THƠ: DÂNG HOA THÁNG MẸ









DÂNG HOA THÁNG MẸ

Theo nắng hạ Tháng Mẹ về rực rỡ
Rộ nở bừng tươi sắc khắp muôn hoa
Cúc khoe xinh Hồng phô thắm chen hòa
Hoa vạn sắc muôn hương chào bái Mẹ

Chiều nhạt nắng hiu hiu làn gió nhẹ
Cây hai hàng rực hoa nở xôn xao
Theo gót chân đàn thơ bé ngọt ngào
Về Cung chúc Trinh vương mừng Thánh Mẫu

Sân Giáo đường rộn ràng vào tiết tấu
Chuông đổ hồi giục giã thắm hồn ai
Kinh cầu êm trầm điệp khúc khẩn nài
Nắng vừa tắt để đêm về trong mát

Bừng ánh nến thắp lên cùng khúc hát
Những đầu xanh chen đầu bạc rưng rưng
Vạn sắc hương dâng Mẹ Chúa tưng bừng
Ai xúc cảm lệ ngập ngừng khóe mắt

Lời chúc khen quyện tiếng đàn trong vắt
Khúc nhịp nhàng thơ bé tiến dâng hoa
Cúc, Hồng, Lan cùng tươi thắm ngập Tòa
Dưới chân Mẹ muôn tấm lòng quấn quít

Trăng vằng vặc soi trời đêm mờ mịt
Mẹ và con thân thiết mối tri âm
Những Tháng hoa ghi đậm dấu âm thầm
Theo con suốt cả chặng đường dương thế.

********************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng




THƠ: CÀNH NHO KHOE MẼ




THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT 5 PHỤC SINH


CÀNH NHO KHOE MẼ

Cành nho khoe mẽ tốt tươi
Lá xanh cành khỏe đủ mười ăn thua
Cành đang liền Gốc mấy mùa
Buồn thay chẳng trái như đùa Chủ kia
Cắt cành Gốc bớt sẻ chia
Nhựa dồn nuôi những cành chìa trái ngon
Không phải lạy Chúa véo von
Không phải Công giáo bon bon lên Trời

Sinh hoa kết quả một đời
Sáng Danh Chúa Cả cao vời uy nghi
Đấy là Thánh ý diệu kỳ
Mới là Môn đệ nhu mì dễ thương.

*********************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng




THƠ:ÔI MỤC TỬ GIÊ-SU







ÔI MỤC TỬ GIÊ-SU

Con đã nghe từ bao đời luận điệu
Tôn giáo là thuốc phiện bả mị dân
Ru bầy Chiên ngu dại đến vong thân
Ngoan ngoãn lắm một đời làm nô lệ

Người Chăn Chiên, một bức tranh thật tệ
Tay nào roi, tay gậy sắt hung hăng
Lũ Chiên ngu lủi thủi chẳng vùng vằng
Một thứ Đạo tuyệt vời để tha hóa

Cây gậy sắt với Chiên đâu đại họa?
Gậy có dùng hành hạ lũ Chiên đâu
Gậy vung lên, kinh khiếp sói gục đầu
Niềm hạnh phúc bao la là khôn tả

Người Mục tử đã vì Chiên vất vả
Hằng đi đầu dẫn bước lũ Chiên thương
Những đồng xanh bao suối mát lạ thường
Ngày nắng hạ đêm thu vàng quạnh quẽ

Đối với Chiên, Chủ thiết thân như Mẹ
Một tình yêu vời vợi quá trăng sao
Biết từng con không lẫn lộn con nào
Bỏ cả mạng cho đàn Chiên yêu dấu

Yêu là thế, ngoại nhân sao hiểu thấu
Vong thân này tha hóa nọ, còn lâu
Tình yêu ôi, hai chữ rất nhiệm mầu
Đi mà học kẻo một đời mất mát

Ôi Mục tử Giê-su là khúc hát
Là bài thơ con chất ngất men say
Là tình yêu con mãi muốn tỏ bày
Nhiệm huyền ấy bao giờ đời sáng tỏ.

