TRUYỆN NGẮN: CÂY VẢ KHÔNG TRÁI




                         


                                CÂY VẢ KHÔNG TRÁI


        
         Tôi sinh ra trong hoàn cảnh như thế nào, thật sự tôi không biết! Những chuyện thời thơ ấu của tôi nó xa xưa và mờ mịt. Tôi chỉ nhớ khi trưởng thành, tôi đã là một cây vả cao lớn lắm. Tôi mọc cạnh đường đi nhưng cũng sát ngay hàng rào khu đất của thượng tế Cai-Pha, vì thế tuy tôi chỉ là một cây vả hoang, vô chủ, nhưng thượng tế Cai-Pha nghiễm nhiên coi tôi thuộc quyền sở hữu của ông ấy dù chẳng bao giờ tôi được tưới tiêu, chăm bón.
         Nơi tôi sinh trưởng cũng hết sức đặc biệt, có thể nói rất ít cây vả nào được như tôi. Hàng ngày không biết có bao nhiêu lượt người qua lại đến ngồi nghỉ mát dưới chân tôi. Họ nói về đủ thứ chuyện, từ tầm phào cho đến cực kỳ sốt dẻo. Ngay cả những chuyện kín đáo của trai gái trong những đêm hò hẹn.
         Tôi cứ sống ngang tàng và  bình an cho đến một ngày kia, cái ngày định mệnh. Một vị thầy khả kính đi cùng với môn đệ mình đến nghỉ mát dưới chân tôi. Tôi nhận ra vị Rabbi này ngay khi nghe họ nói chuyện với nhau. Người
ta đã từng bàn bạc nhiều về Người khi họ ngồi dưới chân tôi. Nói chung, tôi có thể tóm tắt về thân thế của Người, đây là một vị Ngôn Sứ vĩ đại chưa từng có trong lịch sử dân Chúa, nhiều ý kiến còn mạnh dạn cho rằng Người là Đấng-Phải-Đến nữa.
         Người Thầy đấng kính ấy ngửa mặt nhìn tôi làm tôi chột dạ, đôi mắt mới hiền từ và uy nghiêm làm sao! Phải, hai thái cực cùng lúc hiện diện trong tia nhìn của người ấy, không chống đối nhau nhưng lại hài hòa đến tuyệt diệu, vừa uy nghiêm lại vừa hiền hậu! Người quan sát tôi một lúc rồi bất ngờ phán:
    - Từ nay, không bao giờ mày có trái nữa.
        Một luồng điện cực mạnh chạy xuyên suốt thân thể tôi. Bây giờ thì tôi mới hiểu LỜI UY QUYỀN CỦA THIÊN CHÚA là thế nào! Nhựa sống đang chảy rừng rực trong tôi bỗng đông cứng lại. Trong cơn hấp hối, tôi bỗng nhiên như muốn nổi loạn, tôi oán hận Con Người này, Con Người bỗng dưng đem cái chết đến cho tôi, tôi đã từng nghe đồn đại nhiều về lòng nhân từ của Người, về cách đối xử khoan dung độ lượng của Người với tất cả tội nhân! Bỗng dưng sao Người lại xử với tôi như vậy? Tôi chẳng qua chỉ là không có trái, hoặc chưa có trái không chừng. Vậy ra Người không nhân từ! Vậy ra chỉ là lừa dối! Vậy ra câu Kinh Thánh viết về Người: "... cây lau đã dập, Người không nỡ bẻ gãy..." cũng chỉ là hoang đường? Toàn thân tôi bắt đầu khô lại, trong khi lá của tôi héo rũ xuống và rơi rụng ào ào xuống đất, tôi vẫn nghe tiếng các môn đệ của Người xôn xao :
       - Kìa, cây vả đã héo khô ..
     - Này, Người là ai vậy ?
     - Lời gì mà uy quyền đến thế ..?
        Trước khi tôi vĩnh viễn ra đi, chợt ánh mắt Người lại nhìn tôi lần nữa. Vẫn tia nhìn uy nghiêm mà hiền dịu, đúng lúc ấy tôi chợt xác tín mãnh liệt rằng tôi sẽ không chết. Tôi không hiểu căn cứ vào đâu mà tôi lại có được xác tín đó, chỉ biết rằng lòng tôi bỗng xúc động vô bờ, những tâm tình oán trách biến đâu mất. Một tình trạng an bình ngọt dịu chiếm lấy tâm hồn tôi. Tôi không biết tương lai mình sẽ ra sao nhưng tôi chắc rằng đôi mắt của Người từ nay sẽ khắc sâu vào tâm hồn tôi mãi mãi.
                              *
                         *        *
      Ngày hôm sau, anh Man-Khô, đầy tớ của Thượng tế Cai-Pha dắt chủ mình ra đứng ngắm nghía tôi, lúc đó tôi đã là một cây khô trơ trụi
lá. Anh Man-Khô giải thích cho chủ mình lý do tôi phải chết khô. Vị Thượng Tế mím môi nghe đầy tớ nói, đôi mắt hung ác cũng nhìn tôi chằm chặp. Ôi, cũng là ánh mắt mà sao lần này tôi chỉ thấy rợn hết cả người dù rằng tôi là cây vả đã chết khô. Thượng Tế Cai-Pha cứ im lặng một hồi lâu, sau cùng ông hỏi:
    - Có thật hắn chỉ nói một lời mà cây vả của ta chết khô như thế này?
    - Vâng, thưa Ngài, quả thật ạ.
         Vị Thượng Tế quắc mắt nhìn Man-Khô. Anh này sợ hãi cúi đầu bước lùi lại. Tôi chợt thấy xấu hổ thay cho vị Thượng Tế. " Cây vả của ta "! Rõ là đồ trơ tráo. Tôi là của ông ấy từ bao giờ?
    - Ngươi đi gọi gã thợ mộc A-mết-ri-ô đến đây cho ta .
    - Vâng , thưa Ngài.
       Không hiểu vị Thượng Tế nói gì với anh thợ mộc, anh này liền đốn tôi ngã xuống và ra sức đẽo gọt. Cuối ngày hôm ấy tôi đã trở thành một cây gỗ thẳng, dài và nhám thô, xấu xí. Người ta ném tôi vào nhà kho và quên lãng.
     Nằm hiu quạnh trong căn nhà tối tăm mà lòng tôi vẫn bừng sáng, tôi nhớ mãi ánh mắt cuối cùng của Rabbi. Tôi không biết tương lai tôi sẽ về đâu,  nhưng thật kỳ lạ, tôi thấy mình bình an lắm, như có một sức nhiệm vẫn sống dồi dào trong tấm thân khô nhám của tôi. Tôi vẫn đang sống. Đúng, rõ ràng ánh mắt của Người ban cho tôi sự sống kỳ diệu này. Tôi đã hiểu vì sao Người nỡ rủa tôi phải chết: Chỉ là để dạy các môn đệ Người phải biết sống và qua các ngài, dạy dỗ toàn thể nhân loại: "cây nào không sinh hoa kết quả sẽ bị  chặt và đốt đi ".
                                              *
                                         *         *
        Không biết tôi đã nằm đây được bao lâu. Một hôm, anh thợ mộc A-mết-ri-ô đến, gã lôi tôi ra khỏi nhà kho và cưa tôi thành hai đoạn: một ngắn, một dài. Sau đó gã và Man-Khô, đầy tớ của Thượng Tế Cai-Pha, mỗi người một đoạn, cả hai vác tôi lên vai và đi. Đến nơi, họ quăng tôi xuống sân, ở đấy đang tụ tập đông người lắm. Tiếng hò hét, dứt lác om sòm. Khi đã định thần lại, tôi mới nhận ra Rabbi. Người đứng đó, giữa họ, tay bị trói và toàn thân tơi tả. Chắc người ta đã hành hạ Người dữ lắm nên mới ra nông nỗi này. Trên đầu Người, một vòng gai nhọn thay cho mão triều thiên cắm chặt, máu vẫn đang rỉ chảy ra. Đã không còn hình dạng Rabbi uy nghi như thuở nào! có chăng chỉ còn đôi mắt. Vẫn uy nghi nhưng buồn! Người lặng lẽ nhìn tôi khiến tôi không cầm được giọt lệ. Chúng tôi chưa kịp đổi trao tâm sự thì đám đông đã xúm xít lôi Người đi, họ khiêng tôi đặt lên vai Người và cứ thế chúng tôi đi ra ngoài thành . Nằm trên vai Người, tôi ước mong có đượcphép mầu để biến mất trọng lượng cơ thể tôi đang đè nặng trên Người, nhưng tôi không thể!
       Con đường hình như cũng dài hơn ngày thường, Rabbi ngã xuống đứng lên cả thảy ba lần, và cả ba lần, vô tình tôi cũng về hùa với đám người hung ác khi giáng trọng lượng cơ thể mình trên thân xác đau thương của Người! Rabbi ơi, Người hiểu tôi không hề muốn.
       Rồi cũng đến được nơi cần đến. Gôn-gô-tha, Cái-đồi-Sọ. Người ta xô Rabbi nằm ngửa trên tôi và bắt đầu lấy đinh sắt đóng dính Người vào tôi. Bây giờ thì tôi đã hiểu người ta dùng tôi vào việc gì! Bây giờ thì tôi đã hiểu định mệnh của tôi là gì!Lẫn trong tiếng búa sắt, tôi vẫn nghe tiếng sột của đinh sắt khi đi xuyên qua tay chân của Người. Tiếng kêu đau đớn của Người khi đinh
 sắt xuyên qua da thịt làm tôi muốn chết ngất. Thân thể Người run lên trong cơn đau. Ôi, Con Người đau khổ.
       Người ta dựng chúng tôi lên, phơi chúng tôi giữa trời trưa nắng gắt, máu của Rabbi vẫn tiếp tục chảy tràn trên tôi, thấm sâu vào những thớ gỗ của tôi. Thân thể Người nóng rừng rực trong cơn sốt vì mất máu. Chúng tôi cứ đứng thế giờ này qua giờ khác, nhìn xuống đám người đáng thương đang làm cái công việc mà họ tưởng là công chính! Tôi nâng Người lên trên hai cánh tay giang rộng của mình, chúng tôi đứng hiên ngang giữa Trời và Đất, làm cây
cầu nối kết giữa nhân loại và Thượng Đế. Tôi chợt thấy lòng trào dâng niềm biết ơn vô bờ vì đặc ân mà Người ban cho tôi. Tôi biết rằng từ nay tôi đã được đi vào vĩnh cửu cùng với Người. Người ta sẽ không còn gọi tôi là cây vả nữa. Trong cái hình hài mới của tôi, đáng lẽ tôi được gọi là cây khổ giá hay cây thập giá. Nhưng định mệnh của tôi đã được Người an bài. Nhờ một lần Người đã nằm lên tôi mà muôn đời tôi được gọi là cây Thánh Giá.
                ------------------&&&-----------------
         “ Nếu chỉ là một cây gỗ vô tri, nhờ một lần Con Thiên Chúa nằm lên còn trở nên cây gỗ Thánh, phương chi là con người…!”

                                                              Giu-se  Nguyễn văn Sướng




THƠ: NHỚ MẸ






NHỚ MẸ

Hoa héo rũ lâu rồi
Giờ rụng xuống gốc xưa
Mẹ đi về...cội Phúc
Ngậm ngùi con tiễn đưa.

Tiếng nhạc buồn văng vẳng
Như cứa vào tim con
Biển Thái Bình bao la
Có lúc ngưng dạt dào.

Mỗi sáng sớm ai qua
Vai gánh hàng kĩu kịt
Giật mình tưởng mẹ xưa
Con nước đã xuôi dòng!

Mẹ còn hơn Nếp Mật
Hơn cả chuối Ba Hương
Câu ca nào đã ví
Chảy nghèn nghẹn trong tim.

 
Bàn tay hiền chở che
Tảo tần nuôi con trẻ
Thành một đời hy sinh
Ai đếm nổi ân tình!

Tiếng cầu kinh chầm chậm
Như nài nẳng trong đêm
Như câu ru êm đềm
Thảng thốt trái tim con.

Mẹ vĩnh viễn ra đi
Chúa đưa mẹ về trời
Lá rụng rơi về cội
Còn nỗi nhớ khôn nguôi.
--------------------------
Giuse Nguyễn văn Sướng.



THƠ: ANH



         ANH

Anh giận hầm hầm quát rất to
Chị ngồi thút thít dáng co ro:
"Em sai, mình ạ, em xin lỗi
Trót dại xin chừa, mình thứ cho."

Nước lạnh xối vào lửa tắt ngay
Lòng anh mềm nhũn mắt cay cay
Chị hiền...đâu nỡ anh la mắng
Hối hận cười trừ...đến thật hay.

Chóng nóng nguội nhanh, anh chứ ai
Tính ăn nết mặc cũng sơ sài
Anh là mái cả che mưa nắng
Chỗ dựa bao năm tháng miệt mài.

Chị khấn vái Trời anh sống lâu
Chẳng xin danh vọng với sang giầu
Đêm nghe anh ngáy đầy yên ủi
Mới biết vợ chồng nghĩa nặng sâu.

Chị liếc vội anh tướng vũ phu
Mà lành như đất, bố thằng cu
Lấy nhau hơn chục năm chung sống
Thoắt đấy vợ chồng đã chớm thu.
------------------------------------
   Giu-se Nguyễn văn Sướng .

THƠ: BUỒN



BUỒN

Buồn chợt đến cho cõi lòng tê tái
Nhẹ vào hồn từng tiếng bước quạnh hiu
Để ta nghe gợn sóng, rất mơ hồ
Buồn thoang thoảng vì đâu buồn ai biết.

Buồn chợt đến khi nắng chiều le lói
Lịm tàn dần màu nắng tắt nhạt phai
Vẳng xa xăm một tiếc nuối u huyền
Mà không rõ vì đâu buồn da diết.

Buồn lặng ngắt cho cõi lòng hoang vắng
Điệu nhạc buồn từng tiếng mãi đìu hiu
Ngập trái tim quạnh quẽ mối u hoài
Về thơ thẩn hồn hoang chiều hiu hắt.

--------------------------------------------
  Giuse Nguyễn văn Sướng .

SLIDESHOW: CHÚC KHEN MẸ

 Mời bấm vào link CHÚC KHEN MẸ.PPS bên dưới:

(Chọn OPEN WITH)















 ChucKhenMe.pps

THƠ: THƠ LÒNG



THƠ LÒNG


Gió thở dài, Chúa thầm thì sâu lắng
Hoa tươi cười, Chúa tuyệt mỹ lung linh
Hồn ngất ngây trước bí nhiệm siêu hình
Tiếng siêu âm rì rào lay khóm trúc.

Trong thảng thốt mơ hồ trào cảm xúc
Lúc Vô Cùng thoáng chạm đến mong manh
Mây bồng bềnh lờ lững tít không xanh
Cho ngừng lại thời gian thành vĩnh cửu.

Người rong ruổi dương gian tìm Hằng Hữu
Người nghiêng tai đảo mắt kiếm Cao Sâu
Kỳ tuyệt thay chuyện thiêng thánh nhiệm mầu
Lòng ốc nhỏ là đại dương sâu thẳm.

Khi con người tìm về nguồn say đắm
Mãi ôm lòng hoài vọng đến thiên thu
Hồn như chim trong lồng tối ngục tù
Luôn khắc khoải miền huyền quang sáng láng.

