THƠ: ÁNH SÁNG PHỤC SINH








ÁNH SÁNG PHỤC SINH

Mộ sâu ánh sáng chói không trung
Kèn trổi loa vang khắp chốn cùng
Trần thế hân hoan giờ cứu độ
Rập lời chúc tụng tới Thiên cung.

Tin Mừng loan báo khắp nhân gian
Lũng tối đồi cao thác bạt ngàn
Chúa sống lại rồi nhân loại hỡi
Tiếng reo ngân mãi mãi lan lan.

Trường sinh bất tử ngỡ mơ hoang
Âm phủ tưởng đâu vững bệ hoàng
Ánh sáng phục sinh bừng chiếu giãi
Tin Mừng loan báo Chúa Cao Quang.

Khải hoàn khúc chiến thắng quang vinh
Hớn hở người tin Đấng Cứu Tinh
Sự sống đời đời nay hiển lộ
Cuộc đời tươi thắm ánh bình minh.
     ----------------------------------
      Giu-se Nguyễn văn Sướng

THƠ: SÁNG HÔM ẤY








SÁNG HÔM ẤY

Sáng hôm ấy vầng Dương chưa kịp ló
Trời còn mờ, sương lạnh vẫn chưa tan
Người nữ kia đã tất tả đi tràn
Lên viếng mộ ông Thầy, ngôi mộ mới.

Bà thấy gì Ma-ri-a Bà hỡi
Tảng đá to bít mộ đã lăn ra
Ai tin chăng chuyện mơ hoảng đàn bà
Thầy sống lại? Hay người vào lấy xác?

Thấy gì không, hai Tông đồ ngơ ngác
Thầy đi đâu? Băng vải vẫn còn đây!
Tấm khăn che xếp cuốn để góc nầy
Ngôi mộ trống…lòng hoang mang bỏ ngỏ.

Con mới chết mộ còn chưa kịp cỏ
Sao ở nhà, sáng ấy chẳng nôn thăm
Sao lặng thầm chẳng mong ngóng đăm đăm
Vì Con sống…đã về và Mẹ biết?

Sáng hôm ấy bao tâm tình tha thiết
Chuyện phi thường vĩ đại dễ ai tin
Chuyện kinh thiên động địa dẫu tận nhìn
Sáng hôm ấy muôn đời còn kể lại.

Sáng hôm ấy Tử Thần đà đại bại
Con rắn xưa đầu bẹp dưới chân Ai
Và Tin Vui truyền theo gót miệt mài
Sáng hôm ấy muôn đời còn kể lại.
    --------------------------------------
   Giu-se Nguyễn văn Sướng

THƠ: TRÊN ĐỒI CAO







TRÊN ĐỒI CAO

Đồi cao gió ngập hồn
Ai đứng đó bôn chôn
Nắng nhạt chiều dần tắt
Dịu dàng vướng cuối thôn

Trơ vơ cây Gỗ cao
Vẳng tiếng gió xì xào
Xác xuống rồi người hỡi
Tìm chi đứng khát khao?

Buồn sao phủ nặng đầy
Sầu chẳng gió đưa mây
Chỉ thấy lòng da diết
Cô đơn chiếc bóng gầy

Đồi cao Xác xuống rồi
Nắng sắp lịm về thôi
Cây Gỗ còn in bóng
Nền xanh đậm núi đồi

Dường như mắt vẫn đương
Tai vẫn tiếng yêu thương
Nấn ná hoài không nỡ
Bóng người bóng Gỗ vương

Nhạt nhòa nắng tắt dần
Đêm kéo xuống phân vân
Thổn thức về theo gió
Mơ hồ tiếng gót chân.
    ------------------------
 Giu-se Nguyễn văn Sướng

THƠ: CHUYỆN ĐỒI CAO ẤY






                        CHUYỆN ĐỒI CAO ẤY


Trần truồng phơi dưới nắng thiêu
Giang tay nối nhịp tình yêu đất trời
Đồi cao nghe gió chơi vơi
Nghe thương từng giọt rớt rơi trong hồn
Nghe Ai thương mến di ngôn
Nghe Ai giải nghĩa hùng hồn chữ Yêu
Nghe Ai hấp hối một chiều
Trên cây Gỗ nhám liêu xiêu tội tình
Đất trời xin hãy làm thinh
Nghe lòng dậy sóng nghe mình thương đau
Nhiệm mầu xin kể về sau
Chuyện đồi cao ấy mày chau lệ tràn.
       ---------------------------------------
            Giu-se Nguyễn văn Sướng

THƠ: NÀY LÀ NGƯỜI







NÀY LÀ NGƯỜI

Này là Người
Phi-la-tô đem ra trình diện
Lòng ước mong với tình cảnh đáng thương
Dân sẽ tha, nhưng hỡi ơi ngược với mong chờ
Chỉ nghe tiếng thét hờn đòi giết chóc

Này là Người
Phi-la-tô trao cho lý hình hành hạ
Hy vọng rằng nguôi được lòng dân
Nào ngờ đâu chúng bất kể tận cùng
Những khăng khăng đòi giết hoài, giết mãi

Này là Người
Phi-la-tô đem ra cho dân chọn lựa
Bên Con Người vô tội
Đặt tướng cướp khát máu phi nhân
Ngạc nhiên chưa dân đòi giết Con Người
Còn Ba-ra-ba tha về không tính toán!

Này là Người
Này là Thế Gian điên loạn
Hơn hai ngàn năm lẻ vẫn y nguyên!
Chọn phá thai, chọn đồng tính, chọn bạc tiền
Chọn đủ thứ…
Và Con Người thì…không chọn!

Này là Người
Hơn hai ngàn năm có lẻ
Đầu, mặt xưa vẫn nhục nhã tang thương
Vẫn sượng chai nghe tiếng thét hỗn hào
Đem nó đi, đem đi cho khuất mắt

Này là Người
Cho con một lần thống hối
Đẫm lệ quỳ bên chân Chúa thổn thức ăn năn
Những rượu chè cờ bạc những gian dâm
Những trắc nết, những tham lam và ích kỷ

Này là Người
Con xin một lần được chọn
Vai con đây Người hãy khóc cho vơi
Dẫu đời con, Người đã biết, ra gì!
Nhưng con đã chọn Người, Người đã biết.
          ---------------------------------------
        Giu-se Nguyễn văn Sướng

THƠ: ĐẮNG LÊN TRÀN CHÉN







ĐẮNG LÊN TRÀN CHÉN

Sương đêm đẫm ướt đôi vai
Sao mồ hôi máu chảy dài trở trăn
Sầu ghi đậm trán vết hằn
Buồn cho giọt lệ ngược lăn trong lòng
Gối quỳ đã mỏi lưng cong
Tâm tư trĩu nặng ai đong mà đầy
Đêm trời dầy đặc từng mây
Trăng sao khép mắt gió gầy khép môi
Vẳng trong xào xạc núi đồi
Tiếng lòng nhẹ thoảng bồi hồi canh thâu
Đắng lên tràn chén nhiệm mầu
Đêm đen một thuở Vườn Dầu khắc ghi.
      ----------------------------------
        Giu-se Nguyễn văn Sướng

THƠ: THẬT LÒNG ĐÓN CHÚA



         THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT LỄ LÁ NĂM C





THẬT LÒNG ĐÓN CHÚA

Gia-liêm đón rước Chúa tưng bừng
Đa-vít con dòng, dân Chúa xưng
Trải lá lót cành hô vạn tuế
Ngàn năm mấy thuở nỗi vui mừng.

Tưng bừng hôm trước đã hôm sau
Thù ghét quay lưng sát hại nhau
Kẻ cướp còn hơn Người-Chính-Trực
Một tuồng vẽ mặt với bôi màu.

Bao người đón Chúa mấy ai tin
Gặp bước nguy nan há nhận nhìn
Chót lưỡi đầu môi là thế cả
Cho con trung tín thiết tha xin.

Thật lòng đón Chúa với Tin-Yêu
Theo Chúa dù nguy khó đủ điều
Cành lá con cầm tung vạn tuế
Là lòng tín thác với Cao-Siêu.
   ===================
   Giu-se Nguyễn văn Sướng

THƠ: TỘI NỮ NGOẠI TÌNH



THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT V MÙA CHAY-C
(Ga 8, 1-11)



 TỘI NỮ NGOẠI TÌNH

Đền thờ tảng sáng, tiếng kêu la:
“Tội nữ ngoại tình giết chẳng tha
Sách luật Mô-sê rằng ném đá
Xin Thầy thông sáng chỉ sâu xa”

Buồn rầu Chúa cúi viết bôi bôi
Bức tận đuổi cùng hỏi mãi thôi:
“Ai sạch, ném đầu tiên, chị ấy!”
Thẹn thùng vội khép mép im môi

“Không ai kết án chị hay sao?
“Thưa chẳng có ai” chị nghẹn ngào
“Ta cũng không đâu nhưng hãy nhớ
Về đi, tránh tội, biết chưa nào”

Lỡ lầm chạy đến Chúa kêu van
Chúa biết thân con chút bụi tàn
Ghét tội nhưng thương người tội lỗi
Xuống trần mang gánh tội trần gian

Về đây nương náu Thánh Tâm Cha
Lãng tử bao năm chẳng mái nhà
Soi bóng cuộc đời tràn nước mắt
Êm đềm khép lại kiếp phong ba.
            ---------------------------
      Giu-se Nguyễn văn Sướng

THƠ TIN MỪNG



     
 THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT IV MÙA CHAY-C

                                     (Lc 15, 11-32)

 DỤ NGÔN TÌNH YÊU

Chuyện người con thứ đi hoang
Chuyện anh con trưởng đàng hoàng, ngờ đâu!
Chuyện Cha bạc trắng mái đầu
Ngày ngày tựa cửa âu sầu ngóng con
Dụ ngôn xưa cũ vẫn còn
Gương soi đèn sáng sắt son mọi thời:
“Tình Cha Thiên Chúa cao vời
Tình người ích kỷ thói đời nhỏ nhen!
Thế trần còn lắm bạc đen
Thế nhân ganh ghét, bon chen, hận thù
Bỏ Cha, con thứ dại ngu
Kể công, con cả sa mù tối tăm
Tình yêu biệt bóng xa xăm
Đời là Hỏa Ngục hờn căm đọa đày!”

Tình yêu Thiên Chúa nhiệm thay
Đốt lòng nguội lạnh, uốn ngay tâm tà
Sửa cho ngay chính sâu xa
Nhỏ nhen nhường chỗ bao la tình người
Đâu tình yêu đấy nụ cười
Thiên đàng hạ giới vẹn mười bình an.
    ----------------------------------
           Giu-se Nguyễn văn Sướng

THƠ MÙA CHAY 2013







    MÙA TÍM DỊU DÀNG

Mùa về ngập tím sắc không gian
Tím cả lời ca, tím giọt đàn
Huyền ảo tím lên màu phẩm phục
Dịu dàng tím cả tiếng kinh than

Lao xao tiếng gió tím yêu thương
Thong thả chuông ngân vọng Thánh đường
Tím mãi hoàng hôn màu nhắc nhở
Tím mùa chay tịnh khói hương vương

Tím lên Thánh Giá tím Bàn Thờ
Tím đến mênh mang tím ước mơ
Mầu nhiệm ai sơn mà tím ngát
Êm đềm phủ lịm tím câu thơ.
      -------------------------------
      Giu-se Nguyễn văn Sướng

THI CA TIN MỪNG


TIN MỪNG CHÚA NHẬT III MÙA CHAY-C
(Lc 13, 1-9)



KHÓI VƯƠNG LAU DẬP

Người ta kể chuyện Ngài nghe
Phi-la-tô đã răn đe rợn rùng
Ra tay sát hại chẳng dung
Lễ dâng máu trộn hòa cùng xác thân
Giê-su cảnh báo toàn dân:
“Nếu không sám hối ân cần các ngươi
Cuộc đời chết hết mười mươi
Si-lô-ác đổ đè tươi kia kìa
Phải người chết tội đầm đìa?
Ai không sám hối ngày kia y sì!
Kìa xem cây vả trơ lỳ
Chủ ra tìm trái chẳng gì trên cây
Gọi người chặt phứt kẻo rầy
Người làm năn nỉ xin Thầy thư thư
Năm nay chăm bón, bằng như
Sang năm không trái chẳng từ chặt đi”

Trăm năm đằng đẳng ngắn chi
Chúa chờ, Chúa đợi người khi quay về
Cây lau đã dập ê chề
Tim đèn ngún khói não nề thê lương
Thế mà Người vẫn cứ thương
Thương lau dập nát, khói vương tim đèn
Bài thơ con viết ca khen
Lòng thương xót Chúa bao phen đợi chờ.
     -----------------------------------
    Giu-se Nguyễn văn Sướng


THƠ: TA-BO TRỜI, DIỆN THÁNH


THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT II MÙA CHAY- C
                          (Lc 9, 28b-36)




TA-BO TRỜI, DIỆN THÁNH

Núi cao ấy Người lánh riêng cầu nguyện
Bỗng rạng ngời chói sáng nét tôn nhan
Áo trắng tinh cùng thanh thoát luận bàn
Mô-sê với Ê-li-a nhị vị.

Choàng tỉnh giấc, môn đồ mục sở thị
Ngất ngây lòng miệng lắp bắp thân thưa:
“Chúng con đây hiện diện đúng thật vừa
Ba lều cỏ cho ba người tạm trú”.

Một đám mây từ trời đột nhiên phủ
Tiếng từ Trời vọng rành rẽ oai nghiêm:
“Đây Con Ta, Ta đẹp ý mọi niềm
Lời Người nói, hãy nghe và tuân giữ”.

Đã bao lần trên bước đường lữ thứ
Chúa tỏ mình đầy vinh hiển cho anh
Tỏ cho tôi, cho hết kẻ tâm thành
Nhưng Lời Chúa được bao người đón nhận!

Xin cho con biết hồi tâm hối hận
Lắng nghe Lời và tuân giữ kiên trung
Tin Giê-su và theo bước tận cùng
Ngày vinh hiển Ta-bo Trời, diện Thánh.
    --------------------------------------------
                    GIU-SE NGUYỄN VĂN SƯỚNG

THƠ: BA NGUỒN THẦN LỰC


THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT I MÙA CHAY
(Lc 4, 1-13)



                               BA NGUỒN THẦN LỰC


Được đầy Thánh Thần chở che
Chúa vào sa mạc lắng nghe Cha truyền
Bốn mươi ngày rất tinh nguyên
Ăn chay cầu nguyện nhiệm huyền với Cha
Thấy Người đói, lũ quỷ ma
Xui càn giục bậy may ra Người lầm
“Nếu ông con Chúa cao thâm
Đá truyền thành bánh xứng tầm cao sang”
Chúa rằng: “Người sống mọi đàng
Đâu vì cơm bánh, nhờ mang Lời Trời”
Quỷ đem Chúa chỗ cao vời
Cho xem phú quý rạng ngời thế gian:
“Lạy tôi, tôi ban thả giàn”
Chúa rằng: “Thiên Chúa cao ngàn của ngươi
Ngươi thờ ngươi lạy chính Người”
Đền thờ Quỷ lại mang Người nóc cao:
“Gieo mình xuống dưới đi nào
Nếu Ông, con Chúa ngọt ngào bài sai
Thiên Thần sẽ đỡ gót hài”
Nhưng Giê-su quở: “Dông dài điêu ngoa
Ngươi đừng thử thách Thiên Tòa”
Chua cay Quỷ lẩn nhạt nhòa ước mơ

Chúa còn bị Quỷ thừa cơ
Phương chi con cái ơ hờ khinh khi
Sa cơ cám dỗ tức thì!
Hãy noi gương Chúa nhu mì kiên trung
“Lời Chúa” khí cụ uy hùng
“Ăn chay” khiên đỡ ung dung trọn đời
“Nguyện cầu” sức mạnh từ Trời
Quỷ ma chết khiếp tứ thời lánh xa
Ba nguồn thần lực sâu xa
Bình an vững chí hoan ca đường về
     -----------------------------
     Giu-se Nguyễn văn Sướng


THƠ: NGHIỆP THƠ







NGHIỆP THƠ

Ta vào "Mạng" gõ "Thơ" rồi hoảng hốt
Triệu triệu bài, triệu tác giả quen, không
Dài, ngắn, thôi muôn vạn sắc cầu vồng
Nghìn ý lạ, triệu lời hay khởi sắc

Những rung cảm nhớ nhung từng ánh mắt
Những môi cười sánh ví với muôn hoa
Những thiết tha từng những bước chân qua
Những áo dài thướt tha trong nắng sớm

Những mối tình ngây thơ khi mới chớm
Những hẹn hò vụng dại ngát hương trinh
Những đắm say ngây ngất chuyện đôi mình
Những si dại tuổi hoa niên mộng ảo

Rồi cay đắng khi tình đời điên đảo
Rồi hận sầu bao đêm trắng tương tư
Kỷ niệm buồn còn vương vấn trang thư
Còn đeo đẳng  bao năm khi chiều xuống

Chén cay nào mềm môi ngày chưa uống
Hai ngã đường đêm lối đã phân ly
Vết thương nào hằn dấu gót chân đi
Hoa xưa ấy giờ đã khô dòng lệ

Ta nắn nót vần thơ mà không thể
Chuyện ái tình ta viết: Quá xa xôi
Hồn thơ ta, Ai định hướng lâu rồi
Quỳ hoa thắm quay đầu về Mặt Nhật

Ta một đời khát khao hoài sự Thật
Hồn run lên ca tụng với Muôn Cao
Lòng rưng rưng cảm nhận nỗi ngọt ngào
Khi say ngắm Cao Quang bao huyền nhiệm

Chân Thiện Mỹ mà ta hằng tìm kiếm
Thoắt hiện về chợt sợi tóc ai bay
Dìu dịu say son thắm nét môi này
Tất cả đó mà không là tất cả

Mang nặng gánh nghiệp thơ hồn vất vả
Giữa cuộc đời ta vẫn ngóng vu vơ
Lòng dạt dào triều sóng thúc ý thơ
Dâng cao mãi bến bờ nào để vỗ?

Ôi, nghiệp thơ làm tim ta đau khổ
Hồn vô cùng mà bất lực tâm tư
Ngôn từ nào băng hoại cả thiên thư
Ai thôi thúc cho ta niềm hăm hở?

Ta vất bút vì tim ta nghẹn thở
Để nghe lòng run rẩy tiếng thinh không
Để mơ hồ hồn trông thấy mênh mông
Nghiệp thơ đó bao giờ hồn sáng tỏ!
   --------------------------------------
     Giu-se Nguyễn văn Sướng

THƠ: VÀ LÊN TIẾNG GỌI CHA





 VÀ LÊN TIẾNG GỌI CHA

Anh lý luận nghe hay ho quá thể
Mà lòng tôi mâu thuẫn cứ vương mang
Từ Bít Bang (big bang) sinh tươi thắm địa đàng?
Và vũ trụ hài hòa trong tuyệt diệu!

Đây Vô Thần tự đứng lên giới thiệu
Muôn vạn loài bởi vô trí sinh ra
Do thích nghi mà tiến hóa hằng hà
Thành thế giới đẹp lung linh huyền ảo

Muôn muôn loài, muôn kỳ hoa dị thảo
Từ nguyên sơ đến phức hợp tinh vi
Từ vô tri đến sự sống diệu kỳ
Và vươn mãi về tâm linh bí mật

Và thằng người “Nhân linh ư vạn vật
Cho rằng mình cao nhất chốn càn khôn
Ngồi suy tư, rồi kết luận hùng hồn
Tôi hiện hữu khởi nguyên từ…vô trí!

Ôi, vũ trụ bao la và huyền bí
Ôi, con người siêu việt với tâm linh
Với yêu thương với khát vọng siêu hình
Luôn khắc khoải ước mong về Vĩnh Cửu

Trong khoảnh khắc ngóng trông về Hằng Hữu
Giới hạn mơ Vô Hạn mãi thiên thu
U linh mơ Thần Linh phá ngục tù
Cho tăm tối thấy Cao Quang huyền nhiệm


Ôi, Nguyên Lý khởi nguyên đầy bí nhiệm
Lại chính là vô trí rất ngây ngô?
Giữa hỗn mang của vụ nổ hồ đồ
Ta, sản phẩm tình cờ của vô trí!

Thà tôi tin Ông Trời còn hợp lý
Ngàn vạn lần hơn hẳn nếu không tin
Trí khôn tôi ai thấy được do nhìn?
Mà chối bỏ bởi chưa từng được thấy!

Có ánh sáng vì Cao Quang đưa đẩy
Có tâm linh vì hiện hữu Siêu Linh
Con bởi Cha chuyện ấy lẽ thường tình
Nên muôn loài phải sinh từ Thượng Đế.

Là Trí Khôn vượt ra ngoài cõi thế
Là Nguyên Nhân mà không bởi nguyên nhân
Chính Giê-su đã mạc khải ân cần:
Cha chung Đấng đầy tình thương trời bể

Cho hồn con tin đơn thành như thế
Tin được điều mắt chẳng thấy quang minh
Để thấy bao điều bí nhiệm siêu hình
Và lên tiếng gọi Cha trong thổn thức.
     -----------------------------------
              
                                GIU-SE NGUYỄN VĂN SƯỚNG

THƠ: XIN LÀM CHUYỆN NHỎ





     XIN LÀM CHUYỆN NHỎ


Con bé nhỏ nên xin làm chuyện nhỏ
Chuyện đời thường chẳng dám ước mơ cao
Khi ai kia nặng câu nói hỗn hào
Xin nhịn nhục Chúa xưa từng nhịn nhục

Con bé nhỏ nên một đời “tri túc”
Lòng biết ơn mọi sự chính hồng ân
Bao u mê bao yếu đuối quá cần
Để con biết rõ mình mà đấm ngực

Con bé nhỏ nào dám đâu tức bực
Dù có buồn nhưng xin cố vui tươi
Chuyện hơn thua xin chín bỏ làm mười
Làm lá cỏ rạp mình trong giông bão

Con bé nhỏ, xin vâng lời dạy bảo
Công việc này dù không muốn, không kham
Bước chân đi lệ rưng khóe còn làm
Con đã nói con là người bé nhỏ

Con bé nhỏ nên việc nào sáng tỏ
Ấy Chúa làm chẳng phải chính con đâu
Xin ngồi toa rốt hết cuối con tầu
Và một chỗ nhỏ thôi trong tim Chúa.
      ------------------------------------
     Giu-se Nguyễn văn Sướng