**********************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng



THƠ: CHỈ CHÀNG MỤC TỬ ẤY



THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT IV PHỤC SINH NĂM B



CHỈ CHÀNG MỤC TỬ ẤY


Tay roi tay gậy lên đường
Kìa Chàng Mục tử dễ thương dẫn đầu
Đàn Chiên chẳng phải lo âu
Đồng xanh suối mát lũng sâu non dài
Hành trang nào vác lên vai
Nắng sờn ngày sớm sương phai đêm trường
Chiên về từ khắp muôn phương
Cùng chung một đích chung Đường Giê-su
Ngàn xưa cho đến ngàn thu
Duy Chàng Mục tử lãng du dẫn đầu
Vai mang Thập Giá nhiệm mầu
Ngược xuôi tất tả cơ cầu vì Chiên
Đồng xanh là Thịt (*) hiển nhiên
Suối mơ là Máu (*) rửa tiền kiếp xưa..

Ôi, Chàng Mục tử con ưa
Chỉ Chàng Mục tử ấy (**) vừa lòng con.

**************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

(*) Mình Máu Thánh Chúa 
(**) Chúa Giê-su Chúa chiên lành



THƠ: XIN THÁNH TÔ-MA






XIN THÁNH TÔ-MA


Đâu phải chỉ Tô-ma cứng tin
Bao người cả quyết vẫn không nhìn!
Thế gian thế đấy là như thế
Vô lý thì vô vẫn muốn vin

Tâm lý con người rất đáng thương
Ưu tiên tiên kiến rất bình thường
Cho dù sự thật mười mươi thật
Chày cối muôn đời tánh bướng ương

Lòng đã muốn A thế phải A
Chuyện B phủ nhận bởi B tà
Nực cười chân lý bên này núi (*)
Sao đã trông gần chẳng ngắm xa

Xin Thánh Tô-ma nguyện giúp con
Đức tin kiên vững dẫu chon von
Mắt không hề thấy tin như thấy
Để thấy điều tin giữa sắt son.

************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

(*) Chân lý bên này rặng Pyrénées




THƠ: NHÂN CHỨNG PHỤC SINH & VẪN LÀ XÁC CŨ



   THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT PHỤC SINH 3 NĂM B




NHÂN CHỨNG PHỤC SINH

Ôi, những nhân chứng phục sinh
Chứng chi mà để thiệt mình hại thân!

Bị xem như lũ Ôn thần
Như phường Tả đạo như quân hại người
Mười Hai(*) giết cả mười mươi
Đe cho bỏ thói dể ngươi khinh nhờn

Hai ngàn năm lẻ đã hơn
Phục sinh chứng ấy vẫn cơn thủy triều
Xưa làm chứng với tình yêu
Nay còn chứng thế, vẫn liều như xưa
Thiệt thòi đón nhận đã bưa
Băng dòng nước ngược đón thừa hy sinh
Phục sinh nhân chứng phận mình
Thế gian điên dại thật tình không ngoa

Phải chăng nhân chứng mù lòa
Trông gà hóa quốc nhạt nhòa chứng gian
Phải chăng nhân chứng bền gan
Thấy sao nói vậy xương tan cũng đành

Chứng nào dù chết vẫn thanh
Ấy là chứng thật đích danh muôn đời.

****************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

(*) Mười Hai Tông đồ



VẪN LÀ XÁC CŨ

Xác thân khi Chúa phục sinh
Vẫn là xác cũ, hiển vinh nhiệm mầu!
Những gì trần tục xưa đâu
Nay là ngời chói cao sâu đắm lòng
Quen chẳng xong, lạ chẳng xong
Vết đinh còn đó dấu đòng vẫn đây
Nửa tin chính thật là Thầy
Nửa ngờ bóng quế lất lây tìm về…

Người xưa dằn vặt nhiêu khê
Cho con xác tín một bề phục sinh
Cho con ơn sống an bình
Ngày sau xác lại quang vinh về trời.

