THƠ: TAM-VỊ-NHẤT-THỂ. THƠ: THỰC THI LỜI NGÀI



THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT CHÚA GIÊ-SU CHỊU PHÉP RỬA



TAM-VỊ-NHẤT-THỂ

Tiếng Cha giới thiệu Người Con:
“Đây Con chí ái vẹn tròn, Ta yêu”
Thánh Thần thông hiệp huyền siêu
Nhiệm mầu khẳng định tín điều “Ba Ngôi”

Ngày ngày vẫn thốt trên môi
Khắc sâu nơi trí hồn tôi trọn đời
Tam-Vị-Nhất-Thể cao vời
Tỏ bày bí nhiệm từ Trời sâu xa

Tận cùng sâu thẳm bao la
Chúa Trời mặc khải cho ta về Ngài
Chẳng còn nhỏ giọt một hai
Phơi bày nội tại công khai còn gì!

Ba Ngôi Một Chúa huyền vi
Kính tin thờ lạy khắc ghi đơn thành
Tình yêu bản chất trọn lành
Ngay Người Con Một cũng dành nhân gian.

***************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng



THỰC THI LỜI NGÀI


“Đây Con yêu dấu của Ta
Lời Người hãy nhớ mang ra thực hành”

Chúa Cha chỉ “Đường” trọn lành
“Con Đường” mà chính Cha dành nhân gian
“Người Con” Cha quý vô vàn
“Ngôi Lời nhập Thể” cơ hàn khiêm cung

Là gương nhân thế soi chung
Là “Đường” duy nhất đến cùng Ba Ngôi
Chẳng cần luận lý xa xôi
Vâng nghe, thực hiện đủ rồi tôi ơi

Những gì của lễ cao vời
Những cung hiến tận cửa Trời cao sang
Vâng lời mới chính thật vàng
Vâng lời hơn hết mọi đàng lễ nghi

Nhà xây trên cát hay gì?
Nhà xây trên đá: Thực thi Lời Ngài
Ngày sau mới rõ một hai
Vĩnh hằng chung hưởng bên ngai Chúa Trời.

********************************
   Giu-se Nguyễn Văn Sướng




THƠ: NĂM DẤU THÁNH







NĂM DẤU THÁNH

Năm dấu Thánh, Chúa đã in khắp cả
Trên mắt buồn người mẹ khóc mất con
Trong ung thư trai trẻ nọ héo mòn
Ông tuổi hạc phai tàn chiều xế bóng

Mầu nhiệm đến phủ đầy lên phận mỏng
Dấu khổ hình đâu chỉ mỗi Pi-ô(*)
Dấu đặc trưng người đón nhận Ki-tô
Thân thể ấy(**) còn đang giờ tử nạn

Chuyện bổ khuyết, chuyện của tôi và bạn
Những gì còn thiếu sót Chúa khi xưa
Mà khổ đau dù nhỏ nhất, chẳng thừa
Huyền nhiệm ấy Thiên đàng rồi sáng tỏ

Những ngã đường phù hoa còn bỏ ngỏ
Và con  đường Thập Giá Đức Giê-su
Chọn thênh thang với đoạn cuối mịt mù
Hay chật hẹp dẫn đưa về vĩnh phúc

Năm dấu Thánh đâu là niềm tủi nhục
Là dấu riêng người môn đệ trung kiên
Có gian truân mới xứng đáng bạn hiền
Trò giống Thầy ước mơ gì hơn nữa

Trái tim Chúa, chốn an toàn cậy dựa
Hãy ngẩng đầu ưỡn ngực đón đau thương
Khổ đau kia minh chứng đúng con đường
Đường cao tốc nhiệm mầu về Thiên quốc.

*******************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng 
(*)  Cha Pi-ô được Chúa in năm dấu Thánh.
(**)Hội Thánh là Thân thể mầu nhiệm Chúa.




THƠ: HIỂN LINH THIÊN KHÁNH



THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT LỄ HIỂN LINH



HIỂN LINH THIÊN KHÁNH


Ngôi sao sáng, nền trời đen
Trắng đen tương phản mực đèn xưa nay
Hiển Linh Thiên Chúa tỏ bày
Để cho tăm tối vui say ánh Trời.

Hài Nhi, Thiên Chúa cao vời
Ba vua, nhân loại bao thời u mê
Tình yêu nối kết vẹn bề
Đất-Trời chung lối đi về yêu thương.

Hài Nhi xuống thế làm “Đường”
Ba vua nhân loại muôn phương bái thờ
Hiển Linh, mầu nhiệm huyền mơ
Cung đàn réo rắt bài thơ dịu dàng.

Hiển-Linh Thiên-Khánh cao sang
Đất-Trời gặp gỡ mơ màng giấc tiên
Nhân loại gặp Chúa nhân hiền
Thỏa nguyền ước vọng triền miên ngàn đời.

******************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng



THƠ: SỨ ĐIỆP PHÚC ÂM



THƠ GIÁNG SINH




SỨ ĐIỆP PHÚC ÂM


Đèn kết hoa treo khắp phố phường
Giáng Sinh nhộn nhịp Giáo như Lương
Rộn ràng nhạc cất tưng bừng quá
Đêm Thánh ai người chẳng vấn vương.

Sứ điệp Phúc Âm đến ngợp lòng
Tin Mừng Cứu độ thỏa trông mong
Hai Thiên niên kỷ ghi tình sử
Trần thế Chúa thương thoát diệt vong.

Hang đá ngày xưa Chúa náu nương
Hang lòng nay dọn với yêu thương  
Bình an dưới thế người ngay chính
Thiên Chúa vinh Danh sáng tỏ tường.

Mừng Chúa Giáng Sinh, ngập sướng vui
Lòng con vẫn gợn chút bùi ngùi
Bao người chưa đón Tin Mừng nhỉ
Chưa biết Giê-su, vẫn ngủ vùi?

Sứ điệp Phúc Âm báo miệt mài:
“Giê-su là chính Đấng Thiên Sai
Còn tìm đâu nữa, ngờ chi nữa
Mau đến bái thờ hỡi những ai”.

****************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng



THƠ: TÌNH YÊU


THƠ GIÁNG SINH




TÌNH YÊU

Tình Yêu(*) muôn thuở dịu dàng
Ngỏ “Lời”(**) âu yếm khẽ khàng canh thâu
Bé thơ yếu đuối cơ cầu
Dãi dầu nhục thể nhiệm mầu vì yêu.

Tình Yêu muôn mặt mỹ miều
Đêm nay giải nghĩa một chiều hy sinh
Bỏ Ngôi Chúa Cả Thiên Đình
Co ro hang lạnh tội tình đêm sương.

Tình Yêu muôn lối một phương
Đồng hình đồng dạng người thương cam lòng
Không nhà không cửa long đong
Đêm đen giá rét sương trong lạnh lùng.

Tình Yêu xóa hết nghìn trùng
Huy hoàng Thiên quốc mịt mùng dương gian
Bê-lem một thuở cơ hàn
Khó nghèo, lận đận, gian nan một đời.

Tình Yêu hai tiếng tuyệt vời
Đêm nay sao lạ rạng ngời chiếu soi
Chúa ta mặc phận tôi đòi
Để cho tôi tớ hẳn hòi lên ngôi.

Đồng không mông quạnh bồi hồi
Cơ hàn Thơ Bé lưng đồi gió sương
Hai thiên niên kỷ dặm trường
Trần gian tình sử sang chương đẹp ngời.

******************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

(*) Tình Yêu (Viết hoa): Thiên Chúa. Vì chính Kinh Thánh thích nghĩa Thiên Chúa là Tình Yêu

(**) Lời: Ngôi Lời, Ngôi Hai

THƠ: NGƯỜI LÀM CHỨNG & TRỜI CAO XIN ĐỔ NGÀN SƯƠNG



THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT III MÙA VỌNG NĂM B



NGƯỜI LÀM CHỨNG


Ông đã đến một đời làm chứng tá
Cả cuộc đời là hạt lúa thối đi
Mặc thế gian thù địch, mặc khinh khi
Ông đã sống như người ngoài cõi thế!

Cũng xác thịt, lẽ nào là chuyện dễ
Không thích ngon, chẳng biết đẹp, biết vui?
Ngước mắt lên thua kém chẳng ngậm ngùi?
Chẳng một chút gì sao Ngài Tẩy giả!

Cả một đời là ngược xuôi tất tả
Bỏ đời mình làm nhân chứng hăng say
Chỉ che thân ăn tạm sống qua ngày
Để dọn mình làm chứng nhân thành tín

Ai bỏ mình mà không từng bịn rịn!
Chưa từng nghe tiếng oán thán con tim
Nếm nỗi đau cơn hấp hối im lìm
Và dần chết giữa tuổi đời hừng hực

Ông đã đến như đuốc hồng rừng rực
Làm Tiền-hô cho Chúa giữa nhân gian
Rồi lụi khi Dương(*) tỏa khắp mây ngàn  
Người làm chứng(**) tuyệt vời cho nhân thế.

**************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng
(*)   Vầng Dương (Chúa Giê-su)
(**) Gio-an Tẩy-giả





TRỜI CAO XIN ĐỔ NGÀN SƯƠNG

Trời cao nghe hỡi lời xin
Vực nâng an ủi niềm tin bơ thờ
Hoang vu trắng nỗi đợi chờ
Tím màu trông đợi mịt mờ tăm mây
Sương bầy theo gót lưu đầy
Úa vàng dưới ruộng héo gầy trên nương
Trời cao xin đổ ngàn sương
Xin mây công chính mưa thương yêu về
Địa cầu thoát khỏi cơn mê
Hoa lòng nở rộ xum xuê trái hồn
Thế trần đã thấu dại khôn
Ngày đêm khắc khoải bồn chồn đợi mong
Mưa nguồn Cứu-Chuộc tinh ròng
Đất hồn khô hạn muôn lòng khấn van.

****************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng




THƠ: MÙA TRÔNG ĐỢI & NHƯ HOANG MẠC CHỜ MƯA






MÙA TRÔNG ĐỢI

Tím lại về mơ màng trên phẩm phục
Lá chia cành nhẹ tím lúc sang đông
Gió se se tím lạnh khói bềnh bồng
Mùa lại đến đem tím ùa lặng lẽ

Câu kinh chiều tím lòng ai nhè nhẹ
Giáo đường gầy nghiêng bóng tím trơ vơ
Mưa che thêm xóm đạo tím mịt mờ
Đâu tím đợi mà hồn ai ngong ngóng

Thánh Giá cao tím nền trời in bóng
Tiếng chuông hồi lịm tím vút không gian
Tím hồn ai thấm đẫm những giọt đàn
Mùa ân phúc, mùa dịu dàng màu tím

Tím khẽ khàng câu kinh cầu ngọt lịm
Mầu nhiệm nào nhắc nhở tím yêu thương
Thơ say cung điệu tím đến lạ thường
Huyền ảo tím phủ đầy mùa trông đợi.

*******************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng





NHƯ HOANG MẠC CHỜ MƯA


Con đốt đuốc soi tìm mình trần trụi
Giữa nẻo đường trần thế đứng lơ ngơ
Tháng năm trôi mòn mỏi đã mệt phờ
Mà đêm tối mịt mù màu hoang vắng

Chúa trồng con đâu mong tìm quả đắng
Trắng tay hoài dầu ân phúc no dư
Bao chuyến qua còn đứng mãi chần chừ
Còn lưỡng lự? Còn ngần ngừ nấn ná?

Con tự hỏi sao còn chưa đáp trả?
Khi lòng hoài khát vọng những cao siêu
Khi bâng khuâng trống vắng biết bao chiều
Tìm chi đó, đợi chi mà quyến luyến

Như hoang mạc chờ mưa về thỏa nguyện
Đất khô cằn mong sương sớm thâu đêm
Con đợi Ai hồn chín nẫu ngọt mềm
Xin kíp đến Ai kia Người hãy đến

Trời cao hỡi sương sa Người đáng mến
Mưa nguồn về tuôn đổ Đấng Công Minh
Con nay đang hoài khao khát ân tình
Mùa trông đợi tím mong chờ khát vọng.

***************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng





THƠ: NHIỆM MẦU BÍ TÍCH THIÊN ÂN


THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT II MÙA VỌNG NĂM B



NHIỆM MẦU BÍ TÍCH THIÊN ÂN

“…Có người quyền thế, muôn cao
Đến sau, hiện hữu ngọt ngào trước tôi
Chỉ ngay quai dép Ngài thôi
Tôi còn chẳng đáng sụp ngồi cởi ra
Tôi dùng nước rửa người ta
Nhưng Ngài rửa bởi sâu xa Thánh Thần”

Nhiệm mầu Bí tích Thiên ân
Giao hòa Thiên Chúa thế nhân tròn đầy
Cha con thắm thiết từ đây
Cha là Cha cả, con rầy nên con
Tội Nguyên(*) rửa sạch vuông tròn
Thiên cung rộng mở sắt son tình Trời…

Mùa về vang tiếng gọi mời
Dọn lòng đón Chúa, nhận Lời trường sinh.

***********************
  Giu-se Nguyễn Văn Sướng
(*) Tội Nguyên Tổ



THƠ: XIN TỈNH THỨC & SAO KHÔNG TỈNH THỨC.


THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT I MÙA VỌNG





XIN TỈNH THỨC.


Con vẫn biết phải sẵn sàng tỉnh thức
Mà “Ba Thù” lại dỗ giấc u mê
Thế gian kia nham hiểm thiếu chi “Nghề”
Xác thịt nọ buồn thay hùa phản bội

Để tỉnh thức, dẫu ngược dòng phải lội
Đường thênh thang từ chối lối hanh thông
Đèn thắp lên phải sẵn hũ dầu hồng
Phải đất tốt sẵn sàng cho giống tốt

Phải là muối là men nhào trong bột
Đợi Chủ về bất chợt dẫu canh ba
Hai yến kia thành bốn yến thật thà
Đừng dại dột biếng lười đem cất giấu

Con tự nhủ lòng mình đời tranh đấu
Cửa hẹp đây, khổ giá đấy kiên gan
Lời Chúa soi tỏ lối chiếu đêm ngàn
Mặc ngu dại đời cười chê chỉ trích

Sống tỉnh thức chẳng ai mà ưa thích
Nhưng đời người chỉ một kiếp nhân gian
Đến rồi đi nếu chọn sống an nhàn
Ngày nhắm mắt muộn màng trong hối tiếc

Xin tỉnh thức dẫu một đời thua thiệt
Chọn nước Trời thay cám dỗ êm nhung
Theo dấu xưa Thầy Chí Thánh oai hùng
Ngày Chủ đến hân hoan con tỉnh thức.

********************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng




SAO KHÔNG TỈNH THỨC.


“Phúc thay tôi tớ sẵn sàng
Chủ về cửa ngõ khẽ khàng mở ngay”

Một đời tốt xấu phơi bày
Khởi đầu, kết thúc, rủi may dễ gì!
Trần gian đã đến, phải đi
Trước, sau, trần trụi mang chi hồn hề?
Phù vân kết tụ mê mê
Một cơn gió thoảng ê chề tan nhanh
Những yêu phú quý công danh
Những ham địa vị những tranh lợi quyền
Cái gì chân lý uyên nguyên
Cái chi vĩnh cửu nhiệm huyền…hơi đâu!
Rồi ra cuộc sống phai mầu
Đèn không dầu đốt đêm sâu mịt mờ!

Sao không tỉnh thức đợi chờ
Ngày về Chủ đến ước mơ thỏa nguyền.

*******************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng


****************************



THƠ: NGÀY ẤY OAI NGHIÊM. & ÔI, NGÀY LUẬN TÔI



THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT 34 THƯỜNG NIÊN
NĂM A (LỄ CHÚA KI TÔ VUA)




NGÀY ẤY OAI NGHIÊM.


Mây trời ngày ấy Đấng Quân Vương
Ngự giá uy nghi đến tỏ tường
Thiên hạ muôn dân giờ xét xử
Quang minh, công thẳng chẳng khoan nương

Chiên, dê, tả, hữu, tách đôi đường
Chớp giật sấm ran khắp tứ phương
Ngày ấy oai nghiêm ngày nổi giận
Qua rồi thời khắc của tình thương

Chiên ngoan vinh hiển thưởng thiên đường
Tăm tối dê kia kiếp kiếp vương
Công thưởng tội đền giờ vĩnh cửu
Dụ ngôn minh bạch đã nêu gương

Tội, công xét xử cứ yêu thương
Khát uống, đói ăn chẳng lạ thường
Hỏa ngục thiên đường tùy lối sống
Mới trời, mới đất lúc sang chương

*****************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng



ÔI, NGÀY LUẬN TÔI


“Mây trời, Ngài đến thênh thang
Hai hàng nghi vệ cao sang dàn chào
Oai Nghi ngự ở tòa cao
Khắp dân thiên hạ ngọt ngào xử phân
Chiên, dê tách biệt đôi phần
Trường sinh phúc phận ân cần dành chiên
Những ai đối tốt xử hiền
Đọa đày muôn kiếp nhãn tiền là dê..
Tình yêu gương mẫu vẹn bề
Còn muôn điều khác kể về hư không”

Ôi, ngày luận tội thưởng công
Muôn dân diện kiến mặt rồng uy nghi
Bấy giờ run rẩy: “Ước gì!”..
Thời gian thuận tiện qua đi một đời
Đâu cần hiểu biết cao vời
Không cần địa vị chẳng lời khôn ngoan
Tình người đã đủ hoàn toàn
Thực thi được vậy hân hoan đời đời.

***************************
 Giu-se Nguyễn Văn Sướng


 

THƠ: TỬ ĐẠO VIỆT NAM







TỬ ĐẠO VIỆT NAM

Khi hạt lúa thối đi cho lòng đất
Là lúc mầm sinh trưởng nhú vươn cao
Tiền nhân xưa anh dũng đổ máu đào
Nay con cháu hân hoan thờ Đạo thật

Không nghiêng ngả chiều theo lời đường mật
Chọn thiệt thòi vì lý tưởng Thần linh
Muối nhân gian thà bỏ xác quên mình
Nêu chứng tá ngàn sau đời kính phục

Ai mà chẳng nhiều yếu hèn huyết nhục
Khi giáo gươm hùng hổ hiếp thịt da
Ơn Chúa thương bù đắp rất mặn mà
Cho nhân thế hiểu đậm đà ân thánh

Chỉ là những bình thường đời nặng gánh
Bà mẹ kia, ông bố nọ, đơn sơ
Người nông phu lên ruộng xuống bụi bờ
Kẻ lính thú, người quan quyền…có cả

Hơn trăm ngàn..khắp nẻo đường lối ngả
Máu thắm sông, thây xanh lá, bi thương
Có điều chi mà kiên vững lạ thường?
Mà đem cả mạng mình ra đổi lấy!

Lạy các Đấng, xưa một niềm trông cậy
Xin cầu thay đoàn hậu bối hôm nay
Vững chứng nhân, bền chứng tá đêm ngày
Vui theo bước Chiên Con về Thiên quốc.

*******************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng



THƠ: BI HÙNG SỬ







BI HÙNG SỬ

Chiều xuống chậm ráng pha trời đỏ máu
Bản hùng ca còn khuấy động thời gian
Theo gió đưa vẳng vọng tít mây ngàn
Anh linh vẫy gọi nghìn sau tiếp bước

Máu đã đổ suốt dọc dài đất nước
Hơn trăm ngàn, gục ngã khắp nơi nơi
Nước non ơi sao nghe bỗng nghẹn lời
Bi hùng sử thiên tiền nhân tử đạo

Máu và lệ, ngục tù và tra khảo
Bà mẹ quê một nách lũ con thơ
Lão nông phu dầy dạn dãi bụi bờ
Người Giáo sĩ quên mình vì lý tưởng

Những cái chết vượt ra ngoài tưởng tượng
Những bá đao đầu một nẻo, mình nơi
Mốt chết đâm, mai chết chém tơi bời
Đây tù rũ, kia chết treo thảm thiết

Cả cuộc đời là khổ đau thua thiệt
Là trốn chui trốn nhủi ánh ban mai
Là cậy trông phó thác giữa đêm dài
Và cái chết rập rình không lối thoát

Dù công chính án oan đà định đoạt
Dẫu hiền lành, “Tả đạo” chết bêu gương
Nhục hình kia để giữ nếp cương thường?
Và da thịt đọ so cùng kiếm bén!

Họ đã chết hiên ngang không hổ thẹn
Khí anh hùng chói lọi với thời gian
Tiết Thánh nhân thắm rộ mãi chẳng tàn
Khoảnh khắc ấy rồi đi vào bất tử

 Chiều xuống chậm gió gào bi hùng sử
Đỏ ráng trời mây kết bóng anh linh
Khí tiết xưa còn vương vấn nặng tình
Ngưng thành lệ ngập ngừng chiều tưởng niệm

*****************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng