THƠ: VỀ, VỀ NHÉ.








VỀ, VỀ NHÉ.

Tím trải mùa nhẹ buồn đời lữ thứ
Ai trở về mà nước mắt rưng rưng
Hồn quê xa lòng nhung nhớ chẳng từng
Trong gió thoảng mơ hồ lời kêu gọi.

Chút le lói ăn năn nào còm cõi
Người nghoảnh nhìn đường gió bụi tang thương
Ước mơ xưa giờ cũng đã tầm thường
Đi đâu nữa, loanh quanh đời cũng mệt.

Những vấp ngã hằn sâu đầy dấu vết
Mỗi chiều về nhức nhối cứa trong tim
Buồn dâng lên vạt nắng tắt lặng chìm
Đợi chi nữa mà chẳng về chân hỡi.

Giáo đường tím tiếng kinh cầu chờ đợi
Trở về thôi ngày đã lịm hoang vu
Tiếc nuối chi một khoảng tối tình thù
Bên gối Chúa, gục đầu nghe nức nở.

Tím phẩm phục dịu dàng màu nhắc nhở
Xé lòng ra mà băng bó tâm can
Yêu thương dâng tím ngát nhuộm cung đàn
Về, về nhé, tím thì thầm giọt nhịp.

*****************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng




THƠ: VÂNG NGHE NGƯỜI DẠY



THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT II MÙA CHAY NĂM B




VÂNG NGHE NGƯỜI DẠY


“Đây Con yêu dấu Ta yêu
Vâng nghe Người dạy sớm chiều khắc ghi..”

Tài cao học rộng hay gì
Thiên kinh vạn quyển ích chi, hỡi người
Khi xem Lời Chúa dể ngươi
Hạt gieo đá sỏi bằng mười không gieo!
Thế gian đầy rẫy hiểm nghèo
Nhà xây trên cát bọt bèo phù du
Lời Cha chân lý thiên thu
Phá tan tăm tối mịt mù dương gian.

Đôi câu run sợ luận bàn:
“Vâng nghe, Hồng phúc chứa chan đầy tràn”

*************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

******************

THƠ: CHỢ TẾT



Tết đã qua rồi mà có người còn vương vấn Tết!



CHỢ TẾT

Người xe nườm nượp kín như nêm
Hàng hóa bày chen chật vỉa thềm
Rậm rịch rầm rì xe rú góp
Í a í ới tiếng người thêm
Rộn ràng chợ Tết quên chiều tối
Nhộn nhịp phiên xuân chẳng kể đêm
Chen chúc người người mua sắm Tết
Chiều lòng tiết giá cũng êm êm.

**************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

***********************

THƠ: XUÂN VĨNH HẰNG AO ƯỚC & CHÚA MỚI LÀ XUÂN







XUÂN VĨNH HẰNG AO ƯỚC

Cành trụi lá hôm nay chồi lấm tấm
Nắng hoe vàng xua giá rét âm u
Đông lùi theo ngày mưa gió mịt mù
Trời đất chuyển rộn ràng vào điệp khúc

Đã lác đác nhạn về trong sương đục
Cũng lèo tèo vài nụ sớm xinh xinh
Đong đưa chao nghiêng cánh bướm gợi tình
Còn se gió cho mây cao lờ lững

Ông tuổi hạc run run trong dáng đứng
Bé còn thơ khoe áo mới vui tươi
Hớn hở len nhộn nhịp khắp bao người
Vang tiếng chúc rộn tiếng cười náo nức

Rượu chưa nhấp mà lòng nghe rạo rực
Xuân là gì mà thổn thức con tim
Đến rồi đi sao cứ mãi mong tìm
Dù thơ bé dù tuổi chiều bóng xế

Xuân gian trần bất toàn còn như thế
Xuân vĩnh hằng ao ước ngóng thiên cung
Chốn hồng ân xuân mãi đến vô cùng
Xuân bất diệt, xuân hằng xuân, khao khát.

****************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng



CHÚA MỚI LÀ XUÂN

Trần gian nhộn nhịp đón xuân sang
Rực rỡ cúc mai rộ nở vàng
Gió nhẹ mơn man tia nắng ấm
Lững lờ mây lướt thướt giăng ngang

Ý xuân len lỏi khắp nơi nơi
Rạo rực tràn lan thắm đất trời
Lênh láng bài thơ chưa kịp viết
Mà hồn thi sĩ đã chơi vơi

Thắm lên đôi má chút hây hây
Phơi phới xuân tươi cũng tỏ bầy
Điệp khúc rộn ràng đang trở lại
Dập dồn háo hức đến nơi đây

Thêm xuân thêm tuổi ước mong chi
Xuân đến xuân đi cũng hạn kỳ
Vạn vật tuần hoàn âu định luật
Lung linh hư ảo ánh lưu ly (*)

Cho con diện kiến Chúa Xuân tươi
Chúa mới là Xuân của kiếp người
Chúa mới là Xuân Hồng vĩnh cửu
Xuân Hằng vĩnh phúc mãi đôi mươi.

***************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

(*) Ngọc lưu ly




THƠ: LÀM SAO GIẤU ĐƯỢC!




THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT VI THƯỜNG NIÊN NĂM B



LÀM SAO GIẤU ĐƯỢC!

“Một chàng phung hủi tang thương
Gối quỳ đón Chúa bên đường nài van
Động lòng ơn Chúa khứng ban
Bệnh nan lành sạch yên hàn một khi…”

Anh chàng ương bướng ra gì
Dặn đàng làm nẻo biểu chi không phiền!
Nhưng đời bí mật đố yên
Huống chi phép lạ nhãn tiền lớn lao
Biết ơn sôi sục dạt dào
Làm sao giấu được ngọt ngào Tin Vui..

Ngẫm mình cũng chút ngậm ngùi
Biết bao ơn huệ chôn vùi đang tâm
Để Tin Mừng phải giam cầm
Năm qua tháng lại âm thầm một mai

Tin Mừng nay sẽ miệt mài
Rao truyền chẳng kể ngày dài đêm thâu
Giê-su cứu độ nhiệm mầu
Đời tôi là chứng cao sâu về Ngài

******************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng



THƠ: CHÚA MUỐN CON & CỦA LỄ MỘT ĐỜI







CHÚA MUỐN CON

Con chẳng lẽ chỉ đầu môi chót lưỡi
Hạt lúa mì trên sỏi đá tang thương
Cây vả xanh không trái đứng ven đường
Muối ra nhạt buồn thay tình đã úa

Lòng hoài vọng khổ hình theo chân Chúa
Bệnh tật về con rên xiết hoen mi
Trong gian nan hồn tức tối phân bì
Thì nghĩa thiết đâu là người tri kỷ!

Có lẽ nào Chúa luyện rèn hơi kỹ
Khổ giá này vượt đã quá tầm con
Sao Chúa không nương nhẹ tránh mỏi mòn
Để tan nát hồn con niềm đau xót

Đã đầy tràn chén chua cay đắng đót
Mọi ngã đường Chúa chặn lối quanh co
Giữa đêm đen mặc sóng dữ con đò
Thì xin Chúa ban thêm ngàn trông cậy

Đức tin ơi sao yếu hèn đến vậy
Dẫn dắt đi dù le lói trong đêm
Để con tim tràn phó thác êm đềm
Vì biết chắc bên lòng Người đang thức

Đốt tim con ngọn lửa yêu hừng hực
Để không gì chia cắt Chúa trong con
Khổ giá kia chỉ luyện lọc roi đòn
Và ưỡn ngực ngẩng đầu con vững bước

Chúa muốn con chẳng còn chi xuôi ngược
Chúa muốn rằng nơi Chúa ở có con
Thì con đây xin Chúa hãy vuông tròn
Xin giữ chặt tim con bên lòng Chúa.

****************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng




CỦA LỄ MỘT ĐỜI


Đời Thi Tế tơ lòng con tiến mãi
Không ngôn từ văn vẻ cõi cao sang
Chẳng chuốt trau ý lạ chốn địa đàng
Chỉ rung cảm là tâm tình cung tiến

Lễ mọn hèn con chắt chiu dâng hiến
Có lạ gì, của chính Chúa đấy thôi
Nụ cười tươi ngày vẫn nở trên môi
Hay giọt lệ ngập ngừng trong đêm tối

Một chút gió hạ vàng khi bức bối
Nắng xuân về sưởi ấm khắp chồi non
Đêm thu soi vằng vặc ánh trăng tròn
Giọt tí tách rơi buồn đêm đông giá