*************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng




THƠ: GIÊ-SU RÀY SỐNG LẠI + CHẾT LÀ GÌ + THÁNH GIÁ TÍM







 MỪNG CHÚA PHỤC SINH 2015

GIÊ-SU RÀY SỐNG LẠI


Ca lên đi bài ca từ Thiên quốc
Tấu lên nào nhạc khí cất thanh tao
Tạo vật ơi cùng vang tiếng ngọt ngào
Cho rung chuyển cả tầng trời cõi đất

Hỡi Sự Chết ngươi còn chi bí mật
Tử thần giờ đại bại chẳng còn chi
Đời sau ơi đường tỏ lối huyền vi
Đêm sâu thẳm lấy gì ngăn Ánh Sáng

Chính đêm nay Nguồn vĩnh hằng sáng láng
Xé đêm đen từ mộ tối thâm u
Phá xiềng gông từ cõi chết ngục tù
Và soi rọi Cao Quang tràn nhân loại

Ước mơ xưa trường sinh giờ đã toại
Con Người từ cõi chết trở lại đây
“Phục sinh rồi” tiếng vọng ngút từng mây
Ơn Cứu chuộc ban cho toàn nhân thế

Ôi niềm vui bao la cùng trời bể
Giê-su rày sống lại thế nhân ơi
Hân hoan kia sao diễn tả thành lời
Khi lệ nóng chan hòa vì hạnh phúc

Chúa sống lại vạn gối quỳ cung chúc
Vui mừng này giờ viên mãn tâm can
Hân hoan dâng ngập ân phúc đầy tràn
Chúa sống lại mừng nào hơn vui ấy.

************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng






CHẾT LÀ GÌ

Đêm đen nhân loại mịt mùng
Sao người phải chết? hãi hùng bi ai!
Luật nào đặt để chế tài?
Chết rồi, chẳng lẽ miệt mài hư vô?
Ngẫu nhiên định luật hồ đồ
Hay là có Đấng vĩ mô quan phòng?
Đời sau còn có nên mong?
Hay chết là hết! Trả xong nợ đời!
Bao nhiêu trăn trở, hỡi ơi
Bấy nhiêu Tôn giáo góp lời giải phân
Có Thần hay chẳng có Thần
Nửa cân tám lạng thập phần rối ren
Chết là mãi mãi đêm đen?
Chết là vinh hiển ca khen Chúa Trời?

Tin Mừng nay đến ngỏ Lời
Đêm nay Ánh Sáng đời đời chiếu soi
Ánh quang Phục sinh mặn mòi
Phá tan xiềng xích giống nòi A-đam
Tử thần kinh khiếp hạ màn
Giê-su chiến thắng bẻ hàm rắn xưa
Hồng ân sánh ví cho vừa
Chết là bước tới dư thừa hiển vinh
Chết không là nỗi khiếp kinh
Chết là thông hiệp ân tình Trời cao
Là vào cõi Sống ngọt ngào
Giê-su hứa chính Cha trao thiên đàng.

*****************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng





THÁNH GIÁ TÍM


Thánh Giá chiều nay tím phủ rồi
Thương trầm tuần Thánh tím loang trôi
Buồn buồn giọng gẫm đàng thương khó
Ai vãn cung sầu khóc Chúa tôi

Ngọn nến cuối cùng cũng tắt đi
Giáo đường tĩnh lặng gió thầm thì
Lũ chim ríu rít thêm buồn lạ
Thảng thốt mơ hồ khúc Thánh thi

Cung Thánh sâm nghiêm vắng lặng tờ
Đèn Chầu leo lét ánh hoang sơ
Im lìm Nhà Tạm trơ vơ quá
Hiu hắt như ai dáng đợi chờ

Tím cả không gian vẳng gió đưa
Tím lên vạt nắng đổ lưa thưa
Lòng ai tím lịm mùa thương khó
Như tím hồn Ai thuở rất xưa.

*******************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng









THƠ: TA KHÁT. CHÚA “XIN VÂNG”. CHỨNG NHÂN ĐẶC BIỆT. THEO VÌ CHÍNH CHÚA.






TA KHÁT.


Gió lồng lộng đồi cao chiều nóng gắt
Lũ mây ngàn gió cuốn bặt phương nao
Nắng chói chang nung giọng mãi thều thào
Còn thê thảm tiếng van nài “Ta khát!”

Một chút giấm nặc nồng mùi chua chát
Những linh hồn ghẻ lạnh với Thương Yêu
Những đam mê mù quáng dại dột liều
Những kiêu ngạo hợm mình trong lối chết

Một chút giấm mỉa mai người yếu mệt
Đẩy tận cùng độc ác đến vô luân
Hung thành tâm tàn quen tánh đã thuần
Buồn, buồn quá một đời chưa hối cải!

Một chút nước từ nay dành sửa lại
An ủi người cơn túng quẫn đau thương
Một chút mây, một chút gió tầm thường
Dịu cơn khát đã hằng thiên niên kỷ

Chiều xuống chậm vọng buồn lời van vỉ
Giọt nào trầm rơi đục xuống con tim
Tiếng kêu thương “Ta khát” đã lặng chìm
Hoang vu phủ ngập ngừng màu tím biếc.

***********************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng



CHÚA “XIN VÂNG”

Đâu phải Mẹ “Xin vâng” xưa, Mẹ nhỉ?
Khi Sứ thần lóng ngóng đứng chôn chân
Khi hành tinh như chẳng dám xoay vần:
Là Thiên Chúa “Xin vâng” chờ ý Mẹ!

Đâu phải con thốt “Xin vâng” gượng nhẹ
Sau bao ngày chiến đấu với hoang mang
Sau những đêm trằn trọc đến võ vàng:
Chính Chúa đã “Xin vâng” chờ con chọn!

Ôi, Thiên Chúa cao sang tìm hèn mọn
Và nhiệm mầu khi chọn lấy đơn sơ
Đấng quyền uy nhẫn nại mãi đợi chờ
Chờ, chờ mãi như kẻ hèn, nhịn nhục!

Nghịch lý thay khi Hóa Công lụy phục
Ngỡ ngàng thay Một Thiên Chúa “Xin vâng”
Sa-tan xưa nhào xuống đáy địa tầng
Cho huyền nhiệm mênh mông mờ vũ trụ.

Mẫu “Tế thi” mới hoài không hề cũ
Áng văn huyền ngây ngất cõi Thiên cung
Khiến trăng sao run rẩy giữa ngàn trùng:
Bài học lạ “Xin vâng” từ Thiên Chúa.

********************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng



CHỨNG NHÂN ĐẶC BIỆT


Ông bỡ ngỡ suốt từ đầu bản án
Cuộc tử hình người tội phạm Giê-su
Có gì như tia chớp xé mây mù
Mơ hồ lắm nhưng khiến ông khẳng định

Chức quan cai, ông điều hành toán lính
Đóng đinh nhiều tội phạm đã lâu nay
Chưa từng ai vượt trỗi như người này
Ông cứ đứng tự hỏi mình, sao thế?

Thường tội nhân sẽ kêu la kể lể
Sẽ nghiến răng nguyền rủa khắp nhân gian
Sẽ oán than bộc lộ hết quậy càn
Dù có chết không đành lòng chịu phục

Sao Ông này lại hiền lành nhịn nhục
Sao thứ tha với tất cả khoan dung
Giữa đớn đau ngàn khốn khổ cực cùng:
“Con người này thật là Người-công-chính”

“Ông ấy là Con-Chúa-Trời quyền bính”..
Lòng buồn rầu ông đấm ngực ăn năn
Lần đầu tiên lòng đau nhức vết hằn
Cũng lần đầu, ông: Chứng nhân đặc biệt.

********************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng


THEO VÌ CHÍNH CHÚA

Chúa đến hiền lành
Bức tranh Cứu thế
Hô-sa-na vạn tuế
Chỉ là chúc tụng bọt bèo!

Dân Chúa đi theo
Hò reo sốt sắng
Hô-sa-na vạn thắng
Đầu môi cho Đấng nhân Danh..

Tình người tráo trở
Dở dở ương ương
Hôm nay với Chúa trên đường
Ngày mai trở mặt luân thường đảo điên

Cho con theo Chúa nhân hiền
Theo vì chính Chúa, trung kiên trọn đời.

**************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng




THƠ: Ừ, TRỞ LẠI






Ừ, TRỞ LẠI


Có tiếng vọng rất xưa…mùa tím gọi
Sao chưa về còn quanh quẩn chi đây
Chốn khách lưu từ lạc bước vơi đầy
Nghoảnh nhìn lại, mịt mù quê xa cũ

Chiều xuống chậm cho mây ngàn vần vũ
Ngọn cây buồn nào níu nắng trên cao
Vẳng xa buông chuông huyền ảo ngọt ngào
Hồn chùng xuống tím lịm mùa trở lại

Bước hoang đàng thêm một mùa dột dại
Phù vân chồng phù vân đấy phù vân
Lắng trong tâm nhẹ tiếng thở bần thần
Ừ, trở lại, kẻo đêm về bất chợt

Cuộc trần giờ xem chừng nghe hời hợt
Tiếng gọi nào giục giã mãi bên tai
Trở về thôi chi lần lữa miệt mài
Giọt hoang tím thương trầm đầy điệp khúc

Tím dịu mùa quay đầu mùa hồi phục
Mùa trở về với trong trắng tinh khôi
Mùa rất xưa mùa sâu lắng bồi hồi
Ừ, trở lại, tím loang mùa trở lại.

****************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng



THƠ: KHI NẮNG TẮT







KHI NẮNG TẮT


Thấy trong gương bèo nhèo khuôn mặt lạ
Tóc điểm tiêu, râu nhuộm muối, sáng nay
Cũng chẳng lâu, rồi sẽ chóng một ngày
Khuôn mặt ấy lồng khung nhìn vô cảm

Chỉ là khoảng thời gian nơi cõi tạm
Nước qua cầu mây viễn xứ mênh mang
Nghĩa gì đâu mà bối rối ngỡ ngàng
Khi nắng tắt chiều buồn ngày chấm tận

Đến rồi đi sao lòng còn vướng bận
Một thuở hèn giữa muôn thuở dương gian
Trời vẫn xanh chim vẫn hót mây ngàn
Vẫn tấp nập ngựa xe đời nhộn nhịp

Ba vạn sáu nghìn ngày thời một dịp
Hãy để lòng thanh thản lúc ra đi
Tham sân si mang cũng chẳng được gì
Nghìn năm để tiếng đời thành phẫn hận

Cười giã biệt khóc chào đời lận đận
Người trở về với nguyên ủy tinh khôi
Nghe rất xưa gọi sâu lắng bồi hồi
Về, về nhé giữa muôn trùng huyền nhiệm.

*******************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng




THƠ: MẸ MỆT








MẸ MỆT

Mẹ mệt từng giờ
Ngày lại ngày tăng mãi
Bóng Tử thần như lởn vởn quanh đây
Những cơn đau thêm
Hành hạ tấm thân gầy
Như hấp hối kéo dài chua xót quá

Nắng chẳng còn gì
Đêm lại chưa về, nhập nhoạng
Hoa rũ tàn còn đeo đẳng mong manh
Xin một lần thôi
Với cả tấm lòng thành
Đừng gió nhẹ khi tim đèn lặng lờ ngún khói

Có những đợi chờ
Nặng nề u uất
Những nhạt nhòa hình khối lặng câm
Không nói ra
Mà mẹ con đều hiểu đã cận kề
Chút vĩnh cửu, chút hư vô, mầu nhiệm

Xin Tình-yêu-tinh-khôi dịu dàng ngự xuống
Cửa nhiệm huyền xin rộng mở thênh thang
Xin Đức tin bừng chói lọi huy hoàng
Đưa tro bụi mọn hèn vào linh thiêng vĩnh cửu

******************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng



THƠ: XIN THÁNH CẢ GIU-SE.






XIN THÁNH CẢ GIU-SE.


Vợ không phải vợ, Con không con
Thánh thất đảm đương cuộc sống còn
Biển thế ba đào đường tất tả
Đời trần sóng cả lối chon von
Vững chèo chính trực lòng kiên vững
Bền lái công bình dạ sắt son
Thánh Cả Giu-se xin nguyện giúp
Chúng con theo Chúa bước vuông tròn.

****************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng