THƠ ĐẠO: ĐOÀN DÂN THÁNH






    ĐOÀN DÂN THÁNH.




  Tôi đã thấy một đoàn người đông đảo
Áo trắng ngời đang dấn bước đi lên
Họ đồng thanh chung rập tiếng vang rền
Thánh, Thánh, Thánh, Thiên Chúa là cực Thánh.

Trời mở ra rực hào quang lấp lánh
Nghi vệ thiêng dàn trải khắp cao xa
Dàn đồng ca kèn trổi với thanh la
Khi Oai Nghi ngự tòa cao rực rỡ.

Đoàn người ấy từ mọi miền gặp gỡ
Giặt áo mình trong Máu Thánh Chiên Con
Đời trần gian cuộc sống đã vuông tròn
Giờ vinh hiển hưởng bình an bất diệt.

Họ đã sống một cuộc đời thua thiệt
Nhận khó nghèo giữa phú quý vây quanh
Hiền lành hơn khi kẻ ác tung hoành
Nhưng dũng cảm hy sinh cho đạo thật.

Chịu đắng cay khi chối từ ngọt mật
Vác khổ hình thay mơn trớn thế gian
Vẫn kiên gan giữa sóng cả nguy nàn
Theo chân Chúa tìm về đường Thập Giá.

 
Họ là ai người phu xe vất vả
Bà mẹ nghèo một nách lũ con thơ
Bậc thanh cao tận hiến với bàn thờ
Người tội lỗi quay đầu về hối cải.

Họ là ai nhà khôn ngoan thông thái
Mà chân thành ngồi lần chuỗi đơn sơ
Họ là ai nam, phụ, lão, ấu thơ
Nghe Chúa gọi vui mừng lời đáp trả.

Chung của ăn, là Thần Lương cao cả
Chung niềm tin, chung lý tưởng sắt son
Khắc trán mình Danh Thánh của Chiên Con
Họ được gọi: Dân riêng của Thiên Chúa.

Chung mẫu số là Ba Ngôi Thiên Chúa
Tử số là lòng mến trải bao la
Họ dệt đời thành một bản tình ca
Vườn Thượng giới đầy hoa thơm cỏ lạ.

Đoàn dân ấy, đoàn dân đông đảo quá
Tôi thấy anh, thấy chị khắp gần xa
Tôi thấy tôi giọt nước mắt  mặn mà
Sẽ là người nhập đoàn cùng dân ấy.
   -------------------------------------
        Giu-se Nguyễn văn Sướng.


THƠ ĐẠO: THIÊN KHÁNH TRUYỀN TIN






  THIÊN KHÁNH TRUYỀN TIN.

Một biến cố phi thường trong lịch sử
Ghi dấu ngày kết ước: Chúa-Nhân Gian
Một người con của trần thế được ban
Làm Mẹ Chúa, uy quyền muôn phước cả.

Kìa Tổng Sứ cúi chào Bà tuyệt lạ
Tấm tắc khen Bà đầy Chúa oai linh
Đấng Tối Cao che rợp bóng ân tình
Người duy nhất dòng E-Và vô nhiễm.

Đây Thiên Khánh Truyền Tin giờ đã điểm
Cả Thiên Cung hồi hộp lắng tai nghe
Vũ trụ ngưng vần chuyển đứng e dè
Và Tổng Sứ nín hơi chờ đợi Mẹ.

Lời “Xin Vâng” Mẹ thốt lên khe khẽ
Mà rền vang cả vũ trụ hân hoan
Mà lung lay đáy Hỏa Ngục kinh hoàng
Mà kéo xuống Ngôi Hai làm nhục thể!

Đức Chúa phán: Đây là ngày đại lễ
Hằng năm mừng Thiên Khánh chốn nhân gian
Ghi dấu son Trời nghiêng xuống hỏi han
Và Đất thấp vươn cao lời đáp trả.

Đây Thiên Khánh mừng vui người muôn ngả
Cao rao lòng từ ái Chúa bao la
Đã tôn cao phận tớ nữ hải hà
Để con cháu muôn đời khen tuyệt lạ.
   -----------------------------------------
  Giu-se Nguyễn văn Sướng.

TRUYỆN NGẮN: MỘT LẦN TRỞ LẠI






                                    MỘT LẦN TRỞ LẠI.

          Nghe cha mẹ giục sửa soạn đi lễ, anh lấy làm khó chịu. Đã từ lâu anh khô khan nguội lạnh, chuyện đạo nghĩa thờ ơ! Anh miễn cưỡng thay quần áo với tâm trạng không vui mặc dù
đêm nay thật đặc biệt: Đêm Giáng Sinh.
        


 … Từng hồi chuông đổ dồn, náo nức như muốn đem Tin Vui đến cho mọi người, ai cũng
vui vẻ trước không khí tưng bừng của ngày đại lễ. Anh đứng trong đám đông, nghĩ miên man về đủ thứ chuyện, bên tai vẫn nghe bài hát quen thuộc mà cộng đoàn đang cất lên: “Đêm đông lạnh lẽo Chúa sinh ra đời…”. Với vốn giáo lý ít ỏi của anh, nhiều khi anh vẫn hoài nghi về Thiên Chúa, về Chúa Giê-su. Nếu Chúa có thật…Hình như cũng rất nhiều lần anh cầu nguyện mà có được gì đâu! Thiên Chúa đối với anh xa vời quá, giống như chuyện cổ tích. Ngay Chúa Giê-su anh cũng chẳng hiểu được gì nhiều, những giáo lý anh học hồi còn bé nó sơ sài, mong manh lắm. Một người Do Thái, làm nhiều phép lạ, mọi người gọi là Chúa, rồi bị đóng đinh, rồi sống lại lên trời! Bây giờ thời buổi khoa học, cái gì người ta cũng cắt nghĩa tường tận, thấu đáo, có chứng minh cụ thể. Thế mà  Tôn Giáo dạy chỉ cần tin!
          Anh đứng nghiêm trang khiến người ngoài nhìn vào tưởng anh ngoan đạo lắm, anh cứ nghĩ ngợi lung tung cả những chuyện không đâu, đầu óc anh như con ngựa bất kham lồng lộn, không thể ghìm cương lại được cho đến khi cha chủ tế khởi sự rước tượng Chúa Hài Đồng từ phòng áo đi quanh nhà thờ. Tượng Chúa được đặt trên kiệu do bốn em Lễ Sinh khiêng trên vai. Gọi là kiệu nhưng thật ra trông giống cái cáng hơn, mà như vậy cũng hợp lẽ bởi vì cần phải để khoảng khoát cho cộng đoàn chiêm ngắm Chúa Bé Thơ khi đi quanh nhà thờ trước khi chính thức được đặt vào hang đá đã làm sẵn bên phải cung Thánh cho giáo dân thờ lạy.
          Bốn chú Lễ Sinh lúng túng trong bộ quần áo giúp lễ cố gắng đi nhẹ nhàng cho kiệu Chúa được ngay ngắn nhưng hình như những cố gắng của các chú vẫn không làm giảm được sự vụng về, chiếc kiệu cứ lúc lắc dưới nhịp đi của các chú khiến tượng Chúa cũng lắc lư theo. Anh cảm thấy khó chịu vì sợ rằng tượng Chúa hài đồng sẽ rớt khỏi kiệu nên cứ chăm chăm nhìn vào tượng Chúa. Đoàn kiệu đi đến gần anh, tượng Chúa bé thơ nằm trong máng cỏ như đang cười với anh, hai cánh tay mũm mĩm lắc qua lắc lại theo nhịp đi của bốn chú khiêng kiệu như đang vẫy anh. Đột nhiên trong lòng anh một nỗi xúc động dâng trào. Anh không hiểu tại sao lại thế! Cơn xúc động mãnh liệt đến nỗi anh không thể kềm chế được lòng mình, anh cố nghiến răng lại để đè nén nhưng lòng anh vẫn thổn thức, mắt anh mờ lệ và người anh rung lên từng hồi. Anh không hiểu chuyện gì xảy đến cho mình nữa, anh cứ thế khóc âm thầm, cố giấu những người chung quanh. Suốt Thánh Lễ nửa đêm anh như một cái máy, đứng lên quỳ xuống theo cộng đoàn và thường lén chùi đôi dòng lệ không còn kiểm soát được cứ ứa đầy mắt anh! Thời gian đối với anh hình như không còn ý nghĩa! Rồi Thánh Lễ tan, người người náo nức ra về  như lúc đến, không gian dần yên tĩnh trở lại, anh vẫn quỳ úp mặt vào đôi bàn tay thổn thức. Một bàn tay đặt nhẹ trên vai anh:
        - Này con, về thôi con.
           Anh ngước lên, bắt gặp ánh mắt quan tâm của cha xứ và bỗng nhiên anh buột miệng:
        - Thưa Cha, xin Cha ban phép giải tội cho con.
           Vị Linh Mục già sửng sốt:
        - Con nói sao?
           Anh đứng lên, giọng quả quyết:
        - Thưa Cha, con muốn xưng tội, ngay bây giờ. Con đã bỏ xưng tội rước Lễ hai mươi năm nay rồi, bây giờ con muốn xưng ngay.
           Cũng dứt khoát nhanh như anh, cha xứ nắm lấy tay anh kéo lên toà giải tội đặt gần cung Thánh:
         - Được,xưng ngay…
     


