TIN MỪNG CHÚA NHẬT LỄ HIỆN XUỐNG 2013



TIN MỪNG CHÚA NHẬT LỄ HIỆN XUỐNG 2013



ÁP-BA CON VẪN CHỜ MONG

Chiều ngày thứ nhất trong tuần
Nơi môn đệ ở quây quần xưa nay
Then cài cửa đóng ban ngày
Sợ người Do Thái kế bày hiểm hung
Giê-su hiện đến ung dung:
“Bình an Thầy chúc ở cùng các con”
Xem tay, sườn Thầy, dấu son
Các ông mừng rỡ vì còn Thầy đây:
“Như xưa Cha đã sai Thầy
Các con Thầy cũng như vầy sai đi”
Rồi Ngài thổi hơi tức thì:
“Các con nhận lãnh oai nghi Thánh Thần
Tha ai, người ấy được phần
Buộc cầm, người ấy chần vần tội to”

Thánh Thần mà Chúa ban cho
Xưa Ngài cất gánh âu lo Tông-đồ
Để từ Gia-liêm cố đô
Giê-su Danh Thánh tung hô mọi thời
Tin Mừng loan báo cho đời
Ôi, Thần-Chân-Lý cao vời sâu xa
Bảo ban dạy dỗ thiết tha
Là Cha kẻ yếu, là Cha người nghèo
Dắt đưa khỏi chốn cheo leo
Vùng qua tăm tối hướng theo Vầng Hồng
Đoàn con giá lạnh tiết đông
Cậy Ngài Thánh hóa khai thông lửa lòng
Áp-ba, con vẫn chờ mong
Địa cầu đổi mới tinh ròng Tin-Yêu.
   -----------------------------------------
   Giu-se Nguyễn văn Sướng

THƠ: CHÚA VỀ VINH HIỂN



MỪNG LỄ CHÚA THĂNG THIÊN 2013



 CHÚA VỀ VINH HIỂN

Bồng bềnh mây trắng buông lơi
Thay cho xa giá xuống vời Chúa lên
Kèn vang nhạc trổi vang rền
Thiên cung thần thánh rập tên Con Người
Vinh quang khoác áo sáng tươi
Rạng ngời thánh đức vẹn mười hồng ân
Gió nâng dìu dịu gót chân
Chúa về vinh hiển cõi thần cao sang
Chúa về viên mãn thiên đàng
Chúa về vĩnh phúc thênh thang đời đời
Ngất ngây con ngước lên trời
Bao la xanh thẳm hồn ơi bao giờ!
    ---------------------------------
                Giu-se Nguyễn văn Sướng.

THƠ: THẦY ĐÃ VỀ TRỜI



MỪNG CHÚA THĂNG THIÊN 2013



THẦY ĐÃ VỀ TRỜI

Thiên cung trống nhịp trổi oai hùng
Thần thánh rập ràng tấu khúc chung
Đón Chúa thăng thiên rày hiển trị
Diệu huyền réo rắt vút cao cung.

Trần gian ngước mắt mãi quan chiêm
Mây trắng mang đưa cả nỗi niềm
Thầy đã về Trời, trò ở lại
Biết bao giờ gặp hỡi Uy Nghiêm!

Ngàn xưa lời dạy khắc tâm ghi
Rao giảng tình yêu chẳng đợi thì
Tung cánh muôn phương truyền đạo Chúa
Phúc lành gieo vãi bước chân đi

Thầy về cõi phúc tít xa khơi
Cõi sống muôn năm, cõi trọn đời
Con dệt mơ say niềm hạnh phúc
Bao giờ ngày ấy Chúa con ơi!
  ----------------------------------------
    Giu-se Nguyễn văn Sướng




THƠ:YÊU THÌ TUÂN GIỮ LỜI THẦY


TIN MỪNG CHÚA NHẬT VI PHỤC SINH
(Ga 14, 23-29)



YÊU THÌ TUÂN GIỮ LỜI THẦY

“Ai yêu Thầy, giữ lời Thầy
Cha yêu người ấy và nầy chúng ta
Đến cùng người ấy sâu xa
Ai không tuân giữ cũng là không yêu
Anh em nghe dạy đủ điều
Lời Thầy cũng chính cao siêu Cha Thầy
Thánh Thần Đấng Bảo Trợ đây
Chính Ngài dạy dỗ đủ đầy các con
Nhắc điều Thầy dạy vuông tròn
Bình an Thầy để sắt son trong lòng
Là bình an thật ước mong
Đừng xao xuyến nhưng vui trong đợi chờ
Thầy về cùng Cha tôn thờ”

Thước đo tình mến chẳng ngờ là đây:
“Yêu thì tuân giữ lời Thầy”
Chẳng cần uyên bác cao dầy huênh hoang
Chẳng cần trí thức khoe khoang
Chăm chăm thực hiện đàng hoàng lời trên
Ấy là yêu mến vững bền
Ấy là Chúa đến ngự lên lòng người.
      ---------------------------------
   Giu-se Nguyễn văn Sướng

THƠ: MẸ THÁNG HOA.






   MẸ THÁNG HOA.

Mẹ là nắng ấm chiếu nhân gian
Mát dịu vầng trăng giãi chứa chan
Lửa mến Mẹ tung gieo khắp cả
Tháng hoa rộ nở sắc hương ngàn.

Trần gian mỗi độ tháng Năm qua
Tháng kính bừng vui Hạ thái hòa
Ngàn tía muôn hồng khoe sắc thắm
Rộn ràng chào đón Mẹ muôn hoa

Đây Hồng, đây Huệ ngát hương trinh
Này Cúc, Này Lan thắm đượm tình
Cỏ nội hương đồng đua tiến Mẹ
Trước Tòa rực ngỡ ánh bình minh.

Từng đoàn con thảo kính dâng lên
Vạn đóa hoa thơm, vạn đáp đền
Hoa nói lòng con yêu mến Mẹ
Muôn ngàn thắm thiết tạ ơn trên

Tháng hoa con hái bó hoa tươi
Với cả hồn con yêu mến Người
Trong tiếng kinh chiều dâng Mẹ Thánh
Êm đềm hoan chúc Mẹ xinh tươi.
    --------------------------
   Giu-se Nguyễn văn Sướng.

THƠ: KÍNH MẸ THÁNG HOA.






    KÍNH MẸ THÁNG HOA.

Hạ về rắc lửa muôn nơi
Tháng hoa kính Mẹ-Chúa-Trời cao sang
Rộ lên Huệ trắng, Cúc vàng
Lan, Hồng rực rỡ mang mang lòng người
Lai-ơn, Cẩm-chướng tươi cười
Đoàn con kính tiến dâng Người mến yêu
Dâng hoa hương sắc mỹ miều
Dâng lên từng hạt kinh chiều hoan ca
Tháng A-ve Ma-ri-a
Tháng hoa trần thế kính Bà khiết trinh
Dâng hoa gởi gấm chút tình
Thay lòng con thảo lung linh trước tòa
Đoàn con hướng Mẹ tháng hoa
Mỗi lòng là một đóa hoa dâng Người.
   ------------------------------------
  Giu-se Nguyễn văn Sướng.

THƠ: YÊU NHAU LUẬT MỚI.


THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT V PHỤC SINH-C
(Ga 13, 31-35)





YÊU NHAU LUẬT MỚI.


Thầy ban giới luật mới trên cao
Dấu chứng trời thiêng rất ngọt ngào
Hãy mến yêu nhau điều luật mới
Yêu là trọn hảo chẳng hư hao.

Như Thầy yêu mến chúng con đây
Chẳng tiếc trao ban mạng sống nầy
Cứ dấu riêng này mà nhận biết
Con là Môn-đệ mến yêu Thầy.

Người là lang sói với nhau thôi
Thế giới thương đau cạn lệ rồi
Vì đã không vâng lời Chúa dạy
Yêu nhau luật mới nước xuôi trôi.

Yêu nhau thì chín bỏ làm mười
Thất vọng chua cay hóa sáng tươi
Yêu cả đường đi yêu lối ngõ
Sói lang một sớm hóa thân người.

Con nay riêng hứa quyết tin yêu
Yêu cả thân sơ dẫu đủ điều
Luật mới vẫn còn luôn mới mãi
Ai còn tính toán đã bao nhiêu!
  ---------------------------------
  Giu-se Nguyễn văn Sướng

THƠ: CHÚA CHIÊN LÀNH


THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT IV PHỤC SINH NĂM C
(Ga 10, 27-30)



CHÚA CHIÊN LÀNH

Chiên Ta nghe biết tiếng Ta thôi
Ta biết từng chiên tỏ tận rồi
Hớn hở chúng theo Ta sát gót
Như hình với bóng dễ chia phôi.

Ta ban sự sống chúng đời đời
Không thể diệt vong phúc chẳng ngơi
Thần lực tay Ta gìn giữ chúng
Không ai kéo được chúng xa rời.

Cha Ta trao phó chúng cho Ta
Là Đấng muôn cao Đấng ngọc ngà
Ta với Cha Ta là nhất thể
Đừng hòng cướp chúng khỏi tay Cha.

Chúa chiên lành hỡi, Chúa con ơi
Suối mát đồng xanh sống thảnh thơi
No thỏa ơn lành con chất ngất
Tin yêu theo Chúa tiến xa khơi.

Gian nguy tay Chúa dắt con đi
Lũng tối đồi cao kể xá gì
Theo gót Chúa chiên lòng hớn hở
Ngày về sum họp hết phân ly.
   ----------------------------------
      Giu-se Nguyễn văn Sướng

THÁNH VỊNH




THÁNH VỊNH CHÚA CHIÊN LÀNH
(Thánh Vịnh của Đa-vít)

Chúa chăn nuôi tôi
Tôi chẳng thiếu thốn
Đồng xanh là chốn
Người thả rông tôi
Trong mát nước nôi
Người đưa tôi lại
Hồn tôi liệt bại
Người bổ sức cho
Bỏ lối quanh co
Dắt về nẻo chính
Danh Người cực thịnh
Dẫu gềnh tối đi
Họa tai sợ gì
Có Người ở với
Côn Người trông đợi
Gậy sắt an lòng
Cỗ bàn chờ mong
Người bày trước mặt
Quân thù xốn mắt
Dầu xức đầu tôi
Rượu ngập ngọc bôi
Những ơn cùng phúc
Dõi tôi mọi lúc
Đời tôi mọi ngày
Nhà Chúa tôi nay
Tôi vui ở lại
Mộng dài thư thái.
--------------------------
  Giu-se Nguyễn văn Sướng

CHÚA HIỆN RA TRÊN BỜ BIỂN


TIN MỪNG CHÚA NHẬT PHỤC SINH III C
(Ga 21, 1-19)




  CHÚA HIỆN RA TRÊN BỜ BIỂN

Suốt đêm vất vả quăng chài
Tinh mơ mỏi mệt dặm dài về không!
Trên bờ đứng sẵn một “Ông”
Hỏi rằng: “Các chú cất công có gì?”
Họ thưa: “Chẳng được ích chi!”
“Sao không mạn phải thử đi xem nào”
Vâng lời thả lưới, hay sao
Mẻ to đáng mẻ, cá vào chật bưng
Người-môn-đệ-ấy ngập ngừng:
“Chính Thầy” Nghe vậy tưng bừng Phê-rô
Nhảy ùm xuống biển lội vô
Trăm năm ba cá(*), lưới hồ y nguyên
Thầy trò gặp mặt phỉ nguyền
Ăn xong Chúa lập năng quyền Phê-rô
Ba lần hỏi khó môn đồ
Ba lần dứt khoát hồ đồ chuyện xưa.

Phục sinh lòng vẫn dây dưa
Hiện ra sắp xếp chưa vừa Thánh ân
“Phúc thay trong sạch mắt trần
Được xem thấy Chúa thập phần hiển vinh”
Gio-an trong sạch tuyết trinh
Nhận ra vinh hiển phục sinh của Thầy
Phê-rô sốt sắng lửa đầy
Đặt làm thủ lĩnh danh nầy xứng tâm
Ơn Thầy nâng đỡ xứng tầm
Trao quyền tháo cởi buộc cầm thế nhân
Con nay vâng phục ân cần
Năng quyền Hội Thánh luật thần trời cao.
    -------------------------------------------------
 (*) Một trăm năm mươi ba (153) con cá          
                    Giu-se Nguyễn văn Sướng

THƠ: THIÊN KHÁNH TRUYỀN TIN.



MỪNG LỄ TRUYỀN TIN
(08/04/2013)





  THIÊN KHÁNH TRUYỀN TIN.

Một biến cố phi thường trong lịch sử
Ghi dấu ngày kết ước: Chúa-Nhân Gian
Một người con của trần thế được ban
Làm Mẹ Chúa, uy quyền muôn phước cả.

Kìa Tổng Sứ cúi chào Bà tuyệt lạ
Tấm tắc khen Bà đầy Chúa oai linh
Đấng Tối Cao che rợp bóng ân tình
Người duy nhất dòng E-Và vô nhiễm.

Đây Thiên Khánh Truyền Tin giờ đã điểm
Cả Thiên Cung hồi hộp lắng tai nghe
Vũ trụ ngưng vần chuyển đứng e dè
Và Tổng Sứ nín hơi chờ đợi Mẹ.

Lời “Xin Vâng” Mẹ thốt lên khe khẽ
Mà rền vang cả vũ trụ hân hoan
Mà lung lay đáy Hỏa Ngục kinh hoàng
Mà kéo xuống Ngôi Hai làm nhục thể!

Đức Chúa phán: Đây là ngày đại lễ
Hằng năm mừng Thiên Khánh chốn nhân gian
Ghi dấu son Trời nghiêng xuống hỏi han
Và Đất thấp vươn cao lời đáp trả.

Đây Thiên Khánh mừng vui người muôn ngả
Cao rao lòng từ ái Chúa bao la
Đã tôn cao phận tớ nữ hải hà
Để con cháu muôn đời khen tuyệt lạ.
   -----------------------------------------
  Giu-se Nguyễn văn Sướng.

THƠ: DUY CON-MỘT CHÚA



THI CA TN MỪNG CHÚA NHẬT II PHỤC SINH
(Ga 20, 19-31)



   DUY CON-MỘT CHÚA

“Môn đồ chiều ấy hoang mang

Giê-su hiện đến rõ ràng bình an

Phục sinh ân phúc ngàn ngàn

Buồn tàn gió thoảng sợ tan mây trời

Truyền đi rao giảng cho đời

Năng quyền dưới đất lòng Trời thuận nghe

Tô-ma cứng dạ khắt khe

Nhìn chưa tận tỏ e dè chẳng tin

Phúc ai mắt chẳng được nhìn

Mà tin như thể đã vin đã sờ”.

Con nay tin kính tôn thờ
Mắt dù chưa thấy chẳng ngờ Phục Sinh
Tiền nhân đã lấy mạng mình
Chứng cho lời giảng quả tình Đạo ngay
Tương lai, quá khứ, hôm nay
Giê-su hiển trị vinh thay thế trần
Bao đời muôn triệu vĩ nhân
Duy Con-Một Chúa thông thần Phục Sinh.
    ----------------------------------
    Giu-se Nguyễn văn Sướng

THƠ: ÁNH SÁNG PHỤC SINH








ÁNH SÁNG PHỤC SINH

Mộ sâu ánh sáng chói không trung
Kèn trổi loa vang khắp chốn cùng
Trần thế hân hoan giờ cứu độ
Rập lời chúc tụng tới Thiên cung.

Tin Mừng loan báo khắp nhân gian
Lũng tối đồi cao thác bạt ngàn
Chúa sống lại rồi nhân loại hỡi
Tiếng reo ngân mãi mãi lan lan.

Trường sinh bất tử ngỡ mơ hoang
Âm phủ tưởng đâu vững bệ hoàng
Ánh sáng phục sinh bừng chiếu giãi
Tin Mừng loan báo Chúa Cao Quang.

Khải hoàn khúc chiến thắng quang vinh
Hớn hở người tin Đấng Cứu Tinh
Sự sống đời đời nay hiển lộ
Cuộc đời tươi thắm ánh bình minh.
     ----------------------------------
      Giu-se Nguyễn văn Sướng

THƠ: SÁNG HÔM ẤY








SÁNG HÔM ẤY

Sáng hôm ấy vầng Dương chưa kịp ló
Trời còn mờ, sương lạnh vẫn chưa tan
Người nữ kia đã tất tả đi tràn
Lên viếng mộ ông Thầy, ngôi mộ mới.

Bà thấy gì Ma-ri-a Bà hỡi
Tảng đá to bít mộ đã lăn ra
Ai tin chăng chuyện mơ hoảng đàn bà
Thầy sống lại? Hay người vào lấy xác?

Thấy gì không, hai Tông đồ ngơ ngác
Thầy đi đâu? Băng vải vẫn còn đây!
Tấm khăn che xếp cuốn để góc nầy
Ngôi mộ trống…lòng hoang mang bỏ ngỏ.

Con mới chết mộ còn chưa kịp cỏ
Sao ở nhà, sáng ấy chẳng nôn thăm
Sao lặng thầm chẳng mong ngóng đăm đăm
Vì Con sống…đã về và Mẹ biết?

Sáng hôm ấy bao tâm tình tha thiết
Chuyện phi thường vĩ đại dễ ai tin
Chuyện kinh thiên động địa dẫu tận nhìn
Sáng hôm ấy muôn đời còn kể lại.

Sáng hôm ấy Tử Thần đà đại bại
Con rắn xưa đầu bẹp dưới chân Ai
Và Tin Vui truyền theo gót miệt mài
Sáng hôm ấy muôn đời còn kể lại.
    --------------------------------------
   Giu-se Nguyễn văn Sướng

THƠ: TRÊN ĐỒI CAO







TRÊN ĐỒI CAO

Đồi cao gió ngập hồn
Ai đứng đó bôn chôn
Nắng nhạt chiều dần tắt
Dịu dàng vướng cuối thôn

Trơ vơ cây Gỗ cao
Vẳng tiếng gió xì xào
Xác xuống rồi người hỡi
Tìm chi đứng khát khao?

Buồn sao phủ nặng đầy
Sầu chẳng gió đưa mây
Chỉ thấy lòng da diết
Cô đơn chiếc bóng gầy

Đồi cao Xác xuống rồi
Nắng sắp lịm về thôi
Cây Gỗ còn in bóng
Nền xanh đậm núi đồi

Dường như mắt vẫn đương
Tai vẫn tiếng yêu thương
Nấn ná hoài không nỡ
Bóng người bóng Gỗ vương

Nhạt nhòa nắng tắt dần
Đêm kéo xuống phân vân
Thổn thức về theo gió
Mơ hồ tiếng gót chân.
    ------------------------
 Giu-se Nguyễn văn Sướng

THƠ: CHUYỆN ĐỒI CAO ẤY






                        CHUYỆN ĐỒI CAO ẤY


Trần truồng phơi dưới nắng thiêu
Giang tay nối nhịp tình yêu đất trời
Đồi cao nghe gió chơi vơi
Nghe thương từng giọt rớt rơi trong hồn
Nghe Ai thương mến di ngôn
Nghe Ai giải nghĩa hùng hồn chữ Yêu
Nghe Ai hấp hối một chiều
Trên cây Gỗ nhám liêu xiêu tội tình
Đất trời xin hãy làm thinh
Nghe lòng dậy sóng nghe mình thương đau
Nhiệm mầu xin kể về sau
Chuyện đồi cao ấy mày chau lệ tràn.
       ---------------------------------------
            Giu-se Nguyễn văn Sướng

THƠ: NÀY LÀ NGƯỜI







NÀY LÀ NGƯỜI

Này là Người
Phi-la-tô đem ra trình diện
Lòng ước mong với tình cảnh đáng thương
Dân sẽ tha, nhưng hỡi ơi ngược với mong chờ
Chỉ nghe tiếng thét hờn đòi giết chóc

Này là Người
Phi-la-tô trao cho lý hình hành hạ
Hy vọng rằng nguôi được lòng dân
Nào ngờ đâu chúng bất kể tận cùng
Những khăng khăng đòi giết hoài, giết mãi

Này là Người
Phi-la-tô đem ra cho dân chọn lựa
Bên Con Người vô tội
Đặt tướng cướp khát máu phi nhân
Ngạc nhiên chưa dân đòi giết Con Người
Còn Ba-ra-ba tha về không tính toán!

Này là Người
Này là Thế Gian điên loạn
Hơn hai ngàn năm lẻ vẫn y nguyên!
Chọn phá thai, chọn đồng tính, chọn bạc tiền
Chọn đủ thứ…
Và Con Người thì…không chọn!

Này là Người
Hơn hai ngàn năm có lẻ
Đầu, mặt xưa vẫn nhục nhã tang thương
Vẫn sượng chai nghe tiếng thét hỗn hào
Đem nó đi, đem đi cho khuất mắt

Này là Người
Cho con một lần thống hối
Đẫm lệ quỳ bên chân Chúa thổn thức ăn năn
Những rượu chè cờ bạc những gian dâm
Những trắc nết, những tham lam và ích kỷ

Này là Người
Con xin một lần được chọn
Vai con đây Người hãy khóc cho vơi
Dẫu đời con, Người đã biết, ra gì!
Nhưng con đã chọn Người, Người đã biết.
          ---------------------------------------
        Giu-se Nguyễn văn Sướng

THƠ: ĐẮNG LÊN TRÀN CHÉN







ĐẮNG LÊN TRÀN CHÉN

Sương đêm đẫm ướt đôi vai
Sao mồ hôi máu chảy dài trở trăn
Sầu ghi đậm trán vết hằn
Buồn cho giọt lệ ngược lăn trong lòng
Gối quỳ đã mỏi lưng cong
Tâm tư trĩu nặng ai đong mà đầy
Đêm trời dầy đặc từng mây
Trăng sao khép mắt gió gầy khép môi
Vẳng trong xào xạc núi đồi
Tiếng lòng nhẹ thoảng bồi hồi canh thâu
Đắng lên tràn chén nhiệm mầu
Đêm đen một thuở Vườn Dầu khắc ghi.
      ----------------------------------
        Giu-se Nguyễn văn Sướng