Ôi, Ánh Sáng huy hoàng của ánh sáng
Ôi, Âm Thanh dịu ngọt của thanh âm
Ôi, Cao Xanh thăm thẳm của cao xanh
Nguồn Cực Thánh của tuyệt vời thiêng thánh.

Nơi Cửu Trùng rạng hào quang lấp lánh
Khắp Tổng Thần phải sấp mặt che chân
Chốn linh thiêng bái vọng của nhân trần
Hồn che mặt nghe tiếng lòng thổn thức.

 
Nghe thơ Trời ngân nga hoài chẳng dứt
Bản đồng ca vũ trụ vút thinh không
Nào ngợi khen, nào cảm mến rập đồng
Thánh, Thánh, Thánh, chuyển rung toàn vũ trụ.

Tim rạo rực phồng lên cùng hoàn vũ
Hồn ngất ngây khí vị chốn Thiên Cung
Trí lung linh hạnh phúc cõi Vô Cùng
Khi mơ hồ về Cao Xanh huyền bí.

Ôi, con người mọn hèn mà kỳ vĩ
Chỉ đất thô mà mơ ước Siêu Linh
Chút mỏng manh tìm vươn mãi Siêu Hình
Vì Hồn được tác thành cho giống Chúa.

Hồn trào thơ ngợi ca về Đức Chúa
Dâng khúc lòng hợp tiếng gió du dương
Hiệp ngàn hoa lời kinh ngát thiên đường
Say chúc tụng vinh quang về Vô Tận.
   --------------------------------------
    Giu-se Nguyễn văn Sướng




THƠ: KHẮC KHOẢI



KHẮC KHOẢI

Con dòng cháu giống, vẫn phàm phu
Chiên ghẻ bao năm vụng đường tu
Thiêng thánh ơ hờ lời giáo huấn
Dại khờ phù phiếm đến thiên thu

Hỗn mang che lấp cả lương tâm
Phù vân ve vuốt mộng âm thầm
Ảo mộng với hoài tay đã mỏi
Ai cười nhức nhối vỡ thanh âm.

Một ngày Chúa đến gieo vấn vương
Lãng đãng mơ hồ tợ khói sương
Thổi vào khe khẽ hồn bỏ ngỏ
Chút hương thánh đức, chút yêu thương.

Bỗng chốc tàn tro lửa diệu kỳ
Giá băng tàn nhẫn hóa lưu ly
Hoang mạc tiêu sơ giờ ốc đảo
Rực rỡ muôn hoa buổi xuân thì.

 

Dấu vết ẩn sâu trong trái tim
Vút ánh sao băng bóng nguyệt chìm
Bàng hoàng sương vắng hoa héo hắt
Ngơ ngẩn gọi đàn lạc tiếng chim.

Khao khát Thời Gian ngóng Vô Cùng
Lữ thứ thuyền trôi bến mịt mùng
Hoài vọng Linh Thiêng mờ lại tỏ
Lẻ loi ngơ ngác giữa chập chùng.

Thảng thốt cung đàn ai héo hon
Khắc khoải màu sơn nét cọ mòn
Thẫn thờ thi tứ người gác bút
Ngỡ ngàng mực giấy hãy đương son.
     ----------------------------
   Giu se Nguyễn văn Sướng

THƠ: MỘNG HUYỀN



MỘNG HUYỀN

Một khúc thần thi thoáng hiện về
Địa Đàng hoan lạc ngất đê mê
Đầu lưỡi ta mài thành ngọn bút
Máu tim ta chấm viết hả hê.

Dị tứ trăm dòng tuôn suối thi
Bổng trầm réo rắt điệu mê ly
Bách thảo ngàn hoa muôn sắc thắm
Huyền ảo lung linh đến diệu kỳ.

Ta uống ánh vàng nơi suối trăng
Thời gian đứng lại giữa cung Hằng
Nhởn nhơ én liệng xuân vờn nắng
Rập rờn vàng bướm cánh tung tăng.

Địa Đàng thuần khiết gió nguyên sơ
Hồng hoang trinh bạch ánh trăng mờ
Ta viết say sưa nguồn thi hứng
Trăng chếch bên song đứng ngẩn ngơ…
    -----------------------------------
     Giu se Nguyễn văn Sướng

THƠ: TÔI VÀ EM




                                       TÔI VÀ EM

        Em và tôi, hai đứa đúng một đôi
        Nên tình ta gắn bó mãi không thôi
        Và lắm lúc tưởng như hai là một
        Để đau lòng khi một vẫn là hai

        Bao mâu thuẫn giữa tôi, em đầy rẫy
        Khiến ngỡ ngàng quen, lạ, mối nhân duyên
        Em thân thương xiết bao tôi gần gũi
        Lại xa xôi cách trở đến muôn trùng!

        Tôi vẫn tưởng đã hiểu em nguồn ngọn
        Hoá ra tôi khờ khạo nhất nhân gian!
        Em là em chứ không phải nửa tôi
        Sao hão huyền tôi lại đi ngông tưởng

        Em và tôi, hai đứa vẫn là hai
        Chấp nhận đi dẫu thực tại có phũ phàng
        Hai tinh cầu, hai quỹ đạo, đôi nơi!
        Tôi đã thuộc bài học "EM", cay đắng!

        Em và tôi, hai đứa đúng một đôi
        Chung đoạn đường, chung đích đến em ơi
        Ta dẫu sao cũng vẫn chỉ "con người"
        Còn trần gian không bao giờ là "thượng giới"

        Em một nửa, gắn vào tôi một nửa
        Keo tơ duyên lắm lúc cũng mong manh
        Đường đời lăn bao khúc khuỷu gập ghềnh
        Em một nửa và tôi là một nửa.
                        -------------------
                  Giuse Nguyễn văn Sướng .

TRUYỆN NGẮN: NGƯỜI THỢ ĐIÊU KHẮC






                         Người Thợ Điêu Khắc.

      Ông sống tận cuối làng, cô đơn và khó tính. Không giao du qua lại với ai. Ngày lại ngày, có việc thì cặm cụi đục đẽo, không việc thì lúi húi chăm sóc miếng vườn nhỏ, trồng dăm bụi sắn, vài luống rau và ít bụi hoa. Người trong làng thỉnh thoảng ghé đến nhưng thấy bản tính ông ghẻ lạnh nên cũng chẳng ai muốn chơi. Nguồn thu nhập chính của ông là khắc tượng gỗ. Danh tiếng ông khá lẫy lừng , nhiều ngôi chùa ở những nơi xa tìm ông để đặt hàng. Từ những bức tượng Phật Thích Ca uy nghi, to lớn cho đến những pho tượng chỉ bằng nắm tay, ông đều nhận cả .
      Một ngày kia có vị Linh Mục đến đặt hàng làm ông ngỡ ngàng. Đây là lần đầu tiên trong đời điêu khắc của ông có một “ông Cha” giao tiếp với ông, Thứ đến là loại hàng này ông chưa từng bao giờ thử qua!
      Ông Cha này rất điềm đạm và bình dân, cho ông một cảm giác gần gũi, thân thiện. Hàng đặt là một tượng Thánh Giá cao tới hai mét rưỡi và chiều ngang một mét chín, nằm trên Thánh Giá này là tượng Chúa Giê-Su cao một mét bảy.
      - Nhưng thưa ông, Chúa Giê-Su là ai, tôi không biết rõ, làm sao tôi có thể khắc đúng như ông đòi hỏi?
     Vị Linh Mục thoáng ngẩn người, ông mau chóng lục chiếc cặp đang mang theo người, lấy ra một bức ảnh chịu nạn đưa cho người thợ, ông này cầm lấy ngắm nghía với cặp mắt nhà nghề, giọng đầy phân vân:
    -Thú thật với ông, tôi chưa từng khắc tượng…Chúa! Từ trước đến nay tôi chỉ khắc tượng Phật, tượng Thần. Đối với Chúa, tôi cảm thấy xa lạ lắm. Ông có cái gì về Chúa nữa không để tôi nghiên cứu thêm, chứ bức ảnh này tôi e chưa đủ để giúp tôi có thể lột tả được cái Thần. Ông biết đấy, tôi đặt cao lương tâm nghề nghiệp…
       Vị Linh Mục nhìn ông thợ điêu khắc đầy thiện cảm, ông trao cho người thợ một cuốn sách:
      - Đây là cuốn Kinh Thánh của Đạo chúng tôi, hy vọng ông sẽ biết đầy đủ về Ngài.
                                         *
                                      *     *
       Suốt cả tháng trời, ông thợ miệt mài đọc kỹ cuốn Thánh Kinh  và ngắm nghía bức ảnh chịu nạn. Không giống vẻ oai nghiêm của các tượng Thần ông từng khắc, cũng không có vẻ an nhiên tự tại của tượng Phật với những đường nét bệ vệ, tròn trĩnh. Tượng Chúa là những lồi lõm của một người gầy gầy, với những thương tích khắp người, một người trần truồng để lộ ra những xương sườn và cái bụng lép kẹp, nhất là gương mặt hốc hác, đau đớn của người chịu khổ hình. Một gương mặt đang trong tư thế ngước lên mà ánh mắt vừa chịu đựng lại vừa khẩn khoản, đầy tin tưởng và hiền lành, không thấy có chút nào của sự oán trách, thù hận!
       Ông cứ vừa nghiền ngẫm vừa dò dẫm chạm khắc, ngày làm đêm nghiên cứu. Ngay cả trong giấc mơ ông cũng thấy gương mặt Người Chịu Nạn bê bết mồ hôi và máu, những thớ thịt co giật trong
cơn đau đớn, đôi môi khô nứt tím tái hẳn đi. hai cánh mũi phập phồng trong cơn khó thở!
       Ngày qua ngày, ông làm việc miệt mài nhưng rất chậm. Đôi chân xương xẩu xếp chồng lên nhau của Người Chịu Nạn, bị đóng dính vào Thập Giá tương đối dễ khắc. Lồng ngực bức tượng nhô cao hiển lộ toàn bộ xương sườn như đang cố hớp lấy không khí khiến cho phần bụng thót lại làm ông thấy  khó khắc  hơn! Ngay cả hai bàn tay với những ngón gầy guộc co quắp khiến những sợi gân căng trên cổ tay cũng khiến ông hình dung được sự đau đớn của Người Chịu Nạn! Hình như không có vị Giáo Chủ của Đạo nào lại khốn khổ như vị này! Hầu hết các vị đều được vinh quang ngay khi tại thế, Đạo của các vị ấy cũng được truyền bá dễ dàng chứ không bị bách hại như Đạo này!
       Mỗi nhát đục ông đều đắn đo cẩn thận. Độ khó của bức tượng kích thích ông mãnh liệt. Ông say mê làm việc như chưa bao giờ ông say mê đến thế! Thỉnh thoảng, ông dừng tay, giở Kinh Thánh ra nghiền ngẫm về Con Người Trên Thánh Giá. Cứ như trong sách ghi chép lại thì Con Người này có lẽ là Chúa thật rồi! Ông ta làm phép lạ mà chẳng tốn một tí hơi sức nào cả! Chỉ một Lời, thế là thành sự! Như thể ông ta là chủ tể của vũ trụ, là Ông Trời vậy!
        Hình như các vị Giáo chủ khác không làm phép lạ nào thì phải? Các Ngài chỉ dạy dỗ thôi, mà ông này thì dạy dỗ như kẻ có quyền thật sự! cái điệp khúc “ Phần Ta, Ta bảo các ngươi…” cứ lặp lại mãi. Mà những Lời dạy bảo của Người mới cao đẹp, mới  thánh thiện làm sao!
       Mỗi ngày qua, tác phẩm dần lộ hình, thì trong lòng ông thợ lại càng xốn xang, khắc khoải. Có một điều gì đó làm ông băn khoăn. Ông thường hay bỏ dở công việc để đi thăm một người trong làng bị đau ốm, có khi ông nghỉ nguyên một buổi để đi đưa đám một người chết chẳng liên hệ gì với ông! Những đồng tiền làm ra được ông cất kỹ, nay cũng cạn dần theo những lần ông âm thầm đến nhà này, nhà nọ. Dân làng cũng thấy được sự thay đổi này, họ xầm xì bàn tán đủ điều về ông, có người còn độc miệng cho rằng ông đốc chết ( * ), nhưng nhìn chung họ dần có cảm tình với ông.
      Giai đoạn khó khăn nhất cuối cùng cũng đến: Đó là gương mặt Người Chịu Nạn. Ông đã bỏ nguyên hai ngày để đọc kỹ lại cuộc khổ nạn của Chúa Giê-Su trong cả bốn quyển Tin Mừng. So sánh, đối chiếu cả bốn quyển để tìm ra những điểm chung, điểm riêng, những nét đặc trưng khả dĩ giúp ông hình dung ra sự khốc liệt của cuộc hành hình mà Chúa Giê-Su phải chịu. Ông mường tượng ra những cơn đau khiến gương mặt co giật. Răng nghiến lại? ừ, có thể nào răng nghiến lại khi cơn đau cùng cực không? Miệng có bị méo đi không? Còn mắt? Mắt nhắm nghiền hay trợn trừng hoặc lạc thần vì quá sức chịu đựng? Mồ hôi và máu thì dĩ nhiên rồi!  Một gương mặt đau đớn cả thể xác lẫn tâm hồn. Tâm hồn dĩ nhiên đau đớn lắm khi Người thốt lên: “Lạy Cha, sao Cha nỡ bỏ con?” mà tâm hồn này cũng tin tưởng và bình an vì Người đã kêu lên: “Con xin phó thác hồn con trong tay Cha”. Một gương mặt tội nhân mà sáng chói sự thánh thiện khi Người nguyện rằng: “Xin Cha tha cho chúng vì chúng không biết việc chúng làm”. Một gương mặt hài hòa bao nhiêu là trạng thái mà ông phải cô đọng lại!
      Từng nhát đục ông gọt đẽo trong hồn ông, tượng hình dần trên thân gỗ. Gương mặt Chúa Giê-Su đau đớn với đôi mắt mở lớn đang ngước lên trời trong tâm tình phó thác vâng phục. Phải rồi, Người đã vâng phục cho đến chết và chết trên Thập Giá đang khi Người uy quyền phép tắc đến thế! Ai làm gì được Người nếu không phải chính Người tự nguyện chết thay cho nhân loại? Gương mặt Chúa Giê-Su thánh thiện và khả ái làm ông hài lòng mặc dù mấy hôm nay một cơn đau cứ nhoi nhói trong ngực ông.
      Khi ông dừng nhát đục cuối cùng thì ánh sáng cuối ngày cũng vừa lịm tắt. Ông vui sướng cố dựng Thánh Giá gỗ nặng nề lên cho dựa vào tường rồi mệt mỏi lê bước vào giường. Đặt mình nằm xuống, ông thiếp đi rất nhanh, không hề mộng mị.
                                         *
                                       *     *
      Tiếng gà gáy sáng làm ông choàng tỉnh giấc, toàn thân khoan khoái sau một giấc ngủ dài làm ông có cảm giác trở lại thuở đôi mươi. Bên ngoài cửa sổ trời vẫn còn tối nhưng nơi cửa ra vào ánh sáng lại huy hoàng làm ông ngạc nhiên. Ông chợt nhớ ra chiều qua mình đã ngủ như chết, không tắm rửa, không ăn uống và không cả đóng cửa!
      Ông bước xuống giường đi ra cửa và bất chợt khựng lại vì trong sân đang chói loà toàn ánh sáng, một thứ ánh sáng mà ông chưa từng thấy, chính ánh sáng này đã chiếu sáng cửa lớn nhà ông. Toàn thân ông thấm đẫm thứ ánh sáng huyền diệu này. Một niềm hạnh phúc ngọt ngào dâng ngập hồn ông, trong mơ hồ ông nhận ra thân thể mình bỗng nhẹ tênh, ánh sáng đưa ông bay lên cao, lên cao mãi…
                                           *
                                        *    *
       Phải đến hai ngày sau dân làng mới phát giác ra ông đã chết dưới chân cây Thánh Giá mà ông vừa hoàn thành, trong tư thế nửa ngồi nửa quỳ, mặt ngước lên và tay ôm chặt chân tượng Thánh Giá.
     ------------------------------------------------------------
           Giu-Se Nguyễn Văn Sướng.

( * ) đốc chết: điềm gở báo sự chết gần tới.

THƠ: YÊU TA, EM KHỔ




YÊU TA, EM KHỔ

Vì sao em lại ghét?
Mùi bia, chiều anh về nhà, mắt đỏ
Lóng ngóng, ngượng ngùng!

Vì sao em lại giận?
Bó rau anh thái, vụng về
Nồi canh rầu vì con sâu anh khờ khạo!

Vì sao em lại tức?
Bừa phứa, áo quần anh
Anh một đời lôi thôi, lếch thếch
Đã chắc gì kẻ mượt nếp, thẳng ly!

Hình như em có gì không vừa ý?
Hình như...em thất vọng?
Hay hình như em vẫn cứ hoài mong?
Ta, thằng nửa người, nửa ngợm
Yêu ta, em cực khổ trăm bề!

Ta biết thế nên ta đành câm nín
Chuyện tình nào chẳng hai mặt em ơi!
Ta rặt những ... mộng mơ
Nên vẫn luôn là thằng thất bại
Đem chữ nghĩa ra vầy vò, cào xé.

Em luôn luôn là Định lý
Ta suốt đời làm giả thiết, chứng minh hoài
sai vẫn cứ sai
Ta yêu em...nên một đời em khổ!
--------------------------------------------
Giuse nguyễn văn Sướng

THƠ: ÔNG BA GIÀ




ÔNG BA GIÀ

Con chạy về gọi ba
Mũi con chảy lòng thòng
Và con không chùi được!

Có lẽ quá trăm lần
Trong một ngày đời sống
Con quấy quả đến ba
Và trăm lần như một
Ba bỏ dở việc ba
Lo cho con tươm tất

Ba làm việc trong nhà
Lúc nào cũng có mặt
Vô tình ba là mẹ
Cả bốn đứa con ba
Một tay ba săn sóc
suốt ngày đã quen tai
Nghe ba ơi, ba hỡi.

Nhưng đấy là chuyện xưa
Chuyện nay thì lại khác
Ba giờ đã...ông "bô"
Lỗi thời hằng thế kỷ
Cả bốn đứa con ba
Giờ không cần ba nữa!

 
Có những lúc cô đơn
Ngồi trầm ngâm suy nghĩ
Con nước đã xuôi dòng
Như đời người qua đi
Mong gì còn trở lại!

Chuyện nay thì đã thế
Thế còn chuyện ngày sau
Ngày sau ba tóc trắng
Mắt kém và chân run
Ba bỗng nên gánh nặng
Đứa nào chịu gánh ba?

Chuyện ngày sau buồn lắm
Giá mà chẳng xảy ra
Để cả bốn đứa con
Được nhẹ lòng vui vẻ

Chuyện ngày sau buồn lắm
Giá mà...chẳng xảy ra!
    ----------------------
 Giu se Nguyễn văn Sướng

THƠ: DỤ NGÔN NGƯỜI CHA NHÂN TỪ





DỤ NGÔN NGƯỜI CHA
NHÂN TỪ


Bao nhiêu tháng ngày nâng niu, bồng ẵm
Bao nhiêu thương mến, bảo bọc, chở che
Lời khôn ngoan dạy dỗ rất ân cần
Tất thảy giờ đem đổ sông, đổ biển!

Con ta ơi, con cho mình khôn lớn
Thói hoang đàng, trụy lạc mãi bê tha
Chỉ ăn chơi phung phá mới thoả lòng
Thì đạo nghĩa kể gì bao luân lý.

Cha còn sống khác chi cha đã chết
Thêm rầy rà, thêm cản trở con thôi
Đã dứt tình con quyết chí ra đi
Đành gạt lệ cha trông theo đau đớn.

Con đi rồi biệt bóng chim tăm cá
Cha ở nhà những thắc thỏm lo âu
Giữa thế gian đầy sói dữ hại người
Bao hung hiểm ai chở che, bảo bọc?

Con đi rồi cha buồn phiền trắng tóc
Những băn khoăn sầu muộn suốt canh thâu
Những quên ăn, biếng ngủ, mãi mong chờ
Những tháng ngày dài ra như bất tận.

 
Con đi rồi nhà bỗng ra hoang vắng
Miếng ăn ngon cũng gợi nhớ đến con
Giữa nắng mưa, rét mướt biết bao giờ?
Lòng quặn thắt khi đêm về, tăm tối.


Con đi rồi chiều chiều cha tựa cửa
Ngày qua ngày ra ngõ ngóng con xa
Thoáng xa xa một bóng khách lữ hành
Là tim đập dập dồn bao hy vọng.

Con bất hiếu, cha vẫn thương thắm thiết
Con hư thân, vẫn da diết cha yêu
Luôn giật mình khi chợt thoáng nghĩ quanh
Hay con đã...bỏ mình nơi đất khách.

Con yêu ơi cái buổi chiều định mệnh
Bóng con về dù còn rất xa xôi
Dáng thân quen bóng xiêu đổ trên đường
Cha vẫn nhận ra thằng con yêu dấu.

Không cần nói hãy để cha ôm ấp
Vuốt ve con cho thoả tấm lòng cha
Con ta đây tưởng chết hoá ra còn
Hạnh phúc về, cha tuôn trào nước mắt.

Không cần biết con hoang đàng khốn nạn
Con đã về, thế là đủ con ơi
Chỉ cần về con sẽ lại con cha
Và mãi mãi là con cha thương mến.

----------------------------------------
     Giuse Nguyễn văn Sướng


THƠ: LY HÔN




 LY HÔN

Anh xuống nước thầm: Mình nghĩ lại
Chị càng lên giọng: chẳng dằng dai
Gan làm gan chịu sao hèn thế
Tình nghĩa đôi ta phải rẽ hai.

Anh trót đèo bòng gây sóng gió
Giờ ngồi chịu trận mặt buồn xo
Những lời cay độc tuôn không dứt
Đẹp mặt mày chưa cái mặt mo.

Hai đứa con nước mắt chạy quanh
Thằng em run rẩy, chị tái xanh
Cây non đứng trước cơn giông bão
Mơ hồ đời rẽ một khúc quanh.

Tấm giấy ly hôn chị giục ký
Dùng dằng anh không nỡ phân ly
Thương vợ thương con tình vẫn nặng
Đau thắt ruột gan lúc biệt ly.

Một bước sa chân đành ôm hận
Tội nhân thiên cổ cắt tình thâm
Trách người quan xét sao công thẳng
Người ta ai chẳng lúc lỡ lầm!
----------------------------------------------
    Giu-se Nguyễn văn Sướng       

THƠ: MẠ



  MẠ

Ngày làm rể mạ con đã ba mươi
Mà vẫn vô tâm như chàng trai mới lớn!
Ba mạ đến chơi
Con đã gắp lên chén mạ miếng thịt gà to
Quên mất mạ "Thất thập cổ lai hy"
Miếng thịt gà còn mãi trên chén mạ
Và còn mãi trong lòng con, ân hận.
Một lần con làm hề, cả nhà cười vui vẻ
Mạ che miệng cười, nói nhỏ: "Người ni..."
Thuở thiếu thời hẳn mạ yểu điệu thanh tao.

Nhà con nghèo bữa no lo bữa đói
Chưa một lần con mua quà biếu mạ!
Con gái út mạ cưng, mạ gả cho con làm bạn
Yêu vợ nhiều con càng quý mến mạ hơn.
Giờ lâm chung trên tay con mạ mất
Xác ve mạ chỉ nặng như đứa bé lên năm
Con đã nghẹn ngào vuốt mắt mạ tiễn đưa

Con nước xuôi dòng, mạ giờ chỉ còn là ký ức
Là ký ức êm đềm trong lòng rể út mạ, mạ ơi !
                 --------------------
          Giu se Nguyễn văn Sướng

THƠ: QUA BA, CON THAY CHÚA



QUA BA,

CON THẤY CHÚA

Qua  Ba,  con đã thấy
Hình ảnh Đức Chúa Cha
Bởi lòng thương dào dạt
Và bởi những hy sinh

Không dễ gì hiểu được
Nếu chưa từng trải qua
Không dễ gì thấy được
Cho dù bằng đức tin
Nhưng qua Ba, con thấy
Một Chúa Cha tuyệt vời

Những bảo bọc lo toan
Những ngược xuôi vất vả
Cái trợn mắt, nghiến răng
Cái thở dài, buồn bực
Bàn tay to sờ trán
Cũng tay ấy cầm roi

Có gì như ảo ảnh
Thoảng hiện hữu rất nhanh
Có gì như sương khói
Vừa chạm nhẹ tơ lòng
Chúa cao cả nghìn trùng
Qua Ba, con đã thấy...

-----------------------------------
  Giuse  Nguyễn văn Sướng .

THƠ: QUÊ HƯƠNG



QUÊ HƯƠNG

Xa quê từ khi còn trong bụng mẹ
Con đâu biết diện mạo quê mình
Thuở bé học trong sách vở
Quê cha có một dòng sông ...
Cây đa đầu làng quê mẹ
Những trưa hè vùng vẫy dưới sông
Và chiều chiều trên lưng trâu nghe tiếng sáo..."
Ôi! QUÊ HƯƠNG, nghe thân thương gần gũi
Lại xa mờ, lạ lẫm trong con!

Hôm ba con mất
Chú khấp khểnh vào chịu tang
Và tình quê dậy sóng.
  -----------------------------------------
  Giuse Nguyễn văn Sướng .