  …Anh vẫn nhớ mãi đêm Giáng Sinh năm ấy, cái đêm mà Chúa Hài Đồng Giáng Sinh không phải ở Bê-Lem mà ở chính trong hang đá lạnh lẽo tồi tàn là lòng anh, một con người tội lỗi.
                          
                                   *********************    
                                                            Giu-se Nguyễn văn Sướng.

THƠ ĐƯỜNG LUẬT: CHÚT TÂM TÌNH






          CHÚT  TÂM  TÌNH  .

Buồn vui chia sẻ chút tâm tình
Huynh đệ đồng lòng mở “ goép “ xinh (*)
Anh viết văn thanh tâm sáng tỏ
Tôi đề thi nhã dạ quang minh
Ngợi ca Thánh Đức khôn thành tiếng
Tán tụng Hồng Ân khó lặng thinh
Một chút tâm tình nay khởi xướng
Tri âm đồng hoạ ngát hương kinh .
   ---------------------------------
   Giu-se Nguyễn văn Sướng .
 (*) Trang WEB  Chút Tâm Tình .

THƠ: LINH MỤC





                                                       LINH MỤC.

Đàn con ríu rít gọi bằng cha
Linh Mục,cha chung khắp mọi nhà
Bóng cả cây cao,đời thánh hiến
Áo chùng rộn rã khúc hoan ca.

Bình sành đựng chứa cả vô biên
Tục tử được trao giữ thánh thiêng
Một tiếng quyền uy tha thứ tội
Đôi tay mở khoá cửa cung thiên.

Trọn đời tận hiến với Yêu Thương
Chờ đón tha nhân khắp nẻo đường
Dấu chứng tình yêu Thiên Chúa muốn
Ngạt ngào lan toả ngát thiên hương.

Những khi dân Chúa quá vô tình
Những lúc cô đơn bị rẻ khinh
Thấm thía phận người đầy yếu đuối
Anh hùng biết mấy kiếp hy sinh!

Nguyện xin Thiên Chúa xuống ơn thêm
Nâng đỡ chân cha lúc xuống thềm
Linh Mục an bình đời thánh hiến
Đường trần nhẹ gót bước êm êm.
     -------------------------------
    Giu-se Nguyễn văn Sướng.

LÔ TÔ



LÔ TÔ

Bài số mười (mươi).

Tay cầm nhành huệ
Tay bế Bé Thơ
Cha rất đơn sơ
Một đời nghèo khó
Công chính sáng tỏ
Nhân đức khiết trinh
Vì Chúa quên mình
Bôn ba vất vả
Xứng danh thánh cả
Giu-Se luôn cười
*Là con…mười.
*Là con…mươi.
 
Bài số (1, 11)

Mẹ dạy ngày xưa
Siêng năng lần hạt
Bây giờ lợt lạt
Biếng nhác câu kinh
Tội lỗi đầy mình
Nhà thờ nhà thánh
Lơ là lẩn tránh
Cắn rứt lương tâm
Sám hối lỗi lầm
Lại siêng lần hột
Là con…một.

 
Bài số mốt.

Là con cái Chúa
Lẽ nào ngu dốt
Chọn xấu bỏ tốt!
Em sẽ là men
Em sẽ nên đèn
Sáng soi trong tối
Dậy bột đầy cối
Tựa bản trường ca
Vang khắp gần xa
Con Chúa không dốt
Là con…mốt.


 
Bài số 2.

Bà đầy phước cả
Mẹ Chúa cao sang
Nữ vương thiên đàng
Bia truyền Thiên Chúa
Mùa xuân không úa
Đa Vít địch lâu
Đền thánh nhiệm mầu
Thiên đàng chính cửa
Ngọc tuyền gột rửa
Rạng rỡ sao mai
Là con…hai.

 
Bài số 3.

Phê rô thưa Chúa:
“Tha thứ bảy lần
Đã quá ân cần
Bằng không lắm kẻ
Hợm mình ra vẻ…”
Chúa nói với ông:
“Bảy lần phái không?
Bảy mươi lần bảy
Mới là hết sảy”
Tha thứ luôn luôn
Mới đúng cội nguồn
Đúng nghĩa thứ tha
Là con…ba.

 
Bài số 4.

Trên Thánh Giá xưa
Chúa kêu “Ta khát”
Xin làm nước mát
Dâng Chúa thấm môi
Xin làm mây trôi
Che đầu Chúa rợp
Gió về bất chợt
Ve vuốt làn da
Ngọt lịm câu ca
Ru NGƯỜI khốn đốn
Là con…bốn.

 
Bài số 5.

Xấu hổ em chưa
Giáo lý biếng nhác
Nhà xây trên cát
Chẳng hiểu biết gì
Sao biết đường đi
Bạn lương thắc mắc
Em ngồi đỏ mặt
Khỉ đẻ ra người?
Em đứng hổ ngươi
Giá thuộc giáo lý
Thì nay đâu bí
Em quyết chuyên chăm
Là con…năm.

 
Bài số 6.

Mười điều răn Chúa
Tóm về hai này:
Yêu Chúa thiện ngay
Hết lòng hết sức
Yêu người đến mức
Như chính yêu ta
Trọn lành tiến xa
Chân lý lôi cuốn
Là điều Chúa muốn
Ai có tình yêu
Là có Chúa nhiều
Tình yêu quý báu
Là con…sáu.

 
 Bài số 7.

Thiên đàng hỏa ngục
Dại dại khôn khôn
Giữ lấy linh hồn
Sống lành chết thánh
Tội lỗi xa lánh
Giáo lý học hành
Nhân đức tập tành
Nước Trời chiến đấu
Tình Người nung nấu
Có Mẹ bảo ban
Chẳng sợ nguy nan
Ân cần nhớ lấy
Là con…bẩy.

 
Bài số 8.

Mẹ đầy ơn phúc
ÔI, Ma Ri A
Âm hưởng thiết tha
Ngọt ngào trìu mến
Lung linh ngàn nến
Mẹ là trăng sao
Con ngước mắt cao
Mẹ là suối mát
Cho người khao khát
Mẹ gió trưa hè
Nhạc đệm đàn ve
Xua đời u ám
Là con…tám.


 
Bài số 9.

Câu chuyện Giô-na
Ba ngày bụng cá
Lênh đênh biển cả
Hình bóng Thiên Sai
Chúa nhắc dài dài
Con người phải chết
Nhưng đừng tưởng hết
Đến ngày thứ ba
Sống lại hiện ra
Cho người xác tín
Là con…chín.



TRUYỆN VUI NHÀ ĐẠO: THÁNH TÍCH




                                                      THÁNH TÍCH



         Trước khi ban phép lành và chúc cộng đoàn ra về bình an, tôi nán lại chừng một phút để thông báo cho mọi người biết tôi sẽ đi RÔ-MA vào ngày mai và trên đường về tôi sẽ ghé vào hành hương đất Thánh. Trong thời gian tôi vắng mặt sẽ có cha khách đến cử hành Thánh Lễ thay tôi.Thật không ngờ, khi tôi vừa thay áo lễ xong, bước ra cửa phòng áo đã thấy giáo dân tụ tập khá đông. Mọi người xôn xao lên vì tin tôi vừa thông báo, nhất là việc ghé thăm đất Thánh. Họ xin tôi hãy đem về giáo xứ một Thánh Tích để thoả lòng tôn kính. Trước sự háo hức và phấn khởi của giáo dân, tôi đã buột miệng hứa liều một cách ngu ngốc:
    - Nhất định tôi sẽ làm điều đó.
        Khi mọi người đã giải tán, tôi mới hối hận thì đã muộn!
      Trong suốt cuộc hành trình, lời hứa với giáo dân cứ dày vò tôi mãi. Tôi không thể nào thực hiện lời hứa được bởi vì Thánh Tích không chỉ là tài sản quý của quốc gia mà còn là gia sản chung của cả thế giới, chết tôi chưa! Càng gần đến ngày về, ruột gan tôi càng nẫu ra. Tôi cầu cứu Chúa và bỗng nhiên một câu chuyện vui tôi đã nghe ở đâu đó chợt hiện đến trong đầu tôi, tôi phác nhanh ra một giải pháp:
 

   - Thứ nhất, có thể giáo dân của tôi chưa biết câu chuyện này .
  - Thứ hai,  thứ này thì ở đâu mà không có, lại nhiều vô khối, với tài miệng lưỡi của tôi, sẽ không khó để thuyết phục và biện bác.Vậy là vấn đề đã được giải quyết. Tôi chọn một "Thánh Tích" khá đẹp có nguồn gốc tại Do Thái, cũng có gốc gác trong Phúc Âm đàng hoàng, chỉ phải cái tội nặng quá !
                               *
                           *      *
       Về đến giáo xứ, tôi nghỉ ngơi bù lại vất vả dọc đường, hôm sau, cuối Thánh Lễ, khi ban phép lành và chúc bình an xong, tôi mời mọi người vào nhà xứ để thực hiện lời tôi đã hứa. Trước mặt giáo dân đang háo hức chờ xem Thánh Tích, tôi khệ nệ khiêng "Thánh Tích" đặt lên bàn:
   - Anh chị em thân mến, tôi đã hứa sẽ đem về một Thánh Tích nơi đất Thánh cho anh chị em, vậy thì, "nó" đây! Chính là hòn đá mà Chúa Giê-Su đã nói:      "Ta bảo thật với các ngươi, Thiên Chúa có thể khiến những viên đá này trở nên con cái Abraham..."
                -------------------------------
                                             
           Giu-se Nguyễn văn Sướng          


THƠ: MƯA GIÓ



MƯA GIÓ


Gió mưa ơi, sao cứ gào thét mãi
Cõi nhân gian chưa đủ khổ hay sao?
Hay gió mưa cũng thương cảm kiếp người
Nhỏ xuống đời hằng muôn nghìn hạt lệ

Mưa dai dẳng, mưa hoài không dứt
Mưa ngoài trời hay nước mắt lòng ta
Gió đông ơi đem lạnh giá đâu về
Hay chính lòng ta tràn đầy băng giá

Trời mưa nắng, ta vui buồn, mâu thuẫn
Kiếp nhân sinh đếm được mấy ngày vui!
Gào thét lên cho cõi lòng nổi loạn
Buồn, buồn quá hỡi thằng người mực thước!

Thà vô tri như cây cỏ nhởn nhơ
Theo bản năng cứ vui sống trên đời
Không buộc ràng, chẳng phiền muộn, lo toan
Suốt một đời không hề buồn khổ

Thì cứ mưa đi, cứ gió đi
Kệ gió, kệ mưa, cứ kệ đời
Mặc kệ thằng người suy tư khốn khổ
Nhắm mắt lại, nhẹ nhàng thôi, và chìm vào giấc ngủ.
       --------------------------
      Giuse  Nguyễn văn Sướng .

THƠ: MẸ





     MẸ




 Con chưa từng trải quãng đời làm dâu
Con chưa từng nếm nỗi đau làm mẹ
Vì con là con trai.
Suốt thuở ấu thơ
Con vô tư sống trong tình mẹ
Ham chơi và chẳng biết gì hơn
Miếng ăn ngon, đến bữa, đã sẵn sàng
Áo quần bẩn, thay ra, giúi vào một góc.

Dù con không làm mẹ
Nhưng vẫn hiểu, mẹ ơi!
Những lúc con đau mẹ thức suốt đêm dài
Săn sóc, nâng niu, dỗ dành và âu yếm
Tuy con không làm mẹ
Nhưng rất hiểu mẹ ơi
Chỗ ướt mẹ nằm, nơi ấm dành con
Câu hát ru, miếng quà nhỏ lúc chợ về
Ánh mắt thương yêu, bàn tay trìu mến

Mẹ đã trải hoa hồng cho con bước
Cho tháng ngày thơ ấu hoá thần tiên
Chính mẹ dắt con sợ sệt bước đến trường
Vắt cơm nắm lên đường cũng bàn tay mẹ
Mẹ đã cho đời con ngọt ngào tình mẹ
Cay đắng, nhọc nhằn phần mẹ, mẹ ơi!
Lúc đi xa con nhớ mẹ, nhớ nhà
Nhớ cá kho khô, canh rau đay mẹ nấu

Dù con chưa từng trải
Nhưng rất hiểu mẹ ơi!
--------------------------------
Giu-se Nguyễn văn Sướng

THƠ: HỎI XUÂN







   HỎI XUÂN





Xuân lại về đây trên nhánh khô
Xanh lên mơn mởn búp non trồi
Vàng bướm rập rờn đào đỏ nụ
Se se chút nắng thẹn trên cao.

Xuân vẫn xuân thôi, muôn thuở xuân
Sao em đỏ má nét thẹn thuồng
Chưa nhấp rượu nồng mà nghiêng ngả
Xuân không lơi lả vẫn mê si!

Hỏi nhỏ xuân thôi: Xuân đến chi?
Mai mốt xuân đi được những gì?
Bao giờ xuân mãi thiên thu nhỉ?
Hoa thắm không tàn xuân mới xuân!
    -----------------------------------
    Giu-se Nguyễn văn Sướng.

THƠ ĐƯỜNG LUẬT: TỰ DỖ







      TỰ DỖ.
       (Họa bài TỰ RU của
          Cao Bồi Già)

Còn ta, còn chữ, phải không nào
Kẻ hiểu người không cũng chẳng sao
Thơ phú tâm tư đâu nỡ bán
Văn chương tim óc há mời chào
Đôi câu đắc ý ngàn gian khó
Dăm chữ thỏa nguyền vạn khổ lao
Huyền ảo vô cùng bao chữ nghĩa
Mênh mông tuyệt tác dễ tơ hào.
        ----------------------------
    Giu-se Nguyễn văn Sướng.

GIẢI TRÍ: LÔ TÔ



                                           LÔ TÔ GIÁO LÝ


Bài số 1.(11)

Có ông Gia-Kêu
Giàu có nhất thành
Đón Chúa chạy nhanh
Leo cây xem tỏ
Chúa thương mới ngỏ
“Ta đến nhà ngươi”
Từ đấy thương người
Sống đời công chính
Em nay tin kính
Như đinh đóng cột
Là con…một

 
Bài số mốt

Em tin có Chúa
Hằng ở bên em
Ngài luôn nhìn xem
Quan phòng bảo bọc
Cho mặt trời mọc
Xua bóng đêm đen
Tắt lửa tối đèn
Quỷ hú ma tru
Dẫu tối tù mù
Em không hoảng hốt
Là con…mốt

 
Bài số 2.

Chúa cho anh trộm
Được hưởng thiên đàng
Ngay lúc đang mang
Khổ hình Thập Giá
Không cần nấn ná
Vì anh đã tin
Khi cất tiếng xin:
“Được ở với Người
Trên nước tốt tươi
Lạy Đấng Thiên Sai”
Là con…hai.

 
Bài số 3.

Ông Thánh Phê Rô
Chối Chúa ba lần
Rồi khóc thương thân
Ăn năn thống hối
Quyết chừa tội lỗi
Chúa thấu lòng ông
Tin, mến, cậy trông
Một đời tất tả
Làm tông đồ cả
Chúa đã thứ tha
Đó là…ba

 
Bài số 4.

Chuyên tháp Ba-ben
Loài người kiêu ngạo
Coi thường Ông Tạo
Muốn ngất trời xanh
Xây tháp xây thành
Nửa chừng tháp đổ
Người người xấu hổ
Chẳng hiểu được nhau
Từ đấy về sau
Phận người khốn đốn
Là con…bốn.

 
Bài số 5.

Bảy phép bí tích
Là bảy Thánh Ân
Hết thảy rất cần
Cho ta sự rỗi
Xua trừ tội lỗi
Xuống ơn từ trời
Giúp sống trên đời
Mầu nhiệm cao siêu
Của lòng Chúa yêu
Nên phải chuyên chăm
Ấy là…năm

 
Bài số 6

Chúa thương loài người
Không bờ không bến
Dương trần tìm đến
Một thuở Bê Lem
Hãy đến mà xem
Hấp hối vườn Dầu
Mão gai trên đầu
Áo đỏ trên ngai
Thánh Giá trĩu vai
Can Va nhuộm máu
Ấy là …sáu

 
Bài số 7.

Câu chuyện Sáng Thế
Anh hát em nghe
Câu vẻ câu vè
Từ thuở ban đầu
Vũ trụ có đâu
Chúa phán một lời
Liền có đất trời
Muôn vật xinh tươi
Ưu ái loài người
Cao hơn hết thảy
Là con…bảy.

 
Bài số 8.

Chúa cho mắt đẹp
Ngắm nhìn thiên nhiên
Bao cảnh thần tiên
Muôn màu sặc sỡ
Ngàn hoa rực rỡ
Trong nắng ban mai
Rừng rậm sông dài
Biển cả mênh mông
Trong vắt từng không
Lững lờ mây xám
Ấy con…tám.

 
Bài số 9.

Nhiệm mầu Thánh Thể
Chúa tể trời cao
Nên Bánh ngọt ngào
Ai ăn bánh thời
Sẽ sống muôn đời
Tấm bánh đơn sơ
Con kính con thờ
Con yêu con mến
Con năng chạy đến
Với lòng xác tín
Ấy con …chín.

 
Bài số… mươi(mười)

Ai ban trời xanh
Cho ngàn mây trắng
Ai cho trời nắng
Cho lá cho hoa
Muôn vật giao hòa
Chim chóc líu lo
Muôn loài ấm no
Em có mẹ cha
Với tình bao la
Cho em nụ cười
Là con…mươi.(mười)

------------------
Giu-se Ng v Sướng