Những cánh bướm lượn lờ hoa với lá
Trái trên cành mọng chín giữ thương yêu
Khói bếp ai bịn rịn níu nương chiều
Tiếng khóc trẻ hòa tiếng ru trìu mến

Ai nguyện cầu mà lung linh ánh nến
Để tơ lòng vương vấn chút tình thơ
Ngân mãi cao niềm cảm mến vô bờ
Thơ nhè nhẹ chảy tràn về cung chúc

Con gạn lọc giữa muôn ngàn trong đục
Chắt chiu từng giọt rung cảm thân thương
Giọt lòng rơi thánh thót giữa đêm trường
Thành của Lễ một đời con dâng tiến.

***************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng  


********************* 




THƠ: BÁM THEO LỜI CHÚA




THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT IV THƯỜNG NIÊN NĂM B



BÁM THEO LỜI CHÚA

“Giáo lý mới mẻ, tân kỳ
Người dạy tột đỉnh oai nghi, quyền hành
Thần Ô uế, lũ hôi tanh
Nghe Lời, khiếp hãi xuất nhanh, bôn đào..”

Hội đường Quỷ dữ cũng vào!
Nhắc con cảnh tỉnh ngọt ngào Quỷ Ma
Dù là cao tiếng ngợi ca
Dù khi xưng tụng vẫn là Uế-linh
“Lời” xưa đã tỏ anh minh
Dữ lành tương phản, trọng khinh đôi đàng
Dại, khôn, chớ để lỡ làng
Bám theo “Lời Chúa” dễ dàng bước chân
Giữa bao lạc thuyết gian trần
Thị phi phân biệt ân cần không sai

Khôn ngoan nào sánh “Lời” Ngài
Cho con suy gẫm miệt mài đời con
Thực thi Lời Chúa vuông tròn
 Ác Thần nham hiểm chẳng còn lừa ai.
   
 ****************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng 



THƠ: BỐN TRĂM NĂM HỒNG ÂN







BỐN TRĂM NĂM HỒNG ÂN


Bốn trăm năm bể dâu cùng đất nước
Cảnh sao dời vật đổi thấy thêm thương
Ngẫm Hồng ân Chúa ban tặng lạ thường
Lòng kính ngưỡng đầy dâng trào huyết quản

Bốn trăm năm xa xưa thời ly loạn
Động lực nào thôi thúc bước chân Ai
Vượt trùng dương bao sóng gió dặm dài
Đến mảnh đất quê hương đầy xa lạ

Bước ra đi, ngày về cầm như đã!
Phó tương lai vì lý tưởng Thần Linh
Đất khách xin dâng mạng sống tận tình
Hòng gieo vãi Tin-Mừng-Ơn-Cứu-Độ

Mạng chẳng kể, bạc tiền chi phấn thổ
Cửa nhà xưa, quê hương cũ chia ly
Mẹ cha thương, anh em mến phân kỳ
Ngày gặp lại có chăng là Thiên quốc

Chịu tình yêu xứ quê người cầm buộc
Noi gương Thầy Chí Thánh chết đau thương
Làm chứng nhân rao giảng khắp dặm đường
Và cái chết chứng minh về Đạo thật

Bốn trăm năm rỡ ràng như mặt nhật
Tổ tiên xưa bao trân quý đi theo
Cha ông xưa bao quản mấy ngặt nghèo
Lớp trước ngã lớp sau đồng đứng dậy

Tin Mừng Thánh không thể nào che đậy
Hạt gieo rồi mầm vươn lớn xanh tươi
Bốn trăm năm người loan tiếp bao người
Cây Giáo hội Việt Nam hồn nương náu

Bốn trăm năm vui mừng giờ con cháu
Gia tài này chia sẻ khắp muôn dân
Nhận nhưng không, mang phát lại ân cần
Theo dấu bước cha ông đời quảng đại

Bốn trăm năm vui mừng ngồi nhìn lại
Bao người gieo bao người gặt lao công
Nguyện tương lai luôn ý hợp tâm đồng
Xin Thiên Chúa tuôn tràn ơn phù giúp.

*******************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng




THƠ: LƯỚI NGƯỜI MỘT KIẾP




THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT III THƯỜNG NIÊN NĂM B



LƯỚI NGƯỜI MỘT KIẾP


“Bỏ thuyền bỏ lưới, bỏ cha
Từ nay theo Chúa hoan ca lưới người”
Ơn Trời mời gọi xinh tươi
Từ trong muôn thuở vàng mười Chúa trao.

Vinh quang cao trọng ngọt ngào
Cũng là Thánh Giá lao đao một đời
Cây cao bóng cả giữa trời
Bão xô gió lật bời bời nguy nan

Thuyền đời biển thế thi gan
Đẹp thay Ngư Phủ giữa ngàn sóng xô
Vững lòng chi quản mấp mô
Tay chèo tay lưới cơ đồ quang vinh

Lưới người trước phải lưới mình
Trọn đời lý tưởng thần minh ghi lòng
Lưới người một kiếp long đong
Đầy thuyền no thỏa ước mong ngày về.

****************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng



THƠ: TIN MỪNG KHÔNG GIẤU ĐƯỢC





THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT II THƯỜNG NIÊN NĂM B



TIN MỪNG KHÔNG GIẤU ĐƯỢC

Gặp Chúa rồi ai cũng đem giới thiệu
Về Tin Mừng không giấu nổi, trời ơi!
Niềm vui đây sao diễn tả thành lời:
“Tôi đã gặp…” Xin mời anh, mời chị.

Sao không đến tự mình mục sở thị?
Cảm nghiệm Ngài “Chiên Thiên Chúa” ra sao
“Đến mà xem” Na-gia-rét gì nào
Ra bờ giếng, “Ông Thầy” ngồi đợi nước

Ai cũng thế, chẳng một ai giữ được
Về Tin Mừng đã gặp giữa nhân gian
Chén hân hoan đầy thấu lợi chực tràn
Giấy bọc lửa, chuyện mạch rừng tai vách

Ông không nói, đời ông đã tọc mạch
Bà chẳng hề, đầu bưng kín lòi đuôi
Một đồn mười giữa cuộc sống ngược xuôi
Và đám cháy “Ki-tô” thành vĩ đại

Con cũng đã gặp Ngài ngày trở lại
Đã đến xem và nếm thử, rưng rưng
Đã ngất ngây hạnh phúc trước Tin Mừng
Và chẳng giấu được gì, rơi vãi cả.

Để Tin Mừng chảy thành thơ, hể hả
“Nếm thử xem Chúa thiện hảo nhường bao”
Cảm nghiệm đi cho biết Chúa ngọt ngào
Tin Mừng ấy không thể nào giấu được.

*******************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng




THƠ: TAM-VỊ-NHẤT-THỂ. THƠ: THỰC THI LỜI NGÀI



THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT CHÚA GIÊ-SU CHỊU PHÉP RỬA



TAM-VỊ-NHẤT-THỂ

Tiếng Cha giới thiệu Người Con:
“Đây Con chí ái vẹn tròn, Ta yêu”
Thánh Thần thông hiệp huyền siêu
Nhiệm mầu khẳng định tín điều “Ba Ngôi”

Ngày ngày vẫn thốt trên môi
Khắc sâu nơi trí hồn tôi trọn đời
Tam-Vị-Nhất-Thể cao vời
Tỏ bày bí nhiệm từ Trời sâu xa

Tận cùng sâu thẳm bao la
Chúa Trời mặc khải cho ta về Ngài
Chẳng còn nhỏ giọt một hai
Phơi bày nội tại công khai còn gì!

Ba Ngôi Một Chúa huyền vi
Kính tin thờ lạy khắc ghi đơn thành
Tình yêu bản chất trọn lành
Ngay Người Con Một cũng dành nhân gian.

***************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng



THỰC THI LỜI NGÀI


“Đây Con yêu dấu của Ta
Lời Người hãy nhớ mang ra thực hành”

Chúa Cha chỉ “Đường” trọn lành
“Con Đường” mà chính Cha dành nhân gian
“Người Con” Cha quý vô vàn
“Ngôi Lời nhập Thể” cơ hàn khiêm cung

Là gương nhân thế soi chung
Là “Đường” duy nhất đến cùng Ba Ngôi
Chẳng cần luận lý xa xôi
Vâng nghe, thực hiện đủ rồi tôi ơi

Những gì của lễ cao vời
Những cung hiến tận cửa Trời cao sang
Vâng lời mới chính thật vàng
Vâng lời hơn hết mọi đàng lễ nghi

Nhà xây trên cát hay gì?
Nhà xây trên đá: Thực thi Lời Ngài
Ngày sau mới rõ một hai
Vĩnh hằng chung hưởng bên ngai Chúa Trời.

********************************
   Giu-se Nguyễn Văn Sướng




THƠ: NĂM DẤU THÁNH







NĂM DẤU THÁNH

Năm dấu Thánh, Chúa đã in khắp cả
Trên mắt buồn người mẹ khóc mất con
Trong ung thư trai trẻ nọ héo mòn
Ông tuổi hạc phai tàn chiều xế bóng

Mầu nhiệm đến phủ đầy lên phận mỏng
Dấu khổ hình đâu chỉ mỗi Pi-ô(*)
Dấu đặc trưng người đón nhận Ki-tô
Thân thể ấy(**) còn đang giờ tử nạn

Chuyện bổ khuyết, chuyện của tôi và bạn
Những gì còn thiếu sót Chúa khi xưa
Mà khổ đau dù nhỏ nhất, chẳng thừa
Huyền nhiệm ấy Thiên đàng rồi sáng tỏ

Những ngã đường phù hoa còn bỏ ngỏ
Và con  đường Thập Giá Đức Giê-su
Chọn thênh thang với đoạn cuối mịt mù
Hay chật hẹp dẫn đưa về vĩnh phúc

Năm dấu Thánh đâu là niềm tủi nhục
Là dấu riêng người môn đệ trung kiên
Có gian truân mới xứng đáng bạn hiền
Trò giống Thầy ước mơ gì hơn nữa

Trái tim Chúa, chốn an toàn cậy dựa
Hãy ngẩng đầu ưỡn ngực đón đau thương
Khổ đau kia minh chứng đúng con đường
Đường cao tốc nhiệm mầu về Thiên quốc.

*******************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng 
(*)  Cha Pi-ô được Chúa in năm dấu Thánh.
(**)Hội Thánh là Thân thể mầu nhiệm Chúa.




THƠ: HIỂN LINH THIÊN KHÁNH



THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT LỄ HIỂN LINH



HIỂN LINH THIÊN KHÁNH


Ngôi sao sáng, nền trời đen
Trắng đen tương phản mực đèn xưa nay
Hiển Linh Thiên Chúa tỏ bày
Để cho tăm tối vui say ánh Trời.

Hài Nhi, Thiên Chúa cao vời
Ba vua, nhân loại bao thời u mê
Tình yêu nối kết vẹn bề
Đất-Trời chung lối đi về yêu thương.

Hài Nhi xuống thế làm “Đường”
Ba vua nhân loại muôn phương bái thờ
Hiển Linh, mầu nhiệm huyền mơ
Cung đàn réo rắt bài thơ dịu dàng.

Hiển-Linh Thiên-Khánh cao sang
Đất-Trời gặp gỡ mơ màng giấc tiên
Nhân loại gặp Chúa nhân hiền
Thỏa nguyền ước vọng triền miên ngàn đời.

******************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng



THƠ: SỨ ĐIỆP PHÚC ÂM



THƠ GIÁNG SINH




SỨ ĐIỆP PHÚC ÂM


Đèn kết hoa treo khắp phố phường
Giáng Sinh nhộn nhịp Giáo như Lương
Rộn ràng nhạc cất tưng bừng quá
Đêm Thánh ai người chẳng vấn vương.

Sứ điệp Phúc Âm đến ngợp lòng
Tin Mừng Cứu độ thỏa trông mong
Hai Thiên niên kỷ ghi tình sử
Trần thế Chúa thương thoát diệt vong.

Hang đá ngày xưa Chúa náu nương
Hang lòng nay dọn với yêu thương  
Bình an dưới thế người ngay chính
Thiên Chúa vinh Danh sáng tỏ tường.

Mừng Chúa Giáng Sinh, ngập sướng vui
Lòng con vẫn gợn chút bùi ngùi
Bao người chưa đón Tin Mừng nhỉ
Chưa biết Giê-su, vẫn ngủ vùi?

Sứ điệp Phúc Âm báo miệt mài:
“Giê-su là chính Đấng Thiên Sai
Còn tìm đâu nữa, ngờ chi nữa
Mau đến bái thờ hỡi những ai”.

****************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng