THƠ: MẸ MA-RI-A



MẸ MA-RI-A


Mẹ lẽo đẽo theo CON
Khắp nẻo đường đất nước
CON say sưa cất bước
Mẹ lặng lẽ hy sinh
Ba năm trời nuốt lệ
Tự tình làm bóng CON.

Vâng ý CHA trên Trời
CON thi hành sứ mệnh
"Làm con Chiên Thiên Chúa"
"Đấng gánh tội trần gian"
CON đã thành dao sắc
Đâm thấu tận tâm can!

Biết bao là chống đối
Biết bao là chông gai
Lòng Mẹ luôn quặn thắt
Trong nỗi đau dịu dàng
Mẹ cứ thế hy sinh
Âm thầm nhưng mạnh mẽ

Lưỡi dao thấu trong tim
Giờ Mẹ đây đã hiểu
Khi mắt CON nhìn Mẹ
Cả một trời yêu thương!

 
CON không là riêng Mẹ
Mẹ gạt lệ xin vâng
Xin được làm chiếc bóng
Lặng lẽ đeo theo Người.

Ba năm dài đằng đẳng
Ba năm hoá...thiên thu
-----------------------
  Giuse  Nguyễn văn Sướng .


THƠ: TIN MỪNG CHUYỂN THƠ (Giu-se Nguyễn văn Sướng)


  TIN MỪNG THEO THÁNH GIO-AN
                                        
                             (TIẾP THEO)


           CHƯƠNG 10.

 










1. "Thật tôi bảo thật các ông
Ai không qua cửa vào lồng ràn chiên
Nhưng trèo lối khác trước tiên
Ấy là trộm cướp cuồng điên tham tàn
2. Còn ai qua cửa vào đàn
Thì là mục tử bình an nhân lành
3. Người coi cửa mở anh nhanh
Và chiên nghe tiếng của anh vuông tròn
Anh kêu tên của từng con
Rồi anh dẫn chúng lon ton ra ngoài  
4. Khi chiên ra hết bên ngoài
Anh ta đi trước chiên liền theo sau
Vì chiên nhận tiếng anh mau
5. Không theo người lạ rủ nhau trốn dần
Vì không phải tiếng người thân
Chúng không nhận biết dẫu gần dẫu xa"
6. Dụ ngôn Chúa kể gần xa
Họ không hiểu được bao la cội nguồn
7. Vậy Giê-su nói trắng luôn:
"Ta là cái cửa chiên luồn vào ra
8. Hết mọi kẻ đến trước Ta
Đều là trộm cướp chiên đà không nghe
9. Ta là cánh cửa chở che
Ai qua Ta chẳng e dè cứu cho
Người vào ra hết âu lo
Cánh đồng tươi mượt ăn no thỏa lòng
10. Trộm thì cướp phá chớ mong
Nhưng Ta đến để chiên hòng sống vui
Dồi dào sự sống đủ mùi
11. Ta là mục tử tươi vui nhân lành
Hy sinh mạng sống của anh
Cho đàn chiên sống tốt lành ấm no
12. Người làm thuê chỉ bo bo
Không là mục tử chẳng lo chiên lành
Vì chiên không thuộc về anh
Nên khi sói đến tanh bành đàn chiên
Anh ta bỏ chạy mặc chiên
Sói vồ ngấu nghiến đàn chiên dại hiền
13. Kẻ làm thuê, thiết gì chiên
14. Ta là mục tử nhân hiền hy sinh
Ta hằng biết lũ chiên mình
Và chiên Ta biết chân tình của Ta
15. Như là Chúa Cha biết Ta
Và Ta cũng biết Chúa Cha nhân hiền
Ta thí mạng mình vì chiên
16. Ta còn có những đàn chiên ngoài ràn
Ta mong đưa chúng hợp đàn
Chúng nghe biết tiếng gọi đàn của Ta
Một đàn, một mục tử cha
17. Cha Ta yêu mến chính Ta bởi vì
Ta thí mạng sống Ta đi
Rồi Ta lấy lại thực thi lệnh truyền
18. Mạng Ta không ai có quyền
Duy Ta tự ý dành quyền hy sinh
Tự Ta hy sinh mạng mình
Rồi Ta lấy lại tự mình mạng Ta
Đó là mệnh lệnh của Cha."
19. Họ nghe Chúa nói, thế là phân ly
20. Kẻ thì: "Nghe nói làm chi
Ông ta quỷ ám, không thì cũng điên"
21. Người rằng: "Quỷ ám nói hiền?
Quỷ mà mở mắt nhãn tiền người đui?"
22. Gia-liêm(Jerusalem) khi ấy đông vùi
Người ta cung hiến đền vui lễ chờ
23. Giê-su đi lại đền thờ
Tại hành lang gọi là Sa-lô-môn
24. Người Do Thái cứ hỏi dồn:
"Chúng tôi thắc mắc bồn chồn đến đâu
Ông còn để đến bao lâu?
Nếu ông là Đấng nhiệm mầu Ki-tô
Xin công khai khỏi hồ đồ"
25. Giê-su đáp trả: "Cơ hồ các ông
Lời tôi đã nói như không
Các ông nghe cũng chẳng thông chút nào
Tôi làm nhân danh Cha giao
Việc tôi làm đó chứng vào cho tôi
26. Các ông không tin phải rồi
Vì không thuộc đàn chiên tôi ngọc ngà
27. Chiên Ta thì nghe tiếng Ta
Ta biết chúng, chúng theo Ta không rời
28. Ta ban sự sống đời đời
Và không để chúng đời đời diệt vong
Ai tìm cướp chúng, đừng hòng
29. Cha Ta ban chúng thật lòng cho Ta
Mà Ngài vĩ đại cao xa
Không ai cướp khỏi tay Cha được rồi
30. Ta và Cha là Một thôi."
31. Họ liền lượm đá ném bồi Giê-su
32. Người kêu: "Mọi việc mặc dù
Cha giao Ta đã chỉn chu thi hành
Các ông đã thấy hoàn thành
Cớ gì ném đá tanh bành vào Ta?"
33. Họ rằng: "Ném đá không tha
Không vì việc tốt nhưng là lời ngông
Người phàm mà tự đánh đồng
Cho mình là Chúa, chỉ ông có rày!"
34. Giê-su bảo họ lời này:
"Luật lề đã chép có rày hay không:
(Các ngươi những bậc Thần thông)
35. Nếu lề luật gọi Thần thông người nào
Được Thiên Chúa ngỏ lời trao
Là Thần, là Thánh mà nào Thánh Kinh
Muôn đời không bỏ nguồn Linh
36. Thì tôi được Chúa chí tình yêu thương
Sai đi, thánh hiến dễ thường
Các ông lại nói tôi phường lộng ngôn
Vì lời tôi nói kim ngôn
Tôi-Con-Thiên-Chúa dập dồn bấy nay?
37. Nếu không làm việc Cha rày
Các ông đừng có tin hay làm gì
38. Nếu tôi mọi việc thực thi
Không tin tôi, phải tin vì việc tôi
Các ông sẽ biết thêm thôi
Cha trong tôi đó và tôi trong Cha"
39. Bấy giờ họ muốn bắt Ngài
Nhưng Ngài thoát khỏi lưới gài trùng vi
40. Đức Giê-su lại ra đi
Gio-đan bên ấy chỗ khi xưa mà
Gio-an làm phép rửa tha
Rồi Người ở lại đó và ngẫm suy
41. Nhiều người đến gặp Giê-su
Họ bàn: "Tẩy-giả mặc dù như ta
Không làm dấu lạ cao xa
Nhưng điều ông nói thật là đúng thay!
Ông ấy nói về Người này"
42. Nhiều người ở đó tin Thày Giê-su.
                              *
                           *     *
                                 (Còn tiếp)

THƠ ĐẠO: MÂN CÔI, MẸ VÀ CON



         Tháng Mân Côi lại về, mời bạn cùng suy ngắm
            mầu nhiệm Ngôi Hai xuống thế cứu chuộc 
                loài người, và kỳ diệu thay nơi nào 
                       có CON nơi ấy có MẸ!
                                                              *
                                                         *        *






  MÂN CÔI, MẸ VÀ CON

Mẹ thường có mặt luôn luôn
Sẻ vui hạnh phúc, chia buồn thương đau
Truyền Tin hôm trước, hôm sau
I-sa-ve, Mẹ, đến mau ân cần
Con sinh hang đá cơ bần
Mẹ là nôi ấm nệm thần ru Con
Kìa Con ở lại đền son
Te te tái tái Mẹ mòn gót lê
Con đi dự tiệc chân quê
Mẹ không can thiệp, ê hề rượu đâu?
Con nam ngược bắc dãi dầu
Mẹ là chiếc bóng cơ cầu gió sương
Con treo Thập Giá tang thương
Nghẹn ngào Mẹ đứng phi thường dưới chân
Mân Côi suy ngắm bần thần
Con đâu Mẹ đấy ân cần thương yêu
Gió ru nài nẵng kinh chiều
Êm êm điệp khúc phiêu diêu địa đàng
Mẹ luôn hiện diện cưu mang
Nơi nào có Mẹ thênh thang ngọt ngào.
  ----------------------------------
  Giu-se Nguyễn văn Sướng

THƠ: TIN MỪNG CHUYỂN THƠ (Giu-se Nguyễn văn Sướng)




TIN MỪNG THEO THÁNH GIO-AN

                                    (Tiếp theo)


Chương 9.


1. Đi ngang, Ngài thấy anh mù
Mới sinh anh đã mịt mù bóng đêm
2. Các môn đệ hỏi Ngài thêm:
"Thưa Thầy tội lỗi trước thềm của ai
Anh hay cha mẹ đã sai?"
3. Giê-su giải đáp: "Đúng, sai, việc này
Anh ta chẳng phải mảy may
Mẹ cha cũng chẳng lỗi rày ở đây
Nhưng cho người thấy như vầy
Công trình Thiên Chúa anh rầy tỏ ra
4. Chúng ta còn phải bôn ba
Thi hành việc Đấng sai Ta ban ngày
Kẻo khi đêm đến rủi thay
Không ai có thể cơ may làm tràn
5. Bao lâu Thầy ở thế gian
Thầy là ánh sáng thế gian tôn thờ".
6. Nói xong nhổ xuống đất dơ
Trộn thành bùn xức mắt trơ cho người:
7. "Si-lô-ác, rửa chớ lười"
(Si-lô-ác nghĩa là người được sai)
Vậy anh rửa đúng lời Ngài
Bỗng nhiên sáng mắt, ban mai tưng bừng
8. Láng giềng và những người dưng
Trước kia thường thấy anh từng ăn xin:
"Phải đây người vẫn ăn xin?"
 9. Người thì xác nhận: "Đúng in như rằng"
Kẻ thì phủ nhận thẳng băng:
"Khéo mà người giống người chăng, mấy thầy"
Riêng anh quả quyết: "Tôi đây."
10. Họ liền hỏi: "Vậy, mắt mầy thấy sao?"
11. Anh ta hồi đáp: "Ôi chao!
Giê-su quả thật tài cao hơn đời
Trộn bùn xức mắt khơi khơi
Si-lô-ác rửa mắt ngời nhìn thâu"
12. Họ tra: "Ông ấy ở đâu?"
Anh ta đáp lại: "Tôi hầu không hay"
13. Họ liền dẫn kẻ trước nay
Bị mù, trình diện các thày Pha-ri (sêu)
14. Nhưng ngày Giê-su thực thi
Nhằm ngày Sa-bát luật ghi rõ ràng
15. Vậy người Do Thái kỹ càng
Hỏi thêm duyên cớ mắt chàng sáng ra
Anh liền kể lại: "Ông ta
Trộn bùn, thoa mắt, rửa và thấy ngay"
16. Hợm mình Biệt phái chua cay
Kẻ bàn: "Ông ấy tẩy chay luật truyền

Không tuân giữ luật đã tuyên
Sao Người-Thiên-Chúa oai quyền chính chuyên?"
Người thì: "Một kẻ tội nguyền
Sao làm dấu lạ: Uy quyền Thiên Cung!"
Thế là chia rẽ lung tung!
17. Họ quay lại hỏi ngượng ngùng anh ta:
"Còn anh, chắc đã nghĩ ra
Về người mở mắt trừ tà cho anh?"
Thật thà anh vội đáp nhanh:
"Người là Ngôn sứ vang danh mong chờ"
18. Nhưng người Do Thái nghi ngờ
Anh mù ngày trước sao giờ sáng ra
Họ liền cho gọi mẹ cha
19. Vấn tra: "Anh đúng ông bà đã sinh?
Bị mù từ thưở sơ sinh
Sao giờ mắt sáng, tình hình khúc nôi?"
20. Họ thưa: "Nó đúng con tôi
Lọt lòng tăm tối chuyện thôi rất buồn
21. Nhưng giờ mắt thấy sẻ suôn
Chúng tôi không biết ngọn nguồn đầu đuôi
Hay Ai mở mắt xong xuôi
Chúng tôi chẳng biết ngược xuôi thế nào
Nó giờ khôn lớn bay cao
Các ông cứ hỏi ngọt ngào là xong
Nó khai chẳng để trong lòng"
22. Ông bà nói thế đề phòng người ta
Hội đồng trục xuất ai mà
Cả gan nhận Giê-su là Ki-tô
23. Cho nên họ nói hàm hồ:
"Hỏi ngay chính nó, gà tồ khai ra"
24. Một lần nữa họ thẩm tra
Gọi người khi trước mù mà giờ không:
"Anh tôn vinh Chúa thần thông
Chúng ta dư biết về ông Thầy nầy
Một người tội lỗi ngập đầy"
25. Anh mù cãi lại: "Ông nầy tội chi,
Hay không có tội tình gì
Phần tôi chỉ biết mình khi trước mù
Mà giờ mắt sáng chỉn chu"
26. Họ rằng: "Ông ấy lu bu làm gì?
Mắt anh đã mở kiểu chi?"
27. Bực mình anh đáp: "Chuyện ni nhiều lần
Tôi đây đã nói ân cần
Các ông có chịu nghe lần nào đâu!
Bây giờ muốn nghe từ đầu
Hay là cũng muốn bái đầu môn sinh?"
28. Họ liền mắng nhiếc: "Yêu tinh
Có mày môn đệ lình xình ông ta
Môn đồ Mô-sê chúng ta
29. Chúng ta đều biết Chúa ta nói gì
Và ông Mô-sê đã ghi
Nhưng không ai biết chuyện gì Giê-su
Bởi đâu mà đến lù lù"
30. Anh ta đáp trả: "Tôi ngu đã đành
Các ông cũng chẳng ngọn nghành
Bởi đâu ông ấy tựu thành đến đây?
Thế mà ông ấy cao dầy
Là Người mở mắt tôi rầy mới hay
31. Chúng ta biết Chúa chính ngay
Lời người tội lỗi thẳng tay loại liền
Phần ai kính sợ Chúa liên
Thi hành ý Chúa nhân hiền trên cao
Ngài nghe kẻ ấy biết bao
32. Xưa nay chưa có lần nào thiên kinh
Người mù từ thưở sơ sinh
Được Người mở mắt quang minh trên đời
33. Nếu không đến bởi Chúa Trời
Thì ông ta chẳng làm trời được đâu"
34. Họ nguyền rủa kẻ cơ cầu:
"Mày sinh trong tội ngập đầu còn ham
Làm thầy chúng ta sao kham?"
Họ bèn trục xuất anh chàng đáng thương.
35. Giê-su nghe nói hội đường
Đồng lòng trục xuất chàng ương bướng này
Gặp anh, Người hỏi anh ngay:
"Con Người, anh có mảy may tin Ngài?"
36. Anh thưa: "Đấng ấy là ai?"
37. Giê-su đáp trả: "Chính Ngài là tôi
Người đang nói với anh thôi"
38. Anh liền sấp mặt: "Vâng, tôi tin Ngài"
39. Giê-su phán bảo: "Thế gian
Tôi đến xét xử mù tàn được xem
Kẻ thấy lại mù kèm nhèm”
40. Những người Biệt phái lèm bèm Giê-su:
"Thế ra chúng tôi đui mù?"
41. Giê-su bảo: "Nếu ông mù lại may
Các ông đã chẳng tội tày
Nhưng giờ ông nói mắt nay vẫn còn
Các ông tội đỏ như son".
                   *
               *       *
                                  (Còn tiếp)

THƠ ĐẠO: BÀI CA TẠO VẬT




 BÀI CA TẠO VẬT



Khi tạo vật đồng dâng lời chúc tụng
Bài ca khen rộn rã mãi chơi vơi
Tôi ngất say đứng lặng giữa cuộc đời
Nghe máu nóng sủi sôi niềm cảm mến.

Nghe gió hát mơn man khi chiều đến
Nghe rì rào chuyện muôn lá trong đêm
Chút hương xa theo gió thoảng êm đềm
Lời tình tự của ngàn hoa diễm lệ.

Con bướm trắng không ngờ say đến thế
Đậu im lìm như ngủ lịm trên hoa
Ai ru con mà ngọt giọng hiền hòa
Cành liễu rủ dưới trăng ngà quyến rũ.

Trăng xuống thấp hôn má hồng thanh tú
Lòng bên lòng con dế hát nỉ non
Đêm vô tư cho giấc ngủ vuông tròn
Mi khẽ nhắm vì Cao Quang chói lọi.

Hồn vút bay cùng trăng sao vòi vọi
Ngất ngây lòng với vô tận mênh mông
Nếm cho say hương vị cõi thinh không
Và lặn ngụp vẫy vùng cho phỉ chí.

Tạo vật hỡi sao đồng thanh tương khí
Du dương hoài cung bậc khúc tri ân
Chỉ có mi là trong sáng vô ngần
Lời chúc tụng cao dâng về Thượng Đế.

Sao rộn rã mà lệ tràn như thể..
Sao tơ lòng nức nở mãi ngân rung
Bản tình ca bất tận đến vô cùng
Ôi, Thượng Đế! Nghìn trùng cao thăm thẳm!
    --------------------------------------
   Giu-se Nguyễn văn Sướng.


THƠ: CON LÀ BA CỦA DĨ VÃNG






     CON LÀ BA CỦA DĨ VÃNG


 Ba viết bài thơ trải lòng trang giấy
Chẳng để làm gì, chỉ viết…thế thôi!
Nước mắt chảy xuôi bất khả phục hồi
Con nước xuôi dòng rồi con sẽ hiểu.

Ba nhớ ông xưa, nghẹn ngào khúc điệu
Ví phỏng thời gian quay ngược, chao ôi!
Con là Ba của dĩ vãng xa xôi
Của những cực lòng ông con đã gánh.

Chữ "Nhân chi sơ thiện là bổn tánh"
Ba tin lá úa rụng xuống cội xưa
Tình Ba yêu con chẳng lẽ bằng thừa?
Con sẽ khôn dần theo ngày con lớn.
                             
Khôn lớn không còn buông tuồng quá trớn
Khi đã khôn nhiều thì con cũng ngoan
Định mệnh của con hướng Thiện-Vẹn-Toàn
Vì được tạo thành như hình ảnh Chúa.

Ba đã là con dại khờ một thuở
Con sẽ thành Ba đầy ắp thương yêu
Quá khứ ngu ngơ ai chẳng ít nhiều
Vì thế Ba yêu dù con bất hiếu.

Vì thế Ba yêu giờ con chưa hiểu
Ôi người cha của ngày mai lớn khôn
Của những yêu thương, dung thứ ngập hồn
Hình ảnh tuyệt vời tình Cha-Thiên-Chúa.
   -------------------------------------
  Giu-se Nguyễn văn Sướng. 

TIN MỪNG CHUYỂN THƠ (Giu-se Nguyễn Văn Sướng)


         TIN MỪNG THEO THÁNH GIO-AN


                    CHƯƠNG 8.
 








1. Giê-su lên núi Ô-liu
2. Bình minh, trở lại Đền Thờ với dân
Và Người giảng dạy ân cần
3. Kinh-sư, Biệt-phái đích thân điệu về
Một người phụ nữ não nề
Quả tang phạm tội ê chề với trai
Họ lôi đến trước mặt Ngài:
4. "Thưa Thầy, chị nọ công khai ngoại tình
Quả tang bắt được thình lình
5. Mô-sê luật dạy nhục hình đá đôi(ném)
Xin Thầy chỉ dạy chúng tôi"
6. Họ nhằm thử Chúa để rồi cáo gian
Giê-su buồn bực vô vàn
Viết hoài trên đất nài van tình người
7. Nhưng vì họ cứ trêu ngươi
Hỏi cùng bức tận nên Người ngẩng lên:
"Các ngươi, ai sạch tội đền
Ném viên đá trước lên trên chị này"
8. Rồi Người cúi viết chua cay
9. Thẹn thùng họ bỏ đi ngay một lèo
Cao niên lủi trước kéo theo
Trung niên, trẻ tuổi như mèo cụt đuôi
Chỉ còn Chúa giữa hiện trường
Và người phụ nữ vẫn đương ngại ngần
10. Ngước lên, Chúa hỏi ân cần:
"Mọi người đâu cả, xử phân thế nào
Không ai kết án chị sao?"
11. "Thưa Ngài, chẳng có người nào xử tôi"
Giê-su bảo chị: "Phần tôi
Cũng không kết án nhớ thôi từ rày
Chị đừng phạm tội, chừa ngay"
12. Giê-su lại nói điều này cùng dân:
"Ta là ánh sáng thế nhân
Theo Ta không phải bước lần bóng đêm
Nhưng được ánh sáng sống thêm"
13. Vậy người Biệt-phái nói cùng Giê-su:
"Ông làm chứng chính cho mình
Nên lời chứng ấy thật tình không hay"
14. Chúa rằng: "Tôi chứng tôi nay
Thì lời chứng ấy thật tày công minh
Vì tôi tự biết chính mình
Từ đâu mà đến, lộ trình đi đâu
Các ông chẳng biết đuôi đầu
Tôi từ đâu đến ngõ hầu sẽ đi
15. Các ông đoán xét ra gì
Phần tôi chẳng đoán xét chi người trần
16. Nếu tôi xét đoán ân cần
Thì điều đoán xét trăm phần công minh
Vì tôi không chỉ một mình
Tôi và Đấng đã sai mình, chứng chung
17. Trong lề luật có chép cùng
Hai người chứng thật, chứng dùng quang minh
18. Tự tôi làm chứng cho mình
Và Cha, Đấng đã sai mình cao sâu"
19. Họ liền hỏi: "Cha ông đâu?"
Giê-su đáp trả thâm sâu: "Các người
Về tôi, chẳng biết mười mươi
Nên không biết được Cha, Người trên cao
Nếu về tôi biết chút nào
Thì rồi cũng biết ngọt ngào về Cha"
20. Lời này nói với người ta
Không gian giảng dạy chính là đền thiêng
Gần nơi dâng cúng thùng tiền
Thế mà chẳng có xích xiềng công sai
Bởi vì chưa đến giờ Ngài
21. Giê-su lại nói: "Đường dài tôi đi
Các ông sẽ kiếm, ích gì
Sẽ mang tội lỗi chết vì kiêu sa
Tôi đi, không thể đến mà"
22. Người Do Thái nói: "Thế là làm sao?
Ông đi tự tử nên chào:
Nơi tôi đi các ông nào đến chăng?"
23. "Các ông hạ giới đăng đăng
Còn tôi, thượng giới vĩnh hằng đôi nơi
Các ông thuộc thế gian đời
Còn tôi không thuộc đổi dời thế gian
24. Tôi từng nói: Các ông mang
Tội mình mà chết vì đàng cứng tin
Là Tôi-Hằng-hữu, chẳng nhìn!
Các ông sẽ chết bởi vin tội mình"
25. Họ liền hỏi: "Ông là Ai?"
Giê-su khẳng định: "Lời dài mới nghe
Hoàn toàn chính xác chẳng đe
26. Nhiều điều phải nói nhắn nhe các người
Đấng sai tôi thật mười mươi
Còn tôi chỉ nói điều Người dạy ban"
27. Họ không hiểu điều Người bàn
Về Cha, cho họ bình an đời đời
28. Giê-su bảo họ: "Nhớ lời:
Con Người khi đã giữa trời giương cao
Bấy giờ ông hiểu thế nào
Là Tôi-Hằng-Hữu, thế nào khi tôi
Chẳng làm bất cứ tự tôi
Nhưng Cha dạy bảo nghe rồi sâu xa
Thì tôi chân thật nói ra
29. Đấng sai Ta ở với Ta, yêu chiều
Người không để Ta cô liêu
Vì Ta hằng thực thi điều Người mong"
30. Nghe lời Giê-su nói xong
Nhiều người bội phục trong lòng mà tin
31. Giê-su nói những người tin:
"Các ông ở lại giữ gìn lời Ta
Các ông thật môn đệ Ta
32. Các ông, sự thật biết và cậy trông
Sự thật giải phóng các ông"
33. Họ thưa: "Dòng dõi chính tông
Áp-ra-ham tổ phụ không tôi đòi
Sao cần giải phóng hẳn hoi?"
34. Giê-su khẳng định: "Thật nòi nô nhân
Hễ ai phạm tội vào thân
35. Mà nô lệ chẳng có phần tại gia
Con mới được ở trong nhà
36. Nếu Con giải phóng thoát ra xích xiềng
Các ông thật tự do thiêng!
37. Các ông tôi biết con riêng thuộc dòng
Áp-ra-ham vẫn hoài mong
Các ngươi tìm cách để hòng giết Ta
Lời Ta chẳng thấm lòng tà
38. Phần Ta nói thấy nơi Cha việc gì
Các ông làm những việc chi
Đã nghe cha chú rầm rì nói ra"
39. Đồng thanh họ cất bài ca:
"Áp-ra-ham chính là cha mọi người"
"Các ngươi nếu con của người
Hẳn ngươi làm những việc người làm thôi
40. Thế mà tìm cách giết tôi
Là Người nói thật từ Ngôi Cao Vời 
Điều tôi nghe biết Chúa Trời.
Áp-ra-ham chẳng dư hơi mà làm
41. Các ông ba láp, ba xàm
Gương cha ông cũ nhúng chàm tội loang".
"Chúng tôi không phải con hoang
Chúng tôi nghiêm chỉnh đàng hoàng một Cha
Chính là Thiên Chúa cao xa".
42. Giê-su bảo: "Nếu Chúa là Cha ngươi
Các ngươi sẽ yêu Ta mười
Vì Ta phát xuất từ Người mà ra
Bởi Người, Ta đến sâu xa
Chứ không đến bởi tự Ta lộng quyền
Chính Người sai Ta nhiệm huyền
43. Tại sao lối nói tinh tuyền của Ta
Các ông chẳng hiểu, đấy là
Các ông không thể nghe Ta nói mà!
44. Cha các ông là quỷ ma
Các ông làm những điều mà nó ưng
Từ đầu nó sát nhân từng
Không phe sự thật vì chưng rõ ràng
Trong lòng sự thật chẳng mang
Nó: khi nói dối là đang theo đàng
Căn nguyên bản tính dối gian
Bởi nó là kẻ dối gian cầm đầu
Là cha gian dối Vực Sâu
45. Chính Ta sự thật khởi đầu nói ra
Các ngươi không có tin Ta
46. Ai minh chứng được là Ta tội gì
Vậy Ta nếu nói thật thì
Các ông sao chẳng tin gì nơi Ta
47. Ai thuộc về Thiên Chúa Cha
Nghe lời Thiên Chúa phán ra vui mừng
Các ông không nghe bởi chưng
Các ông không thuộc dân cưng Chúa mà"
48. Họ rằng: "chẳng đúng sao ta?
Sa-ma-ri, Qủy ám là chính ông!"
49. Giê-su bảo với đám đông:
"Tôi không bị quỷ âm công ám mà
Nhưng tôi tôn kính Chúa Cha
Các ông tìm cách để mà nhục tôi
50. Vinh quang không kiếm tự tôi
Vì chưng có Đấng giúp tôi kiếm tầm   
Người hằng xét xử công tâm
51. Lời tôi ai giữ thật tâm tôn thờ
Sẽ không phải chết bao giờ."
52. Người Do Thái nói: "Không ngờ ông ta
Chắc là quỷ ám sâu xa
Áp-ra-ham đã chết và sứ ngôn
Thế mà ông ấy đại ngôn:
Lời Ta ai giữ sinh tồn bất vong
53. Ông trọng hơn cha chúng tôi
Áp-ra-ham đấy hỡi ôi, lẽ nào
Mà Người đã chết từ nao
Cả ngôn sứ nữa ai nào hằng sinh
Là ai, ông tự coi mình?"
54. "Nếu tôi tự ý tôn vinh chính mình 
Vinh quang tôi cũng bất minh
Tôn vinh Ta: Đấng Công Bình, Cha Ta
Đấng mà các ông tụng ca
Xưng là Thiên Chúa, là Cha mọi người
55. Các ông không biết về Người
Còn Ta, Ta biết rõ Người mười mươi
Nếu Ta nói không biết Người
Thì là nói dối giống người các ngươi
Ta biết và giữ lời Người
56. Áp-ra-ham cha các ngươi vui mừng
Vì hy vọng thấy tưng bừng
Ngày Ta, ông thấy mà rưng rưng lòng".
57. Người Do Thái nói: "Đừng hòng
Đại ngôn khoác lác mà mong dọa người
Tuổi ông chưa được năm mươi
Áp-ra-ham, ông thấy người hay sao?"
58. Giê-su khẳng định: "Thưở nao
Áp-ra-ham lúc chưa chào đời thay
Thì Ta, Ta Hằng Hữu rày."
59. Họ liền lượm đá vung tay ném Ngài
Nhưng Giê-su lánh khỏi tai.(họa)
                      *
                  *       *
                                   (Còn tiếp)