TRUYỆN NGẮN: MÙI VỊ HẠNH PHÚC






                                                 MÙI VỊ HẠNH PHÚC.

        Ông Phúc lắng nghe sự huyên náo ở nhà bên, tiếng trẻ tranh dành và tiếng ông Định láng giềng đang nạt lũ trẻ. Ông Phúc biết chúng đang tranh ăn dĩa thịt gà luộc mà vợ ông mới bưng qua.
        Hồi chiều khi làm thịt con gà, bà Phúc có bàn với ông, biếu cho nhà ông Định nửa con, ông đã cười phá lên làm vợ ông chưng hửng. Bà gặng hỏi thì ông chỉ cười cười mà không giải thích. Thật ra ông đã nghĩ đến cảnh giành ăn của lũ trẻ tối nay rồi, nửa con thì thấm vào đâu với gia đình ông Định cơ chứ!
        Vợ chồng ông Định rất đông con, những mười bốn đứa! Hai vợ chồng lam lũ suốt ngày mà vẫn nghèo rớt mồng tơi chỉ vì lũ trẻ. Giá mà nhà ấy chia sẻ cho vợ chồng ông lấy vài đứa, hay ít ra được một đứa! Ông thấy buồn buồn vì ý nghĩ ấy. Hai ông bà ăn ở với nhau dễ thường hai mươi mấy năm rồi mà không có mụn con nào! Mới đầu hai ông bà cũng đưa nhau đi khám, chạy chữa hết chỗ này, chỗ nọ. Rồi cũng bao lần hành hương, khấn vái mà vẫn chẳng được nhận lời. Giờ thì ông bà nhận ra Thánh Ý Chúa, bằng lòng xin vâng cảnh son sẻ.
          Ông Phúc cứ đứng thế, nghiêng tai nghe lũ trẻ hàng xóm dứt lác, gương mặt ông như đờ ra trong nỗi khát khao có con trẻ mà không hay vợ ông đang khẽ khàng đặt đĩa thịt gà luộc nóng hổi lên bàn. Bà biết tâm trạng của ông lúc này nên rón rén lui xuống bếp
và âm thầm chùi những giọt lệ tủi đang ứa ra. Mùi thịt thơm làm ông Phúc như chợt tỉnh, ông bước đến bàn ăn, kéo ghế ngồi và gọi vọng xuống bếp:
         - Mình ơi, xong cả chưa,lên ăn thôi.
        - Dạ, em lên ngay đây.
          Bà Phúc bưng lên một đĩa xôi nghi ngút khói đặt lên bàn và kéo ghế ngồi đối diện với ông, bà nhỏ giọng:
        - Mình làm Dấu đi.
          Ông Phúc nhận ra sự khác lạ của vợ nhưng ông vẫn tảng lờ đặt tay phải lên trán:
        - Nhân Danh Cha và Con và Thánh Thần. Amen. Lạy Chúa, chúng con cảm tạ Chúa vì lương thực tốt lành Chúa ban cho chúng con trong đêm Giáng Sinh này, xin Chúa cũng nhớ đến còn nhiều con cái khác của Người đêm nay phải nhịn đói hay đang phải gian nan khắp nơi trên thế giới mà rủ lòng thương cứu giúp họ, chúng con cầu xin nhờ Danh Chúa Giê-Su Ki-Tô, Chúa chúng con.
          Bà Phúc nhỏ nhẹ thưa:
       -Amen.
          …Dùng bữa xong, bà Phúc vội thu dọn mọi thứ xuống rửa ráy, ông rót ly trà nóng định uống, bỗng nhớ lại gương mặt vợ trước bữa ăn nên vội vàng theo vợ xuống bếp, ông nói thẳng với vợ chứ không úp mở:
       - Lúc nãy có phải mình buồn vì chuyện son sẻ phải không?
         Không để cho bà Phúc tránh né, ông tiếp luôn:
       - Mình đừng buồn, Chúa đã định vậy mà.
          Ông bước đến, ôm vợ trong vòng tay và định hôn bà nhưng bà cố vùng ra:
       - Đừng, em chưa rửa miệng, mới ăn xong…
          Ông ôm chặt bà trong cánh tay mình và dịu dàng hôn vợ hồi lâu, khi buông bà ra ông bỗng phá lên cười làm bà ngượng đỏ bừng mặt. Ông cố nín cười và hỏi vợ:
       - Tôi đố mình hạnh phúc có mùi gì?
          Bà Phúc mặt đỏ bừng vừa quay đi vừa lắc đầu. Ông càng cười to hơn, hoá ra đến tuổi này ông mới biết thì ra… hạnh phúc có mùi thịt gà.

                       &&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&
                                         Giu-se Nguyễn văn Sướng.

GIẢI TRÍ: LÔ TÔ






Bài số 1 (11).

Cu Tèo đố mẹ
Thiên Thần: Gái, trai?
Mẹ ngồi gãi tai
Thiên Thần: Lớn, nhỏ?
Mẹ ngồi mặt đỏ:
"Con mẹ giỏi ghê
Giáo lý khỏi chê
Khi nào bí rị
Có Tèo mẹ trị
Con mẹ chuyên chăm
Học đứng học nằm
Tèo là số một"
Là con…một

 
Bài số mốt.

Một tốt yêu Chúa
Hai tốt yêu người
Cuộc sống vui tươi
Chan hòa yêu mến
Ba tốt là nến
Thắp sáng đêm đen
Bốn tốt là men
Dậy đời thơm thảo
Anh em thuận hảo
Làng xóm đều khen
Gương tốt đua chen
Gia đình năm tốt
Là con…mốt.


 
Bài số 2.

Nước Trời như ngọc
Chôn dưới ruộng sâu
Ông lái mưu cầu
Bán nhà mua ruộng
Nước Trời ưa chuộng
Kẻ mạnh bước vô
Nước Trời lưới thô
Nước Trời hạt cải
Muốn hiểu thì phải
Giáo lý dài dài
Là con…hai.

Bài số 3.

Xem Gô-Li-Át
To lớn biết bao
Mà Chúa trên cao
Dùng tay Đa-Vít
Chỉ là nhỏ nít
Hạ nhục kiêu căng
Tèo có biết chăng
Trọn niềm tin tưởng
Chúa là phần thưởng
Gia nghiệp của ta
Là con…ba.

Bài số 4.

Em tự hỏi mình
Sao chim có cánh
Tia nắng lấp lánh
Trời đất bởi đâu?
Vạn vật muôn mầu
Bông hoa màu đỏ
Mắt nhìn sáng tỏ
Em thở tự do
Không khí Ai cho
Tha hồ chẳng tốn
Là con…bốn.  

 
Bài số 5.

Đi học Giáo lý
Lại chỉ cóp-bi (copy)
Chúa sẽ nghĩ gì!
Ai nói xấu đạo
Bênh vực chẳng thạo
Xấu hổ ngồi im
Sao chẳng kiếm tìm
Nước Trời thông thái
Khôn ngoan gặt hái
Giáo lý chuyên chăm
Là con…năm.

Bài số 6.

Cu Tèo hỏi mẹ
"Vô cùng là sao?"
"Con thấy trời cao
Bay hoài không hết
Mặt trời chẳng chết
Sáng mãi không thôi
Vũ trụ có rồi
Và còn có mãi
Mà vẫn chưa phải
Vô cùng vô cùng
Chúa mới vô cùng!
Nhớ truyền con cháu"
Là con…sáu.

Bài số 7.

Phong trào sống thử
Dậy khắp mọi nơi
Chẳng kể đạo Trời
Coi thường luân lý
Miễn là đắc ý
Lỡ trót mang thai
Đòi phá một hai
Đời này mang nhục
Đời sau hỏa ngục
Gương mẫu khiết trinh
Phải học răn mình
Con ơi nhớ lấy
Là con …bẩy

 
Bài số 8.

Mẹ cha ly dị
Con cái vạ lây
Cuộc sống sa lầy
Chia ly đôi ngã
Cơ cầu tất tả
Được mẹ mất cha
Ba lấy quyền ba
Mẹ ôm lý mẹ
Tòa xử mau lẹ
Lũ con bơ vơ
Nhìn nhau thẫn thờ
Một trời u ám
Là con…tám.

Bài số 9.

Hoa huệ ngoài đồng
Không gặt không vãi
Chim muông đầu bãi
Chắng cấy chẳng gieo
Anh bảo cu Tèo:
“Chúa cho no đủ
Vì Người là chủ”
Đừng quá ưu tư
Cha rất nhân từ
Em hằng xác tín
Là con…chín.

Bài số mười(mươi).

Trọng tâm giáo lý
Là chính Giê Su
Ánh sáng người mù
Phục sinh người chết
Lời sau hết
Chúa nói với ta
Đường dẫn đến Cha
Cội nguồn Chân
Sự Sống Thần Khí
Những ai tin Người
Là con…mười
Là con…mươi.

-----------------
Giu-se Nguyễn văn Sướng







TIN MỪNG CHUYỂN THƠ: (Giu-se Nguyễn văn Sướng)



    TIN MỪNG THÁNH GIO-AN (Tiếp theo)

               
               CHƯƠNG 5.
   

 1. Dịp này đại lễ Ích-diên (Ít-ra-en)
 Giê-su lên viếng thánh thiêng đền thờ
2. Cửa Chiên có một hồ mơ
Gọi quen là Bết-da-tha tên hồ
Năm hành lang rất xô bồ
3. Nhiều người bệnh tật thân cô nằm chờ
4. Thiên Thần thỉnh thoảng bất ngờ
Hiện thân khuấy nước chẳng giờ giấc chi
Dù cho bất cứ bệnh gì
Người đầu xuống nước tức thì lành ngay
5. Có người đau đã lâu ngày
Ba mươi lẻ tám năm chày đáng thương
6. Giê-su nhìn thấy xót thương
Biết người tuyệt vọng hết đường cứu thân
Nên Ngài đến cạnh ân cần:
“Này anh muốn được dành phần cứu không?”
7. Bệnh nhân mừng quýnh: “Thưa ông
Chẳng ai đem xuống, bệnh đông thế này
Khi tôi lết xuống buồn thay
Nhiều người xuống trước, bệnh nay vẫn hoài”
8. Giê-su truyền lệnh nghiêm oai:
“Đứng lên, vác chõng ra ngoài cho Ta”
9. Bệnh liền biến khỏi anh ta
Vui mừng anh vác chõng ra về liền
Nhằm ngày Sa-bát mới phiền
10. Người Do Thái chặn anh liền một khi:
“Không được vác chõng mà đi
Hôm nay Sa-bát, làm gì lôi thôi?”
11. “Ông Thầy chữa bệnh bảo tôi
Đứng lên vác chõng đi thôi về nhà”
 12. “Ai là người đã nói ra
Đứng lên vác chõng đi, là ai đâu?”
13. Nhưng người khỏi bệnh vò đầu
Vì anh không biết Người đâu mất rồi
Giê-su lánh đám đông thôi
14. Nhưng sau gặp lại trong ngôi đền thờ
Người truyền: “Anh khỏi bệnh giờ
Chớ mà phạm tội, vực chờ khốn thân”
15. Vậy, anh báo lại trong dân
Giê-su, chính Đấng phép thần chữa anh
16. Nhưng họ chống chuyện chữa lành
Vào ngày Sa-bát vang danh của Ngài
17. Đức Giê-su đáp: “Không sai
Cha Ta làm việc miệt mài nên Ta
Ta làm cũng giống như Cha”
18. Người Do-Thái quyết tìm ra cách gì
Để cho được giết Ngài đi
Vì Ngài đã chẳng giữ gì luật xưa
Xem ngày Sa-bát bằng thừa
Lại còn gọi Chúa Cha vừa xưng Con
Đồng hàng Thiên Chúa vuông tròn.
19. Giê-su lên tiếng: “Người Con không hề
Tự làm bất cứ nhiêu khê
Trừ điều Người thấy Chúa Cha vẫn làm
Vì điều gì Chúa Cha làm
Thì Người Con ấy cũng làm không sai
20. Quả thật, Cha rất yêu Con
Nên cho Con thấy và còn thấy hơn
Bao điều vĩ đại nguồn cơn
Khiến cho kinh ngạc toàn nhơn thế này           
21. Cha làm kẻ chết dậy ngay
Và ban sự sống diệu thay thế nào
Thì Người Con cũng ngọt ngào
Trao ban sự sống dồi dào tùy nghi
22. Chúa Cha không xét xử gì
Nhưng trao Con xét uy nghi quyền hành
23. Để ai cũng phải chân thành
Kính tin Con, cũng tâm thành, như Cha
Ai không tôn kính chính Ta
Là không tôn kính Chúa Cha cao vời
Đấng sai Ta, ngự trên Trời
24. Các ông ai hễ nghe lời nói Ta
Tin vào Đấng đã sai Ta
Đời đời sự sống sâu xa có phần
Không hề bị xử thiệt thân
Bước từ cõi chết vào phần vĩnh sinh
25. Thật tôi bảo thật nhân linh
Lúc này giờ đến hiển vinh Con Người
Kẻ chết nghe tiếng Con Người
Ai nghe sẽ được mười mươi sống đời
26. Chúa Cha có sự sống nơi
Chính mình, ban cũng rạng ngời cho Con
Để Con cũng có vuông tròn
27. Lại ban Con xử sắt son trọn đời
Vì Con là Con Chúa Trời
28. Các ông chớ có buông lời ngạc nhiên
Này giờ đã đến nhãn tiền
Mộ sâu nghe tiếng nhân hiền Người Con
 29. Và ra khỏi mộ mỏi mòn
Ai lành sống lại để còn vĩnh sinh
Còn ai ác, sống án kinh
30. Ta không tự ý riêng mình làm chi
Nhưng Ta xử bởi nghe gì
Cho nên phán quyết Ta thì công minh
Vì Ta chẳng ý riêng mình
Nhưng theo ý Đấng sai mình mà thôi
31. Nếu tôi làm chứng về tôi
Thì lời chứng ấy hơi tồi chẳng tin
32. Về tôi, Đấng khác nhận nhìn
Chứng Ngài là chứng thật tình chẳng sai
33. Gio-an đã chứng một hai
Các ông khi đến gặp ngài đó thôi
34. Tôi không cần chứng xa xôi
Nhưng tôi xin nói để rồi các ông
Được ơn cứu độ đoái trông
35. Gio-an khác thể đèn lồng sáng trưng
Các ông hưởng thụ vui mừng
36. Phần tôi lời chứng tưng bừng lớn lao
Đó là những việc Cha trao
Hoàn thành công việc muôn cao phi phàm
Chính công việc tôi đã làm
Làm chứng tôi được Cha bài sai tôi
37. Chúa Cha, Đấng đã sai tôi
Chính Ngài làm chứng cho tôi tỏ tường
Không bao giờ các ông nghe
Tiếng Người hay thấy nhan Người được đâu
38. Lời Người chẳng giữ thâm sâu
 Vì không tin Đấng nhiệm mầu Người sai  
39. Các ông Kinh Thánh miệt mài
Nghĩ tìm sự sống lâu dài sâu xa
Thánh Kinh làm chứng về Ta
40. Các ông chẳng đến với Ta để mà
Đời đời được sống sâu xa
41. Tôi không cần tiếng tụng ca của đời
42. Các ông chẳng mến Chúa Trời
43. Cũng không đón nhận kịp thời về Ta
Lúc Ta đến nhân danh Cha
Ai nhân danh chính mình mà đến đây
Các ông đón nhận vui vầy 
44. Lại còn qua lại hùa bầy tôn vinh
Không tìm vinh hiển Chúa mình
Làm gì có thể thật tình mà tin
45. Đừng tưởng tôi tố các ông
Với Cha là Đấng cậy trông cho người
Nhưng người tố cáo các ngươi
Các ngươi tin cậy rõ mười: Mô-sê
46. Các ông nếu tin Mô-sê
Hẳn là cũng đã tin về tôi thôi
Mô-sê đã viết về tôi
Nếu điều ông viết mà rồi chẳng tin
Thì lời tôi, cũng chẳng tin.”
                    *
                 *     *
                                       (Còn tiếp)

THƠ: CHUYỆN ĐÒ VÀ BẾN






 CHUYỆN ĐÒ VÀ BẾN


Trăm năm bến vẫn đợi đò
Sao đò quên vội câu hò năm xưa
Sao đò quên chuyện đón đưa
Đò đi mặc bến gió mưa lạnh về
Đông dài ngày tháng lê thê
Dạt bèo gió thổi hẹn thề mây trôi
Vầng trăng ai nỡ xẻ đôi
Mà đò, bến vội chia phôi đôi đường
Mai sau đò có muôn phương
Mỏi mòn một hướng yêu thương bến chờ
Bóng chim tăm cá mịt mờ
Giang hồ biết đến bao giờ mà mong!
Sông dù đục, bến vẫn trong
Vô tình nước chảy thương lòng bến đau.
-----------------------------------
  Giu-se Nguyễn văn Sướng

TIN MỪNG CHUYỂN THƠ (Giu-se Nguyễn văn Sướng)




                                  TIN MỪNG THEO THÁNH GIO-AN
                                                                             (Tiếp theo)                                



     CHƯƠNG 4.



 1. Bấy giờ Biệt Phái hay tin
Giê-su thâu nạp kẻ xin theo Người
Và làm phép rửa nhiều người
Còn hơn Tẩy Giả mười mươi nữa kìa
2. (Thật ra môn đệ làm kia
Chứ không phải chính Ngài chìa tay ra)
3. Vậy nên Giê-su bỏ xa
Giu-đê trở lại miền Ga-li-lê
4. Sa-ma-ri phải băng về
 5. Đến thành nho nhỏ đi về Xy-kha                  
Nơi gần thửa đất ông cha
Giu-se thừa hưởng ông Gia-cóp truyền
6. Bên bờ Gia-cóp giếng xưa
Giê-su ngồi nghỉ giữa trưa mệt phờ
7. Một người phụ nữ bơ vơ
Sa-ma-ri đến tình cờ chuyện chung
Giê-su xin chút nước dùng
8. Còn môn đệ đã ung dung vào thành
9. Người đàn bà cũng đành hanh:
“Ông là Do Thái lại đành xin tôi
Tiếp giao cắt đứt lâu rồi”
10. Giê-su phán bảo: “Chị ôi, nếu mà
Hồng ân cho chị nhận ra
Người đang xin chị nước là Ai đây
Mau mau chị sẽ xin Thầy
Và Người cho chị dư đầy nước thiêng
Nước hằng sống làm của riêng”.
11. Chị thưa: “Ông chẳng gầu riềng, giếng sâu
Nước hằng sống lấy ở đâu?
12. Ông hơn tổ phụ trên đầu chúng tôi
Người cho giếng nước dào dồi
Cả người, con cháu cùng ngồi dùng chung”
13. Giê-su giải thích: “Cuối cùng
Nước này ai uống thủy chung khát hoài
14. Nước tôi cho sẽ nguôi ngoai
Không còn khát nữa mạch hoài vọt lên
Đời đời sự sống vững bền”
15. Chị vừa nghe chuyện mừng rên: “Thưa Ngài
 Xin cho nước ấy để xài
Hầu không khát nữa, đường dài giếng sâu”
16. “Đi kêu chồng chị đến hầu”
17. “Chồng tôi chẳng có” chị lầu bầu thưa.
Giê-su bảo chị: “Chồng chưa
18. Năm đời chồng trước chẳng vừa chia tay
Còn người hiện tại không may
Cũng không chính thức danh này thuận ngôn”
19. Chị thưa: “Thầy đúng sứ ngôn!
20. Cha ông tôi đã lập ngôn phụng thờ
Chúa Trời trên núi này cơ
Các ông lại nói: Đền thờ Gia-liêm(Je-ru-sa-lem)
Chính nơi phụng tự uy nghiêm”
21. Giê-su dạy: “Chớ tị hiềm, tin Ta
Đến giờ thờ phượng Chúa Cha
Không là núi nọ hay là Gia-liêm(Je-ru-sa-lem)
22. Các ngươi chẳng biết Uy Nghiêm(Chúa Trời)
Chúng tôi thờ Đấng Uy Nghiêm tỏ tường
Vì ơn cứu độ rạng đường
Đến từ Do Thái định chương ngàn đời.
23. Nhưng giờ đến, lúc này thời
Người thờ phượng hợp ý Trời là đây
Thờ trong thần khí cao dầy
Thờ trong sự thật dư đầy về Cha
Như vầy hợp ý Chúa Cha
24. Chúa là Thần Khí người ta phụng thờ
Thờ trong Thần Khí vô bờ
Thờ trong sự thật từ giờ trở đi”
25. Chị thưa: “Đấng gọi Mê-si(a)
 Đức Ki-tô đến những gì Ngài loan
Chúng tôi biết được hoàn toàn”
26. Giê-su nhìn chị hân hoan nhẹ lời:
“Người đang nhìn chị cất lời
Chính là Đấng Ấy! là Lời Muôn Cao”
27. Các môn đệ khi trở vào
Ngạc nhiên khi thấy Thầy chào chị ta
Không ai dám hỏi rầy rà
Thầy cần chi vậy? hay là nói chi?
28. Vò nước bỏ lại kể gì
Chị ta hăng hái chạy đi vào thành:
29. “Đến mà xem, đến cho nhanh
Một người biết tỏ ngọn nghành đời tôi
Dễ thường chính Đấng Ki-tô!”
30. Mọi người nghe chuyện đổ xô gặp Ngài
31. Các môn đệ dọn sơ sài:
“Mời Thầy dùng bữa đường dài đơn sơ”
32. Chúa nói: “Lương thực Ta chờ
Anh em không biết không ngờ đâu ra”
33. Môn đệ cùng nhau vấn tra:
“Hay là ai đã mang ra cho Thầy?”
34. Đức Giê-su nói: “Vậy đây
Thức ăn Thầy muốn là vầy: Ý Cha.
Thi hành ý Đấng Sai Ta
Hoàn thành công việc mà Cha giao Thầy.
35. Anh em đã nói như vầy
Chỉ còn bốn tháng gặt đầy đó sao
Nhưng Thầy bảo thật ngước cao
Lúa đồng vàng chín gặt vào cho mau
 36. Tiền công thợ gặt lĩnh mau
Hoa màu thu tích cùng nhau sống đời
Kẻ gieo người gặt thảnh thơi
37. Câu thành ngữ thế từng lời đúng thay
Người gieo kẻ gặt thật hay
38. Thầy sai gặt hái cơ may những gì
Anh em chẳng vất vả chi
Người ta đã cấy gieo khi đầu mùa
Bây giờ thành quả chẳng mua.”
39. Người Sa-ma(ri) ngoại chen đua tin Ngài
Vì lời chị nọ một hai
“Đời tôi Ngài nói không sai điều gì”
40. Gặp Ngài họ mới nằn nì
Xin Người ở lại bõ thì khát khao
41. Số tin vì thế tăng cao
42. Gặp người phụ nữ xôn xao họ bàn:
“Lời chị giờ chẳng liên can
Chính Ngài dạy dỗ bảo ban lời vàng
Thật Ngài cứu độ trần gian”…
43.  Hai ngày sau, Chúa vội vàng trẩy đi
Ga-li-lê đến một khi
44. Chính Người quả quyết: dễ gì sứ ngôn
Được quê mình biết trọng tôn.
45. Ga-li-lê biết tin đồn Người sang
Kéo nhau đón tiếp hàng hàng
Vì bao dấu lạ rỡ ràng Gia-liêm(Je-ru-sa-lem)
Chính họ dự lễ, cung chiêm.
46. Vậy Người trở lại Ca-na chốn này
Người từng: Nước hóa rượu cay
 Bấy giờ có một quan này của vua
Con trai ông bệnh cuối mùa
Nằm chờ Ca-phác-na-um liệt lào
47. Nghe tin Người đến, cồn cào
Từ Giu-đê Chúa vào Ga-li-lê
Ông tìm Người để mời về
Cứu con hấp hối, não nề đợi trông
48. Đức Giê-su nói với ông:
“Điềm thiêng dấu lạ mà không được nhìn
Các ông mãi mãi chẳng tin!”
49. Ông này vội vã nài xin: “Thưa Ngài
Xuống cho kẻo cháu nguy tai”
50. “Về đi, cháu sẽ sống dài về sau”
Ông tin lời Chúa về mau
51. Giữa đường chủ, tớ gặp nhau vui mừng
Con ông sống, chuyện không từng
52. Ông tra: “Nó khá độ chừng giờ nao?”
Họ thưa: “Hôm trước may sao
Một giờ trưa khỏe, sốt cao không còn”
53. Người cha nước mắt lăn tròn
Đúng Người, giờ đó bảo: “Con ông lành”
Ông cùng toàn tộc tín thành.
54. Lần hai, dấu lạ Chúa dành Ca-na
Khi Người từ Giu-đê ra
Ga-li-lê đến giảng mà cứu dân.
*
*    *

                        (Còn tiếp)