GIẢI TRÍ: LÔ TÔ



                                           LÔ TÔ GIÁO LÝ


Bài số 1.(11)

Có ông Gia-Kêu
Giàu có nhất thành
Đón Chúa chạy nhanh
Leo cây xem tỏ
Chúa thương mới ngỏ
“Ta đến nhà ngươi”
Từ đấy thương người
Sống đời công chính
Em nay tin kính
Như đinh đóng cột
Là con…một

 
Bài số mốt

Em tin có Chúa
Hằng ở bên em
Ngài luôn nhìn xem
Quan phòng bảo bọc
Cho mặt trời mọc
Xua bóng đêm đen
Tắt lửa tối đèn
Quỷ hú ma tru
Dẫu tối tù mù
Em không hoảng hốt
Là con…mốt

 
Bài số 2.

Chúa cho anh trộm
Được hưởng thiên đàng
Ngay lúc đang mang
Khổ hình Thập Giá
Không cần nấn ná
Vì anh đã tin
Khi cất tiếng xin:
“Được ở với Người
Trên nước tốt tươi
Lạy Đấng Thiên Sai”
Là con…hai.

 
Bài số 3.

Ông Thánh Phê Rô
Chối Chúa ba lần
Rồi khóc thương thân
Ăn năn thống hối
Quyết chừa tội lỗi
Chúa thấu lòng ông
Tin, mến, cậy trông
Một đời tất tả
Làm tông đồ cả
Chúa đã thứ tha
Đó là…ba

 
Bài số 4.

Chuyên tháp Ba-ben
Loài người kiêu ngạo
Coi thường Ông Tạo
Muốn ngất trời xanh
Xây tháp xây thành
Nửa chừng tháp đổ
Người người xấu hổ
Chẳng hiểu được nhau
Từ đấy về sau
Phận người khốn đốn
Là con…bốn.

 
Bài số 5.

Bảy phép bí tích
Là bảy Thánh Ân
Hết thảy rất cần
Cho ta sự rỗi
Xua trừ tội lỗi
Xuống ơn từ trời
Giúp sống trên đời
Mầu nhiệm cao siêu
Của lòng Chúa yêu
Nên phải chuyên chăm
Ấy là…năm

 
Bài số 6

Chúa thương loài người
Không bờ không bến
Dương trần tìm đến
Một thuở Bê Lem
Hãy đến mà xem
Hấp hối vườn Dầu
Mão gai trên đầu
Áo đỏ trên ngai
Thánh Giá trĩu vai
Can Va nhuộm máu
Ấy là …sáu

 
Bài số 7.

Câu chuyện Sáng Thế
Anh hát em nghe
Câu vẻ câu vè
Từ thuở ban đầu
Vũ trụ có đâu
Chúa phán một lời
Liền có đất trời
Muôn vật xinh tươi
Ưu ái loài người
Cao hơn hết thảy
Là con…bảy.

 
Bài số 8.

Chúa cho mắt đẹp
Ngắm nhìn thiên nhiên
Bao cảnh thần tiên
Muôn màu sặc sỡ
Ngàn hoa rực rỡ
Trong nắng ban mai
Rừng rậm sông dài
Biển cả mênh mông
Trong vắt từng không
Lững lờ mây xám
Ấy con…tám.

 
Bài số 9.

Nhiệm mầu Thánh Thể
Chúa tể trời cao
Nên Bánh ngọt ngào
Ai ăn bánh thời
Sẽ sống muôn đời
Tấm bánh đơn sơ
Con kính con thờ
Con yêu con mến
Con năng chạy đến
Với lòng xác tín
Ấy con …chín.

 
Bài số… mươi(mười)

Ai ban trời xanh
Cho ngàn mây trắng
Ai cho trời nắng
Cho lá cho hoa
Muôn vật giao hòa
Chim chóc líu lo
Muôn loài ấm no
Em có mẹ cha
Với tình bao la
Cho em nụ cười
Là con…mươi.(mười)

------------------
Giu-se Ng v Sướng 

THƠ: NHỚ




     NHỚ


    


 Nỗi nhớ chẳng nguôi ngoai
Đeo đẳng tháng năm hoài
Tựa hương cau dìu dịu
Thoang thoảng lúc ban mai.

Cũng chỉ là nỗi nhớ
Man mác gió xa đưa
Như nắng nhạt chiều tàn
Mây cuối trời phiêu lãng.

Ký ức không phôi pha
Ta đau nỗi dịu dàng
Bên lòng canh cánh mãi
Cho mắt buồn xa xăm.

Ta hãy dặn lòng ta
Ký ức ơi , quên nhé
Ta sống với vô tư
Ngày tháng sẽ hiền hoà.
---------------------------------
Giuse Nguyễn văn Sướng    

THƠ ĐƯỜNG LUẬT: TƯỞNG NIỆM THẦY CŨ




TƯỞNG NIỆM THẦY CŨ


Thoắt đấy một năm như khói sương
Cảnh còn, người cũ đã tha phương
Đêm hôm di ảnh luôn đèn nến
Mai sớm bàn thờ vẫn khói hương
Hướng đạo, Tôn Vương người bắt chước
Phan -Sinh tại thế kẻ noi gương
Viễn du nhẹ bước thày theo Chúa
Đoàn thể, gia đình mãi nhớ thương.
          ----------------------------------
    Giu-se Nguyễn văn Sướng

THƠ: CHA





                       CHA

              ( Kính nhớ về cha.)

Con đã là cha, con rất biết
Lòng cha tha thiết lắm cha ơi!
Cái thuở ấu thơ con từng sống
Thương nhớ trong lòng con vấn vương

Khúc nhạc ƠN CHA đã lặng rồi
Lòng con dậy sóng gió Thày ơi
Bao năm vất vả cho đầu bạc
Còm cõi thân già nuôi chúng con

Con nhớ năm xưa, những trận đòn
Tiếng Thày quát mắng vẫn bên tai
Ông "ÁC" trong nhà Thày gánh lấy
Vai "HIỀN" Thày để lại cho Bu

Không có quà ngon giống mẹ hiền
Chẳng lời dịu ngọt lúc con đau
Dạy con cứng rắn trong cuộc sống
"Miệng cắn rồi, chân phải đá luôn"

Con gái con giờ chưa lớn khôn
Mà lòng con áy náy không yên
Chẳng trách khi xưa Thày nghiêm cấm
Các chị ra ngoài lúc đêm hôm!

 
Thằng bé nhà con nhác học hành
Dạy dỗ bao lần, con khắt khe
Thương nó con nay đành để bụng
Như Thày xưa cũng đã thương con

Sinh thành, dưỡng dục ơn cao ngất
Bây giờ thấm thía lắm, Thày ơi!
Thày đã đi xa, không về nữa
Con vẫn thấy gần trong tấc gang

Một thuở chở che, bấy nhọc nhằn
Một đời bảo bọc, bấy hy sinh
Thâm tình nghiêm phụ, ơn cao ấy
Vài dòng chi xiết kể cha ơi

Mắt tuy ráo lệ, lòng đổ lệ
Mặt dầu bình tĩnh, sóng bên trong
ƠN CHA hai tiếng thương yêu quá
Sẽ chẳng phai mờ với tháng năm.

Trọn khúc ƠN CHA đã lặng rồi
Lòng con chẳng lặng sóng yêu thương
Bao nhiêu năm sống, bao kỷ niệm
Đè nặng tim con tấm phụ từ

Trọn khúc ƠN CHA đã lặng rồi
Lòng con còn dậy sóng, Thày ơi!
----------------------------------------------
       Giuse  Nguyễn văn Sướng


KỊCH NGẮN: ĐOAN HƯA KHIẾT TỊNH







                              ĐOAN HỨA KHIẾT TỊNH

                               
                             
                  
                HỒI MỘT.  CẢNH MỘT.

          Trong phòng trọ đơn sơ, hai bạn gái đang cùng ngồi học. Trên vách có treo một ảnh Thánh gia thất. Đã khoảng 8 giờ tối.
          Huệ liếc nhìn Lan, ánh mắt băn khoăn:
                - Lan nè, mấy bữa nay mình thấy bạn có vẻ lo nghĩ …
                - Không…không có gì
         Lan chống chế, mặt hơi ngượng ngùng. Huệ mỉm cười, quay hẳn người lại:
               - Trên mặt bạn một chữ "có" to tướng mà còn chối.
         Lan mắng bạn:
              - Con nhỏ này định làm…mẹ người ta chắc.
         Cả hai cô gái cùng cười phá lên. Họ lại tiếp tục học, lát sau, Lan ngập ngừng  gọi Huệ:
            -  Huệ nè…
            - Hử.
            - Mà thôi, cũng chẳng có gì.
         Huệ quay nhìn bạn:
           - Con này, có gì thì nói đi.
           - Thôi nữa…
          - Hôm nay bạn làm sao vậy? nói đi.
          - Mình...
        Huệ dỗ dành Lan:
          - Mình nghe đây, nói đi đừng ngại.
        Lan hơi thẹn:
          - Anh Cường...
        Huệ im lặng khuyến khích bạn nói, Lan thu hết can đảm kể lại chuyện lòng:
          - Anh Cường mấy hôm nay có những hành vi...làm mình thấy sợ, anh ấy cứ muốn mình chiều anh.
        Huệ thảng thốt:
          - Bạn đã...
        Lan đập nhẹ vào vai Huệ:
          - Đồ quỷ, mình chưa, nhưng mình cũng khó nghĩ quá!
        Huệ ngiêm trang:
          - Bạn rất đúng, mình mừng là bạn đã xử sự  khôn ngoan.
         - Theo bạn, mình phải làm sao? mình rất sợ anh Cường sẽ giận mình, mình không muốn mất anh.
        Huệ trầm tư:
          - Khó đây! Nhưng tại sao ta không cậy nhờ ơn Chúa? Có hai Đấng rất mạnh thế trước toà Chúa, Lan ơi. Chỉ cần ta biết chạy đến kêu nài, các Đấng sẽ cầu thay nguyện giúp cho ta ngay.
         - Bạn đang nói đến Đức Mẹ và Thánh Giu-se?
       Huệ nhìn lên ảnh Thánh Gia :
         - Phải, tình yêu giữa anh Thanh và mình trở nên cao đẹp cũng là nhờ hai Đấng phù giúp. Lan có biết khu rừng thông bên Sao Biển, nơi có hai tượng Đức Mẹ và Thánh Giu-se của nhà dòng mà hiện nay đang nằm trong diện bị giải toả không?
         - À, mình cũng có nghe nói. Người ta bảo cầu nguyện ở đấy linh lắm.
         - Thật ra, Lan nên hiểu thế này. Thứ nhất, ta cần phải có đức tin để không bị nhầm lẫn giữa tượng đất là hình ảnh của nguyên mẫu hai Đấng mà ta kính mến với chính các Đấng. Thứ hai, Chỉ duy Thiên Chúa là đấng ban ơn và cũng là nguồn mạch mọi ơn sủng, các Thánh, kể cả Đức Mẹ và Thánh cả Giu-se chỉ cầu thay nguyện giúp cho ta thôi. Nhưng vì các Ngài đẹp lòng Chúa nên lời cầu của các Ngài rất được Chúa nhận lời. Người ta đã sánh ví Đức Mẹ như Máng Thông Ơn Chúa và Thánh Giu-se thì ra lệnh ở trên trời hơn là cầu khẩn!
           - Dạ, thưa Cha, con biết rồi khổ lắm nói mãi...
       Hai cô bạn ôm nhau cười, tâm tư trút được gánh nặng.
                                 &&&
       
                 HỒI HAI.    CẢNH HAI.

     Cũng trong căn phòng trọ của hai cô sinh viên, Bốn giờ chiều, chỉ mình Lan ở nhà, cô lấy điện thoại di động ra, bấm số gọi cho bạn trai, có tiếng trả lời.
        Lan:
          - Em đây.
       Cường:
          - Có việc gì vậy em?
       Lan:
           - Ngay bây giờ anh  có rảnh không? Chở em đi đàng này một tí.
      Cường :
          - Được, em sửa soạn đi, anh đến ngay.
     Lan đến trước gương, chải sơ lại mái tóc, liếc nhìn mình trong gương rồi vội vã ra cửa khi nghe tiếng xe máy của Cường. Cô khoá cửa và bước đến cạnh Cường:
         - Anh có biết tượng Mẹ bên Sao Biển không?
         - Biết, có gì vậy em?
         - Chở giùm em qua đấy, em có chuyện quan trọng cần khấn Mẹ và Thánh Giu-se.
      Cường nhìn Lan dò hỏi nhưng anh chỉ đáp:
         - Được, em lên xe đi.
      Chiếc xe rồ máy, đưa hai người đi qua Sao Biển.
                                   &&&

                  CẢNH BA.

      Rừng thông bên Sao Biển, chiều yên tĩnh, nắng nhạt. Cảnh rất đẹp, thiên nhiên khoảng khoát, một bên là biển bao la với sóng và gió. Một bên là rừng thông thưa thớt với hai tượng Đức Mẹ và Thánh Cả Giu-se đặt cách nhau chừng mười mét, dưới chân hai tượng Thánh rất nhiều hoa tươi và những bảng đá tạ ơn vì đã được cứu giúp, có khá nhiều người đang nghiêm trang, thầm thỉ cầu nguyện. Quang cảnh hết sức im lặng, chỉ nghe tiếng gió lồng lộng.           Đôi bạn rón rén bước đến gần tượng Mẹ, cung kính làm dấu Thánh Giá rồi ngước nhìn lên tượng mẹ, lặng lẽ cầu nguyện.
      Lát sau, Lan làm dấu Thánh Giá, cúi mình chào tượng Mẹ rồi khều nhẹ Cường. Cường cũng làm theo Lan như cái máy và bước theo Lan. Đôi bạn tiến sang Tượng Thánh Cả, cũng lại làm dấu Thánh Giá, lặng lẽ cầu nguyện và cúi chào tượng Thánh ra về. Đôi bạn lặng lẽ đi ra chỗ đậu xe. Đến nơi, Cường hỏi Lan:
          - Em cầu xin điều gì thế?
          - Em có một chuyện khó, riêng em thôi. Em muốn xin hai Đấng cứu giúp. Mà em sẽ làm tuần cửu nhật đấy, anh có giúp em không?
    Cường nhìn người yêu thương mến:
         - Giúp quá đi chứ, thú thật anh cũng thấy lòng thanh thoát khi cùng em đến đây. Khung cảnh trang nghiêm và an bình quá.
         - Vâng, chỉ tiếc một nơi trang nghiêm như vậy sắp phải bị giải toả!
      Cường cũng chắc lưỡi:
         -Tiếc thật. À mà sao dưới chân tượng Thánh Cả lại chỉ toàn là hoa huệ vây?
        - Hoa huệ tượng trưng cho sự trinh khiết, các tượng Thánh Cả đều khắc Thánh Nhân đang cầm nhành Huệ trắng trên tay, ý nói Thánh Nhân là Đấng khiết trinh và là Đấng bảo vệ đức trong sạch.
       - Anh hiểu mà...
                                   &&&

                  HỒI BA. CẢNH BỐN.
       Hai tuần sau...
      Ghế đá công viên, chiều nhạt nắng. Cường ngồi bên Lan, có vẻ đăm chiêu:
         - Em này, không hiểu sao anh bỗng nhớ những chiều cùng em cầu nguyện bên Sao Biển!
       Lan cười nhẹ:
         - Cần gì phải nhớ, chúng ta cứ chở nhau qua Sao Biển mỗi chiều cũng được mà.
         - Ừ, anh lẩn thẩn thật.
       Cường có vẻ do dự, cuối cùng anh quyết định thổ lộ:
         - Em biết không, thú thật, thời gian trước anh yêu em kiểu khác, anh muốn...em đến điên lên được! Nhưng từ ngày theo em cầu nguyện bên Sao Biển, anh thấy lòng mình bỗng từ từ thay  đổi. Em thánh thiện quá làm anh bị lây em mất rồi, giờ anh thấy yêu em hơn, ý nghĩ phải bảo bọc sự trong trắng cho tình mình cứ hiện diện, đẩy lui những tư tưởng không lành mạnh xưa. Chúng ta gìn giữ cho nhau cho đến ngày thành vợ chồng, em nhé?
         Lan ngả đầu lên vai Cường dịu dàng:
           - Vâng, em nghe anh .
        Cô nhìn lên trời, thầm tạ ơn Đức Mẹ và Thánh Cả đã nhận lời kêu nài của cô:
           - Anh ơi, Huệ và Thanh đã ghi danh đoan hứa khiết tịnh trước hôn nhân đấy, hay là mình cũng làm vậy đi anh .
           - Ủa, có chuyện ấy sao, ở đâu vậy?
           - Ở trên trang Hướng về đại hội dân Chúa, họ ghi danh nhiều và sôi nổi lắm.
          -  Vậy  chúng ta cũng ghi danh đi em ạ!
     Cả hai nhìn nhau cười rạng rỡ, họ cùng cảm nhận được niềm hạnh phúc ngọt ngào và tâm hồn thanh thản của mối tình trong sạch.
        ---------------------------------------------------------------------------
                                                          Giu-se Nguyễn văn Sướng

THƠ: ĐỜI BỐ ĐỜI CON



                        ĐỜI BỐ ĐỜI CON

                        Đời con đời bố
Cố cũng thế thôi!

Bố xưa lận đận
Dang dở học hành.
Con nay dốt nát
Lười nhác thâm canh

Đời con đời bố
Vẫn quét lá đa
Bản sao tiếp nối
Buồn nào buồn hơn!

Bố đã ước ao
Rồi con hơn bố.
Ai ngờ cay đắng
Bố vẫn hơn con!

Bài thơ con cóc
Bố viết dành con.
Con đừng lặp lại
Đời bố đời con!
------------------------
Giuse nguyễn v Sướng

THƠ: EM





  EM

 Ta chỉ dám đánh em...trong mộng mị!
Bởi muôn đời ta chẳng phải vũ phu
Em điệu đà, em ngang chướng, kiêu căng
Ta đã biết ta thua từ nhập cuộc.

Ta thảm quá, ta ngây ngô, khờ dại
Lỡ yêu em, nường yểu điệu thanh tao
Ngày qua ngày, đêm tiếp nối hư hao
Nam tử hán, ta đành xin qui phục!

Em đàn bà, là...cây đàn muôn điệu
Ta ngây thơ, ta chỉ biết điệu yêu
Nên khi em, em chuyển điệu...đàn bà
Ta bối rối, hãi hùng đành thua cuộc!

Nụ hồng quí, nụ hồng nhiều gai nhọn
Em điệu đà, gai càng nhọn vết đâm
Ta yêu em xốc nổi đến không ngờ
Đành lãnh đủ một gai đâm lút cán!

Em ỷ...yếu, nhè ta ăn hiếp mãi
Chúa cũng cười, ráng nhịn nữa đi con
Hỡi cô nường xin cô cứ đa đoan
Để mãi mãi là...cây đàn muôn điệu!

-----------------------------------------
    Giuse Nguyễn văn  Sướng

TRUYỆN NGẮN: CÂY VẢ KHÔNG TRÁI




                         


                                CÂY VẢ KHÔNG TRÁI


        
         Tôi sinh ra trong hoàn cảnh như thế nào, thật sự tôi không biết! Những chuyện thời thơ ấu của tôi nó xa xưa và mờ mịt. Tôi chỉ nhớ khi trưởng thành, tôi đã là một cây vả cao lớn lắm. Tôi mọc cạnh đường đi nhưng cũng sát ngay hàng rào khu đất của thượng tế Cai-Pha, vì thế tuy tôi chỉ là một cây vả hoang, vô chủ, nhưng thượng tế Cai-Pha nghiễm nhiên coi tôi thuộc quyền sở hữu của ông ấy dù chẳng bao giờ tôi được tưới tiêu, chăm bón.
         Nơi tôi sinh trưởng cũng hết sức đặc biệt, có thể nói rất ít cây vả nào được như tôi. Hàng ngày không biết có bao nhiêu lượt người qua lại đến ngồi nghỉ mát dưới chân tôi. Họ nói về đủ thứ chuyện, từ tầm phào cho đến cực kỳ sốt dẻo. Ngay cả những chuyện kín đáo của trai gái trong những đêm hò hẹn.
         Tôi cứ sống ngang tàng và  bình an cho đến một ngày kia, cái ngày định mệnh. Một vị thầy khả kính đi cùng với môn đệ mình đến nghỉ mát dưới chân tôi. Tôi nhận ra vị Rabbi này ngay khi nghe họ nói chuyện với nhau. Người
ta đã từng bàn bạc nhiều về Người khi họ ngồi dưới chân tôi. Nói chung, tôi có thể tóm tắt về thân thế của Người, đây là một vị Ngôn Sứ vĩ đại chưa từng có trong lịch sử dân Chúa, nhiều ý kiến còn mạnh dạn cho rằng Người là Đấng-Phải-Đến nữa.
         Người Thầy đấng kính ấy ngửa mặt nhìn tôi làm tôi chột dạ, đôi mắt mới hiền từ và uy nghiêm làm sao! Phải, hai thái cực cùng lúc hiện diện trong tia nhìn của người ấy, không chống đối nhau nhưng lại hài hòa đến tuyệt diệu, vừa uy nghiêm lại vừa hiền hậu! Người quan sát tôi một lúc rồi bất ngờ phán:
    - Từ nay, không bao giờ mày có trái nữa.
        Một luồng điện cực mạnh chạy xuyên suốt thân thể tôi. Bây giờ thì tôi mới hiểu LỜI UY QUYỀN CỦA THIÊN CHÚA là thế nào! Nhựa sống đang chảy rừng rực trong tôi bỗng đông cứng lại. Trong cơn hấp hối, tôi bỗng nhiên như muốn nổi loạn, tôi oán hận Con Người này, Con Người bỗng dưng đem cái chết đến cho tôi, tôi đã từng nghe đồn đại nhiều về lòng nhân từ của Người, về cách đối xử khoan dung độ lượng của Người với tất cả tội nhân! Bỗng dưng sao Người lại xử với tôi như vậy? Tôi chẳng qua chỉ là không có trái, hoặc chưa có trái không chừng. Vậy ra Người không nhân từ! Vậy ra chỉ là lừa dối! Vậy ra câu Kinh Thánh viết về Người: "... cây lau đã dập, Người không nỡ bẻ gãy..." cũng chỉ là hoang đường? Toàn thân tôi bắt đầu khô lại, trong khi lá của tôi héo rũ xuống và rơi rụng ào ào xuống đất, tôi vẫn nghe tiếng các môn đệ của Người xôn xao :
       - Kìa, cây vả đã héo khô ..
     - Này, Người là ai vậy ?
     - Lời gì mà uy quyền đến thế ..?
        Trước khi tôi vĩnh viễn ra đi, chợt ánh mắt Người lại nhìn tôi lần nữa. Vẫn tia nhìn uy nghiêm mà hiền dịu, đúng lúc ấy tôi chợt xác tín mãnh liệt rằng tôi sẽ không chết. Tôi không hiểu căn cứ vào đâu mà tôi lại có được xác tín đó, chỉ biết rằng lòng tôi bỗng xúc động vô bờ, những tâm tình oán trách biến đâu mất. Một tình trạng an bình ngọt dịu chiếm lấy tâm hồn tôi. Tôi không biết tương lai mình sẽ ra sao nhưng tôi chắc rằng đôi mắt của Người từ nay sẽ khắc sâu vào tâm hồn tôi mãi mãi.
                              *
                         *        *
      Ngày hôm sau, anh Man-Khô, đầy tớ của Thượng tế Cai-Pha dắt chủ mình ra đứng ngắm nghía tôi, lúc đó tôi đã là một cây khô trơ trụi
lá. Anh Man-Khô giải thích cho chủ mình lý do tôi phải chết khô. Vị Thượng Tế mím môi nghe đầy tớ nói, đôi mắt hung ác cũng nhìn tôi chằm chặp. Ôi, cũng là ánh mắt mà sao lần này tôi chỉ thấy rợn hết cả người dù rằng tôi là cây vả đã chết khô. Thượng Tế Cai-Pha cứ im lặng một hồi lâu, sau cùng ông hỏi:
    - Có thật hắn chỉ nói một lời mà cây vả của ta chết khô như thế này?
    - Vâng, thưa Ngài, quả thật ạ.
         Vị Thượng Tế quắc mắt nhìn Man-Khô. Anh này sợ hãi cúi đầu bước lùi lại. Tôi chợt thấy xấu hổ thay cho vị Thượng Tế. " Cây vả của ta "! Rõ là đồ trơ tráo. Tôi là của ông ấy từ bao giờ?
    - Ngươi đi gọi gã thợ mộc A-mết-ri-ô đến đây cho ta .
    - Vâng , thưa Ngài.
       Không hiểu vị Thượng Tế nói gì với anh thợ mộc, anh này liền đốn tôi ngã xuống và ra sức đẽo gọt. Cuối ngày hôm ấy tôi đã trở thành một cây gỗ thẳng, dài và nhám thô, xấu xí. Người ta ném tôi vào nhà kho và quên lãng.
     Nằm hiu quạnh trong căn nhà tối tăm mà lòng tôi vẫn bừng sáng, tôi nhớ mãi ánh mắt cuối cùng của Rabbi. Tôi không biết tương lai tôi sẽ về đâu,  nhưng thật kỳ lạ, tôi thấy mình bình an lắm, như có một sức nhiệm vẫn sống dồi dào trong tấm thân khô nhám của tôi. Tôi vẫn đang sống. Đúng, rõ ràng ánh mắt của Người ban cho tôi sự sống kỳ diệu này. Tôi đã hiểu vì sao Người nỡ rủa tôi phải chết: Chỉ là để dạy các môn đệ Người phải biết sống và qua các ngài, dạy dỗ toàn thể nhân loại: "cây nào không sinh hoa kết quả sẽ bị  chặt và đốt đi ".
                                              *
                                         *         *
        Không biết tôi đã nằm đây được bao lâu. Một hôm, anh thợ mộc A-mết-ri-ô đến, gã lôi tôi ra khỏi nhà kho và cưa tôi thành hai đoạn: một ngắn, một dài. Sau đó gã và Man-Khô, đầy tớ của Thượng Tế Cai-Pha, mỗi người một đoạn, cả hai vác tôi lên vai và đi. Đến nơi, họ quăng tôi xuống sân, ở đấy đang tụ tập đông người lắm. Tiếng hò hét, dứt lác om sòm. Khi đã định thần lại, tôi mới nhận ra Rabbi. Người đứng đó, giữa họ, tay bị trói và toàn thân tơi tả. Chắc người ta đã hành hạ Người dữ lắm nên mới ra nông nỗi này. Trên đầu Người, một vòng gai nhọn thay cho mão triều thiên cắm chặt, máu vẫn đang rỉ chảy ra. Đã không còn hình dạng Rabbi uy nghi như thuở nào! có chăng chỉ còn đôi mắt. Vẫn uy nghi nhưng buồn! Người lặng lẽ nhìn tôi khiến tôi không cầm được giọt lệ. Chúng tôi chưa kịp đổi trao tâm sự thì đám đông đã xúm xít lôi Người đi, họ khiêng tôi đặt lên vai Người và cứ thế chúng tôi đi ra ngoài thành . Nằm trên vai Người, tôi ước mong có đượcphép mầu để biến mất trọng lượng cơ thể tôi đang đè nặng trên Người, nhưng tôi không thể!
       Con đường hình như cũng dài hơn ngày thường, Rabbi ngã xuống đứng lên cả thảy ba lần, và cả ba lần, vô tình tôi cũng về hùa với đám người hung ác khi giáng trọng lượng cơ thể mình trên thân xác đau thương của Người! Rabbi ơi, Người hiểu tôi không hề muốn.
       Rồi cũng đến được nơi cần đến. Gôn-gô-tha, Cái-đồi-Sọ. Người ta xô Rabbi nằm ngửa trên tôi và bắt đầu lấy đinh sắt đóng dính Người vào tôi. Bây giờ thì tôi đã hiểu người ta dùng tôi vào việc gì! Bây giờ thì tôi đã hiểu định mệnh của tôi là gì!Lẫn trong tiếng búa sắt, tôi vẫn nghe tiếng sột của đinh sắt khi đi xuyên qua tay chân của Người. Tiếng kêu đau đớn của Người khi đinh
 sắt xuyên qua da thịt làm tôi muốn chết ngất. Thân thể Người run lên trong cơn đau. Ôi, Con Người đau khổ.
       Người ta dựng chúng tôi lên, phơi chúng tôi giữa trời trưa nắng gắt, máu của Rabbi vẫn tiếp tục chảy tràn trên tôi, thấm sâu vào những thớ gỗ của tôi. Thân thể Người nóng rừng rực trong cơn sốt vì mất máu. Chúng tôi cứ đứng thế giờ này qua giờ khác, nhìn xuống đám người đáng thương đang làm cái công việc mà họ tưởng là công chính! Tôi nâng Người lên trên hai cánh tay giang rộng của mình, chúng tôi đứng hiên ngang giữa Trời và Đất, làm cây
cầu nối kết giữa nhân loại và Thượng Đế. Tôi chợt thấy lòng trào dâng niềm biết ơn vô bờ vì đặc ân mà Người ban cho tôi. Tôi biết rằng từ nay tôi đã được đi vào vĩnh cửu cùng với Người. Người ta sẽ không còn gọi tôi là cây vả nữa. Trong cái hình hài mới của tôi, đáng lẽ tôi được gọi là cây khổ giá hay cây thập giá. Nhưng định mệnh của tôi đã được Người an bài. Nhờ một lần Người đã nằm lên tôi mà muôn đời tôi được gọi là cây Thánh Giá.
                ------------------&&&-----------------
         “ Nếu chỉ là một cây gỗ vô tri, nhờ một lần Con Thiên Chúa nằm lên còn trở nên cây gỗ Thánh, phương chi là con người…!”

                                                              Giu-se  Nguyễn văn Sướng




THƠ: NHỚ MẸ






NHỚ MẸ

Hoa héo rũ lâu rồi
Giờ rụng xuống gốc xưa
Mẹ đi về...cội Phúc
Ngậm ngùi con tiễn đưa.

Tiếng nhạc buồn văng vẳng
Như cứa vào tim con
Biển Thái Bình bao la
Có lúc ngưng dạt dào.

Mỗi sáng sớm ai qua
Vai gánh hàng kĩu kịt
Giật mình tưởng mẹ xưa
Con nước đã xuôi dòng!

Mẹ còn hơn Nếp Mật
Hơn cả chuối Ba Hương
Câu ca nào đã ví
Chảy nghèn nghẹn trong tim.

 
Bàn tay hiền chở che
Tảo tần nuôi con trẻ
Thành một đời hy sinh
Ai đếm nổi ân tình!

Tiếng cầu kinh chầm chậm
Như nài nẳng trong đêm
Như câu ru êm đềm
Thảng thốt trái tim con.

Mẹ vĩnh viễn ra đi
Chúa đưa mẹ về trời
Lá rụng rơi về cội
Còn nỗi nhớ khôn nguôi.
--------------------------
Giuse Nguyễn văn Sướng.



THƠ: ANH



         ANH

Anh giận hầm hầm quát rất to
Chị ngồi thút thít dáng co ro:
"Em sai, mình ạ, em xin lỗi
Trót dại xin chừa, mình thứ cho."

Nước lạnh xối vào lửa tắt ngay
Lòng anh mềm nhũn mắt cay cay
Chị hiền...đâu nỡ anh la mắng
Hối hận cười trừ...đến thật hay.

Chóng nóng nguội nhanh, anh chứ ai
Tính ăn nết mặc cũng sơ sài
Anh là mái cả che mưa nắng
Chỗ dựa bao năm tháng miệt mài.

Chị khấn vái Trời anh sống lâu
Chẳng xin danh vọng với sang giầu
Đêm nghe anh ngáy đầy yên ủi
Mới biết vợ chồng nghĩa nặng sâu.

Chị liếc vội anh tướng vũ phu
Mà lành như đất, bố thằng cu
Lấy nhau hơn chục năm chung sống
Thoắt đấy vợ chồng đã chớm thu.
------------------------------------
   Giu-se Nguyễn văn Sướng .

THƠ: BUỒN



BUỒN

Buồn chợt đến cho cõi lòng tê tái
Nhẹ vào hồn từng tiếng bước quạnh hiu
Để ta nghe gợn sóng, rất mơ hồ
Buồn thoang thoảng vì đâu buồn ai biết.

Buồn chợt đến khi nắng chiều le lói
Lịm tàn dần màu nắng tắt nhạt phai
Vẳng xa xăm một tiếc nuối u huyền
Mà không rõ vì đâu buồn da diết.

Buồn lặng ngắt cho cõi lòng hoang vắng
Điệu nhạc buồn từng tiếng mãi đìu hiu
Ngập trái tim quạnh quẽ mối u hoài
Về thơ thẩn hồn hoang chiều hiu hắt.

--------------------------------------------
  Giuse Nguyễn văn Sướng .