍNH










GIÁO ĐƯỜNG GẦY, BUỒN CỔ KÍNH

Chiều tĩnh lặng, Giáo đường nghiêng bóng, đổ
Chuông ngân hồi, người còn mải phù vân
Say lãng du, lòng tục khách lụy trần
Lơ đãng ngắm, đỉnh nhà Thờ, Thánh Giá

Phong sương phủ buồn rêu quanh tường đá
Ngói xỉn màu, oằn tuổi cũ, mang mang
Gió hắt hiu, sầu lá rụng, sân vàng
Rên khe khẽ, lũ rui mè, ọp ẹp

Ghế hai hàng, cúi đầu, ngồi khép nép
Mái bạc buồn, lác đác, cũng dăm, ba
Chỉ lũ chim se sẻ thấy là nhà
Nên rích rích, phá không gian lặng lẽ

Chiều xuống chậm, cho lòng buồn, nhè nhẹ
Ánh đèn Chầu, heo hắt chút cô liêu
Chúa giang tay, nhìn cũng mỏi, tiêu điều
Soi Cung Thánh, vệt nắng vàng bịn rịn

Cung trầm lịm đưa hoàng hôn, rụng chín
Giáo đường gầy, buồn cổ kính đê mê
Chút hắt hiu cùng lãng đãng sương về
Nghe huyền ảo mơ hồ vừa xuống chậm.

***************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng





THƠ: TINH CẦU VÀ HOÀNG TỬ BÉ






TINH CẦU VÀ HOÀNG TỬ BÉ


Em Tinh cầu lạ
Kiêu hãnh cô đơn
Ta Hoàng tử bé
Trái tim mùa đông

Tình cờ gặp nhau
Tinh cầu, Hoàng tử
Trái tim mềm lại
Kiêu hãnh sang mùa

Em gởi rắn yêu
Cắn ta đau đớn
Ta nằm hấp hối
Giữa Tinh cầu xa

Ai đó ngang đường
Trơ vơ nấm mộ
Ấy vì Hoàng tử
Đã mến Tinh cầu

Tinh cầu dễ thương
Ôm mồ Hoàng tử
Ngắt chùm hoa dại
Ai đó ngang đường.

*******************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng



THƠ: KHẮC VƯỜN DẦU DẰNG DẶC







KHẮC VƯỜN DẦU DẰNG DẶC

Trong cơn đau giữa đêm trường thao thức
Con nằm dài nhìn giấc ngủ trôi xa
Từng phút giây từng phút kéo khề khà
Một mình con âm thầm, một mình Chúa

Tiếng khuya hóa tiếng đồng hồ: Tiếng búa
Khắc vườn Dầu dằng dặc: Khắc thiên thu
Trời trăng sao trong vắt chẳng sương mù
Địa cầu lẽ chỉ mình con cô độc!

Tường vôi cũ lổ loang nhiều vệt mốc
Tiếng thở đều vợ cực dáng co ro
Con đi xa tiền gởi mấy nhằm nhò
Ba mươi đã gái ngoan còn lẻ bóng

Chút Đức Tin mỏng dòn nào ngưng đọng
Lệ ngập ngừng nhẹ rớt giữa đêm đen
Giê-su ơi xin nâng đỡ phận hèn
Kẻo điên loạn con nghiến răng nguyền rủa

Xin dẫn dắt về tinh tuyền một thuở
Thấy hoa Hồng trong giọt máu Can-vê
Chén Nho say cơn thở dốc nặng nề
Và Thánh Giá, cửa đường vào Thiên quốc

Trong gian truân mới hay bài chưa thuộc
Thánh một giờ, đâu dễ Thánh quanh năm
Chút huyền vi đã trô trố chằm chằm
Đường khổ giá vẫn muôn đời mầu nhiệm

Anh hàng xóm nổ xe đi dọn tiệm
Chuông nhà Thờ còn chưa vẳng không trung
Một đêm đen trăn trở giữa mịt mùng
Một đêm trắng, của thành tâm dâng Chúa.

******************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng



THƠ: GIÁ XA CHA PHÁI XUỐNG VỜI & THĂNG THIÊN VINH HIỂN




THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT 7 PHỤC SINH LỄ THĂNG THIÊN


GIÁ XA CHA PHÁI XUỐNG VỜI

Giá xa Cha phái xuống vời
Mây nghênh gió rước về Trời vinh quang
Nghi vệ chói lói huy hoàng
Hai hàng Thần, Thánh hân hoan phục thờ
Địa cầu như sống trong mơ
Vẳng nghe cung nhạc ý thơ nhiệm mầu
Con Người vượt thoát cơ cầu
Hôm nay về lại Cao Sâu tầng Trời
Cha và Thánh Linh tuyệt vời
Đợi Con thổ lộ xong Lời biệt ly.

…Nhiệm huyền nào viết được gì
Lòng ơi cố với huyền vi vĩnh hằng.

**************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng





THĂNG THIÊN VINH HIỂN


Thênh thang gió rước mây vời
Cao xanh đón Chúa ngự Trời hiển vinh
Qua rồi một thuở hy sinh
Thuở mang nhục thể nặng tình nhân gian
Chia tay về cõi ngút ngàn
Thiên đàng địa giới quan san mịt mùng
Bao là kỷ niệm cùng chung
Khi ăn lúc ngủ nhớ nhung não nề
Gió đưa mây đón Người về
Trò còn lặng ngắm một bề đăm đăm.

Thăng Thiên vinh hiển muôn năm
Nhớ con còn ở chăm chăm ngày về.

***************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng




THƠ: DÂNG HOA DÂNG CẢ HƯ KHÔNG MỘT ĐỜI





DÂNG HOA DÂNG CẢ HƯ KHÔNG MỘT ĐỜI
Mẹ là Vương nữ cao sang
Đoàn con dâng tiến sắc vàng Cúc xinh
Nữ vương Thần Thánh thiên đình
Dưới tòa, con đặt Huệ trinh ngạt ngào
Bà là Mẹ Chúa muôn cao
Đóa Hồng tươi thắm, ánh sao rạng ngời
Tháng hoa, tháng Mẹ tuyệt vời
Đầy đường hoa nở rực trời sắc hương
Bằng lăng gợi tím mùa Thương
Đỏ tươi Phượng vỹ vấn vương mùa Mừng
Ngọc lan mùa Sáng thơm lừng
Sắc vàng Hoàng yến (*) tưng bừng mùa Vui
Dâng hoa dâng cả ngọt bùi
Dâng lòng con thảo sụt sùi ước mong
Tháng hoa nguyện ý thong dong
Sắc hương Mẹ giữ trắng trong tuổi hồng
Con đây hoa dại ngoài đồng
Dâng hoa dâng cả hư không một đời.
**************************
Giu-se nguyễn Văn Sướng
 
 
 

THƠ: LUẬT RIÊNG CỦA CHÚA




THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT VI PHỤC SINH B

LUẬT RIÊNG CỦA CHÚA
Tình Yêu: Hai tiếng tuyệt vời
Đi theo suốt cả cuộc đời nhân sinh
Dù ai kẻ trọng người khinh
Yêu là hơi thở Thần Linh ngọt ngào
Tình Yêu như sóng dạt dào
Yêu là bản chất Muôn Cao vĩnh hằng
Soi đường đưa lối hải đăng
Đêm thu lữ khách ánh trăng mơ màng
Tình yêu: Hướng thượng, xoay ngang
Hướng lên Thiên Chúa, đồng hàng thế nhân
Tình yêu: Quà tặng hồng ân
Chứng minh Môn đệ xa gần xưa nay
Luật riêng của Chúa, luật này
Một điều hai mặt tỏ bày nhân gian
Yêu người yêu Chúa chứa chan
Là tròn lề luật Chúa ban đời đời
Yêu nhau: Dấu hiệu bởi Trời
Dấu này phân biệt tuyệt vời môn sinh
Ngày sau thiện ác phân minh
Tình yêu tồn tại thiên đình hiển vinh.
*************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng
 
 

THƠ: DÂNG HOA THÁNG MẸ









DÂNG HOA THÁNG MẸ

Theo nắng hạ Tháng Mẹ về rực rỡ
Rộ nở bừng tươi sắc khắp muôn hoa
Cúc khoe xinh Hồng phô thắm chen hòa
Hoa vạn sắc muôn hương chào bái Mẹ

Chiều nhạt nắng hiu hiu làn gió nhẹ
Cây hai hàng rực hoa nở xôn xao
Theo gót chân đàn thơ bé ngọt ngào
Về Cung chúc Trinh vương mừng Thánh Mẫu

Sân Giáo đường rộn ràng vào tiết tấu
Chuông đổ hồi giục giã thắm hồn ai
Kinh cầu êm trầm điệp khúc khẩn nài
Nắng vừa tắt để đêm về trong mát

Bừng ánh nến thắp lên cùng khúc hát
Những đầu xanh chen đầu bạc rưng rưng
Vạn sắc hương dâng Mẹ Chúa tưng bừng
Ai xúc cảm lệ ngập ngừng khóe mắt

Lời chúc khen quyện tiếng đàn trong vắt
Khúc nhịp nhàng thơ bé tiến dâng hoa
Cúc, Hồng, Lan cùng tươi thắm ngập Tòa
Dưới chân Mẹ muôn tấm lòng quấn quít

Trăng vằng vặc soi trời đêm mờ mịt
Mẹ và con thân thiết mối tri âm
Những Tháng hoa ghi đậm dấu âm thầm
Theo con suốt cả chặng đường dương thế.

********************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng




THƠ: CÀNH NHO KHOE MẼ




THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT 5 PHỤC SINH


CÀNH NHO KHOE MẼ

Cành nho khoe mẽ tốt tươi
Lá xanh cành khỏe đủ mười ăn thua
Cành đang liền Gốc mấy mùa
Buồn thay chẳng trái như đùa Chủ kia
Cắt cành Gốc bớt sẻ chia
Nhựa dồn nuôi những cành chìa trái ngon
Không phải lạy Chúa véo von
Không phải Công giáo bon bon lên Trời

Sinh hoa kết quả một đời
Sáng Danh Chúa Cả cao vời uy nghi
Đấy là Thánh ý diệu kỳ
Mới là Môn đệ nhu mì dễ thương.

*********************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng




THƠ:ÔI MỤC TỬ GIÊ-SU







ÔI MỤC TỬ GIÊ-SU

Con đã nghe từ bao đời luận điệu
Tôn giáo là thuốc phiện bả mị dân
Ru bầy Chiên ngu dại đến vong thân
Ngoan ngoãn lắm một đời làm nô lệ

Người Chăn Chiên, một bức tranh thật tệ
Tay nào roi, tay gậy sắt hung hăng
Lũ Chiên ngu lủi thủi chẳng vùng vằng
Một thứ Đạo tuyệt vời để tha hóa

Cây gậy sắt với Chiên đâu đại họa?
Gậy có dùng hành hạ lũ Chiên đâu
Gậy vung lên, kinh khiếp sói gục đầu
Niềm hạnh phúc bao la là khôn tả

Người Mục tử đã vì Chiên vất vả
Hằng đi đầu dẫn bước lũ Chiên thương
Những đồng xanh bao suối mát lạ thường
Ngày nắng hạ đêm thu vàng quạnh quẽ

Đối với Chiên, Chủ thiết thân như Mẹ
Một tình yêu vời vợi quá trăng sao
Biết từng con không lẫn lộn con nào
Bỏ cả mạng cho đàn Chiên yêu dấu

Yêu là thế, ngoại nhân sao hiểu thấu
Vong thân này tha hóa nọ, còn lâu
Tình yêu ôi, hai chữ rất nhiệm mầu
Đi mà học kẻo một đời mất mát

Ôi Mục tử Giê-su là khúc hát
Là bài thơ con chất ngất men say
Là tình yêu con mãi muốn tỏ bày
Nhiệm huyền ấy bao giờ đời sáng tỏ.

**********************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng



THƠ: CHỈ CHÀNG MỤC TỬ ẤY



THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT IV PHỤC SINH NĂM B



CHỈ CHÀNG MỤC TỬ ẤY


Tay roi tay gậy lên đường
Kìa Chàng Mục tử dễ thương dẫn đầu
Đàn Chiên chẳng phải lo âu
Đồng xanh suối mát lũng sâu non dài
Hành trang nào vác lên vai
Nắng sờn ngày sớm sương phai đêm trường
Chiên về từ khắp muôn phương
Cùng chung một đích chung Đường Giê-su
Ngàn xưa cho đến ngàn thu
Duy Chàng Mục tử lãng du dẫn đầu
Vai mang Thập Giá nhiệm mầu
Ngược xuôi tất tả cơ cầu vì Chiên
Đồng xanh là Thịt (*) hiển nhiên
Suối mơ là Máu (*) rửa tiền kiếp xưa..

Ôi, Chàng Mục tử con ưa
Chỉ Chàng Mục tử ấy (**) vừa lòng con.

**************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

(*) Mình Máu Thánh Chúa 
(**) Chúa Giê-su Chúa chiên lành